Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 26 phần 1

– Nhiên, em đừng ngủ anh xin em đấy

Tiếng gọi vang vọng phía bên tai khiến cô có chút giật mình nhưng cô không tài nào mở mắt nổi, ở phía nơi ngực cô khó thở đến vô cùng.

– Nhiên, trả lời anh đi em

Cô ú ớ mấy câu trong miệng, nhưng không thể nào phát ra được. Hai tay cô vẫn bấu chặt trên bụng

Loading...

“Văn, em xin lỗi! Em không thể mở mắt nổi. Văn! Em yêu anh!”

Nhưng câu nói cứ văng vẳng trong đầu cô nhưng bất lực chẳng thể thoát ra ngoài nổi. Trong vô thức người đàn ông cô nhớ đến vẫn mãi là anh.

Đột nhiên cánh cửa mở ra, cô gục hẳn xuống, một cánh tay vững chãi ôm chặt lấy cô. Vẫn mùi hương quen thuộc ấy bế cô chạy rất nhanh, có mấy giọt nước rơi xuống trượt trên khuôn mặt. Cô lịm dần, không còn biết xung quanh diễn ra thế nào.

Văn ôm chặt cô vừa chạy thẳng ra xe cấp cứu, mấy người y ta bắt đầu cho cô thở bình oxy.

Anh nắm chặt tay cô, một nỗi đau đớn cuộn trào lên trong lồng ngực

Một cánh tay còn lại buông thõng xuống dưới. Đôi mắt anh đỏ hoe,mấy người y tá e ngại nhìn người đàn ông vô cùng đẹp trai, thân hình cao lớn, mặc bộ vest lại đang khóc vì người con gái nằm ở đây. Chắc hẳn người con gái này phải quan trọng với anh đến thế nào.

Phía sau, một người đàn ông khác cũng rất đẹp trai, đi con xe máy cũ kỹ đuổi theo sau xe cứu thương.

Cô gái này rốt cuộc là ai mà tốt số đến vậy?

Mấy người y tá thầm nghĩ.

Văn nhìn xung quanh đường, không còn giữ được bình tĩnh gào lên

– Làm ơn có thể đi nhanh một chút được không?

Người lái xe nhìn qua gương chiếu hậu đáp lại

– Nhanh hết cỡ rồi cậu ạ.

Anh nhắm nghiền mắt, mặc kệ cho nước mắt vẫn đang rơi. Chút sĩ diện cuối cùng của đàn ông anh cũng không cần.

Trong lòng anh, không chỉ là đau đớn mà còn cả áy náy day dứt và ân hận.

Anh không thể ngờ chỉ xa cô một chút đã khiến cô thành thế này, nếu như hôm nay cô có mệnh hệ gì có lẽ anh sẽ sống trong sự hối hận đến cả cuộc đời mà cũng có thể không thể sống nổi mất.

Chiếc xe nhanh chóng dừng ở cổng bệnh viện, cô được đẩy vào trong phòng cấp cứu.

Anh đứng bên ngoài, toàn thân run lên

– Giám đốc Văn, cô ấy sao rồi?

Tiếng Quân cất lên khiến anh như bừng tỉnh, anh nhìn anh ta đáp

– Mới được đưa vào trong,

Quân thở dài, hai tay nắm chặt hỏi lại

– Rốt cuộc có chuyện gì mà cô ấy lại vội vàng đi tìm anh, rồi sau đó thang máy lại mất điện vậy?

Văn ngồi hản xuống, nhắm nghiền mắt đáp

– Có người cố tình hại cô ấy.

Quân sững người ngạc nhiên đến tột độ,

– Là ai vậy?

Văn thở dài, lắc đầu không trả lời.

Hai người đàn ông đứng bên ngoài, mỗi người với một tư cách khác nhau, nhưng trong lòng đều mang nỗi lo chung.

Cánh cửa phòng cấp cứu từ từ mở ra, cả hai người đều chạy đến vội vàng đồng thanh hỏi

– Bác sĩ cô ấy sao rồi?

Vị bác sĩ già nhìn hai người hỏi lại

– Trong hai anh ai là nguòi nhà của cô ấy

Văn chỉ vào mình rồi đáp

– Tôi là chồng cô ấy

– Được, anh theo tôi ra làm thủ tục

Văn nuốt nước bọt không giữ được bình tĩnh hỏi dồn dập

– Bác sĩ, nhưng cô ấy không sao chứ? Cô ấy có sao không? Đứa bé có sao không? Cô ấy không có chuyện gì chứ ạ?

Vị bác sĩ nhấc cặp kính ra ngoài, gật đầu đáp

– Cô ấy không sao, đứa bé cũng không sao cả. Nhưng vẫn phải nhập viện, cô ấy bị ngạt khí thiếu oxy may không ảnh hưởng gì đến đứa bé cả. Thật may cho nhà cậu đấy, chậm chút nữa là không cứu nổi cả hai mẹ con rồi.

Hai tay anh run lên, bấu chặt vào gấu áo, đến giờ phút này nghe tin này anh vẫn còn run rẩy sợ hãi. Anh nhìn vào bên trong cũng may cả hai mẹ con cô không sao, nếu không giờ phút này anh không biết mình phải làm thế nào mất.

Anh nhìn Quân đang đứng gần cánh của, anh ta nhìn cô rồi lặng lẽ rời đi khi nghe tin cô không sao.

Anh đi theo bác sĩ ra làm thủ tục cho cô rồi mau chóng đi vào phòng. Cô đã được đưa sang phòng vip để nằm.

Anh bước vào ngồi xuống cạnh cô, cô vẫn thở bình oxy, hơi thở đã nhịp nhàng hơn rất nhiều.

Anh nắm chặt tay cô, một lần nữa lại cảm thấy day dứt trong lòng.

Giá như ban nayz anh không đi cùng Ngọc cô đã không phải nằm viện thế này.

Nghĩ đến Ngọc anh bỗng cảm thấy tức giận vô cùng. Cô ta quả thật là một con ác quỷ.

Anh khôn thể nghĩ đằng sau khuôn mặt xinh đẹp thiên thần đó lại có những âm mưu thâm độc như vậy.

Hồi trước, dù cô ta biết anh không yêu cô ta nhưng ít nhất cô cũng chỉ bám theo anh để xua đuổi nhưng đứa con gái khác. Khi đó anh còn chưa gặp lại Nhiên, chỉ cho rằng bởi Ngọc còn trẻ con, lại quá thân thiết với anh, thế nhưng đến giờ anh mới biết lòng dạ cô ta nham hiểm đến mức như vậy. Hoá ra bởi cô ta đã biết Nhiên chính là người con gái anh yêu suốt mười mấy năm nay, không biết vì sao cô ta tìm hiểu được thông tin này.

Anh không cần điều tra, cũng thừa hiểu chuyện thang máy mất điện do cô ta gây ra.

Anh rút điện thoại, gọi về cho thư ký Trà sang ngay nhà hàng lấy đoạn băng trong camera về gấp trước khi cô ta lấy được.

Trong lòng anh hiểu rõ, Ngọc là đứa con gái rất hấp tấp. Cô ta làm những điều này nhưng hoàn toàn không hề nghĩ đến hậu quả gây ra.

– Văn…

Tiếng cô thì thào kéo anh thoát khỏi dòng suy nghĩ, anh nhìn cô, vội vàng hỏi

– Nhiên, em tỉnh rồi sao? Chờ anh gọi bác sĩ

Anh nói rồi vội vàng chạy ra ngoài, vị bác sĩ theo anh vào trong, thấy săc mặt cô đã hồng hào, ông liền đo lại nhịp tim kiểm tra một lượt. Sau đó gọi y tá tháo bình oxy, rồi hỏi cô

– Cô thấy trong người thế nào rồi?

Cô nhìn ông đáp lại

– Tôi thấy đỡ hơn nhiều rồi,

Vị bác sĩ gật đầu, quay sang nói với Văn

– Cô ấy không sao đâu, cậu cho cô ấy ăn chút cháo gà nóng nhé.

Anh gật đầu, cảm ơn ông rối rít rồi vội chạy xuống căng tin mua cho cô ít cháo.

Cô thở một hơi thật sâu, sờ tay xuống bụng, không cảm thấy dấu hiệu gì bất thường, chỉ thấy đầu vẫn hơi ong ong trong lòng có chút an tâm.

Nghĩ lại chuyện ban sáng cô bỗng cảm thấy rùng mình sợ hãi. Cô không nghĩ cùng là phụ nữ với nhau, Ngọc lại có thể ra tay tàn ác đến thế này với cô được. So với Nga, cô ta còn vô liêm sỉ gấp ngàn lần.

Cô gọi người y tá hỏi lại cho chắc

– Con tôi không sao đúng không ạ?

Người y tá nhìn cô, nghĩ đến cảnh tượng hai chàng trai vẻ mặt đầy lo lắng cho cô thoáng chút ngưỡng mộ gật đầu đáp

– Hai mẹ con đều rất khoẻ mạnh, sau đợt này về ăn tẩm bổ chút là được. Cô từ sau cũng cản thận chút nhé. Có bầu đi đâu làm gì cũng phải để ý.

Cô cười gượng gạo, mấy lời này của chị ta thật sự rất đúng, là do cô quá hấp tấp vội vàng nhưng cũng cảm thấy thở phào nhẹ nhõm khi cô và cả đứa bé trong bụng đều không sao. Có lẽ trời cao cũng nhìn thấu tất cả mà để cô bình an thế này

– Nhiên, em đói không?

Văn mở cửa, cầm cạp lồng cháo còn nóng hổi bước vào, nhìn thấy anh cô lại bỗng cảm thấy tủi thân.

Trong giây phút cuối cùng, cô biết anh đã khóc, mấy giọt nước mắt rơi xuống cô đều cảm nhận được. Cô vừa thương anh, lại thương cả bản thân mình.

Anh thở dài, tiến sát lại gần cô rồi nói

– Nhiên, anh xin lỗi. Vì anh mà em phải chịu khổ sở thế này. Là tại anh tin cô ta đã thay đổi, không ngờ cô ta lại làm thế với em.anh sai rồi,

Cô nghe mấy lời này, không kìm chế được nữa, mấy giọt nước mắt từ trong khoé mắt bắt đầu chảy ra.

Anh nhìn cô, thấy cảnh tượng này, lòng anh đau như có ai cắt từng đoạn, anh kéo đầu cô vào lòng vỗ nhẹ lên vai cô rồi nói

– Nhiên đừng khóc, anh xin lỗi vợ của anh, xin lỗi Cua của ba. Tại anh hết, tại anh không bảo vệ được hai mẹ con. Em đừng khóc, anh đau!

Cô nghe anh dỗ dành, lại càng khóc lớn, anh nhắm nghiền mắt, ngăn cho nước mắt của mình cũng sắp trào ra. Cô vòng tay qua người anh sụt sịt nói

– Văn, không phải lỗi của anh đâu, là do em vội vàng hấp tấp không thèm gọi cho anh. Để anh phải lo cho em.

Anh cúi xuống, ngón tay thon dài chạm khẽ vào mắt cô, lau mấy giọt nước mắt cho đáp lại

– Em đừng khóc nữa, hai mẹ con không sao là tốt rồi. Em đừng khóc, ảnh hưởng đến Cua đấy. Từ nay anh sẽ không để em rời xa anh kể cả một giây phút nào nữa đâu. Em đừng khóc nữa nhé. Thấy em khóc thế này anh thấy có lỗi nhiều lắm,

Cô lau nước mắt, tâm trạng đã ổn định lại liền nói

– Văn, sao anh biết Ngọc là người làm ra chuyện này?

Anh rút điện thoại của cô trong túi rồi nói

– Cô ta gọi em số đây còn gì? Vả lại em sang đó tìm anh, chỉ có cô ta mới nghĩ ra được trò này thôi, nhưng em yên tâm. Lần này anh sẽ xử lý cô ta, thư ký Trà đã lấy được đoạn băng cô ta vào trong phòng điều hành ngắt cầu dao rồi

Cô ngạc nhiên hỏi lại

– Sao bảo vệ lại có thể để cô ta ngang nhiên vào thế được?

Anh lắc đầu đáp

– Cô ta không thực hiện hành động này một mình đâu, có cả hai tên đàn ông khác. Một tên dụ bảo vệ ra ngoài, một tên đứng canh cho cô ta vào ngắt điện.

Cô sợ hãi nắm chặt tay anh rồi nói

– Thật không thể ngờ cô ta đã chuẩn bị từ trước,

Anh gật đầu đáp

– Đúng vậy, cô ta ngắt cầu dao, toàn bộ camera cũng mất hết. Chỉ có điều camera lúc ban đầu vẫn còn, lúc ngắt cầu dao xong cô ta và mấy tên kia định đi lấy đoạn băng ghi hình nhưng khi thang máy mất điện trong lúc mọi người xử lý sự cố anh đã gọi luôn cho bên bảo vệ, bảo vệ cử thêm hai người để người ta trở lại phòng điều hành nên cô ta không làm gì được nữa.

Cô bỗng cảm thấy người đàn ông này thông minh vô cùng vừa ngưỡng mộ lại cảm thấy rất tự hào. Anh nhìn cô, lấy bát cháo gà rồi nói

– Em ăn đi đã, ăn cho khoẻ lên

Cô gật đầu ngoan ngoãn, để anh đút cho hết bát cháo, ăn xong cô nằm xuống, trong người vẫn chưa cảm thấy hết mệt mỏi uể oải nói với Văn thêm vài câu rồi ngủ một giấc. Cô thiếp đi rất lâu, trong giấc ngủ say là những cơn mơ đầy quen thuộc

Đang ngủ đột nhiên cô thấy tiếng ồn ào bên ngoài,

Cô ngồi dậy mở mắt thấy Văn đang đứng trước cửa, bên cạnh anh là chủ tịch Minh. Cô day day trán, nhìn lên đồng hồ hoá ra cô đã ngủ được hơn ba tiếng.

Cô nhìn chủ tịch Minh, khẽ nói

– Ba đến từ lúc nào vậy?

Tiếng nói của cô khiến vừa đủ để cả Văn và chủ tịch Minh nghe thấy liền quay lại, chủ tịch Minh tiến lại gần cô rồi nói

– Nhiên, con còn mệt không?

Cô lắc đầu đáp

– Con không sao ba à,

Bất chợt cô phát hiện ngoài cửa còn có thêm vài người, cô căng mắt lên nhìn, là Ngọc và ba mẹ cô ta

Nhìn thấy Ngọc cô bất giác xoa tay xuống bụng, cô ta mặt tái xanh, đứng phía sau theo ba mẹ cô ta vào trong.

Văn tiến về phía cô, đứng cạnh ba anh rồi nói

– Tôi nói rồi, các người về đi

Ông Lân, ba của Ngọc thấy anh thái độ như vậy liền hướng mắt về chủ tịch Minh giọng đầy chua xót

– Anh Minh, con dại cái mang, nể tình bao năm nay chúng ta thân thiết với nhau anh có thể bảo thằng Văn tha cho con Ngọc được không?

Chủ tịch Minh nhấc cặp kính ra, nhìn về phía Nhiên rồi nói

– Đây là Nhiên và đứa bé không có mệnh hệ gì, nếu chẳng may có mệnh hệ gì thì chú nói xem tôi phải làm thế nào? Vợ chồng chú bao năm nay tính tình hiền lành, nhưng đứa con gái này lại độc ác như vậy, huống hồ đây không phải lần đầu. Thằng Văn nói lần trước nó cũng đẩy ngã con bé Nhiên một lần rồi, cũng may con bé không sao. Tôi có thể tha cho nó với tư cách là bạn của chú, nhưng với tư cách là ba chồng Nhiên, là ông của đứa bé trong bụng tôi không thể nào tha thứ được.

Cô nhìn Ngọc đứng phía cửa, trong lòng cô hiểu rõ Văn nhất định đã nắm giữ toàn bộ bằng chứng. Cô cảm thấy người chồng này của cô quả thật thông minh, Ngọc run rảy nhìn về phía cô, cô nhếch mép cảm thấy kinh tởm con người này vô cùng.

Bà Lân thấy thái độ ba chồng cô cứng rắn như vậy, không còn cách nào đột nhiên quỳ hẳn xuống vừa nói vừa khóc

– Anh Minh, em cầu xin anh, cầu xin cháu Văn cháu Nhiên hãy tha cho con Ngọc một lần này nữa thôi, em đã làm giấy cho nó đi nước ngoài định cư cùng vợ chồng em rồi. Em xin anh, em không biết dạy con, là lỗi của vợ chồng em nhưng con Ngọc là máu mủ ruột thịt của vợ chồng em, xin anh xin các cháu hãy tha cho nó một lần này thôi.

Cô nhìn cảnh tượng này không kìm lòng được, nghĩ đến mẹ cô năm ấy, vì bảo vệ con mà bất chấp cả tính mạng, trong lòng cô lại cảm thấy chua xót.

Chủ tịch Minh đứng quay ra cửa kính bất lực không muốn nhìn cảnh này, Văn đút hay tay vào túi quần kiên quyét đáp

– Cháu xin lỗi, nhưng lần này cháu không thể tha được. Cháu không muốn vợ cháu phải chịu nguy hiểm vì loại đàn bà độc ác như cô ta lần nữa.

Anh vừa nói vừa liềc về phía Ngọc, cô ta mặt chuyển sang đỏ ửng, cúi xuống hai tay bấu chặt vào nhau.

Ông Lân thấy thế cũng quỳ hẳn xuống chắp hai tay nói

– Văn, chú xin cháu, dù sao cháu với con Ngọc cũng chơi với nhau lâu vậy rồi, sai cũng sai rồi, cháu dâu cũng không sao, cháu có thể bỏ qua được không?

Cô nhìn vợ chồng trung niên quỳ trước mắt cảm thấy không chịu đựng nổi cảnh này, liền nhắm mắt nói

– Hai người đứng lên đi, lỗi của cô ta để ta chịu. Đi tù vài năm cho con người trưởng thành lên

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.3 (86.32%) 19 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …