Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 11

“Đây là toàn bộ hồ sơ điều tra về gia đình Phạm Kha Lân mà tôi đã chuẩn bị trước khi cô về Việt Nam!” Bác Bạc đặt tập hồ sơ dày cộp xuống bàn, cười nhẹ nhàng.

“Bác chu đáo và cẩn thận quá, không hổ danh là quản gia có năng lực nhất của Mạc gia!” Thanh Trà mỉm cười “Chủ tịch cử bác tới bên cạnh tổng giám đốc, có lẽ cũng rất coi trọng anh ấy phải không?”

Bác Bạc ngồi xuống ghế salon, ánh mắt hơi mơ hồ.

Năm Đông Phong 16 tuổi được ông Nguyễn Cảnh Dũng bí mật đưa đến gặp chủ tịch. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Mạc Đông Hưng đã cảm nhận được khí chất xuất sắc của người con trai thất lạc này. Nhưng giống với suy nghĩ của Đông Phong, đối với một gia đình thế gia như bọn họ, việc nuôi dạy giọt máu của mình theo kiểu chiều chuộng và bao bọc là không thể, để trở thành một thành viên của Mạc gia, không chỉ cần có tố chất xuất sắc mà còn cần phải cực kỳ xuất sắc. Bởi vậy chủ tịch không bao giờ tỏ ra thân thiết hay yêu quý đối với Đông Phong, luôn nghiêm khắc, thậm chí là khắc nghiệt trong việc nuôi dạy hắn. Với Mạc gia, một đứa con rơi có cũng được không có cũng được, nếu cực kỳ xuất sắc thì bọn họ sẽ chấp nhận ghi tên hắn vào gia phả, còn nếu chỉ là đứa trẻ tầm thường thì thậm chí bà cả của Mạc Đông Hưng có rút gân hay phế bỏ hắn ta, bọn họ cũng không quan tâm cho lắm. Trong một gia đình giàu có, tình thương chỉ tồn tại dựa trên giá trị vật chất và lợi ích. Khác với Mạc Đông Hoà ngay từ khi sinh ra đã có thân phận là cậu cả của Hoàng Hải, Đông Phong muốn được thừa nhận thì phải trả giá bằng máu và thậm chí là sinh mệnh của mình, vì vậy coi trọng hay không coi trọng, bác Bạc cũng không thể trả lời cho Thanh Trà. Một người cha coi trọng đứa con trai của mình có thể đẩy nó mới hai mấy tuổi đầu vào vùng tam giác vàng ngập ngụa máu tanh và bẩn thỉu để hai bàn tay nó nhuốm máu và bụi trần hay không? Có hay chăng, cha hắn chỉ coi trọng sự khôn khéo của mẹ hắn nên coi trọng hắn hơn những đứa con rơi khác, biết nương nhờ bóng lớn của Nguyễn Cảnh Dũng mà thôi.

Loading...

Thanh Trà lật giở hồ sơ trên bàn, chăm chú đọc.

Kể từ khi Thanh Trà “chết đi”, gia đình chồng cô diễn kịch khổ sở đau lòng một thời gian. 5 tháng sau, Vân Hiền sinh hạ một đứa con trai nhưng vì muốn diễn vai cho tròn nên bọn họ không đón cô ta và cháu đích tôn về nhà, vẫn để cô ta sống một mình trong căn hộ chung cư ở Linh Đàm. Hàng ngày Kha Lân đều tới đó công khai sống chung với cô ta vì ở đó chẳng có tai mắt của hàng xóm láng giềng hay bạn bè đồng nghiệp. Trước mắt mọi người, gia đình bọn họ vẫn là những kẻ “có nghĩa có tình” với đứa con dâu bạc mệnh.

Ông bà Hỷ trước đây có lối sống giản dị hoàn toàn là đóng kịch. Nửa năm sau khi con dâu chết, bà Hỷ bắt đầu bỏ lớp dưỡng sinh, gia nhập câu lạc bộ khiêu vũ, mà khiêu vũ là trá hình, thực ra nơi đó là chốn ăn chơi đàng đúm, là nơi các “máy bay bà già” lắm tiền nhiều của tới tìm “phi công trẻ” để thoả mãn dục vọng tuổi xế chiều.

Ông Hỷ, người luôn giữ vẻ đạo mạo, nghiêm khắc nhưng thực ra thường nướng tiền vào sòng bạc, thậm chí còn đang bao nuôi một cô bồ trẻ đáng tuổi con gái mình.

Bảo Khuyên – cô em chồng của Thanh Trà thì không chỉ đắp điếm đồ hiệu lên người một cách kệch cỡm mà thường xuyên lui tới những nơi ăn chơi sa đoạ của Hà thành, và hiện giờ đang cặp kè với một thiếu gia lắm tiền nhiều của nhưng nghiện ngập.

Kha Lân thì giống như một cái máy in tiền, cả ngày đi làm, tối về với Vân Hiền và con trai, nếu không có người vợ đã chết là Thanh Trà, có lẽ người ta còn tưởng anh ta là một người đáng thương, nai lưng kiếm tiền cho cả gia đình ăn tiêu hoang phí. Nhưng có vung tay thế nào, bọn họ vẫn là những người khá giả trong xã hội này, bởi mảnh đất mà cô vợ bạc mệnh thừa kế lại theo pháp luật cho chồng đã được bọn họ bán đi cho nhà đầu tư khu sinh thái với giá gần một triệu đô.

Chỉ có lí lịch của Vân Hiền là khá trống trải, mặc dù theo như Thanh Trà nhận định, cô ta là người cực kỳ độc ác, tàn nhẫn và có những mối quan hệ xã hội không đơn giản. Một người phụ nữ thoạt nhìn hiền lành, nhu mì nhưng lại có thể sai khiến người khác giết người mà không một chút do dự. Trên đời mấy ai làm được điều này? Cho dù gia đình Kha Lân có độc ác thì thế nào, cũng chẳng độc ác bằng một mình cô ta vì xét cho cùng, có cho tiền họ cũng chẳng dám giết người.

“Vân Hiền này…” Thanh Trà nhìn xuống hồ sơ, lại ngước lên nhìn bác Bạc.

“Hồ sơ của cô ta có rất ít thông tin, người của tôi theo dõi cũng chỉ thấy cô ta hàng ngày ở nhà chăm con, rất ít khi ra ngoài. Nếu ra ngoài sẽ là cùng đi với Kha Lân, không có mấy mối quan hệ xã hội…” Bác Bạc lắc đầu.

“Không đúng. Đám người cô ta thuê chắc chắn không đơn giản. Họ làm việc rất chuyên nghiệp, không để lại dấu vết, giàn xếp một cách tự nhiên và khôn khéo, đám nghiệp dư không thể làm như vậy. Một cô gái quê sống nửa đời ở nông thôn sau đó bám gót người yêu lên thành phố, làm tình nhân trong bóng tối của anh ta liệu có thể ngay lập tức tìm được tung tích của tôi ở nhà bạn thân tôi để bắt cóc, sau đó dàn xếp một vụ tai nạn nếu thành công thì hoàn toàn không để lộ một chút sơ hở nào như vậy không? Một cô gái bình thường không thể làm như vậy được…” Thanh Trà nắm chặt hồ sơ, cơ thể hơi run lên. Cô biết Vân Hiền không đơn giản, cô ta là một con cáo thành tinh dưới lớp da của một con thỏ nhỏ. Người đàn bà có thể vì dục vọng của bản thân mà hại chết vợ của nhân tình, hại cả đứa con trong bụng của cô nữa. Người cô muốn trả thù nhất chính là cô ta. Cô muốn tự tay mình đoạt từng thứ, từng thứ mà cô ta đang có, để cô ta sống không bằng chết. Thanh Trà nhắm mắt lại nghĩ đến ngày ấy, Vân Hiền đã ra lệnh cho đám đàn em cưỡng bức cô, hai bàn tay nắm chặt. Đó là bóng ma tâm lý của Thanh Trà, nỗi nhục nhã in hằn trong tâm trí của Thanh Trà. Đến nỗi bây giờ mỗi khi nhìn cơ thể mình trong gương, cô đều cảm thấy dơ bẩn và ô nhục.

“Thật tốt là ngày đó cậu Phong đã đe doạ được một trong hai kẻ giết thuê mà Vân Hiền sắp xếp để giết chết cô. Tuy hắn ta và đồng bọn chết thay chỉ là kẻ nhận tiền làm việc nhưng nhờ hắn ta, tôi được biết cô ta này chắc chắn liên quan đến đám đào vàng ở Bản Ná, Thái Nguyên!”

Thái Nguyên chính là nơi hai người bọn họ sinh ra và lớn lên, nơi nuôi dưỡng ra cả gia đình nhà chồng “rắn độc” của Thanh Trà.

“Đám đào vàng ư?” Thanh Trà ngạc nhiên, theo như thông tin trên hồ sơ Vân Hiền cũng chỉ là một cô gái bình thường tốt nghiệp cấp 3 tại trường phổ thông của huyện, nếu Kha Lân tài giỏi thi đỗ đại học với số điểm cao ngất thì Vân Hiền thi trượt, ở lại quê mình 2 năm sau đó mới lên thành phố sống ẩn nhẫn sau lưng Kha Lân. Một cô gái quê bình thường, con gái của một người mẹ làm nông dân và một người cha là cựu chiến binh chiến dịch biên giới những năm cuối thập niên 70 thì tại sao lại có quan hệ với băng nhóm đào vàng ở Bản Ná được?

“Có lẽ cần phải cử người về Thái Nguyên tìm hiểu một chuyến về những mối quan hệ của cô ta từ nhỏ đến lớn, nghe lén điện thoại của cô ta, chắc sẽ nắm được manh mối thế lực nào đã giúp đỡ Vân Hiền ra tay với tôi như vậy!” Thanh Trà bình tĩnh nói.

Bác Bạc cười khẽ nhìn Thanh Trà, cô đã dần trưởng thành, những năm tháng địa ngục cuộc đời sống trong hận thù và nung nấu ý định trả thù những người đã bức tử mình đã giúp Thanh Trà từ một cô gái cả tin, yếu ớt trở thành một người phụ nữ thông minh và mạnh mẽ. Đây cũng chính là điều mà Đông Phong đang muốn hướng tới!

“Giám đốc Lân, đây là cô Dương Cẩm Tú, đại diện của tập đoàn Hoàng Hải!” Thư ký của Kha Lân giới thiệu.

“Tập đoàn Hoàng Hải?” Kha Lân hơi nghi hoặc. Tập đoàn Hoàng Hải là một tập đoàn lớn nhất nhì quốc gia, Mạc Đông Hưng, chủ tịch tập đoàn Hoàng Hải đã được bầu chọn là 1 trong 50 người giàu nhất Châu Á, một tập đoàn lớn mạnh như vậy thì có liên quan gì đến Sunshine nhỏ bé của hắn?

“Chào anh!” Thanh Trà đã luyện cho mình sự bình tĩnh một cách lạnh lùng, dù đứng trước mặt cô là người đàn ông cô đã yêu sâu sắc suốt 5 năm trời, tin tưởng và trao cho hắn tình yêu, niềm tin và kỳ vọng của bản thân, để rồi hắn và những người quanh hắn đã chung tay dồn cô vào cái chết. Một người bình thường sẽ không thể bình tĩnh, thậm chí là kích động khi gặp kẻ thù, nhưng ngần ấy tháng ngày sống trong tuyệt vọng và hận thù, Thanh Trà đã ép bản thân mình phải giữ cái đầu thật lạnh và tỉnh táo. Cô rút card-visit đưa cho Kha Lân. Anh ta nhìn card-visit của cô, sau đó trịnh trọng mời cô vào phòng làm việc bàn công chuyện. Một cơ hội tốt có thể làm việc với Hoàng Hải không phải là cơ hội giúp Kha Lân đổi đời sao? Trong lòng hắn phơi phới niềm vui…

Thanh Trà ngồi trước bàn làm việc trầm tư, sau đó nhấc điện thoại “Bác Bạc, bác có thể đến gặp nhân tình của ông Hỷ được không?” Thanh Trà cười nhạt “Làm thế nào thì làm, thuyết phục cô ta…sinh con cho ông Hỷ!”

“Được, tôi tin ở bác!” Thanh Trà cúp máy, thở dài. Trong thế giới này, làm người tốt vô cùng khó. Cô đã từng làm người tốt, không chỉ tốt mà còn tuyệt đối ngây thơ, ngây thơ đến mức ngu ngốc. Ở hiền chưa chắc đã gặp lành, nhưng ngu ngốc nhất định sẽ bị người khác giẫm chết như một con kiến. Cô đã mất niềm tin vào cái gì gọi là nhân quả, cái gì gọi là ông trời quả báo. Cô tin, vận mệnh của mỗi người nằm trong tay chính họ, cô cũng tin mình sẽ dùng “quả báo” rất đắng này trả cho tất cả bọn họ, gia đình chồng cô.

Thanh Trà đã nói kế hoạch trả thù của mình cho Đông Phong, một phần kế hoạch chính là để cô trở thành đại diện cho bộ phận quảng bá của tập đoàn muốn hợp tác với Sunshine của Kha Lân, đằng sau lại ngấm ngầm khiến hắn không thể thực hiện hợp đồng, dồn hắn vào con đường phá sản. Nói ra thì rất dễ, nhưng thực hiện được nó là cả một quá trình không hề đơn giản. Kha Lân đứng vững trong thương trường bấy lâu nay cũng là vì hắn có chút tài năng. Thật may, hắn không đề phòng cô vì không biết cô chính là người vợ đã chết của mình, mà cô, người hiểu mọi thói quen – sở thích, điểm mạnh – yếu của hắn lại đứng trong bóng tối, ngầm tấn công hắn. Trong cuộc sống này, kẻ thù đáng sợ nhất không phải người chỉ vào mặt bạn và đe doạ “Tao sẽ giết mày!” mà chính là người luôn tủm tỉm cười nhưng ngấm ngầm đâm cho bạn một nhát. Chính gia đình Kha Lân đã dạy cho Thanh Trà bài học sâu sắc này…

“Anh, em có thai rồi!” Diễm My uốn éo thân thể mềm mại không xương của mình vào người ông Hỷ, người đàn ông ngoài ngũ tuần còn hơn cả tuổi bố mình. Diễm My tên thật là Thu Thắm, người Hải Dương, vốn chỉ là một đứa con gái bia ôm có chút nhan sắc, nhưng may mắn được Hỷ đại gia chú ý tới, liền đón về ở trong một căn hộ chung cư, bao ăn bao mặc, sống sung sướng gấp 5 gấp 10 những đứa con gái từ quê lên thành phố đồng trang lứa. Nghe nói nhà ông Hỷ rất giàu, lại có một đứa con trai tài giỏi kiếm ra rất nhiều tiền, Diễm My lại càng phải bám chặt lấy ông ta, thậm chí tìm cách trói buộc ông ta. Lần trước chị Kiều đồng nghiệp cũ tới thăm đã xui cô ta nên có thai để trói chặt ông già giàu có này, còn cho cô ta một gói thuốc kích dục. Cô ta không biết chị Kiều vốn thân thiết với mình đã nhận của người ta một khoản tiền lớn để tới xui cô làm việc này, chỉ vui vui vẻ vẻ cầm gói thuốc, hý hửng thực hiện âm mưu.

“Em nói cái gì? Làm sao có chuyện đó được?” Ông Hỷ gắt lên hoảng hốt.

“Anh…anh nói thế là ý gì?” Diễm My giãy lên “Đêm đó…đêm đó…không phải anh đòi hỏi em sao?” Cô ta rặn ra vài giọt nước mắt, thút thít. Đêm đó? Đêm đó ông Hỷ bị chuốc thuốc, điên cuồng như một con thú, sao có thể nhớ được biện pháp an toàn ông ta không có dùng?

Ông ta bặm môi suy nghĩ. Đã ngoài 50 tuổi lại có bồ nhí, bồ nhí còn có thai, một người luôn đạo mạo và nghiêm túc, là người cha mẫu mực trong lòng các con như ông sao có thể để lộ ra tin này được. Vả lại bà Hỷ, thoạt nhìn nhu nhược hiền lành nhưng là một ả đàn bà kinh khủng, vô cùng kinh khủng. Con dâu ông ta trước đây không phải bị bà ta tính kế tới chết sao? Diễm My…ông Hỷ liếc nhìn cô bồ nhí trẻ trung mơn mởn, chỉ sợ nếu để bà ta biết có một Diễm My trên đời, lại còn mang thai với chồng mình, bà ta không xé xác cô ả ra thì không phải là bà Hỷ.

“Anh đã nói với em rồi, làm gì cũng phải cẩn thận!” Ông Hỷ chép miệng “Cái thai này, tuyệt đối không thể giữ được, nếu mụ vợ anh biết, cả em và đứa nhỏ đều không thể sống tốt được đâu!”

Trong lòng Diễm My không cam tâm “Nó cũng là con anh, là giọt máu của anh, vì sao lại không đón nhận nó. Em bằng lòng sống trong bóng tối, chỉ cần…anh không quên mẹ con em thôi!”

“Không được!” Ông Hỷ đứng bật dậy, gạt phắt cô bồ đang ngả ngốn trên người mình “Tôi đã nói không được là không được. Tôi là ai? Cô là ai? Cô phải tự biết… Nếu không tự giải quyết thì ôm cái bụng rời khỏi Hà Nội đi. Tôi sẽ không chu cấp cho cô đồng nào đâu!”

“Anh Hỷ…anh Hỷ…” Diễm My giàn dụa nước mắt nhìn theo bóng lưng ông Hỷ rời đi. Đàn ông, tất cả đều là giống vô tình như vậy sao? Khi trên giường thì ai nói yêu, ai nói thương, bước xuống giường thì đàn bà của mình, con của mình đều không bằng danh dự, mặt mũi.

“Chị Kiều, ông ta nói nếu không giải quyết đứa trẻ thì sẽ không chu cấp cho em nữa, em sẽ phải rời khỏi đây, làm thế nào bây giờ?” Diễm My thút thít khóc, nhấc điện thoại gọi cho người chị tốt của mình.

“Em ngốc thế, ông ta sợ vợ thôi!” Kiều an ủi “Trước mắt cứ bình tĩnh lại. Chẳng qua ông ta chưa sẵn sàng đón nhận sự thật này. Em cứ làm căng lên nhất quyết không bỏ đứa trẻ. Máu thịt của mình, người đàn bà mình thích, chẳng lẽ ông ta nhẫn tâm sao?”

“Nhưng ông ấy cương quyết lắm!”

“Nếu làm quá thì cùng lắm vác cái bụng đến nhà ông ta. Đến lúc đó vợ con đều biết, hàng xóm cũng biết, chẳng lẽ ông ta nhẫn tâm đẩy mẹ con em vào đường chết sao? Ít nhất muốn êm chuyện cũng phải cho em một cái nhà, không phải sống dựa vào tiền chu cấp của ông ta nữa!”

“Chị nói phải, em sẽ nghe chị…”

“Sao hôm nay lại đưa mẹ con nó về đây?” Bà Hỷ thấy Kha Lân dắt Vân Hiền đang bế đứa trẻ trên tay thì chau mày khó chịu. Con dâu bà mất chưa được 2 năm, nếu Kha Lân dắt người đàn bà khác về nhà, không phải trở thành cái đích để mọi người đàm tiếu sao?

“Chào bố, chào mẹ, chào cô Khuyên!” Vân Hiền vẫn nhu mì như thường ngày, khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng động lòng người, không giống như cô con dâu cũ luôn mang vẻ mặt nhàm chán đến ngây ngô. Bà Hỷ nhìn cháu nội thì cơ mặt giãn ra. Dù có tâm địa sâu xa, độc ác thế nào thì bà ta vẫn là một người xuất thân từ nông thôn, suy nghĩ cháu đích tôn đã thâm căn cố đế nên chỉ nhìn thấy thằng nhỏ là bà đã vui.

“Ngồi xuống đi!” Ông Hỷ e hèm.

“Chị dâu, chị càng ngày càng đẹp!” Bảo Khuyên thường xuyên được Vân Hiền cho tiền hoặc cho đồ hiệu nên vô cùng yêu thích bà “chị dâu” này, khác hẳn Thanh Trà trước đây luôn cứng nhắc và cam chịu, mỗi lần nhìn đến là thấy chướng mắt.

“Khuyên…” Bà Hỷ bế cháu nội trên tay cười đến vui vẻ nhưng khi nghe Bảo Khuyên gọi Vân Hiền là chị dâu liền lừ mắt “Nói lung tung, hàng xóm láng giềng nghe thấy thì sao?”

“Mẹ…” Kha Lân bực mình “Trong nhà mình còn không được thoải mái thì ra đường thế nào? Vả lại cô ta đã chết 2 năm rồi, chẳng lẽ con không có quyền tìm hiểu người khác?”

“Tôi đã nói với anh chị bao nhiêu lần là phải qua tang vợ 3 năm, các người mới được công khai. Kéo nhau đi chỗ khác cũng được, nhưng yêu yêu đương đương ở khu này là không được!” Bả Hỷ nghiêm giọng.

Vân Hiền trong lòng vừa tức giận vừa nực cười, nhưng ngoài miệng thì dịu dàng “Mẹ nói phải!”

“Phải cái gì mà phải, em không việc gì phải chịu thiệt thòi như vậy!” Kha Lân cao giọng “Mẹ, con quyết định rồi, con sẽ đưa Vân Hiền cùng con trai con trở về đây một cách chính thức. Để cô ấy một mình sống bên ngoài như vậy, hàng xóm láng giềng ở khu chung cư còn nói cô ấy là bồ nhí nữa đấy!”

Vân Hiền níu tay Kha Lân, nước mắt lã chã rơi, yếu ớt “Lân, anh đừng nói với mẹ như vậy…”

Kịch diễn cũng khá lắm. Bà Hỷ cười nhạt nhìn Vân Hiền diễn trò. Bà là người mưu tính và thích diễn trò như vậy, kỹ năng của Vân Hiền tuy cao nhưng bọn họ thuộc cùng 1 tuýp người, sao bà không nhìn ra đứa con dâu “hờ” này không an phận như vẻ bề ngoài. Bà biết Vân Hiền không hiền lành gì, nhưng để một người đàn bà thông minh bên người con trai bà cũng tốt. Con trai bà là đứa tài ba trong công việc, nhưng trong chuyện nhìn nhận về một con người, nó vẫn chỉ là một thằng ngốc mù mờ. Có thể dựa vào bà, sau này dựa vào một đứa mưu tính như Vân Hiền bà cũng an tâm nên không quá gay gắt với đứa con gái mà con trai bà yêu thích.

Bà Hỷ đánh giá cao Vân Hiền nhưng bà ta nhìn không thấu hết con người cô ta. Cô ta không chỉ không an phận mà còn là một người đàn bà tàn nhẫn, thậm chí mưu tính của cô ta còn sâu hơn bà ta một bậc. Sống trong căn hộ chung cư cùng đứa con trai hơn một năm vẫn chưa được thừa nhận thân phận, Vân Hiền rất sốt ruột, sợ hãi một ngày nào đó nếu bà Hỷ tìm được một cô gái có điều kiện tốt hơn Vân Hiền, bà ta sẽ đá cô ta ra khỏi cuộc đời con trai bà. Bà ta đã làm được một lần, chắc chắn có thể sẽ làm được lần thứ hai. Bởi vậy cô ta mặt ngoài yếu đuối, uỷ khuất, đằng sau lại xúi người đi khắp chung cư lan truyền tin đồn mọi người nói cô ta là bồ nhí đến tai Kha Lân, sau đó giả vờ lặng lẽ khóc lóc thương tâm mỗi ngày. Ngay cả tự hạ thấp danh dự của mình để đạt được mục đích cô ta cũng nghĩ ra, đủ biết người đàn bà này thâm sâu thế nào.

“Em đừng có hiền lành yếu đuối quá như thế. Em đã vì anh chịu khổ nhiều, chẳng lẽ anh không thể một lần vì em mà gánh đi một nửa khổ sở sao?” Kha Lân đau đớn nói “Mẹ, con nhất quyết mặc kệ thiên hạ. Vợ con con phải về đây, tại nhà của con sinh sống cùng con một cách đường hoàng chính chính…”

“Nhà của mày?” Bà Hỷ cười nhạt “Có lẽ mày quên nhà này từng là nhà của ai, vì ai mà mày đạt được tất cả thành công, sự nghiệp, nhà cửa, tiền bạc ngày hôm nay. Nó đã chết oan chết ức vì mày, mày không thể vì nó mà thể hiện một chút thành kính, chịu nhịn thêm 1 năm nữa hay sao?”

“Mẹ đừng nói như thể mẹ là người tốt, tất cả không phải âm mưu của mẹ sao?”

Bốp! Bà Hỷ giang tay tát vào mặt con trai, lần đầu tiên sau sau mười mấy năm nâng niu, dạy dỗ Kha Lân như một báu vật.

“Đồ ngu!” Bà Hỷ tức giận quát lên, lồng ngực phập phồng. Bà ta độc ác là vì ai? Mưu tính sâu xa là vì ai? Không phải là vì cái nhà này, vì con trai bà sao?

“Lân…” Vân Hiền chợt khóc ngất “Anh không được hỗn với mẹ, không được vì em mà hỗn với mẹ!”

“Mẹ…con xin lỗi, là lỗi của con, xin mẹ đừng trách anh Lân…” Vân Hiền chợt níu tay bà Hỷ, bị bà ta đẩy ra, cô ta lảo đảo ngã xuống đất.

“Vân Hiền, em có sao không?” Kha Lân thấy người tình ngã xuống thì lao tới đỡ, hai hốc mắt đỏ như máu, gằn giọng với bà Hỷ “Mẹ, mẹ đã ép Thanh Trà chết một lần, còn định ép Vân Hiền chết nữa sao?”

“Mày…mày…đồ bất hiếu, ai ép vợ mày chết? Không phải nó trầm cảm vì mày đối xử với nó không ra sao làm nó sảy thai, lại có bồ nhí con rơi sao? Bây giờ mày lại đổ hết tội lỗi lên đầu thân già này. Là ai, ai đã bày mưu tính kế cho mày có như ngày hôm nay, để hôm nay mày đủ lông đủ cánh mày chửi lại mẹ mày? Hỡi trời cao đất dày ơi…” Bà Hỷ vừa khóc vừa đấm ngực, ánh mắt lại quét sang cô con dâu “hờ” yếu đuối “Còn chị, chưa bước chân vào cái nhà này đã đổ oan cho mẹ chồng, chị bước chân vào cái nhà này rồi có phải sẽ ép tôi nhảy từ tầng 5 xuống mà chết không?”

“Con…con không dám!” Bà Hỷ đúng là người đàn bà vừa chua ngoa lắm điều, vừa mồm loa mép giải. Vậy mà trước đây bà ta đóng mẹ chồng hiền hậu lại vô cùng xuất sắc, người đàn bà nông thôn này thật đáng sợ.

Kính coong! Giữa lúc tình hình bên trong đang hỗn loạn thì bên ngoài có tiếng bấm chuông. Bà Hỷ giật thót tưởng hàng xóm nghe được gì chạy sang hóng hớt liền tự mình chạy ra mở cửa. Thấy một cô gái trẻ đang đứng thập thò ngoài cửa thì nghi hoặc hỏi “Cô là ai?”

“Cháu…à tôi, tôi đến tìm anh Hỷ!”

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
4 (80%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện ngôn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *