Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 29 phần 3

Cô ngồi hẳn dậy, lê đôi dép về phía nhà vệ sinh đánh răng sau đó ra ngoài đã thấy trên bàn là hai bát bún cá thơm phức. Anh thấy cô đi ra liền quay người lại, mỉm cười nói

– Em dậy rồi sao? Đánh răng chưa ăn sáng luôn.

Cô cảm thấy trong lòng xót xa vô cùng, giây phút này cô bỗng muốn quay trở lại như những ngày tháng trước đây. Thế nhưng bây giờ đã không thể nào nữa rồi. Cảm giác chua xót dâng lên đến nỗi mắt cô cay xè, cô gượng cười ngăn cho dòng nước mắt trào ra đáp lại

– Vâng

Loading...

Anh tháo tạp dề, lau bếp thật sạch rồi nói tiếp

– Được rồi, ăn sáng thôi em.

Cô gật đầu, ngồi vào bàn không dám ngẩng mặt nhìn anh, ăn vội hết bát bún cá. Anh cũng im lặng, chỉ có tiếng leng keng của đũa thìa va chạm vào bát. Bầu không khí ảm đạm đến đáng thương, ăn xong anh liền nhặt bát mang qua bồn rửa. Cô nhìn đồng hồ, giờ đã là 7 giờ liền nói

– Văn, hôm nay anh không đi làm sao?

Anh lắc đầu

– Hôm nay chủ nhật mà, em quên sao?

Cô nhìn lên tờ lịch trước mặt, lúng túng đáp

– Chắc mấy hôm không đi làm nên em quên mất.

Anh không nói thêm gì, rưa bát xong liền gọi bác Thu sang dọn nhà, sau đó ra ngoài lấy vòi phun rửa sạch xe. Chiếc xe camry đen vốn dĩ bóng loáng, vậy mà hôm nay cô lại nhìn thấy bùn bẩn dính đầy, cô ngạc nhiên hỏi anh

– Sao xe của anh lại bẩn thế này?

Anh không nhìn cô, mà xoay lưng lại rồi đáp

– Mấy hôm mưa anh không kịp rửa xe.

Cô gật đầu, định bước vào trong anh liền gọi lại

– Nhiên, anh để mấy gói cây giống mới ở trên bàn, nếu em thích mang ra gieo nhé. Trơi đang đẹp!

Cô nhìn bóng lưng anh, dặn mãi mới ra một nụ cười giả tạo trả lời

– Vâng, em đi gieo luôn bây giờ.

Nói rồi cô đi vào trong cầm mấy túi hạt giống ra phía sau vườn. Dẫu rằng cô không còn chút tâm trạng nào để mà làm những việc thế này nhưng cô không muốn từ chối mà đúng hơn cô sợ anh thấy những biểu hiện lạ của cô.

Cô nhìn ra bầu trời, quả thực hôm nay trời rất đẹp, ánh nắng vừa đủ, tiết trời lại mát mẻ. Cô hơi nheo mắt, dù sao hôm nay cũng là một ngày dài dằng dặc vậy cứ tiếp tục làm những công việc giết thời gian thế này cho khuây khoả trong lòng. Cô vứt những hạt giống xuống góc vườn, sau đó lấy nước tưới. Bất giác cô nghĩ đến những cây cải ngày hôm qua vừa nhổ sạch, trong lòng bỗng dưng có chút thương tâm. Cô lặng nhìn khoảng đất tơi xốp, trong đầu cô lại hiện về ký ức của những ngày mới đến căn nhà này.

Khi ấy cô đã hạnh phúc đến thế nào khi anh mở cánh cửa và chỉ cho cô mảnh vườn này.

Thứ hạnh phúc ấy đắt giá đến nỗi giờ có dùng bao nhiêu tiền cũng chẳng thể mua nổi nữa rồi.

Không biết cô đã đứng như thế bao lâu, không biết cô đã nghĩ những đoạn ký ức đau khổ hay vui sướng, chỉ biết đến khi bác Thu đã đến nhà cô mới giật mình đi vào.

Anh cũng vừa hay rửa xe xong, bác Thu thấy cô vào liền cười nói

– Cô Nhiên lại trồng rau à?

Cô đáp lạu

– Vâng, bác mới đến ạ?

Bác Thu gật đầu, vừa cúi xuống nhặt rác vừa nói

– Tôi vừa đến thôi

Cô không nói thêm gì, nhìn Văn đang lau tay tiến lại gần mình. Cô hơi né người sang một bên, rồi nói

– Anh xong rồi sao?

Anh không tỏ vẻ hụt hẫng khi bị cô né tránh, bình thản nói

– Anh xong rồi,

Nói rồi anh đi ra ngoài phía mảnh vườn, cô thở dài, trở lại phòng mở tủ lấy bộ quần áo rồi đi tắm. Cả người cô dính đầy bùn bẩn, tắm xong cô cũng cảm thấy trong người thoải mái hơn một chút liền ra ngoài. Bỗng dưng cô thấy anh đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, hình ảnh này giống trong giấc mơ đêm qua đến vô cùng. Cô cắn chặt môi lên tiếng

– Em tưởng anh đang ở vườn?

Thấy tiếng cô, anh liền xoay người lại cười hiền lành đáp

– Anh ra qua chút thôi, em có đói không?

Cô lắc đầu

– Vừa ăn sáng xong mà, em không đói đâu,

Anh nhìn cô rồi nói

– Hôm trước anh nói đứa tập tài liệu của tên Thanh cho anh mà mấy hôm thấy em mệt mỏi anh cũng quên mất. Giờ em đưa cho anh được chứ?

Cô bống cảm thấy trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nhưng cô hiểu, chỉ có anh mới có thể giúp cô đưa tên Thanh vào tù, và cũng chỉ có tự bản thân cô mới có thể trả thù cha con anh mà thôi. Cô đi về phía tủ, lấy chiếc cặp da đưa cho anh rồi nói

– Đây là toàn bộ những gì em có.

Anh nhận lấy không mở vội mà nhét vào bên tủ của mình, sau đó nói

– Được rồi, tối anh sẽ xem lại.

Cô không nói gì, lặng lẽ mở ngăn kéo lấy máy sấy tóc, anh cũng không nói thêm gì mà đi ra ngoài.

Ngày hôm đó cũng may có bác Thu ở lại đến tận tối muộn, phần phải dọn lại toàn bộ căn nhà, phần phải nấu cơm nên gần như mất nguyên một ngày. Thế nhưng cô lại cảm thấy nhờ có bác Thu mà không khí bớt ngột ngạt hơn rất nhiều. Gần tám giờ tối sau khi ăn cơm xong, anh đưa bác Thu về. Cô trở lại phòng, mở tủ lấy quần áo đi tắm. Bất chợt cô thấy cánh tủ của Văn hơi khép hờ. Từ trước đén nay cô chưa bao giờ đụng vào cánh tủ ấy, phần cô không muốn xâm phạm quyền riêng tư của anh, phần cô cũng cho rằng trong đó không có gì để xem. Thế nhưng giây phút này cô lại rất tò mò, cô mở cánh tủ ra, đột nhiên cô thấy một mảnh giấy rơi xuống. Cô cúi xuống thì phát hiện đó không phải là mẩu giấy mà là một bức ảnh nhỏ liền nhặt lên xem

Bỗng dưng cô tái mét mặt, trên bức ảnh là hình ảnh của cô năm bảy tuổi. Bức ảnh được cắt ra từ bức ảnh gia đình cô trong chuyến đi du lịch Quảng Ninh. Tại sao Văn lại có bức ảnh này của cô? Cô lật lại phía sau, đằng sau có dòng chữ rất rõ ràng

“Lưu Diệp An Nhiên”

làng trẻ em bilar”

Hai dòng chữ hai màu mực khác nhau nhưng nét chữ cùng do một người viết. Trong lòng cô càng cảm thấy sợ hãi vô cùng, thật sự là Văn đã biết cô thừ trước đó sao? Cô càng lúc lại càng cảm thấy con người anh đầy bí ẩn, những thứ anh biết về cô quá nhiều. Bức ảnh này rất cũ kỹ, ngay cả dòng chữ cuối cùng cũng mờ nhạt chứng tỏ đã được viết rất lâu rồi. Cô cảm thấy đau đớn đến nghẹt thở, thật sự anh biết tất cả, thậm chí anh còn đi tìm cô. Cô càng lúc càng tháy nỗi oán hận lớn hơn rất nhiều. Cô nắm chặt tay, nợ máu nhất định phải trả bằng máu, huống hồ giờ cô trong tay anh chẳng khác nào con chim trong lồng. Anh muốn giết lúc nào thì giết, nếu như cô không giết anh trước thì rất có thể cô sẽ là người chết trước. Cô bỗng bật cười xót xa, hoá ra thứ tình cảm bấy lâu nay anh dành cho cô cũng là giả dối sao? Ngày anh nói anh muốn cưới cô cô đã cảm thấy rất khó tin, người như cô có gì để anh cần chứ? Đến ngay cả lần gặp chủ tịch Minh, gặp Ngọc cô càng cảm thấy cuộc hôn nhân này sao quá dễ dàng như vậy? Ông Lân và chủ tịch Minh chẳng phải rất thân thiết, Ngọc lại yêu anh nhiều như vậy, xét về môn đăng hộ đối có ai hơn cô ta nữa? Vả lại cô ta còn rất xinh đẹp, cô so với cô ta cũng chỉ như vịt với thiên nga. Càng nghĩ cô càng cảm thấy cuộc hôn nhân của anh và cô rõ ràng có tính toán trước, nếu không không đời nào đứa con gái nghèo khổ như cô có thể bám theo gia đình danh gia vọng tộc như anh. Ngày đó cưới anh, cô còn cảm thấy mọi thứ diễn ra quá nhanh, giờ nghĩ lại thực sự mới thấy có quá nhiều điểm đáng ngờ.

Cô nhếch mép, tự cười bản thân quá ngu ngốc, càng trách mình, lại càng hận anh đến thấu tâm can

Tim cô bỗng đập rất mạnh, bên ngoài chợt có tiếng mở cổng. Cô vứt bức ảnh vào trong đóng sập tủ lại rồi đi vào nhà vệ sinh tắm qua. Sau khi tắm xong cô liền đi ra ngoài, đúng như cô dự đoán, anh đã về và đang pha sữa.cô tiến về phía anh rồi nhẹ nhàng nói

– Văn, anh về rồi sao?

Anh gật đầu nhìn cô cười đáp lại

– Anh về rồi, em uống sữa đi

Cô nhoẻn miệng cười, hai má lúm đồng tiền sâu như tăng thêm vẻ xinh đẹp của mình. Cô nhận cốc sữa rồi nói

– Anh đi tắm đi, em uống xong sẽ vào

Anh hơi ngẩn người nhìn cô, sau đó gật đầu đi vào trong phòng, đợi anh khuất vào trong, cô liền đi về phía bếp, cầm chiếc dao nhọn nhét vào cạp quần. Sau đó đổ cốc sữa bầu vào trong bồn rửa bát rồi nhanh chóng đi về phía giường.

Anh vẫn đang tắm trong phòng, cô liền lấy con dao để lên đầu giường dưới đệm rồi nhanh chóng nằm lên.

Anh tắm xong đi ra ngoài tắt bóng đèn trắng leo lên giường, chỉ còn bóng đèn vàng hiu hắt toả sáng xuống căn phòng. Cô giả vờ nhắm mắt, anh cúi xuống hôn lên môi cô rồi hỏi

– Nhiên, không dậy đi đánh răng sao?

Cô vẫn không mở mắt, thều thào nói,

– Em ngủ đây, em mệt quá rồi

Anh nằm xuống cạnh cô, nhướn người tắt điện rồi nói

– Được rồi, em ngủ đi

Cô không đáp lại, mở mắt nhìn bóng tối xung quanh. Bên cạnh chỉ có tiếng thở của anh, cô cứ nằm như vậy, chỉ cầu mong anh ngủ thật say, trong đầu cô những viễn cảnh tiếp theo cứ dần hiện lên. Cô càng nghĩ càng cảm thấy sự thù hận đã che lấp tất cả mợi thứ. Cô không còn gì để mất giờ phút này, kể cả là anh, là đứa bé hay chính bản thân cô cô cũng không còn cần nữa rồi.

Đợi đến hơn một tiếng sau, khi cô quay sang lay anh, đã thấy anh không còn lên tiếng, cô mới bật dậy, bật bóng đèn ngủ lờ mờ. Anh vẫn nhắm mắt, cô thử lay anh thêm một lần nhưng tuyệt nhiên không thấy anh có biểu hiện gì liền cúi xuống lấy con dao trên đầu giường nắm chặt.

Cô kèo tấm chăn mỏng ra khỏi người anh, trong lòng gọi tên người mẹ của mình, hướng con dao về phía tim anh dùng một lực đẩy con dao xuống. Thế nhưng, đến giây phút chạm khẽ mui dao nhọn lên áo anh, cô lại ngừng lại. Gương mặt anh vẫn đang ngủ say, đôi môi cong lên nhìn hiền lành đến vô cùng. Cô đau đớn, không dám nhìn thẳng vào gương mặt ấy, bất chợt ném thẳng con dao xuống đất mở cửa chạy ra ngoài sau đó đóng sập lại mặc cho nước mắt lăn hai hàng mà không biết rằng ở trong phòng ngủ cũng đang có một giọt nước mắt lăn dài qua thái dương rớt xuống gối tạo thành một âm thanh bi thương đến tột cùng.

Cô ngồi trong xó nhà, bật khóc thành tiếng. Vẫn là cô không thể nào ra tay được với anh.

Cô ôm chặt lồng ngực, đã từng cho rằng bản thân đủ dũng khí mà một nhát xiên chết anh, thế nhưng đến giây phút nhìn anh cận kề sinh tử lại bất lực vứt đi con dao đó.

Cô tự tát vào mặt mình, vừa tát vừa chửi rủa bản thân. Trên đời này có lẽ sự lựa chọn đau khổ nhất chính là sự lựa chọn giữa hiếu và tình.

Cô đưa hai tay lên đầu, bứt tóc đứt thành từng sợi, đau đớn đến nghẹn lòng. Cô không còn chịu được nỗi đau này thêm một giây nào, bèn lấy điện thoại gọi cho Quân.

Đầu dây bên kia nghe tiếng khóc của cô liền hoảng hốt nói

– Nhiên, có chuyện gì thế? Sao em lại khóc

Cô nghẹn ngào nói

– Quân, mai chúng ta lại gặp nhau được chứ? Tôi không chịu được nữa rồi

Đầu dây bên kia đáp lại rất vội vàng

– Được! Em giữ bình tĩnh, nghỉ ngơi đã

Cô gật đầu, lau nước mắt loạng choạng đứng dậy bước vào phòng, Văn vẫn nhắm mắt trên giường, cô nhặt con dao cất lên đầu giường sau đó tắt điện. Thêm một đêm cô thức trắng!

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.3 (86.67%) 21 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …