Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 29 phần 1

Quân hơi sững sờ trước thái độ của cô, chỉ có điều anh không nhìn thấy Văn vừa lướt qua nên lẳng lặng cùng cô đi về góc cuối nhà hàng

Xe của anh được dựng ngay ở góc đỗ đầu tiên, quả thật bộ quần áo này, vẻ ngoài đẹp trai này không hề ăn khớp với chiếc xe máy cũ kỹ

Cô nhìn Quân, nhưng trong đầu hoàn toàn không có chút tâm trí nào chỉ thầm hy vọng vừa rồi Văn không nhìn ra cô. Cô bỗng cảm thấy nực cười, tại sao đến giờ phút này cô còn sợ anh hiểu nhầm, còn gì để mất nữa hay sao?

– Nhiên, đi thôi

Loading...

Tiếng Quân gọi kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man, cô leo lên chiếc xe máy đã tưng quen thuộc với mình giờ cũng trở nên xa lạ rồi.

Cô nhớ lại khoảng thời gian bị Quân ruồng bỏ, thế nhưng càng nghĩ cô lại càng cảm nhận nỗi đau đó so với nỗi đau cô đang gánh chịu cũng chỉ như lông gà vỏ tỏi mà nếu có một sự lựa chọn thì có ngàn vạn lần cô vẫn chọn rằng thì bị Quân bỏ rơi còn hơn phải chịu thứ oan trái nghiệt ngã này. Cô không dám nghĩ thêm, chỉ sợ rằng không còn chịu được mà gào lên giữa đường.

Cô của hiện tại so với cô của gần một năm trước đã thay đổi rất nhiều, không còn là cô gái có thể khóc vật vã giữa đường trước mặt tất cả mọi người mà chỉ biết nén cảm xúc vào trong.

Cô thở dài, hay tay bám vào yên xe máy, cả đoạn đường trên xe không ai nói với ai câu nào. Đưa cô về đến cổng, Quân liền dựng xe máy xuống vệ đường rồi nói

– Nhiên, tôi thấy tâm trạng em rất bất ổn. Em về nghỉ ngơi vài ngày cho tĩnh tâm lại nhé. Có gì em cứ gọi tôi, thật sự đấy, em gọi bất cứ lúc nào cũng được tôi sẵn sàng giúp đỡ em. Còn chuyện gì em không muốn nói tôi cũng không gặng hỏi nhiều. Em lên nhà đi tôi về đây

Cô gật đầu không đáp, lẳng lặng vào nhà, căn nhà ấm áp quen thuộc cũng trở nên ảm đạm lạnh lẽo. Cô thu dọn hêt rác trong nhà kể cả bộ quần áo hôm nay cô mặc mang ra ngoài đầu đường đổ, sau đó lau dọn lại căn nhà cho sạch sẽ như buổi sáng.

Bầu trời cũng đã xế trưa, cô lẳng lặng leo lên giường nằm nhắm nghiền mắt mặc kệ cho nước mắt lại tiếp tục rơi. Cô lại khóc, khóc rất nhiều, toàn thân cứ rung lên bần bật.

Nỗi đau lại tiếp tục cào xé trong lòng cô, cô đã khóc rất lâu, cả đêm hôm qua không ngủ, cuối cùng cô đã thiếp đi. Trong cơn mơ, từng ký ức cả đau khổ buồn vui hạnh phúc ùa về khiến cô như không khỏi ám ảnh.

– Nhiên, dậy đi em, dậy ăn tối thôi

Tiếng gọi của người đàn ông quen thuộc khiến cô choàng tỉnh, cô mở mắt đã thấy Văn ngồi bên cạnh khẽ vỗ vào vai mình. Mùi thức ăn thơm phức xộc thẳng vào mũi cô, trời đã tối dần nhìn đồng hồ cũng đã gần bảy giờ. Cô không thể nghĩ mình đã ngủ lâu như vậy, có lẽ đó không thể là ngủ mà là đã bất tỉnh.

Cô nhìn Văn, sực nhớ đến buổi trưa nay gặp anh ở nhà hàng, bỗng dưng chột dạ. Anh nhìn cô, mỉm cười nói tiếp

– Dậy ăn đi cho con khoẻ

Điệu bộ anh hết sức bình thản, cô không thể tin nổi phải bấu vào tay một cái rõ đau rồi nhìn lại. Văn vẫn ngồi đó, nụ cười ôn nhu hiền lành. Cô day day trán, chẳng lẽ buổi trưa nay anh không hề nhìn thây cô sao?

Cô tặc lưỡi mặc kệ, đứng dậy giả vờ nói

– Văn, anh về từ lúc nào vậy sao em không biết?

Anh xem đồng hồ rồi đáp lại

– Anh vè được gần một tiếng rồi, thấy em đang ngủ nên anh không đánh thức. Ở nhà ba mất ngủ quá hay sao mà về ngủ say đến vậy.

Cô quay mặt vào góc tủ che đi nụ cười nhếch mép rồi nói

– Vâng, em mệt quá!

Anh vào nhà vệ sinh, sấp nước ấm chiếc khăn mặt sau đó ra lau lên mặt cô. Cơ thể anh gần sát vào cơ thể cô, cô bỗng muốn đẩy ra, muốn chỉ thẳng vào anh nói ra hết. Nhưng cuối cùng cô lại để mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Trong đầu cô rối bời, xen lẫn ánh mắt anh buổi trưa nhìn cô, không khí này chính cô cũng đang cảm thấy nó không bình thường.

Anh lau xong liền mang chiếc khăn vào nhà vệ sinh rồi nói

– Chúng ta ăn tối thôi.

Cô gật đầu, nén tiếng thở dài vào trong rồi theo anh ra ngoài. Bàn thức ăn rất đầy đặn, thậm chí trên bàn còn được trang trí bằng mấy bông hoa hồng trải lưa thưa. Anh kéo ghế cho cô rồi nói

– Nhiên, ngồi xuống đi, lâu rồi mới được về nhà nên anh bày biện một chút em có thích không?

Cô nhìn bàn thức ăn, gượng gạo cười đáp

– Thích lắm ạ

Anh gật đầu, gắp cho cô miếng đùi gà hầm giục giã cô ăn. Miệng cô đắng ngắt, nhưng vẫn cố nuốt vào trong. Anh vừa ăn, vừa nhìn cô, gắp cho cô không biết bao nhiêu thức ăn. Gắp bao nhiêu cô ăn bấy nhiêu, không hề phàn nàn hay kêu ca gì. Suốt cả buổi ăn cô và anh không nói chuyện nhiều như thường ngày, chỉ có vài câu pha trò của anh, cô cũng miễn cưỡng đáp lại cho có. Ăn xong cô đứng dậy cầm đống bát đĩa ra liền bị anh ngăn lại,

Cô mỉm cười nói

– Sao vậy? Anh đã nấu cho em bữa ăn ngon thế này rồi để bát em rửa cho

Anh lắc đầu

– Để anh làm, em có bầu, anh không muốn em làm đâu, em ngồi nghỉ chút đi cho đỡ mệt.

Cô miễn cưỡng gật đầu, ngồi ra ghế. Anh bất nước xối vào những chiếc bát, đột nhiên anh lên tiếng hỏi

– Em ở nhà từ sáng sao?

Cô có chút ngạc nhiên, lại có phần lúng túng, cuối cùng anh cũng dò hỏi cô chuyện sáng nay sao? Cô cười giả lả đáp lại

– Vâng, em ở nhà từ sáng, có chuyện gì sao anh?

Anh hơi ngừng lại một vài giây rồi mới nói tiếp

– À không, anh chỉ hỏi thế thôi, vì hôm nay có gặp một người rất giống em nhưng chắc có lẽ anh nhìn nhầm thôi.

Cô khựng lại nhìn bóng lưng anh, không nhìn được khuôn mặt anh đang có biểu hiện gì. Từng lời nói của anh khiến cô cảm thấy rất bình thường, nhưng trong lòng cô lại thấy gợn lên những thứ bất thường. Cô nhìn ra góc cửa, bất giác xoa tay xuống bụng rồi nói

– Vậy chắc anh nhìn nhầm rồi, vì em ở nhà suốt đâu có ra khỏi nhà

Anh xếp bát lên trên trạn quay lại mỉm cươi

– Đúng vậy, anh cũng nghĩ em làm sao lại ra khỏi nhà khi không có anh được? Vả lại về thấy em ngủ say anh chắc chắn hôm nay do anh nhìn nhầm.

Cô thở phào, lúc này cô không còn sợ Văn hiểu nhầm mình, cô chỉ sợ rằng anh đã biết điều gì đó. Một nỗi sợ hãi mơ hồ dấy lên trong lòng cô, cô nhắm nghiền mắt, thở dài. Cô chỉ hận rằng bản thân không đủ can đảm mà xiên cho anh một nhát dao. Chắc chắn nếu anh chết đi, chủ tịch Minh sẽ là người đau khổ nhất

Bỗng dưng nghĩ đến điều này không hiểu sao lồng ngực cô lại thấy nhói lên. Cô bóp chặt hai tay lên đùi, liệu rằng anh chết cô có hả hê không?

Cô bất giác cười chua xót, dù có không hả hê đi chăng nữa cũng ít nhất đã trả thù được cho ba mẹ cô và người ba chồng yêu dấu của cô sẽ sống không bằng chết. Càng nghĩ nỗi căm phẫn trong lòng cô càng cuộn dâng như cơn sóng thần.

– Nhiên về phòng thôi em

Cứ mải mê suy nghĩ cô không biết Văn đã rửa bát xong, anh vui vẻ kéo tay về vào trong. Cô ngoan ngoãn đi về phía cánh tủ mở cửa lấy bộ quần áo bỗng phát hiện đống đồ sơ sinh đã được anh sắp xếp lại rất gọn gàng.

Anh nhìn cô cười nói

– Ngạc nhiên không? Lúc em ngủ anh xếp lại đấy, anh xếp tạm đấy thôi chắc tối mai về anh giặt lại cho sạch phơi rồi mới cất đi. Đồ trẻ em là phải cẩn thận

Nói xong anh liền tiến lại gần cô, cúi đầu hôn lên bụng thì thầm

– Cua ơi! Cua có nhớ ba không? Ba nhớ con lắm rồi đấy, ba mua nhiều đồ cho con lắm rồi đây này. Nhưng phải nhớ đợi đủ tháng đủ ngày mới được ra đấy, ba con mình cùng cố gắng nhé

Cô bặm chặt môi để ngăn tiếng nấc đang phát ra trong lòng, anh càng thế này cô càng thấy đau đớn hơn rất nhiều. Thà rằng anh lạnh nhạt, anh hờ hững có lẽ trong lòng cô cảm thấy thoải mái hơn.

Anh nói thêm vài câu, rồi đứng dậy nói với cô

– Em đi tắm trước đi nhé anh bật nước từ lâu rồi đấy

Cô gật đầu lấy bộ quần áo ngủ bước vào nhà vệ sinh xả nước. Hơi nước nóng phả vào mặt cô, cô đóng chặt cửa, tạt nước thẳng lên mặt. Tiếng nấc cũng thoát ra theo dòng nước, cô ngồi thụp hẳn xuống, để mặc cho nước rớt xuống, tóc cô buông xoã, những lọn tóc bị nước làm bết dính vào khuôn mặt, nước mắt cũng tiếp tục theo dòng nước mà chảy ra.

Một bên là tình yêu, một bên là chữ hiếu mà dù có cân đo thế nào thì phần thắng vẫn nghiêng về phía hiếu. Cô cứ ngồi bệt xuống nền nhà, hai tay bám lên tường vừa khóc lại vừa thì thầm

– Văn, tôi hận anh! Tôi hận cả gia đình anh, tại sao lại là ba anh? Tại sao? Tại sao?

Trái tim cô càng lúc càng đau, càng hận anh cô lại càng hận chính bản thân mình. Hận mình đã yêu anh nhiều đến thế này rồi, hận rằng cô không còn chút mạnh mẽ nào như ngày đó yêu Quân. Cô buông thõng cánh tay, bóp chặt lên phía ngực, cô còn yêu anh hơn cả cô đã từng yêu Quân mất rồi mà chính cô cũng không thể nhận ra.

Phải yêu Văn nhiều thế nào thì cô mới đau đến thế này.

– Nhiên, em tắm lâu thế?

Tiếng gõ cửa bên ngoài khiến cô giật mình bật dậy, cô lấy khăn mặt lau sạch mặt rồi đáp lại

– Chờ em một chút.

Tiếng gõ cửa cũng dừng lại, cô lấy dầu gội đầu thoa lên tóc rồi vội vàng xả nước. Sau đó tắm qua rồi bước ra ngoài, cô cúi mặt xuống chỉ sợ anh nhìn thấy đôi mắt sưng húp của mình. Cũng may anh trong phòng chỉ bật chút đèn ngủ nên anh không để ý liền lấy quần áo vào tắm, cô lấy máy sấy sấy khô tóc thì cũng vừa hay anh tắm xong, khuôn mặt cô cũng trở lại như bình thường.

Tắm xong anh leo lên giường, như một thói quen dang cánh tay rồi nói

– Nhiên, lên đây nào

Cô cất chiếc máy sấy rồi trèo lên, anh kéo tay cô vòng qua người mình, hôn lên trán cô rồi nói

– Mấy ngày hôm nay thấy em mệt mỏi quá. Hay em cứ nghỉ ngời thêm vài ngày nhé

Cô không dám nhìn vào đôi mắt anh, ý này của anh vừa hay trùng hợp với điều cô nghĩ. Cô gật đầu nhỏ nhẹ đáp

– Vâng,

Anh cười hiền lành, vuốt tóc cô rồi nói

– Nhiên, anh yêu em

Cô khẽ nấc một tiếng, cuối cùng cũng kìm được đáp lại

– Em cũng yêu anh

Từng câu nói cô phát ra gượng gạo đến mức cô còn không dám nghe. Anh định nói gì đó, cô liền nói tiếp

– Văn, em ngủ nhé. Mấy ngày nay em hơi mệt

Anh gật đầu hôn lên đôi môi khô khốc của cô trả lời

– Được, em ngủ đi.

Cánh tay cô vẫn vòng qua người anh, cô nhắm mắt giả vờ ngủ, cho đến khi thấy anh cũng đã thở đều, cô mới dám mở mắt. Cô nhìn lên khuôn mặt anh, dưới bóng đèn vàng hiu hắt anh càng trở nên đẹp trai cuốn hút. Cô cười nhạt, nghĩ đến của chủ tịch Minh, anh thừa hưởng đến bảy tám mươi phần giống ông ta. Cô đưa một tay lên mặt anh, nhẹ nhàng vuốt ve. Anh vẫn ngủ say, bất chợt cô lướt bàn tay xuống dưới cổ nhắm nghiền mắt. Bàn tay ôm chặt lấy cổ anh, bất giác đưa bàn tay còn lại lên. Trong giây phút cuối cùng cô đã dừng lại, bất lực buông hai tay xuống dưới xoay lưng lại phía anh. Cô cắn chặt môi đến bật cả máu, hoá ra vẫn là cô không đủ dũng khí để giết chết anh. Cô lắc đầu, cố biện minh cho bản thân rằng không phải mình không dám giết anh, chỉ là sợ rằng cái bóp cổ của cô không những không khiến anh chết mà còn khiến anh biết được tất cả. Sự sống của cô hiện giờ cũng rất mong manh, chỉ cần anh và chủ tịch Minh biết cô đã biết sự thật có lẽ sẽ thủ tiêu cô ngay lập tức.

Cô không sợ chết, nhưng cô chưa muốn chết. Chưa báo thù cho ba mẹ mình, chết là một thứ tội lỗi không thể dung thứ! Cô nhìn đồng hồ giờ mới chỉ gần 9h không biết phải thế nào để vượt qua đêm dài này

Bất chợt người bên cạnh khẽ cử động, cô không dám thở nhắm mắt lại.

Đột nhiên cô thấy anh bật dậy, anh lay vai cô rồi nói

– Nhiên, dậy đi,

Cô từ từ mở mắt, ngạc nhiên hỏi

– Có chuyện vậy Văn?

Anh nhìn cô gương mặt đầy tội lỗi đáp

– Anh quên mất, hôm nay chưa pha sữa cho em. Em dậy đi, anh ra pha nhanh em uống rồi còn đi ngủ

Cô lắc đầu

– Muộn rồi không cần nữa đâu anh

Anh kiên định đứng dậy, lê đôi dép loẹt quẹt ra ngoài nói vọng lại

– Đừng ngủ đấy

Nói rồi anh đi ra hẳn ngoài, cô nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, cảm thấy sắp không thể chịu nổi những tháng ngày thế này.

Không biết ngày mai, ngày kia và những ngày sau nữa cô và anh phải sống thế nào. Cô càng nghĩ lại càng muốn anh biến mất, có lẽ chỉ có khi anh chết đi cô mới có thể sống một cách nhẹ nhõm nhất mà thôi.

Thế nhưng dù có biẹn minh thế nào cô cũng phát hiện mỗi lần trong đầu cô nghĩ đến cái chết của anh thì trong tim lại nhói lên . Giá như anh không hề biết chuyện này có lẽ cô sẽ có lý do để nguỵ biện cho anh, thế nhưng anh lại biết tất cả. Điều này càng khiến cô cảm thấy đau đớn vô cùng. Cô không thể nghĩ rằng người đầu ấp tay gối cùng cô, hằng đêm ôm cô lại là con của kẻ giết cha mẹ cô. Thậm chí anh ta còn biết rằng cô chính là đứa bé năm ấy bị truy đuổi cũng biết rằng ba mình đã hại chết ba mẹ cô.

Trên thế gian này cô thật sự không còn biết bấu víu vào ai. Cô đưa đôi mắt nhìn ra phía cửa xa xăm, anh cũng vừa hay bước vào trên tay là cốc sữa bầu ấm áp. Anh tiến lại gần dịu dàng nói

– Em uống đi, sữa ấm giúp dễ ngủ nữa.

Cô nhận lấy cốc sữa, làm ra vẻ hạnh phúc uống ực một hơi. Mùi sữa bầu béo ngậy lan khắp lưỡi cô khiến cô có cảm giác buồn nôn, thế nhưng cô cố gắng kìm lại, mỉm cười đưa cốc sữa cho anh rồi nói

– Đêm hôm rồi bắt tội anh quá

Anh cầm cốc sữa ngồi xuống giường, vẻ mặt điềm tĩnh

– Chăm sóc cho em và con có gì là tội? Em nói thế mới khiến anh thấy tội lỗi đấy.

Cô cảm thấy tai cứ ong ong, giọng nói của anh rớt vào tai cô rồi bị phản xạ lại thoát ra ngoài. Những lời của anh không còn giống như lúc trước, hoặc bởi đối với cô giờ anh đã là kẻ thù không đội trời chung nên những lời này chỉ khiến cô thấy khinh bỉ vô cùng. Cô không đáp lại, đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh xúc miệng. Anh cũng cầm cốc đi ra ngoài, trong một giây lát cô hình như nghe được tiếng thở dài của anh.

Cô lắc đầu, ắt hẳn là cô nghe nhầm hoặc có thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mình nữa rồi. Giờ đây anh có sống chết, vui buồn cô cũng không còn muốn để tâm.

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.3 (86.67%) 21 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …