Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 9

Thanh Trà tỉnh lại, nhìn ống truyền cắm trên người, nhìn khung cảnh xung quanh, cô vẫn chưa chết. Vậy là họ không để cho cô được hoàn thành tâm nguyện của mình, được chết.

Cô thở dài, bỗng nhận ra có một ánh mắt sắc như dao đang chăm chú nhìn mình.

Nếu ánh mắt của gã có râu đi theo Vân Hiền là ánh mắt sắc lạnh như diều hâu thì ánh mắt của người đàn ông này lại lạnh lùng và cô độc như chim ưng, nhưng không mất đi vẻ cao quý và tịch mịch. Ánh mắt của hắn chứa đựng sự cô đơn, nhưng đẹp, đẹp và sắc nét như vẽ bằng chì than. Sống mũi cao, dài và nhọn, đôi môi mím chặt lộ vẻ tức giận không che giấu, nhưng tổng thể cả khuôn mặt hắn toát lên vẻ đẹp khó tả, không phải vẻ ẽo ợt của đám thanh niên mới lớn trên màn ảnh, mà là vẻ đẹp đàn ông đầy khí chất, trầm ổn pha lẫn chút hoang dại, pha lẫn chút tàn nhẫn. Nếu ở Kha Lân chồng trước của cô, người gặp sẽ nhận xét hắn là người đàn ông phong độ mang vẻ chính nhân quân tử, thì người đàn ông này lại toả ra khí chất “tà” không thể che giấu, “tà” từ ánh mắt, cái mím môi, “tà” ngay cả trong hơi thở. Nếu trong một bộ phim Kha Lân đóng vai chính diện thì người đàn ông này chắc chắn sẽ được mời đóng vai phản diện, nhưng sự thực đâu phải như trên phim, người mang vẻ chính nhân quân tử cũng chưa chắc đã là người tốt.

“Tỉnh rồi!” Khoé miệng Đông Phong nhàn nhạt nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

Loading...

“Anh là ai?” Thanh Trà dè dặt hỏi. Cô có thể nhận ra người đàn ông này đang không hề thân thiện với mình.

“Tôi ư?” Đông Phong mỉm cười, nụ cười tà ác biểu lộ khí chất “tà” khó có thể nhoà đi của hắn “Không phải cô luôn muốn gặp tôi, ân nhân của cô sao?”

“Ân nhân?” Thanh Trà hỏi lại, nước mắt rơi xuống. Cô vẫn luôn ao ước gặp được ân nhân của mình, suốt 8 tháng kể từ khi tỉnh lại. Nhưng bây giờ khi gặp rồi, cô lại thấy xấu hổ. Cô đã nói với bác Bạc khi gặp hắn, cô sẽ đứng lên để cảm ơn ơn cứu mạng của người ta, nhưng rồi sao? Cô chẳng những chẳng thể đứng lên mà cảm ơn người ta, lại đạp đổ thịnh tình cứu mạng của hắn với mình.

“Phải, gặp tôi, cô không vui sao?”

“Xin lỗi!”

“Xin lỗi, cô có lỗi gì mà phải xin tôi?”

“Xin lỗi vì anh đã cố gắng cứu mạng tôi, cho tôi cơ hội phục hồi tốt nhất, nhưng tôi lại hèn nhát không có năng lực tiếp tục sống!”

“Năng lực, năng lực sống của cô do cô định đoạt. Là cô tự mình cắt bỏ nó, không phải do người khác tác động!”

Thanh Trà lặng lẽ khóc. Ai bảo rằng cô không muốn sống? Con người ta đã chết một lần thì lại càng sợ chết, nhưng càng muốn sống, càng muốn báo thù, nhìn thấy bản thân bất lực, đứng lên còn chả xong, đi vệ sinh còn chẳng thể tự mình làm, cô có thể sống như vậy cả đời sao? Ai sẽ nguyện ý chăm sóc cô cả đời đây?

“6 tháng, tôi đã nỗ lực 6 tháng nhưng rồi sao? Bác sỹ nói dù tôi có nỗ lực đến đâu thì khả năng phục hồi của tôi gần như không thể…”

Trái tim Đông Phong đau đớn. Không phải hắn không biết điều này nhưng không phải vì thế hắn lại mặc cô buông xuôi được. Con người mà, phải cố gắng, cố gắng cho tới chết. Hắn là người như vậy, hắn cũng muốn cô mạnh mẽ như vậy. 6 tháng đã là cái gì? 1 năm, 5 năm, thậm chí 10 năm, hắn cũng sẽ để cho cô tiếp tục. Thậm chí nếu cô không thể đứng lên cả đời, hắn cũng sẽ nguyện ý chăm sóc cô cả đời. Đời người không phải là muốn hay không muốn, mà là cố gắng hay không cố gắng mà thôi.

Thanh Trà hốt hoảng thấy Đông Phong đang tháo từng chiếc, từng chiếc cúc áo của mình. Hắn rất cao lớn, chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt trên người không che giấu được cơ thể rắn chắc đầy hấp dẫn kia. Tên này…không phải biến thái đấy chứ? Cô tự nhận mình không phải xinh đẹp, sau vụ tai nạn trên má còn có một vết sẹo không nhỏ, môi cũng rách một miếng, chắc bây giờ trông cô rất xấu xí. Hơn nữa bây giờ cô còn tàn tật, lại sắp chết thế này… Hắn định làm gì?

“Anh…anh…”

Đông Phong phanh ngực áo ra, tiến sát lại phía cô, chỉ vào vết sẹo lớn trên bụng trái “Nhìn thấy vết sẹo này không? Bị đâm thủng năm tôi 25 tuổi. Tôi đã nằm trong vũng máu của chính mình, kẹt trong hang đá suốt 3 ngày 3 đêm không có thức ăn, nước uống, vết thương mưng mủ nhiễm trùng. Sau này đưa đi cấp cứu, bác sỹ nói khả năng sống của tôi là 2%!”

Thanh Trà nhìn lên vết thương có lẽ từng rất doạ người kia. Vết thương đã lành nhưng để lại một vết sẹo không nhỏ, gồ ghề và xấu xí nhưng chủ nhân của nó lại không làm nó mờ đi bằng các công nghệ tiên tiến, có lẽ là để nhắc nhở bản thân mình, đã từng trải qua sinh tử như vậy.

Hắn lại cởi phăng áo ngoài của mình, chỉ lên bắp tay bên trái “Thấy vết sẹo này không? Là đạn bắn thủng năm tôi 26 tuổi, bác sỹ nói khả năng phục hồi của tay tôi là rất thấp, chỉ 10%. Nhưng cô có biết không, tôi thuận tay trái, tôi bắn súng hay viết chữ đều bằng tay trái!” Hắn nở nụ cười, một nụ cười rất đẹp.

“Không phải cô sẽ không thể hồi phục, chỉ là cô muốn hay không muốn, cố gắng hay không cố gắng mà thôi!” Đông Phong âm trầm nói “Khi nằm trong vũng máu, khi tuyệt vọng vì cánh tay không thể cử động, tôi đã tự nhủ, tôi càng thảm thương, kẻ thù của tôi sẽ càng vui vẻ. Sống là để cho kẻ thù của mình bị mình đạp dưới chân chứ không phải sống để kẻ thù của mình nhìn mình thảm thương mà vui vẻ. Cô muốn bọn họ, những người đạp lên cô, ngày ngày hạnh phúc còn cô thảm hại như vậy sao?”

Thanh Trà lặng lẽ rơi nước mắt. Phải rồi, 6 tháng thì đã là gì? Cô không thể để cho bọn họ, gia đình nhà chồng cô cùng cô con dâu hờ có lẽ bây giờ đã là chính thức kia, nhìn cô thảm thương mà vui vẻ. Cô phải sống, phải mạnh mẽ, phải đứng lên bằng chính đôi chân của mình – để trả thù!

Đông Phong bên kia nhìn Thanh Trà khóc liền mặc lại áo, lạnh nhạt nhìn cô rơi nước mắt. Hắn rất muốn như nhiều người đàn ông khác, nhìn người con gái mình yêu thương khổ sở liền tiến lên vỗ về, an ủi, nhưng sống trong một môi trường hà khắc sẽ khiến con người trưởng thành hơn. Hắn không muốn để cô sống trong sự yếu đuối cả đời, hắn muốn cô phải mạnh mẽ bằng chính thực lực của mình.

Thấy Đông Phong sắp rời đi, Thanh Trà chợt ấp úng “Anh…có thể cho tôi biết tên được không?”

“Mạc Đông Phong!” Hắn hờ hững.

“Tôi có thể sau này…gặp lại anh được không?”

“Tôi muốn gặp lại khi cô đứng lên bằng chính đôi chân của mình!” Đông Phong bình thản nói, xoay lưng bước đi. Ra đến cửa, hắn chợt quay lại hỏi cô “Cô có ngại người tay đã dính máu không?”

Thanh Trà sửng sốt vì bỗng nhiên hắn đặt ra câu hỏi này, cô nhìn hắn, ánh mắt của hắn chợt nóng rực như thiêu đốt cô, ánh mắt hình như rất quen thuộc nhưng cô không thể nhớ ánh mắt này cô đã gặp ở đâu nữa.

“Người có đôi tay sạch sẽ chưa chắc đã là người tốt. Người có bàn tay nhuốm máu chưa chắc đã là kẻ xấu. Chỉ cần trên đời có người tốt với tôi, không kể người đó bàn tay có nhuốm máu, tôi sẽ không ngại…” Thanh Trà bình tĩnh trả lời, dù không chắc câu hỏi của hắn là có ý gì.

Khoé miệng Đông Phong phơn phớt một nụ cười, chỉ cần cô không ngại, dù hắn có lao vào địa ngục cũng sẽ bảo vệ cô.

“6 tháng cô ấy không có tiến bộ nhưng chỉ sau một buổi gặp gỡ ân nhân, 3 tháng sau cô ấy liền có thể chập chững bước đi. Là kỳ tích hay vì cậu đã dùng mỹ nam kế quá thành công?” Bác Bạc nâng ly trà bạc hà lên môi, mỉm cười nhìn bóng dáng cao lớn đang ngắm đường phố Los Angeles qua lớp kính trong veo từ tầng 27 căn hộ chung cư cao cấp của hắn.

“Là ý chí muốn sống, muốn trả thù của cô ấy, chẳng phải kỳ tích, mà tôi cũng chẳng dùng mỹ nam kế gì cả!” Đông Phong nhàn nhạt mỉm cười, nụ cười là thật tâm. Thấy cô có thể đứng lên, có thể từng bước đi lại là niềm vui không thể tả xiết của hắn.

“Thật kỳ lạ. Cái công ty Sunshine bé nhỏ ấy là cậu âm thầm giúp đỡ nó lớn mạnh, nay chỉ cần một cái di tay cậu cũng có thể di chết bọn họ, vậy vì sao còn để nó mặc nhiên phát triển?” Bác Bạc hơi nghiêng đầu hiếu kỳ.

“Nếu một ngày kẻ thù của bác chết rồi, bác còn có ý chí muốn sống nữa hay không? Người thân không, kẻ thù không…” Đông Phong lẩm bẩm “Vả lại hạnh phúc lớn nhất không phải có tình yêu mà theo tôi, hạnh phúc lớn nhất là di chân lên những kẻ mà tôi gọi là kẻ thù. Mà không phải nhờ người khác, phải chính tay tôi bóp nát bọn họ!”

“Để cậu lớn lên bên ngoài khiến cậu trở thành người thích chém chém giết giết, hở một tý là bóp nát người khác, thật đáng tiếc!” Bác Bạc chép miệng lắc đầu. Ông là người mà chủ tịch chọn ra để theo Đông Phong từ năm hắn 16 tuổi, nhìn hắn từ một cậu bé ngây thơ lăn lộn trong chốn giang hồ tam giác vàng, bán mạng vì ngạch “đen” của tập đoàn trở thành từng trải, sau đó lại lăn lộn mấy năm trời bên Mỹ “học thói kinh doanh của đám tư bản” trở thành lọc lõi, trở về nước trở thành chủ lực của tập đoàn Hoàng Hải, đứa con cưng của chủ tịch, nói thì ngắn nhưng là chặng đường dài đằng đẵng, thậm chí còn lót bằng máu và nước mắt của chính bản thân Đông Phong. Ông là người biết rõ nhất Đông Phong hắn đã trả giá bao nhiêu cho thành công ngày hôm nay, tất cả chỉ vì hắn là người có thù, mà đã mang thù thì sẽ để trong lòng cho đến lúc chính bản thân mình dẫm nát kẻ thù dưới chân mới buông xuôi.

6 tháng sau.

“Cô ơi, cô làm rơi cây bút này…”

“Cảm ơn anh…”

“Cô có thể cho tôi…xin số liên lạc được ko?”

“Xin lỗi!” Thanh Trà mỉm cười ngại ngùng, hơi cúi mặt xuống. Anh chàng điển trai cười bẽn lẽn rồi quay lưng bước đi, trên khuôn mặt ko giấu nổi vẻ tiếc nuối.

Cô bước về phía hải quan, trình visa và tấm thẻ căn cước mang tên Dương Cẩm Tú, khuôn mặt khẽ mỉm cười. Hà Nội ơi, cô đã trở về. Kha Lân à, người vợ đã chết của anh đã trở về…

“Xin hỏi cô muốn gặp ai ạ?” Cô lễ tân nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt bằng một ánh mắt ko giấu nổi vẻ hâm mộ pha lẫn ghen tỵ, thật ít có người phụ nữ nào xinh đẹp một cách hoàn hảo như vậy. Ánh mắt to tròn trong sáng, cánh mũi cao nhỏ vừa vặn, đôi môi tựa như vẽ, mỗi khi mỉm cười đều khiến người ta cảm thấy ấn tượng khó hít thở bình thường. Cô ta là phụ nữ nhìn thấy còn mê, huống hồ là đàn ông.

“Tôi muốn gặp tổng giám đốc Mạc Đông Phong!” Thanh Trà gõ gõ tay lên mặt bàn, mỉm cười.

“Cô có hẹn trước ko ạ?” Cô lễ tân lễ phép hỏi.

“Ừm, tôi ko…” Thanh Trà bối rối, cô từ Hàn Quốc trở về đây gặp Đông Phong là muốn tạo cho hắn ta sự bất ngờ, cô vẫn nhớ lời hẹn ước một ngày có thể gặp hắn bằng chính đôi chân của mình. Kể từ khi cô có thể đi lại bình thường, bác Bạc đã đưa cô sang Hàn Quốc phẫu thuật lại khuôn mặt để cô mang một diện mạo khác, một diện mạo hoàn toàn mới khiến đám người chồng cũ của cô ko thể nhận ra, nhưng cũng kể từ đó cô ko gặp Đông Phong lần nào. Cô rất tò mò ko biết vì sao anh ta lại giúp đỡ cô, đầu tư rất nhiều tiền cho cô, nhưng lý do vì sao đi chăng nữa, có lẽ sau này cô cũng phải dựa vào anh ta một phần mới có thể trả thù những người đã hãm hại mình. Dù là lợi dụng cũng được, hay có ý đồ ko tốt với cô cũng được, một người đã làm rất nhiều việc cho mình, có ơn với mình, cô cũng muốn thực tâm báo đáp. Vả lại một người đã mất tất cả như Thanh Trà, liệu có giá trị gì để lợi dụng hay sao?

“Tôi ko có hẹn với anh ấy, nhưng cô cứ nói có Dương Cẩm Tú muốn gặp, anh ấy sẽ đồng ý!”

“Rất tiếc, nếu ko có hẹn trước thì ko thể gặp giám đốc được ạ!” Cô lễ tân giảm hẳn nụ cười lấy lòng. Nếu là người quen của giám đốc thì phải hẹn trước, còn cô gái này, sợ rằng cũng rất giống những cô gái bình thường, muốn dùng nhan sắc để quyến rũ tổng giám đốc. Cô làm lễ tân ở đây 2 năm, đã gặp những trường hợp này rất nhiều. Là một người giàu có, người thừa kế sáng giá của tập đoàn lớn nhất nhì Việt Nam như Đông Phong, một tháng ko có biết bao nhiêu người đẹp muốn đến gặp anh ấy để “tấn công”. Người nổi tiếng lại càng ko thiếu, ngay cả diễn viên hạng A, người mẫu hạng A cũng ko hiếm. Cô thì tự tin vào nhan sắc, cô thì muốn “hiến thân” để có đại gia chống lưng tiến thân vào showbiz hay muốn có người đầu tư cho một dự án phim mới. Loại phụ nữ nào lễ tân chẳng phải tiếp, nếu để cô ta tiến vào gặp tổng giám đốc, sợ rằng công việc lương cao này sẽ mất luôn.

“Việc này…” Thanh Trà bối rối. Quả thực cô chỉ biết Đông Phong là tổng giám đốc của tập đoàn Hoàng Hải, cũng ko có số điện thoại riêng của anh ta vì họ chưa từng trao đổi điện thoại với nhau. Mọi việc cô đều thông qua bác Bạc. Bác Bạc đã trở về Việt Nam trước cô hai ngày, dặn rằng khi nào về Hà Nội thì đến toà nhà này tìm gặp Đông Phong, hoặc đến biệt thự Ocean tìm gặp bác Bạc. Cô lựa chọn đến gặp Đông Phong trước, nhưng ko nghĩ rằng gặp anh ta lại khó đến vậy.

“Có chuyện gì vậy?” Tiếng guốc gõ trên nền gạch đá hoa cương, một thân hình nóng bỏng với đường cong 3 vòng nổi bật, khuôn mặt trang điểm rất cầu kỳ, sắc xảo xuất hiện sảnh lớn.

“Chị Hoa, cô đây ko có hẹn nhưng muốn gặp tổng giám đốc!”

“Cô là ai?” Ko giống lễ tân, Minh Hoa là cánh tay phải đắc lực, là thư ký riêng kề cận bên tổng giám đốc. Là người vừa có nhan sắc, vừa có thực lực, tuy là thư ký nhưng đám giám đốc các bộ phận gặp Minh Hoa còn phải cười lấy lòng nên Minh Hoa chưa từng nể mặt ai bao giờ. Cô nghĩ cô gái xinh đẹp này chắc chỉ là một cô gái cậy mình có chút nhan sắc muốn trèo cao mà thôi nên ko cần thiết phải khách sáo.

“Tôi là Dương Cẩm Tú, cô là…”

“Tôi là thư ký riêng của anh Phong!” Minh Hoa có chút ưỡn ngực tự hào.

“Tốt quá, phiền cô thông báo có Dương Cẩm Tú muốn gặp!” Thanh Trà ko nhận ra thái độ của Minh Hoa, lộ vẻ vui mừng.

“Cô à…” Minh Hoa dài giọng “Thực ra những cô gái trẻ như cô, tôi gặp đã nhiều rồi!” Cô ta cười khẩy “đũa mốc ko nên chòi mâm son, tổng giám đốc của tôi cũng ko thích kiểu người như vậy đâu. Cô nên về đi!” nói xong nhìn Thanh Trà một lượt rồi ưỡn ngực, như thể muốn nói rằng tổng giám đốc sẽ thích kiểu người bốc lửa lại thông minh như cô ta vậy.

Thanh Trà thoáng đỏ mặt, lại vô cùng tức giận. Trông cô giống kiểu người “đũa mốc muốn chòi mâm son” lắm hay sao? Cô hiểu ra hoá ra bọn họ nghĩ cô muốn đến tìm Đông Phong để trèo cao.

“Tôi…tôi ko phải người như vậy. Tôi có quen biết với tổng giám đốc của các người!”

“Nếu quen biết thì nên gọi vào số điện thoại riêng của tổng giám đốc đặt lịch hẹn, chứ ko phải đến đây mới đòi gặp!” Minh Hoa bĩu môi, sau đó quay lưng rời đi.

Biết có giải thích bọn họ cũng ko tin mình, Thanh Trà mím môi tức giận kéo vali rời khỏi sảnh, bắt taxi đến địa chỉ biệt thự Ocean tìm bác Bạc.

Vừa đúng lúc cô rời đi thì Đông Phong từ thang máy bước ra, thấy Minh Hoa vừa đứng chờ thang máy vừa lầm bầm “Hừ, thật là một tháng gặp ko biết bao nhiêu là những phụ nữ như vậy, ko biết xấu hổ, ko biết điểm dừng mà…”

“Có chuyện gì thế?” Đông Phong nhướn mày, vô tình hỏi.

Minh Hoa vừa gặp tổng giám đốc thì lấy lại biểu tình nghiêm túc, khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười tiêu chuẩn điển hình. Cô ta là người thông minh, cô biết Đông Phong là kiểu người công tư phân minh, ko vì cô ta là một người đẹp mà lả lơi ong bướm như những giám đốc khác. Chính vì vậy Minh Hoa mới ngày một si mê tổng giám đốc, ao ước một ngày nào đó hắn ta sẽ để cô vào mắt, nhận ra điểm tốt của cô.

“Chào tổng giám đốc, cũng ko có gì đâu ạ!” Minh Hoa cười đáp “Chuyện ngày nào chẳng gặp, một cô gái đẹp nhận mình là Dương Cẩm Tú nói muốn gặp tổng giám đốc, mà lại ko có hẹn trước…”

Đông Phong đầu tiên ko chú ý, chợt như nhận ra “Cái gì, cô nói lại đi, tên của cô ấy là gì?” Hắn nắm vào cổ tay Minh Hoa rất chặt khiến cô ta đau đớn.

“Dạ…dạ…Dương Cẩm Tú ạ…” Minh Hoa ấp úng, đỏ mặt vì đau.

“Đâu rồi?”

“Dạ…đi rồi ạ…”

Đông Phong ko để ý đến Minh Hoa, chạy về phía cửa lớn!

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
4 (80%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện ngôn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *