Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 30. Phần 1

Cô nằm bên cạnh anh, hai hàng nước mắt cứ lã chã rơi. Không dám khóc nấc lên, chỉ nghẹn ngào trong lòng. Giữa thế gian bộn bề chật chội này, cô sống cũng như đã chết rồi. Một cô bé không cha, không mẹ, không tiền tài, không sự nghiệp cố gắng đến mấy cũng không thắng nổi số phận nghiệt ngã. Một mình cô lẻ loi giữa cuộc đời nếu không bấu víu vào những người khác thử hỏi cô phải sống thế nào? Cô bước ra đời khi mới chỉ mười ba tuổi, sống lay lắt trong làng trẻ em rồi tự mình bươn trải đến khi gặp được anh. Thế nhưng oan trái thay, khi cô đã một lòng một dạ với anh lại phát hiện ra thứ sự thật đau thương thế này. Cô còn nhớ anh từng nói hãy cứ dựa dẫm vào anh cả đời, đến bây giờ khi cô hoàn toàn phụ thuộc vào anh thì mới biết mình đã ngốc nghếch thế nào.

Cô từng đọc bao nhiêu cuốn truyện, nữ chính mạnh mẽ kiên cường, cô cũng giống như vậy, như bông hoa dại sống được đến giờ phút này. Chỉ tiếc cô không có bản lĩnh như họ, có thể một tay thay đổi cả thế giới. Cô không biết nên trách bản thân không giỏi giang, hay trách phận cô sinh ra đã là một sai lầm chỉ biết càng nghĩ càng thấy đau đớn khôn nguôi.

Không biết cô đã khóc nhiều đến thế nào, trằn trọc bao lâu chỉ biết đến khi trời tờ mờ sáng cô mới chìm vào giấc ngủ.

Đến khi cô tỉnh dậy mặt trời đã chiếu rọi qua cửa kính, người nằm bên cạnh cô cũng đã không còn ở đó.

Loading...

Cô uể oải đứng dậy, đi đánh răng rồi bước ra ngoài. Trên bàn thức ăn chín đã được đạy trong lồng bàn, cô ngồi xuống mở lồng bàn. Cốc sữa thuỷ tinh hằng ngày đã được thay bằng bình giữ nhiệt, trên thân có nét chữ của anh “Sữa bầu”

Cô bỗng cảm thấy nực cười trong lòng, bất giác xoa tay lên bụng

Cuối cùng cô không còn kìm được nữa, bật cười thành tiếng. Tiếng cười đau đớn chua xót vang vọng lại khắp cả không gian mênh mông

Phải rồi, anh và chủ tịch Minh mong chờ đứa bé này đến vậy. Nếu như cô bỏ nó ắt hẳn sẽ tạo lên sự tang thương trong lòng họ. Không chỉ đau, mà còn là đau đến tột cùng.

Hai lúm đồng tiền theo nụ cười tạo thành hai rãnh sâu, thế nhưng cô không biết được rằng nụ cười của cô nó méo mó khó coi đến mức nào, trên khuôn mặt cô nước mắt chảy dài.

Cô mở bình sữa, tu ực một hơi, bất chợt ngồi sụp xuống khóc thành tiếng

Hai tay cô buông thõng, từng mũi dao như cứa thẳng vào trái tim cô. Cô vừa khóc, vừa nấc lên

– Tại sao lại đối xử với tôi như thế? Tại sao lại hại cả gia đình tôi?

Tiếng khóc của cô mỗi lúc một lớn, cô cắn chặt môi mặc cho nước mắt rớt xuống mặn đắng. Nỗi hận thù bỗng giống như một ngọn lửa bùng lên, cô đập hai tay lên bụng đau đớn lại gào lên

– Tại sao mày lại xuất hiện lúc này? Tại sao lại xuất hiện lúc này?

Cô cứ vừa khóc, vừa lặp đi lặp lại những lời vừa rồi, bất chợt có tiếng cạch cửa, cánh cửa nhà mở ra từ từ.

Cô chưa kịp phản ứng, đã thấy Văn bước vào, anh ôm chặt cô rồi nói

– Nhiên, em sao thế? Có chuyện gì sao? Sao em lại khóc? Sao em lại ngồi đây?

Cô bỗng cảm thấy hoảng hốt vô cùng, không biết anh đã nghe được những gì. Cô lấy tay lau nước mắt vội vàng nói

– Văn, không có gì, em không hiểu sao tâm trạng em rất không tốt. Nước mắt cứ chực trào ra, em không nghĩ có bầu lại dễ xúc động thế này, chỉ nghĩ đến chuyện buồn là em có thể khóc được ngay.

Anh nhìn cô, trong lòng nén lại một tiếng thở dài kéo cô vào gần mình hơn rồi nói

– Nhiên, em có chuyện gì sao? Nói anh nghe được không? Có chuyện gì vậy em?

Cô nghe mấy lời này, bỗng muốn oà khóc thật to, thế nhưng cuối cùng cũng kìm được lại mà nói

– Văn, không có chuyện gì cả, thật sự không có chuyện gì cả. Là do em có bầu nên tâm trạng không tốt. Em thật sự không có gì cả. Anh không tin em sao?

Anh nhìn cô, ánh mắt có vài tia đau đớn,bất chợt cười đáp

– Anh tin em, em nói bất cứ điều gì anh cũng tin

Cô gật đầu

– Thật sự em cũng không muốn bản thân mình thành ra thế này, em rất sợ em cứ như vậy anh bỏ em quá

– Không, tại sao anh lại bỏ em chứ! Em có thế này cũng do mang bầu con của anh mà.

Nói rồi anh đứng dậy, quay mặt đi về phía bếp, trong lòng chua xót vô cùng. Hoá ra anh hèn nhát hơn anh nghĩ rất nhiều, hèn nhát đến mức sợ mất cô mà phải im lặng. Anh lấy bát cháo trên bàn đun lại cảm thấy trái tim như có ai bóp nghẹn. Bản thân anh cũng không thể ngờ rằng cô lại thay đổi như vậy, chỉ vì cậu ta trở về mà cô có thể thay lòng đổi dạ đến vậy sao? Anh không dám nghĩ thêm, chỉ sợ chút lý trí còn lại cũng không còn.

Anh đun xong cháo, quay sang cũng thấy cô đã ngồi lên ghế. Đặt bát cháo vào bàn, anh ngồi đối diện cô rồi nói

– Em ăn đi, anh biết tâm trạng em không tốt nhưng em có thể nghĩ đến con một chút mà ăn đi nhé. Anh cũng hỏi bác sĩ rồi, qua ba tháng là sẽ ổn định lại thôi, Cua cũng được ba tháng rồi đấy. Chắc đến tháng thứ tư là em lại bình thường. Anh thật sự rất thương em..

Anh dừng lại một lúc rồi nói tiếp

– Nhiên, anh không hiểu em nghĩ gì, nhưng anh thật sự rất yêu và lo cho em. Ngày trước anh chỉ nghĩ đơn giản có bầu là chỉ 9 tháng 10 ngày đứa bé lớn dần rồi ra đời. Không ngờ người mẹ lại phải chịu nhiều thứ thế này.

Cô thấy anh nói mấy lời này, trong lòng an tâm hơn, tự cho rằng anh không hề hay biết gì liền cười giả tạo nói

– Vâng, em đọc trên mạng có nhiều người bình thường rất hiền có bầu vào lại trở nên cáu kỉnh đanh đá. Em thấy em còn ở mức độ nhẹ đấy.

Anh buông hai tay xuống dưới, thở dài nói

– Hay anh đưa em đi khám thử xem thế nào được không? Có ảnh hưởng đến em bé không?

Cô lắc đầu rốt rít đáp

– Không, anh hâm à. Thay đổi nội tiết ai cũng vậy cả, anh không biết bà bầu mà đi bác sĩ nhiều ảnh hưởng rất không tốt đến em bé à? Sóng siêu âm, rồi những thứ khác nữa đều không tốt cho con đâu anh ạ

Anh gật đầu, nhẹ nhàng nói

– Được rồi, vậy từ mai em đi làm đi. Như thế anh mới có thể an tâm được. Nếu em cần anh sẽ ngăn phòng, anh ra ngoài làm, bên trong làm cửa xếp cho em ở trong đó nằm nghỉ ngơi. Anh vừa có thể trông em, em lại có thể thoải mái được không?

Cô nhìn anh, biết rằng nếu mình từ chối chắc chắn sẽ bị anh nghi ngờ, cuối cùng đáp lại

– Vâng, nhưng không cần ngăn phòng đâu anh, cứ để như thường ngày là được rồi.

Anh không nói thêm gì đợi cô ăn hết bát cháo rồi mới mang đi rửa.

Cô nhìn theo bóng lưng anh rồi bất chợt hỏi

– Văn, nãy giờ em không để ý, sao anh lại giờ về này?

Anh vừa rửa bát vừa nói

– Anh về lấy tập hồ sơ

Cô nhìn đồng hồ hỏi tiếp

– Anh không định đi làm tiếp sao?

Anh úp bát lên chạn rồi đáp

– Không, thấy em thế này anh thật sự không an tâm mà đi.

Cô cúi mặt nghĩ đến cuộc hẹn với Quân hôm nay liền nói

– Anh yên tâm đi làm đi, em không sao đây, thật đấy.

Anh tiến về phía cô lắc đầu

– Thật ra hôm nay anh có một cuộc họp, nhưng có lẽ anh sẽ huỷ. Anh không thể để em một mình được.

Cô ngước mắt lên nhìn anh kiên định nói

– Văn, em cùng anh đi đến công ty cho anh yên tâm nhé. Đừng huỷ cuộc họp, em không muốn vì em mà ảnh hưởng đến anh đâu.

Anh hơi khựng lại nhìn cô, cuối cùng gật đầu nói

– Vậy được, em vào thay quần áo đi rồi chúng ta đi

Cô gật đầu, vào phòng thay bộ quần áo sau đó nhắn cho Quân một tin rồi xỏ dép đi ra xe cùng anh đến công ty.

Anh vừa đến cũng đúng lúc cuộc họp bắt đầu.

Anh dặn dò cô ngồi ở phòng chờ anh sau đó đén thẳng phòng họp,

Cô gật đầu, chờ anh đi khuất liền gọi cho Quân.

Rất nhanh chóng anh ta bắt máy rồi kêu cô chờ ở cổng công ty.

Cô lấy túi xách, đi thang máy xuống, rồi ra gốc cây khuất bóng ở gần cổng, mặc chiếc áo chống nắng, bịt khẩu trang để tránh bị soi mói. Chỉ năm phút sau Quân có mặt, thấy cô dù đã bịt kín mít vẫn nhận được ra

– Sao lại hẹn tôi ở đây?

Cô không đáp, leo lên xe mới nói

– Đi đã

Quân không đi đến nhà hàng, hay bất cứ chỗ nào khác mà chở thẳng cô một mạch đến một chung cư cao cấp. Cô thấy anh ta dừng ở cổng liền ngạc nhiên hỏi

– Sao chúng ta lại đến đây?

Anh nhìn cô đáp

– Nhà tôi ở đây, đến đây nói chuyện có lẽ tiện hơn.

Cô quan sát toàn bộ toà nhà, quả thật là một khu rất sang trọng bỗng cảm thất trong lòng xấu hổ vô cùng. Người như Quân cũng giống cô chẳng có gì trong tay mà anh ta lại tự mình phấn đấu được thế này, còn cô chỉ biết dựa dẫm vào người khác mà sống, đến ngay cả vấn đề của mình cũng không tự giải quyết nổi.

Cô cười nhạt trong lòng, chính bản thân cô còn tự khinh bỉ mình đừng nói đến người khác. Thế nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi.

– Đi thôi

Tiếng Quân kéo cô khỏi dòng suy nghĩ, cô theo anh ta lên trên căn hộ, vừa nhìn đồng hồ vừa nói

– Quân, anh đã liên hệ bác sĩ giúp tôi chưa?

Anh ta mở khoá căn hộ chỉ vào bộ bàn ghế sofa giữa nhà rồi nói

– Em ngồi đi đã

Cô tháo khẩu trang, đi về giữa phòng ngồi xuống, trong đầu cô không còn tâm trạng để suy nghĩ những điều khác liền hỏi lại

– Anh liên hệ chưa vậy?

Quân rót cho cô cốc nước rồi nói

– Tôi đã liên hê được rồi, phòng khám tư nhân nổi tiếng nên em yên tâm. Em định lúc nào?

Cô vốn dĩ rất vội vàng, thế nhưng thấy anh hỏi câu này bỗng cảm thấy có chút sững người lại, cuối cùng nghĩ đến mối hận thù lại nói

– Chắc trong vòng tuần này thôi. Tôi muốn giải quyết sớm.

Quân không dám nhìn cô, trong lòng cũng vô cùng đau đớn. Anh thở dài chua xót nói

– Nhiên, có phải chủ tịch Minh có liên quan đến vụ sát hại ba mẹ em năm ấy không?

Cô mở to mắt nhìn anh, mất mấy giây mới định thần được lại lắp bắp hỏi

– Quân, anh nói sao cơ?

Anh hơi nghiêng mình né tránh cái nhìn của cô rồi đáp

– Sao em lại hỏi lại tôi? Tôi đang hỏi em cơ mà

Cô nuốt nước bọt ực một cái rồi nhíu mày nói

– Anh đã biết điều gì sao? Sao anh lại hỏi tôi như vậy?

Quân lắc đầu đáp

– Tôi không biết gì cả, tôi chỉ biết duy nhất một chuyện chủ tịch Minh từng làm ở công ty bố em, sau khi bố em mất được một thời gian ngắn ông ta đã thay vị trí đó. Cũng chính ông ta và Văn là người tìm đến làng trẻ em của bác Ngân để tìm ra em. Còn lại tôi không biết thêm gì, nhưng thấy tâm trạng em, lời nói hành động của em thì tôi suy đoán như vậy thôi. Tôi vẫn mong là không phải như vậy.

Cô run rẩy, từng lời Quân nói ra hoàn toàn đúng, không thể nghĩ anh ta lại biết những điều này, thế nhưng cuối cùng không hiểu cô nghĩ gì mà những điều cô cất giữ trong lòng định chia sẻ với anh ta lại không muốn nói ra nữa. Quân nhìn thái độ của cô, hiểu rằng anh đã đoán đúng. Anh bỗng cảm thấy cô gái này bất hạnh vô cùng, anh đã mong rằng điều anh nghĩ là sai, nhưng giờ phút này anh hiểu rằng cô đang phải chịu đau đớn như thế nào?

Càng nghĩ anh càng chỉ thấy thương cô vô bờ. Một cô gái từ tuổi thơ ấu đã phải chịu biết bao nỗi đau thương tang tóc, giờ lại phải chịu cảnh trái ngang thế này. Nếu là anh, có lẽ anh sẽ không đủ dũng khí mà vượt qua nổi chuyện này, nghĩ lại ngày ấy mẹ anh mất lại càng cảm thấy có lỗi day dứ với cô vô cùng. Giờ này bất kể cô có làm gì anh cũng không thể nào trách cô, hay cảm thấy cô vô lý. Bởi anh hiểu rằng nỗi đau này thực sự quá lớn vượt qua cả tầm chịu đựng của một con người

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.3 (86.67%) 21 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …