Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 10

Đông Phong vừa chạy ra đến nơi thì Thanh Trà đã ngồi lên taxi phóng đi mất, hắn tức tối đấm vào trong không khí, sau đó lạnh lùng ra lệnh cho bảo vệ mang xe của hắn tới.

Cô ấy có thể đi đâu được? Chắc là trở về biệt thự Ocean rồi.

Minh Hoa vừa ôm cổ tay vừa rụt rè bước theo chân Đông Phong, nhìn thấy hắn đang tức tối đá thúng đụng nia ở trước sảnh lớn, chau mày. Cô ta là ai? Vì sao tổng giám đốc lại quen cô ta? Vì sao tổng giám đốc lại tỏ vẻ bực tức như vậy vì không gặp được cô ta? Chẳng lẽ…không được, tuyệt đối không được, cô gái đó xinh đẹp như vậy, không thể để tổng giám đốc động lòng với người phụ nữ khác được. Cô đã ở bên anh ấy 5 năm, là 5 năm cô từ chối tất cả những người đàn ông vây quanh mình chỉ vì cô tin tưởng, có một ngày Đông Phong sẽ nhận ra sự tồn tại của cô, một cô gái thông minh, xinh đẹp, chỉ có người vừa có nhan sắc, vừa có tài trí như cô mới có thể xứng đáng đứng bên một người đàn ông hoàn hảo như Đông Phong. Chỉ có cô mà thôi.

Thanh Trà ngồi trên taxi nhìn ra ngoài cửa sổ. Hà Nội vẫn vậy, vẫn đông đúc và tấp nập như một năm rưỡi trước, cô “chết”. Phải, Thanh Trà đã chết, chết thật rồi.

Loading...

“Cô à, cô về đâu?”

“Biệt thự…” Thanh Trà định đọc địa chỉ biệt thự Ocean của Đông Phong, nhưng rồi cô chợt nhớ tới một nơi, đó là tổ ấm cũ của cô, căn nhà bố mẹ để lại cho cô nhưng hiện giờ cô “chết”, chồng cô và gia đình chồng cô đang sống một cách yên bình và hạnh phúc tại đó. Cô chợt có khát vọng muốn tới đó xem họ sống ra sao? Vân Hiền có tới ở cùng bọn họ một cách chính thức hay không?

“Nhà số…phố…” Thanh Trà đọc địa chỉ nhà cũ cho tài xế taxi, cơ thể hơi run lên kích động. Chúng ta sẽ gặp nhau sớm thôi, những kẻ thù của tôi. Khoé miệng cô nhếch lên một nụ cười nhạt đầy chế giễu.

Căn nhà 4 tầng của Thanh Trà vẫn vậy, vẫn khang trang, tuy lớp sơn cũ màu vàng mà cô yêu thích đã được thay bằng một lớp sơn mới màu xanh nhạt, cửa sắt thay bằng màu nâu đỏ, tựa như chưa từng là ngôi nhà màu vàng với cánh cổng xanh quen thuộc của Thanh Trà nữa. Giống như có lẽ chẳng mấy người nhớ đến trước đây chủ nhân của căn nhà ấy, cô vợ bạc mệnh đã “tự sát” hơn một năm về trước từng xuất hiện, từng sống trong ngôi nhà này vậy.

“Anh đỗ xe ở đây, chờ tôi một chút…” Thanh Trà dặn dò tài xế rồi đẩy cửa xe bước xuống, hai bàn tay vô thức nắm chặt.

Két!

Cánh cổng màu nâu đỏ mở ra, một người phụ nữ trung niên ăn vận loè loẹt đỏm dáng bước ra ngoài. Đó là mẹ chồng cũ của Thanh Trà, cô thoáng ngạc nhiên trước diện mạo mới của bà.

Trước đây bà Hỷ luôn mặc quần áo giản dị, luôn tỏ ra hiền từ, nhân hậu, là người mẹ chồng mẫu mực mà nhiều người mơ ước được làm con dâu. Chẳng có mấy mẹ chồng còn bênh con dâu hơn cả con đẻ, Thanh Trà từng tự hào vì điều này. Về sau cô phát hiện ra tất cả chỉ là giả dối, chỉ là một màn kịch nhằm chiếm đoạt tất cả tài sản của cô con dâu “nhà giàu nhưng ngu ngốc” này mà thôi. Vậy mà giờ vì sao bà ta lại trở nên phô trương, loè loẹt như một con công bảy màu như vậy chứ? Mặt nạ hiền từ nhân hậu của bà ta đâu? Hay vì đã đạt được mục đích nên mặt nạ ấy cũng chẳng cần đeo nữa?

“Cô tìm ai?” Thấy Thanh Trà đang nhìn chằm chằm vào mình, bà Hỷ có vẻ bực mình.

Thanh Trà giật mình, vội lấy tay đặt lên má, nhưng rồi nhớ ra mình đã không còn mang diện mạo của ngày xưa nữa, với bọn họ, cô đã là “người chết” rồi. Cô liền lấy lại bình tĩnh, mỉm cười “Chào bác, cho cháu hỏi nhà ông Phúc có gần đây không ạ?”

Thấy Thanh Trà xinh đẹp ưa nhìn, nói năng lễ phép, bà Hỷ dịu mặt, cười cười với vẻ thân thiện “Cháu tìm ông Phúc à? Nhà ông ấy chuyển đi cách đây hai năm rồi, là nhà màu trắng kia kìa, số 42…” Bà Hỷ chỉ tay. Thanh Trà tỏ vẻ ngỡ ngàng, nhỏ giọng “Chuyển đi rồi sao, thật tiếc!” nhưng trong lòng là sự kích động mà bản thân cô phải hết sức cố gắng mới kiềm chế được. Trước mắt cô là người đàn bà giả nhân giả nghĩa, giả mẹ chồng hiền dịu, bày mưu tính kế giúp con trai lừa dối cô suốt 5 năm trời, cô có thể nhẫn nhịn được sao? Cô chỉ muốn lao tới tát vào mặt bà ta, xé bỏ lớp mặt nạ nhân nghĩa của bà ta để cho cả thiên hạ biết được bên trong nó thối nát như thế nào. Nhưng không, hơn một năm sống như người chết, cô học được một điều, làm người phải nhẫn nhịn. Người nào nhẫn nhịn kém hơn, người đó ắt thua.

Việc ông Phúc chuyển đi đương nhiên cô biết vì trước khi cô “chết” nửa năm, ông ta đã chuyển đi rồi, cô chỉ lấy cớ mà thôi.

“Cháu là gì của ông ấy?” bà Hỷ lộ vẻ quan tâm, đúng hơn là bản tính tò mò thích buôn chuyện.

“Cháu là họ hàng của bác ấy, mới từ Mỹ về!” Thanh Trà dịu dàng “Thật đáng tiếc, bố mẹ cháu và bác Phúc đã lâu mất liên lạc, nay trở về lại không gặp được bác ấy. Bác có biết bác ấy chuyển đi đâu không ạ?”

“Ta cũng không biết…” Bà Hỷ chép miệng tiếc nuối “Chỉ biết ông ấy bán nhà hoặc là cho thuê nhà gì đó, sau đó chuyển vào Nam sinh sống rồi…cháu thử hỏi gia đình hiện đang ở đấy xem!”

“Vâng, cháu cảm ơn!” Thanh Trà mỉm cười rồi nhìn theo bóng dáng của bà Hỷ bước thật nhanh, bà vừa đi vừa hát rất vui vẻ.

Cô không phát hiện khi mình đang chăm chú nhìn theo bóng dáng của mẹ chồng cũ thì có một ánh mắt tò mò đang dõi theo cô từ cửa sổ tầng hai, một ánh mắt tò mò nhưng sắc lạnh, vô tình.

Đông Phong phóng xe như một cơn lốc trở về căn biệt thự của mình, nghĩ rằng Thanh Trà sẽ trở về đấy. Nhưng khi hắn lao vào phòng khách, bắt gặp bác Bạc đang chậm rãi thưởng trà, bóng dáng của Thanh Trà cũng chẳng thấy đâu thì hắn đâm ra sợ hãi. Cô ấy đi trước hắn mà, vì sao giờ này còn chưa về? Cô ấy có thể đi đâu? Hay là hắn đã đi quá nhanh rồi?

“Cô ấy không trở về đây à?”

“Cô ấy” có lẽ là Thanh Trà, bác Bạc nhướng mắt lên nhìn Đông Phong kỳ lạ, sau đó hỏi lại “Cô ấy không phải đang ở Hàn Quốc sao?”

“Cô ấy vừa ghé qua công ty tôi nhưng Minh Hoa và lễ tân đã không cho cô ấy lên gặp tôi vì không có hẹn trước!”

“Ồ, họ làm vậy là phải, nếu không có hẹn trước thì không phải rất khó gặp cậu sao?” bác Bạc mỉm cười “Cậu ngồi xuống đi, chắc cô ấy đang trên đường về…”

Đông Phong khoát tay sau đó bước lên cầu thang, lạnh nhạt “Cô ấy về thì bác nói cô ấy lên phòng làm việc gặp tôi nói chuyện!”

Một tiếng sau Thanh Trà vẫn chưa về, không có lý gì đi taxi từ công ty Đông Phong về tới đây mà mất tới tận hơn một tiếng đồng hồ. Hắn đã thay bộ quần áo ở nhà, hậm hực lao từ tầng 2 xuống.

“Cậu định đi đâu?” Bác Bạc nhíu mày hỏi Đông Phong. Hắn là người trầm tĩnh nhưng dường như hôm nay hắn có vẻ mất bình tĩnh hơn ngày thường.

“Tôi đi tìm cô ấy. Hơn một tiếng rồi, không biết cô ấy đã đi đâu…”

Bác Bạc chép miệng “Mới có hơn một tiếng, đừng đi tìm làm gì, có lẽ cô ấy ghé đâu đó mua thứ gì, hoặc ghé thăm ai chẳng hạn!”

“Nhưng…” Đông Phong ấp úng, hắn biết nói thế nào cho bác Bạc hiểu, chẳng lẽ hắn nói ở công ty Minh Hoa đã chế giễu Thanh Trà là thứ con gái “đũa mốc chòi mâm son”, khi nãy hắn đã tra hỏi lễ tân ở sảnh lớn của công ty thì cô ta sợ hãi nói như vậy. Hắn sợ Thanh Trà tức giận, sợ cô tự ái, sợ cô sẽ bỏ đi nơi nào đó thật xa mà hắn không tìm được. Hắn biết, giữa hắn và cô là mối quan hệ người có ơn và người chịu ơn, theo cách hiểu của cô, nhưng với hắn thì không phải vậy. Hắn muốn trở thành người đàn ông có thể bảo vệ, che chở và yêu thương cô suốt đời, nhưng trước mắt hắn chưa đủ năng lực để cô ở lại bên mình, bởi vậy quan hệ giữa họ chưa thực sự là bất cứ thứ ràng buộc nào cả, kể cả là bạn bè bình thường. Với Thanh Trà, cô chỉ gặp hắn một lần sau khi cô tự sát, hắn có nói vài lời động viên cô, vậy thôi. Liệu cô có vì tức giận với những lời nói châm biếm của Minh Hoa mà bỏ đi không? Hắn từng bỏ lỡ không nhìn cô một lần đã khiến cô suýt mất mạng, hắn sợ…sợ cô rời khỏi tầm mắt của hắn, cô sẽ gặp chuyện gì đó không hay.

“Bác Bạc, tôi về rồi…ơ…” Thanh Trà vừa đẩy vali bước vào, bỗng nhìn thấy Đông Phong đang đứng giữa phòng khách, nửa ngại ngùng, nửa bực tức. Ngại ngùng là vì lần gặp gỡ trước hắn đã thấy cô yếu đuối và thảm hại như thế nào. Bực tức là vì khi nãy nhân viên của hắn đã chặn cô lại không cho cô gặp hắn, còn nói cái gì như thể cô muốn trèo cao, đũa mốc mà chòi mâm son vậy.

“Cô về nước sao không thông báo cho tôi trước để tôi ra sân bay đón cô!” Thấy hai người nhìn chằm chằm nhau mà chẳng ai nói gì, bác Bạc liền tủm tỉm cười hỏi.

“Tôi tự bắt taxi được mà, đã phiền bác nhiều rồi!” Thanh Trà dứt mắt khỏi khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Đông Phong, mỉm cười nhìn bác Bạc.

“Cô đừng khách sáo, là bổn phận và trách nhiệm của tôi mà!”

Trách nhiệm? Họ vốn là ân nhân của cô, trả ơn họ còn chẳng hết, sao bắt họ có bổn phận và trách nhiệm phải phục vụ mình được. Thanh Trà nghĩ vậy liền dịu lại cơn tức giận với Đông Phong, cười với hắn “Chào anh, 9 tháng rồi mới gặp lại!” kể từ ngày gặp cô ở bệnh viện thì hắn cũng chẳng lần nào tới gặp cô nữa.

“Cô vừa đi đâu?” Đông Phong lạnh lùng hỏi.

“Lâu rồi mới về Hà Nội nên tôi đi lăng quăng một lúc ngắm đường phố…” Thanh Trà nói dối, cô không muốn để họ biết cô vừa tìm về căn nhà cũ, gặp mẹ chồng cũ của mình.

“Vì sao đến công ty rồi lại không vào?”

“Tôi…tôi…bọn họ nói tôi không có hẹn trước với anh nên không cho tôi vào. Tôi nghĩ anh đang bận nên đi luôn!”

“Cô có thể gọi điện cho bác Bạc nếu không biết số của tôi, bọn họ sẽ phải đưa cô vào nếu như có bác Bạc truyền lời!” Đông Phong cười nhạt, chỉ tay lên đầu “Muốn đạt được mục đích phải dùng đến cái này, đừng để cảm tính khiến cô tức giận, cũng đừng để những người qua đường cản trở mục đích của mình!”

Thanh Trà cúi đầu im lặng. Là bọn họ làm khó cô, chế giễu cô, như thế nào bây giờ lại thành cô sai rồi?

“Cô lên phòng cất đồ, nghỉ ngơi đi rồi sang phòng làm việc, tôi có chuyện muốn nói với cô…”

“Cậu quyết định sẽ khắc nghiệt với cô ấy sao? Không muốn yêu thương, chiều chuộng cô ấy à?” bác Bạc nhìn bóng lưng Thanh Trà lầm lũi bước lên cầu thang, nhỏ giọng hỏi.

“Tôi rất muốn yêu thương, chiều chuộng người con gái của tôi!” Đông Phong bình tĩnh nói “Nhưng yêu thương, chiều chuộng thì sao? Cô ấy sẽ chẳng thể nào trưởng thành được. Đứng cạnh Mạc Đông Phong không thể là một người đàn bà yếu đuối, vì nếu một ngày nào đó tôi ngã xuống, người ta sẽ ăn thịt người đàn bà bên cạnh tôi!”

Nói xong hắn quay ngoắt bỏ đi. Bác Bạc thở dài.

Thanh Trà ngã phịch xuống giường, cô đã mong chờ gặp lại Đông Phong từ rất lâu. Không phải thứ rung động tầm thường, cũng không phải tình cảm trai gái, chỉ là cô muốn đứng lên, đứng bên cạnh hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn và bày tỏ sự cảm ơn chân thành của chính mình. Giữa cái xã hội xô bồ, người thân còn có thể đâm sau lưng ta, vì sao một người xa lạ như hắn lại có thể hết sức giúp đỡ cô như vậy? Đừng nói rằng cô có giá trị lợi dụng nên hắn mới giúp cô, một người thân cô thế cô, có chút tài sản thì bị người ta lừa hết, khi được hắn cứu sống thì đã một nửa thân xác nằm trong địa ngục, một nửa thân xác tàn phế ở lại dương trần, có giá trị gì mà lợi dụng đây? Hắn giơ tay giúp đỡ cô đã là một sự kỳ lạ, còn giúp đỡ cô bằng những điều kiện vật chất tốt nhất, không chỉ cứu sống cô, cứu đôi chân của cô, còn giúp cô thay đổi diện mạo, thay đổi thân phận, trở thành một người hoàn toàn khác. Cô nửa tò mò, nửa biết ơn, nửa muốn chứng minh bản thân mình sẽ không phụ sự giúp đỡ của hắn, sẽ mạnh mẽ, sẽ tài giỏi, sẽ bằng chính đôi chân của mình giẫm nát những kẻ đã đẩy mình vào hoàn cảnh này xuống 18 tầng địa ngục. Nhưng cô biết, để làm được điều đó dù cô có mạnh mẽ đến đâu cũng phải dựa vào tài lực và sự giúp đỡ của Mạc gia Mạc Đông Phong, ân nhân mà cả đời này sợ rằng cô cũng sẽ không thể trả hết ơn cứu mạng và nâng đỡ.

Cốc cốc!

“Vào đi!” Đông Phong lạnh lùng. Hôm nay lẽ ra hắn rất bận, hắn có hai cuộc họp với một bên là phía hội đồng quản trị, một bên là đối tác nước ngoài, nhưng vì Thanh Trà trở lại, hắn đã tìm cách hoãn lại tất cả.

Thanh Trà rụt rè bước vào. Cô mặc một bộ quần áo ở nhà khá thoải mái, mái tóc buộc lại một cách tuỳ ý, khuôn mặt không trang điểm nhưng không làm mờ đi vẻ xinh đẹp của mình. Hàn Quốc vẫn là nước đi đầu trong công nghệ phẫu thuật thẩm mỹ, đặc biệt rất phù hợp với người Châu Á. Trước đây Thanh Trà có thể gọi là hiền lành, ưa nhìn, nhưng bây giờ cô đã mang khuôn mặt của một người đẹp điển hình trên màn ảnh. Mắt to tròn, sống mũi cao, khuôn miệng xinh đẹp cân đối, thậm chí bọn họ còn đặt silicon lên dây thanh quản của cô, khiến cho giọng nói của cô cũng trở nên cao hơn khác với trước đây. Thanh Trà từng thắc mắc với bác Bạc vì sao lại phải phẫu thuật thẩm mỹ trở thành một người khác như vậy, bác Bạc mỉm cười đáp “Cậu chủ nói bước đầu tiên trong công cuộc trả thù chính là khiến cô trở thành một người có dung mạo khác, một người mang thân phận khác. Còn những bước tiếp theo thế nào, từ đây cô có thể lên kế hoạch cho chính mình được rồi!”

Thanh Trà đã suy nghĩ mất mấy tháng nay, cô nên làm gì để trả thù bọn họ?

“Ngồi xuống đi!”

“Chân cô thế nào?” Vẫn là giọng nói lạnh lùng, Đông Phong ngồi đối diện Thanh trà nhìn thẳng vào mặt cô, hai tay đan vào nhau.

“Chân tôi…ổn rồi. Bác sỹ chỉ dặn không được đứng quá lâu, không được gắng sức chạy hay leo trèo!”

“Tốt. Khuôn mặt mới này, cô đã quen chưa?”

“Tôi…” Thanh Trà ấp úng “Cám ơn anh đã giúp tôi nhiều như vậy!” Cô vẫn chưa có cơ hội nói cám ơn một cách chân thành tới Đông Phong. Hắn là người đã lôi cô ra khỏi bàn tay của tử thần, còn giúp cô thay đổi cả diện mạo và thân phận. Ân tình của hắn, cả đời cô có lẽ cũng không thể trả hết “Tôi có thể trả ơn anh…bằng cách nào?”

Đông Phong sửng sốt, cô có thể trả ơn hắn bằng cách nào? Hắn phải trả lời cô như thế nào? Rằng hắn tình nguyện giúp đỡ, bao bọc cô đến cuối đời? Rằng thực ra là hắn có lỗi vì đã bỏ lỡ rất, rất nhiều năm tháng mà lẽ ra hắn nên ở bên cạnh cô, nghe cô gọi một tiếng “Anh Phong!” Nếu không vì hắn tin tưởng chồng và gia đình nhà chồng cô là những người tử tế, cô sẽ không rơi vào thảm cảnh như vậy. Hắn không dám tự nhận mình là ân nhân của cô, hắn không xứng, vì nếu hắn không chấp nhận buông bỏ cô như vậy, cô sẽ không bao giờ gặp bất hạnh. Hắn có thể yêu thương và chiều chuộng cô, mang những lời ngon ngọt đến dỗ dành cô, nhưng hắn buộc mình không thể làm như vậy. Người ta khi yêu là sủng ái lên tận trời, còn hắn, đối với hắn, sự bảo vệ duy nhất chính là phải khiến cô mạnh mẽ, phải khiến cô tàn nhẫn, để sau này lỡ một ngày hắn không còn khả năng bảo vệ cô, cô cũng sẽ đủ năng lực để bảo vệ chính mình.

“Nếu trả ơn thì thôi đi…” Đông Phong khoát tay “Tạm thời tôi chưa cần cô phải trả ơn. Cô nói thử xem lần này trở về Việt Nam cô định thế nào. Buông bỏ hay trả thù?”

Buông bỏ hay trả thù? Thanh Trà cười nhạt. Buông bỏ? Cô có thể buông bỏ sao? Cô có thể buông bỏ những người đã chiếm đoạt tất cả, tài sản, tình yêu, thanh xuân và niềm tin của mình, cô có thể buông bỏ và tha thứ cho những kẻ đẩy cô vào con đường chết sao? Phật nói “Tha thứ giúp chúng ta buông bỏ được quá khứ và thực sự sống trọn vẹn trong phút giây hiện tại, hướng tới điều tốt đẹp hơn”, nhưng ai làm được chứ Thanh Trà cô không thể làm được. Có những kẻ không xứng đáng nhận được sự tha thứ, vả lại người ta chỉ cầu xin sự tha thứ và khoan hồng khi người ta biết mình có tội, còn bọn họ, bọn họ vẫn sống hạnh phúc và sung túc trên tài sản của cô, hả hê trước “cái chết” của cô, họ đáng được tha thứ sao? Sống trên đời là mấy chốc, nhắm mắt, mở mắt, cũng có thể dạo một vòng quỷ môn quan, vậy thì cớ sao cô phải sống một cách hèn nhát không dám đối mặt với những kẻ độc ác đã đẩy mình xuống địa ngục, còn bọn họ được phép sung sướng và an nhàn với tội ác của mình.

“Tôi sống lại để trả thù, anh nói tôi phải buông bỏ thế nào đây?” Thanh Trà nhìn thẳng vào Đông Phong, ánh mắt anh ta dài, lạnh, ẩn chứa sự tàn nhẫn và lạnh lùng mà không phải ai cũng có được. Cô biết người như hắn đã phải trải qua sự sống và cái chết không chỉ một lần, kẻ thù của hắn không ai là không độc ác, tàn bạo, thậm chí có lẽ cuộc đời hắn còn từng trải qua những tháng ngày tăm tối hơn cô.

“Đúng vậy, điều tôi muốn nghe chính là điều này!” Đông Phong mỉm cười, khi cười cơ mặt hắn giãn ra, bớt đi chút lạnh lùng, nhưng càng thêm vào đó sự lạnh lẽo như thể hắn đang cười khi nhìn con mồi của mình giãy giụa “Trên đời này không nên tồn tại kẻ ác, mà muốn tồn tại trong thế giới của những kẻ ác, cô càng phải độc ác hơn chúng!”

“Cô định làm thế nào?”

Thanh Trà hít một hơi thật sâu. Làm thế nào? Cô phải làm thế nào để kéo từng người, từng người trong gia đình nhà chồng cô, và cô nhân tình bé nhỏ của chồng cô phải trả giá cho những gì mình đã gây ra?

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
4 (80%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện ngôn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *