Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 17

Chiếc xe đỗ xịch ở cổng bệnh viện, Văn mở cửa xe bế xốc cô vào bệnh viện.+

Cô được đưa thẳng vào phòng cấp cứu, anh ngồi bên ngoài, trong lòng như có lửa đốt.

Đến khi cánh cửa mở ra, anh liền chạy vội tới hỏi

– Bác sĩ, vợ tôi sao rồi?

Loading...

Vị bác sĩ kéo cặp kính lên, nhìn anh rồi nói

– Cô ấy bị gãy tay rồi, chúng tôi bó bột xong rồi, có thể đưa cô ấy về nhà. Tôi kê cho vài vỉ thuốc giảm đau, nếu đau quá có thể uống nhưng nếu được thì hạn chế uống sẽ tốt hơn. Cậu đi theo tôi làm thủ tục rồi qua đưa cô ấy về

Anh gật đầu, đi theo vị bác sĩ, đi qua phòng cấp cứu liếc nhìn cô đang ngồi, khuôn mặt nhăn nhó lại cảm xót xa vô cùng. Sau khi làm xong thủ tục, lấy ít thuốc anh liền đến thẳng chỗ cô. Cánh tay cô được bó bột, hai dây trắng đeo lên cổ, anh nhìn cô vội hỏi

– Em còn đau không?

Cô không thèm liếc anh đáp

– Đau! Anh hỏi câu vô nghĩa quá,

Anh bật cười, hỏi lại

– Sao thế? Đau quá cáu với cả tôi à?

Cô chu môi, không thèm trả lời, anh vội đến bên cô cầm đống thuốc rồi nói

– Chúng ta về nhà thôi,

Cô đứng dậy, cũng may chỉ bị thương ở tay nếu không có anh lúc đó có khi cả người cô dập nát mất rồi. Anh thấy cô có vẻ khó chịu, liền cúi xuống, bế cô lên đi ra xe.

Cô bị anh làm bất ngờ liền nói

– Buông tôi xuống, tôi tự đi được, tôi gãy tay chứ đâu gãy chân?

Anh không đáp lại, mở cửa đẩy cô vào xe rồi đi về hướng volang,

Cô lúc này mới để ý quần áo anh cũng lấm lem cả rồi, bỗng thấy thương anh vô cùng. Trên tay anh cũng có vài vết xước đến chảy máu, liền nói

– Tay anh chảy máu rồi, sao không băng bó vào?

Anh nhìn xuống tay, cười trừ

– Tý về tôi lau qua là được thôi

Cô lắc đầu

– Không được đâu, cái này không ổn đâu. Nếu như bị nhiễm trùng có thể dẫn tới uốn ván đấy, anh tốt nhất giờ quay lại tiêm phòng đi.

Anh mở máy, vừa đi vừa nói

– Không cần đâu, chút tôi gọi bác sĩ đến nhà cũng được. Ba tôi có bác sĩ riêng mà.

Cô không đáp lại, trong lòng thầm nghĩ nhà giàu đúng là có lợi thế biết bao, nghĩ đến chuyện Nga vừa nãy, cô bỗng thấy tức giận vô cùng. Cô quay sang anh nói

– Lúc nãy tại sao anh lại tin Nga? Tin rằng tôi dẫm vào váy chị ta?

Anh lắc đầu nói

– Tôi nói tôi tin cô ta bao giờ?

Cô bĩu môi

– Chả thế, nếu không anh lại vội vàng cởi áo đưa cho chị ta như thế? Rõ ràng chị ta đang cố tình mà,

– Thế em muốn tôi để cô ta ngồi ăn vạ thế sao? Giữa ban ngày ban mặt, cô ta để thân thể mình hở hang như vậy, bao nhiêu ánh mắt nhìn vào, lại đổ cho em là dẫm vào váy cô ta. Tôi tin em nhưng người khác chắc gì đã tin, thế nên thà vứt áo cho cô ta để cô ta đứng dậy còn hơn cứ để thế không biết giải quyết thế nào. Cô ta dù sao cũng đang là nhân viên tạm thời của tôi, xấu mặt cô ta cũng là xấu mặt tôi.

Cô gật gù, người đàn ông này quả thật thông minh, nhưng trong lòng vẫn chưa hết ấm ức liền nói tiếp

– Liệu rằng mấy người kia có cho là tôi cố tình dẫm vào váy chị ta không? Thật sự tôi không hề chạm vào chị ta

– Tôi không biết người ngoài nhìn em thế nào, nhưng tôi tin ở em. Chỉ cần em nói em không dẫm vào váy cô ta, tôi tin em không dẫm vào. Em chỉ cần nói ra, thì tôi đều tin tất cả lời nói của em là thật.

Cô hơi sững người, thấy cô như vậy, anh lại nói tiếp

– Lúc tôi đưa áo cho cô ta mặc, em không nghĩ gì chứ?

Cô như bị nói trúng tim đen, lắp bắp nói

– Không…tôi đâu có nghĩ gì?

– Cái áo đấy, để tôi vứt đi.

Cô quay mặt lại, mở to mắt ngạc nhiên hỏi lại

– Sao vậy, sao phải vứt áo đấy đi? Tôi đâu có nghĩ gì đâu?

– Tôi không thích thôi, áo của tôi nếu không phải vợ tôi mặc mà là người con gái khác thì cũng là đồ bỏ đi thôi.

Cô hừ một tiếng

– Anh đúng là không biết tiếc của,

Anh không nhìn cô đáp lại

– Tôi có tiếc của, nhưng tôi tiếc em hơn. Tôi thấy rõ ràng em không vui, thế nên tiếc làm gì cái áo đó.

Cô không thèm trả lơi, nhưng trong lòng rõ ràng đã không còn khó chịu. Về đến nhà, cô đã thấy bà giúp việc ở nhà chủ tịch Minh đang nấu nướng, cô đoán chắc lúc cô bó bột anh đã gọi bà ấy đến.

Anh đưa cô vào phòng trước, sau đó lấy số điện thoại cho cho bác sĩ đến nhà lau chùi vết thương cho mình,

Sau khi đã băng bó và tiêm chống uốn ván anh liền trở lại phòng của mình.

Cô đang ngồi, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh đứng lặng yên bên góc tường nhìn cô, không biết bao lâu nữa cô mới yêu anh? Không biết cô đã hoàn toàn quên Quân hay chưa? Đôi lúc anh cảm giác cô đã có tình cảm với mình, nhưng đôi khi lại thấy cô vẫn còn lưu luyến mối tình cũ.

Nhiều khi thấy cô bần thần đứng một góc suy nghĩ, trái tim anh như lặng đi.

Cũng đúng thôi, hai năm của cô chỉ mới kết thúc cách đây vài tháng. Bảo cô quên luôn là điều rất khó, nhưng ít nhất để đến được bay giờ cũng là may mắn lắm rồi.

Bất chợt cô quay sang nhìn anh, hai ánh mắt chạm vào nhau, cô có chút bối rối cúi xuống hỏi

– Anh đứng đây lâu chưa?

Anh lắc đầu đáp

– Tôi vừa xong thôi là vào thôi. Ra ngoài ăn cơm đi.

Cô theo anh ra ngoài, bác giúp việc đã về, bàn thức ăn được nấu rất ngon lành sắp sẵn ra bàn. Anh ngồi xuống, xới cho cô một bát cơm rồi kéo ghế xuống bên cạnh cô nói

– Em muốn ăn gì để tôi gắp cho

Cô chỉ vào mấy món trước mặt, rồi nói

– Anh gắp giúp tôi, rồi đưa tôi tự ăn

Anh lắc đầu, lấy đũa gắp thức ăn vào bát cho cô đáp lại

– Một tay thì ăn kiểu gì? Lại còn tay trái, vướng lắm. Sao lúc nào cũng cãi lời tôi thế? Quay lại đây tôi đút cho

Cô đỏ mặt quay lại, anh xúc từng thìa cơm đút cho cô, Cô bỗng cảm thấy trong lòng biết ơn anh vô cùng. Từ lúc quen anh tới giờ đều là anh luôn chăm lo cho cô. Bản thân cô lại thực sự chưa toàn tâm toàn ý với anh. Không phải cô còn yêu Quân mà không toàn tâm toàn ý với anh, tình yêu cô dành cho Quân đã chết hoàn toàn từ ngày hôm đó. Chỉ có điều, cô không dám cho mình cơ hội để yêu. Cứ mỗi lần nghĩ rằng mình đã mở lòng với anh rồi nhưng cuối cùng lại vì nghĩ đến chuyện với Quân mà sợ sệt.

Cũng đã mấy tháng trôi qua, đôi lúc có nhớ lại kỷ niệm với anh ta, cũng xót xa, cũng bần thần, nhưng suy cho cùng thì cũng đã là dĩ vãng rồi có tiếc nuối cũng chẳng thể nào quay lại. Bảo rằng cô đã cạn tình cạn nghĩa là điều hoàn toàn không đúng, cô có nhớ, có nghĩ nhưng cô đều tự nhủ mình phải quên đi, người đàn ông đó thật sự không xứng với cô. Thế nên dần dần cô cũng thấy mình bớt nghĩ đến anh ta hơn, lại thêm không có nhiều thời gian để nghĩ. Cô thấy chính là lấy Văn lại giúp cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, ngoài thời gian làm việc, về nhà lại cùng anh làm mấy việc lặt vặt trong gia đình, cô gần như không có phút giây nào để nhớ lại quãng thời gian đau khổ kia. Huống hồ, cô nghe đâu đó trên mạng có câu nói

“Nếu bạn làm mất iPhone 6, hôm sau được mẹ mua cho cái iPhone 7 nhất định bạn sẽ rất vui. Nếu bạn chia tay người yêu, vài hôm sau người bạn thầm ngưỡng mộ đến tỏ tình với bạn, nhất định bạn sẽ hạnh phúc ngay trở lại.

Thật ra con người không phải sợ mất đi. Cái chúng ta sợ nhất chính là sau khi mất đi rồi, sẽ không tìm lại được phiên bản nào tốt hơn nữa.“

Văn, nói đúng ra từ ban đầu cô đã ngưỡng mộ anh, anh tài giỏi, anh có điều kiện tốt, anh đẹp trai mọi mặt đều hơn Quân. Thế nên cô chưa bao giờ hối hận vì quyết định lấy anh, nhất là từ ngày sống với anh, nhận ra anh còn là người đàn ông rất chu đáo, trong lòng cô càng cảm thấy cuộc sống này đúng là đã quá ưu ái cho cô. Không biết mắt anh nhìn trúng cô lúc nào, cô phải thầm cảm ơn cái khoảnh khắc định mệnh đó mất thôi.

Sau khi đút cho cô ăn xong, Quân mới ăn phần cơm của mình. Ăn xong anh liền mang bát đi rửa rồi giục cô vào phòng.

Buổi chiều anh vẫn phải đến công trình, nên chỉ dặn dò cô đi nghỉ chiều tối bác giúp việc lại qua nấu cơm cho hai người,

Khi nãy ăn cơm xong, ba anh cũng có gọi điện, ông trách móc anh để cô bị gãy tay, không quên nhắc anh nhớ để bác sĩ đến kiểm tra cho cô hằng ngày.

Cô cảm thấy rất xúc động với tình cảm ông dành cho cô, nghĩ đến mẹ Quân cô lại thoáng chút rùng mình. Người phụ nữ ấy quả thật khiến cô luôn sợ hãi, cô bỗng thấy bản thân quãng thời gian ấy sao lại ngu ngốc đên vậy.

Anh rửa bát xong liền vào phòng, lấy bộ quần áo mới mang vào nhà vệ sinh rồi gọi cô nói

– Nhiên, vào đây lau qua người thay áo cho thoải mái rồi hãy lên giường,

Cô theo anh bước vào, cảm thấy người cũng đã quá bẩn nhưng vẫn cảm thấy có chút xấu hổ lý nhí nói

– Hay anh cứ để tôi tự làm,

Anh lắc đầu nói

– Em làm sao tự làm được, tôi thấy hết cơ thể em rồi còn ngại cái gì

Nói rồi anh cởi phăng bộ quần áo trên người cô, lấy vòi hoa sen xịt lên cơ thể cô. Cô nhắm nghiền mắt, mặc kệ anh tắm rửa cho mình.

Anh nhìn cô dưới vòi nước, cuối cùng nhắm nghiền mắt để dục vọng trong lòng không nổi lên.

Thế nhưng đến khi tắm xong cho cô, mặc cho cô bộ quần áo ngủ anh thấy phía thân dưới anh đã ướt nhoẹt.

Cuối cùng anh lấy bộ quần áo mới mang vào nhà vệ sinh tắm cho người tỉnh táo hơn, rồi mới đi làm. Anh nhìn xuống phần thân dưới thở dài, có những thứ dù cố gắng thế nào nó cũng vẫn không theo ý mình, đành mặc chiếc quần con bó chặt rồi mặc quần âu bên ngoài rộng một chút!

Cô ngồi bên ngoài, toàn thân vô cùng sáng khoái, cánh tay sáng nay được tiêm thuốc tê nên đỡ đau hơn một chút. Cô giơ tay bật điều khiển tivi, thấy anh mặc bộ đồ mới bước ra ngoài cô liền nói

– Anh đến công trường, sao mặc bộ này, không sợ bẩn sao?

Anh lắc đầu đáp

– Nga nói cô ta đã trở về công ty rồi, chắc công trình cũng chẳng có vấn đề gì. Tôi qua công ty luôn.

Cô gật đầu, anh liền bước lại, đặt lên môi cô một cái hôn nhẹ rồi nói

– Ở nhà chờ tôi nhé

Cô cảm thấy anh càng ngày càng không biết xấu hổ là gì, cứ thích là anh đè cô ra hôn, không cần biết ở công ty hay ở nhà, liền hừ nhẹ không thèm đáp lại

Anh xách cặp đi ra khuát cửa phòng, cô thở dài nằm xuống xem tivi, thế nhưng trong lòng cô không hề nhập tâm được vào.

Căn nhà bỗng trở nên trống trải vô cùng, bình thường giờ này cô đang ngồi cùng anh làm việc, anh đi rồi một mình cô lại thấy hụt hẫng.

Cô tắt điều khiển tivi, nằm dài ra, xoay hết bên này bên kia đều không ngủ nổi. Đọc mấy quyển truyện cũng không thể hiểu nổi trong đó viết gì, cuối cùng ra ngoài mở cửa mấy cây xanh cô đã gieo, cây cải đã nhú cao xoè cả mấy tán lá nhỏ xuống mặt đất, cây dâu tây cũng đã mọc dài hơn một đốt ngón tay.

Ngắm nhìn mãi cũng chán, cô lại leo lên giường nằm nghĩ ngợi, cảm thấy ngày trôi qua thật dài lê thê.

Văn đến công ty nhưng trong lòng lại cảm không hề an tâm về Nhiên. Nghĩ đến chuyện cô bị gãy tay nằm ở nhà một mình mà lòng anh cứ nóng như lửa đốt. Anh xách cặp lên phòng đã thấy Nga ngồi ở bàn làm việc, chị ta đã thay chiếc váy khác, chiếc áo vest của anh đặt ngay ngắn trên bàn. Thấy anh,chị ta liền cười giả lả nói

– Giám đốc đến rồi sao?

Anh gật đầu, hờ hững bước vào phòng mình.

Chị ta cũng không đưa áo vội, mà ngồi xuống làm đống tài liệu trước mặt. Không cần hỏi chị ta cũng hiểu rõ chắc chăn tay Nhiên có vấn đề, ít nhất cũng phải nghỉ việc đến một tháng.

Chị ta làm xog tài liệu, liền mang vào phòng cho Văn, Văn lạnh nhạt chỉ tay lên bàn rồi nói

– Cô để đây là được rồi

Chị ta đặt tài liệu xuống, giả vờ đánh rơi một quyển, rồi cúi xuống nhặt, để lộ cả bầu ngực trước mắt anh. Chị ta liếc mắt nhìn anh, chợt thấy điệu bộ không quan tâm, trong lòng đầy tức giận mím chặt môi đi cuối cùng đành đi ra ngoài trong nỗi hậm hực.

Sáng nay khi ra công trường, lúc anh đưa áo cho, chị ta đã thầm chắc mẩm anh cũnh có chút để ý đến chị ta. Hoá ra là chị ta đã nhầm, thực sự hành động đó cũng chỉ giống như hành động bình thường mà ai cũng có thể làm.

Chị ta thở dài, trở về bàn, liếc nhìn Văn

Anh vẫn dang đánh máy, không thèm nhìn lên, chị ta liền cầm áo, cúi xuống hôn lên cổ áo một dấu son đỏ rồi cười nhếch mép

Buổi chiều sau khi tan ca, Văn liền vội vàng đi ra ngoài để về nhà. Vừa xuống đến cổng, chị ta đã vội vàng chạy theo rồi cất tiếng gọi

– Anh Văn.

Anh liền quay lại nói

– Sao vậy?

Chị ta cầm chiếc áo vest đưa cho anh rồi nói

– Tôi trả lại áo cho anh cảm ơn anh

Anh gật đầu, nhận lấy áo rồi vội bước ra xe. Lên xe anh phát hiện trên áo có một vết son môi, anh liền lái xe thẳng ra cổng, dừng lại bên vệ đường, đi xuống mang chiếc áo tặng cho người đàn ông đánh giày trên vỉa hè. Hành động này của anh hoàn toàn rơi vào mắt của Nga. Chị ta tức giận, nắm chặt hai tay thầm rủa vài câu.

Về đến nhà, việc đầu tiên anh làm là chạy vội vào phòng, cô thấy anh về, bỗng cảm thấy vui như trẻ nhỏ được phát quà. Cả ngày nằm dài đúng là quá chán nản.

Anh gọi điện cho bác giúp việc qua nấu cơm rồi hỏi cô

– Tay em còn đau không?

Cô lắc đầu đáp

– Tôi đỡ rồi, sao hôm nay anh đi làm về muộn thế?

Anh nhìn đồng hồ cười nói

– Hôm nay tôi về đúng giờ mà, như mọi hôm thôi

Cô gượng gạo nói

– Có lẽ thế, tại tôi ở nhà không có gì làm nên cảm thấy thời gian trôi qua lâu.

Anh vuốt mấy sợi tóc trên mặt cô rồi nói

– Nhớ tôi sao?

Cô bĩu môi đáp

– Không,

Anh mỉm cười, đi vào nhà vệ sinh lấy lược ra rồi nói

– Con gái nói không là có.

Cô lườm anh rồi nói

– Anh cầm lược ra làm gì vậy?

Anh ngồi lại phía sau cô, tháo dây buộc tóc rồi nói

– Tóc em rối quá rồi, để tôi buộc lại cho em.

Cô bỗng cảm thấy lời nói của anh đầy chân tình, suýt nữa thôi cô cảm nhận thấy trái tim mình đã rung lên. Một câu nói tưởng chừng như rất bình thường, vậy mà lại đầy ý nghĩa. Người đàn ông này, tại sao lại hoàn hảo đến như vậy? Thật sự, quá xúc động rồi.

Từng chuyện to đến chuyện nhỏ, yêu Quân cô cũng chưa bao giờ được làm cho những điều này.

Cô lặng yên, để anh lấy lược kéo vào mấy sợi tóc. Anh chải xong, buộc chổng lên cao rồi nói

– Em để tóc thế này, nhìn trẻ và xinh hơn rất nhiều đấy

Cô đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh soi gương bỗng bật cười, dù anh buộc tóc có không được đẹp lắm nhưng cũng rất gọn gàng.

Cô bước ra ngoài nhìn anh vẻ mặt đầy háo hức hỏi

– Thế nào? Đẹp không?

Cô gật đầu,

– Đẹp lắm,

Anh định nói gì đó thì có tiếng chuông cửa, anh ra ngoài mờ cửa, là bác giúp việc.

Ba anh biết cô bị gãy tay nên đã cho bác ấy sang bên này hẳn một tháng, thế nhưng anh sợ cô cảm thấy mất sự riêng tư nên chỉ kêu bác đến nấu cơm ngày hai bữa.

Mở cửa xong anh liền quay lại phòng, cô thấy anh liền chu môi nói

– Anh Văn, hay mai anh cho tôi đi làm đi. Ở nhà thế này chán lắm

Văn lắc đầu kiên định đáp

– Không được,tay em thế này đến công ty làm sao được? Đi ra ngoài cũng khó rồi, ở nhà nghỉ ngơi để cho mau lành, em ở nhà chán thì có để đọc truyện, xem phim, nghe nhạc gì đó đều được mà,

Cô cúi mặt đầy hờn dỗi

– Nhưng mà tôi cũng chẳng thích lắm, xem phìm nhièu cũng chán, đọc truyện thì tôi chả thấy hay,

Văn đáp lại

– Không thì em ở nhà, mai tôi mang tài liệu công ty về cho em đọc? Em đến công ty giờ tay thế này cũng chỉ ngồi đọc tài liệu thôi mà.

Cô bặm môi nói

– Thôi, mang về nhà tôi thà đọc truyện còn hơn.

Anh cươi đáp

– Ý em là em muốn đến công ty làm vì có tôi sao?

Cô đỏ mặt lắc đầu

– Không, tôi…là tôi ở nhà với bốn bức tường chán thôi

– Nhưng em không đến công ty được, tay em thế này đến ra ngoài tôi còn không muốn. Đợi 5 – 6 ngày cho ổn định, nếu em thích tôi sẽ đưa em đi làm. Nhưng tạm thời em ở nhà thế này đã nhé. Nếu em cần gì, muốn xem gì cứ nói với tôi. Tôi đi làm cũng chỉ từ sáng đến 5h thôi mà, xong việc tôi về với em luôn

Cô gật đầu, miễn cường đồng ý.

Những ngày tiếp theo,cuộc sống của cô vẫn diễn ra một cách chán nản như vậy. Nhưng cô đã quen dần, không còn cảm thấy khó chịu như ban đầu, thi thoảng Văn lại gọi về facetime với cô cho cô bớt cảm giác buồn chán và cô đơn. Bác giúp việc vẫn đến nấu cơm giặt giũ sáng tôi, còn chuyện tắm rủa, đút cho cô ăn Văn vẫn tự tay làm hết

Đến ngày thứ 6 kể từ ngày cô bị gãy tay, buổi trưa Văn từ công ty trở về, thấy anh trở về cô ngạc nhiên hỏi

– Anh sao lại trở về giờ này?

Anh vào mở tủ lôi chiếc valy ra rồi nói

– Công ty có chuyến công tác đột xuất, anh và thư ký Trà, với Nga phải đi một chuyến.

Cô thấy nhắc đên tên Nga, trong lòng cảm thấy có chút không vui nhưng cô hiểu anh là người thế nào, cô tin ở anh.

Anh quay sang thấy vẻ mặt cô liền nói

– Hằng ngày tôi sẽ facetime nói chuyện với em,

Cô lắc đầu đáp

– Không cần vậy đâu,

Anh nhặt xong quần áo liền đi về phía cô rồi nói

– Là tôi thích như vậy, tôi muốn nói chuyện với em, tôi sợ em ở nhà buồn. Tôi sẽ bảo bác giúp việc đến ở vởi em vài ngày

Cô từ chối

– Không, chỉ cần bác ấy đến giúp tôi nấu ăn với dọn dẹp là được, tắm rửa tôi làm được mà, hơi chậm chút thôi,

Anh cúi xuống, hôn cô rồi nói

– Để em chịu thiệt thòi rồi,

Cô mỉm cười đáp

– Có gì đâu, mà anh đi công tác ở đâu vậy?

Anh đứng dậy, kéo valy rồi nói

– Tôi đi công tác ở Đà Nẵng, dự án bên công ty Q ký với tôi có một mảng bên trong đó. Tôi đi gấp quá, cũng mới biết tin sáng nay.

Cô gật đầu nói

– Vâng, anh đi đi,

Anh nhìn cô, lòng thấy xót xa vô cùng, kéo chiếc valy đi mà thật lòng không đành. Thế nhưng anh là người trực tiếp cùng Nga thực hiện dự án nên đành phải đi.

Buổi tối sau khi ăn và tắm rửa xong, cô liền lên giường nằm. Bình thường giờ này Văn đang nằm cạnh cô, mấy ngày cô bị gãy tay, anh đều bóp chân bóp tay còn lại cho cô đỡ mỏi, vì biết cô ít vận động.

Hôm nay cô phải tự tắm cho mình, lại thấy chút không quen, mấy ngày nằm ở nhà anh đi làm đã quá đủ trống trải

Giờ anh lại còn đi công tác thật lòng mà nói cô cảm thấy có chút không chịu được.

Cô cứ nằm, tưởng tượng ra bóng dáng anh đi đi lại lại, cười cười nói nói chợt thấy nhớ nhung đến lạ

Cô bật cười, không biết là do đã quen có anh chăm sóc hay thế nào mà đúng là anh đi cô thấy cứ bồn chồn trong người,

Cô thở dài, lại còn đi cùng Nga, cô nhắm mắt, nghĩ đến Nga và Quân hồi trước, chẳng hiểu sao với Quân cô lại có cảm giác nghi ngờ, còn với Văn, thật sự cô không hề muốn anh đi với Nga, vậy nhưng cô lại có cảm giác rất an toàn khi nghĩ đến anh. Bởi từ trước đến nay tất cả các hành động của anh đối với người con gái khác đều rất chừng mực, vả lại anh nói anh thích cô, cô cảm nhận tình cảm đó của anh đủ lớn và anh đủ thông minh để vượt qua cám dỗ của Nga.

Cô nhìn lên trần nhà, lại thở dài vào cái, cô muốn hét lên, muốn gọi điện cho anh, thế nhưng cô cứ cầm máy lên lại đặt xuống,

Cô thấy không chỉ không gian này trống trải, mà cô cũng cô đơn vô cùng.

Không biết có phải do vì ở cùng nhau suốt mà nảy sinh ra thứ tình cảm này không, nhưng thực lòng, cô nhớ anh quá. Cô muốn được hằng ngày gặp anh, cô muỗn được mỗi đêm vòng tay qua người anh mà nằm ngủ,

Nói lại mới nhớ, kể từ ngày cô bị gãy tay, cô và anh không hề làm tình. Cô bỗng cảm thấy cơ thể vô cùng bứt rứt khó chịu, cô vội lắc đầu, lấy tay còn lại tát lên mặt mình vài cái. Từ khi nào cô lại không biết xấu hổ là gì. Cô nhìn đồng hồ, anh bảo tối sẽ gọi cho cô mà giờ còn chưa thèm gọi, bỗng dưng thấy giận anh vô cùng

Đột nhiên chuông điện thoại của cô reo lên, cô mừng rỡ là anh! Cô nhấn nút nghe

Anh thấy cô liền vui vẻ nói

– Em đang làm gì thế? Có nhớ tôi không?

Cô bĩu môi lắc đầu đáp

– không!

Anh bật cười nói

– Không nhớ thật sao? Vậy thôi tôi tắt máy nhé

– Từ từ đã

Cô vội vàng nói, cô hít một hơi mạnh rồi nói tiếp

– Anh đến lâu chưa?

Anh gật đầu

– Cũng đến lâu rồi, em vẫn không trả lời câu hỏi của tôi kìa,

Cô đỏ mặt đáp

– Cũng hơi hơi nhớ, cảm giác trống vắng

Anh mỉm cười, trong lòng vô cùng vui sướng nói

– Tôi sắp về rồi, ngày kia tôi về, nãy bận đến bên công ty đối tác nên không kịp nói cho em. Xin lỗi em.

Cô thấy tan biến hết sự giận dỗi, hai người cứ nằm nói chuyện rất lâu. Cô bỗng thấy anh và cô giống như đang yêu xa, bất chợt lại cảm thấy mình đang nghĩ quá nhiều.

Anh cứ ngồi hỏi cô, đến khi không còn chuyện gì để nói, liền bảo cô tắt điện, nhắm mắt để anh hát cho cô nghe.

Giọng hát của anh trầm ấm qua điện thoại, hình như đã lâu lắm rồi anh mới hát, kể từ ngày cầu hôn cô,

Cô nằm, nghe anh hát rồi chìm đắm vào giấc ngủ từ lúc nào chẳng biết.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, cô thấy điện thoại của mình đã hết pin, có lẽ đêm qua anh hát rất lâu đến nỗi mà điện thoại cô được sạc đầy mà vẫn sập nguồn,

Cô dậy khó nhọc ăn sáng, một ngày dài lại tiếp tục trôi qua

Ở bên kia một thành phố khác, sau một ngày làm việc đầy căng thẳng với bên đối tác, anh đã thành công nắm giữ dự án này cùng công ty Q. Buổi tối để chúc mừng, anh, thư ký Trà và Nga cùng đi dự bữa tiệc với công ty này

Bữa tiệc chỉ gồm một số thành viên chủ chốt của công ty họ, nhưng số lượng người cũng đến 8 người, anh nhắn cho cô một cái tin báo rằng tối nay phải đi uống rượu, rồi vội vàng đi,

Công ty này đúng là phát triển rất lớn mạnh, đám người trong công ty uống rượu cũng rất giỏi.

Anh có tửu lượng tốt ấy thế mà vẫn phải kiêng nể bọn họ.

Bên kia vì lấy lý do anh rất xuất sắc nên tập trung rượu về phía anh, anh chẳng biết mình đã uống nhiều đến thế nào, cho đến khi trở về phòng không thể mở mắt gọi cho cô lấy một cuộc.

Anh nằm gục xuống ngủ không còn biết gì, đến khi tỉnh dậy, anh đã thấy trời rất sáng, anh nhìn qua khung cửa, mắt nhắm mắt mở với lấy chiếc điện thoại. Đột nhiên anh thấy một người con gái loã lỗ nằm ngay cạnh mình, anh vội vàng bật dậy mở to mắt! Là Nga

Vừa hay chị ta cũng ngồi dậy, thấy anh liền tỏ ra vô cùng sửng sốt nói

– Anh Văn…anh..

Anh day day trán, nhớ lại trận rượu hôm qua liền nói

– Sao cô lại ở đây?

Chị ta mở đôi mắt to ngây thơ nói

– Anh Văn…không phải đêm qua anh gọi tôi sang, hai chúng ta….hai chúng ta đã…

Anh nhìn chị ta, kể cả anh say anh cũng biét rõ chắc chắn đêm qua anh không hề gọi chị ta sang liền đáp lại

– Xin lỗi cô, đêm qua tôi không hề gọi cô sang đây,

Chị ta cúi mặt, đôi mắt đỏ hoe nói

– Sao anh lại có thể nói lời vô trách nhiệm như vậy? Đêm qua chúng ta còn…chúng ta còn làm tình với nhau.

Anh hơi nhếch mép, kiên định đáp

– Cô Nga, cô đừng lấy sự trong trắng của bản thân ra sỉ nhục thế này. Tôi có thể đảm bảo đêm qua tôi không hề làm gì cô, tôi say nhưng tôi nhớ rất rõ. Còn nếu cô muốn đổ oan cho tôi, xin hay đữa ra bằng chứng. Tôi sẽ đưa cô đi xét nghiệm ngay lập tức. Còn nếu cô muốn làm trò hèn hạ thế này, tôi sẽ không kiêng nể nữa đâu, chuyện này một là cô giấu kín và quên đi, hai là tôi sẽ làm to ra, kiện cô tội vu khống, và thêm nữa đột nhập vào phòng tôi không có sự cho phép. Và tốt nhất đừng láy chuyện này ra doạ tôi, và làm ảnh huỏng đến cả vợ tôi. Kể cả giám đốc Linh có là anh cô tôi cũng không tha đâu

Chị ta bị anh nói cho không còn mặt mũi nào, gã đàn ông này quả thật quá thông minh liền đứng dậy mặc bộ quần áo lý nhí đáp

– Tôi sẽ quên!

Nói rồi chị ta ra khỏi phòng, anh đứng dậy vào rửa mặt mũi cho tỉnh táo, sở dĩ anh dám chắc đêm qua anh không làm gì chị ta bởi anh nhớ đêm anh say rượu ở đảo Quan Lạn, ngủ với cô anh còn kìm chế được, anh hiểu bản thân ngoài cô anh sẽ không có cảm giác với bất kỳ ai. Huống hồ đêm qua anh say như vậy, đến mở mắt còn không nổi nói gì đến làm tình với chị ta?

Anh cũng là người chứ đâu phải kẻ phi phàm gì? Anh biết anh nói ra như vậy, chị ra sẽ không dám làm gì khác, chỉ có điều không nghĩ người con gái này lại có thể trơ trẽn đến vậy

Anh thở dài, trong lòng bỗng nhớ cô vô cùng. Đêm qua để cô một mình, lại không gọi về không biết cô thế nào rồi,

Anh lấy máy, gọi điện về cho cô nhưng đầu dây bên kia không nghe máy. Anh gọi rất nhiều nhưng chỉ có tiếng tút tút.

Anh bỗng cảm thấy bản thân mất hết bình tĩnh, gọi điện cho bác giúp việc, nhưng cũng không hề có ai nhấc máy, liền gọi về cho ba anh. Đến cuộc thứ 5,6 ba anh mới nhấc máy

Anh vội vàng nói

– Ba đang ỏ đâu vậy?

Chủ tịch Minh nghe giọng anh liền nói

– Ta đi công tác ở Vũng Tàu, sao vậy

Anh vội đap lại rồi tắt máy

– Không có gì thưa ba,

Nói rồi anh gọi cô thêm vài cuộc nhưng vẫn không thấy ai nghe máy. Anh liền thu dọn quần áo, gọi điện cho thư ký Trà anh về trước, để anh ta và Nga chiều về theo đúng vé máy bay, dù sao công việc cũng đã xong.

Nói rồi anh vội bắt taxi, lên xe gọi điện về nhờ người đặt một chiếc vé máy bay rồi nhanh chóng đi ra sân bay.

Trong lòng anh bỗng nóng như lưa đốt

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.3 (86.32%) 19 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …