Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 12

“Anh Hỷ?” Bà Hỷ sững sờ hỏi lại, nhìn đi nhìn lại cô gái chỉ đáng tuổi con gái mình, trợn mắt nghĩ đến một trường hợp. Ngực bà thắt lại, khó thở…

“Cô tìm ông nhà tôi có việc gì?” Tự nhận mình là người thông minh thì không thể loạn lúc có biến được, bà Hỷ liền cố lấy lại bình tĩnh hỏi.

“Tôi…huhu…” Diễm My vừa khóc vừa nói “Xin chị cho tôi vào gặp anh ấy, con tôi không thể không được gặp bố…”

Lúc này thấy ngoài cửa có tiếng ồn, ông Hỷ chắp tay lững thững đi ra, thấy Diễm My thì biến sắc, mặt trắng bệch không còn một giọt máu.

Lời nói của Diễm My như sét đánh ngang tai, bà Hỷ lảo đảo, tay ôm lấy ngực. Không những có nhân tình cô ta còn đang mang thai? Trời đất ơi, ông trời đúng là muốn giày vò bà đến chết đây mà.

“Vào nhà rồi nói chuyện!” Bà Hỷ là người trọng sĩ diện, lại thông minh hơn người, nếu không bà đã không bày kế cho con trai đi chiếm đoạt tài sản của người ta như vậy. Bà hiểu đứng đây ầm ĩ thì hàng xóm láng giềng sẽ biết chuyện, liền kéo Diễm My vào bên trong nhà “đóng cửa bảo nhau”.

Diễm My đi theo bà Hỷ vào trong, khi đi ngang qua ông Hỷ thì chớp chớp mắt đầy vô tội, nước mắt thi nhau chảy tí tách trên khuôn mặt trẻ măng của mình. Ông Hỷ không dám nhìn vào cô ta, đứng sững sờ nơi cửa bất động như bị đóng băng. Dáng đứng bình thường khệnh khạng ra dáng là thế, nay trùng xuống như thể muốn mình trở thành vô hình vậy.

“Ai đây mẹ?” Bảo Khuyên thấy tình hình có vẻ khác lạ, nhanh mồm hỏi.

“Con hỏi bố con ấy!” Bà Hỷ cười nhạt, ngồi xuống ghế, sau đó chỉ tay “Ngồi xuống đi không nhỡ cô mệt mỏi động thai lại đổ cho bà già tôi!”

Diễm My nghe lời ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, mặt cúi gằm.

“Hỏi bố ư?” Bảo Khuyên ngạc nhiên, hết nhìn bà Hỷ sang ông Hỷ, rồi lại nhìn Diễm My, cô gái nom còn trẻ hơn cả mình.

“Mẹ…chuyện này là?” Kha Lân ngờ ngợ đoán ra sự việc nhưng không dám nói thẳng toẹt, hỏi lại.

“Cô tự nói đi cho các con tôi nghe hiểu…”

“Tôi…tôi…” Diễm My cố làm ra vẻ đáng thương, ấp úng “Tôi đang mang thai con của anh Hỷ…”

Một câu nói như sấm vang giữa trời quang, khiến cả gia đình ông bà Hỷ sững sờ hoá đá. Một ông già nhà quê lúc nào cũng tỏ vẻ tử tế, đạo mạo, nghiêm túc, thế mà lại có cô bồ trẻ hơn cả con mình, lại còn mang thai.

Ông Hỷ vẫn hoá đá nơi bậc cửa, trong họng như bị cái gì nghẹn lại không thốt ra được lời nào.

“Hừ!” Bà Hỷ ngồi vắt chân trên ghế, cười nhạt.

“Bố, bố nói gì đi chứ?” Bảo Khuyên như không tin vào tai mình. Bình thường cô biết mẹ cô thoạt nhìn là người hiền hậu nhưng thực chất bà rất sắc sảo, khôn khéo. Còn bố cô, cô vẫn nghĩ ông là người đạo mạo đáng kính, một người bố đúng mực cơ đấy. Cô không tin vào lời cô ả xa lạ này nói “Cô im miệng cho tôi, đừng nói bừa, bố tôi không phải người như thế… Đừng thấy nhà tôi có tiền liền thấy sang bắt quàng làm họ, hay cô lừa đảo gì bố tôi phải không?”

“Bảo Khuyên, không được hỗn. Mẹ hai của con đấy!” Giọng bà Hỷ đầy châm chọc.

“Mẹ hai? Mẹ điên rồi à? Cô ta còn kém cả tuổi con…” Bảo Khuyên đứng dậy hét lên.

“Mày câm miệng lại cho tao, mày định hét cho cả cái xóm này nghe thấy để ngày mai người ta đến bôi tro trát trấu vào mặt tao à con ngu kia?” Bà Hỷ rít qua kẽ răng “Cái bụng thì đã to rồi, nó là em của chúng mày đấy…”

“Mẹ…” Bảo Khuyên hậm hực “Cô nói mau, cô lừa bố tôi đúng không? Thứ đàn bà tham tiền như cô thì biết ngủ với bao nhiêu thằng đàn ông rồi, biết cái thai trong bụng cô là ai?”

“Cô…cô không được nói thế. Trong bụng tôi là cốt nhục của anh Hỷ, tôi…tôi đến với anh ấy khi tôi còn trinh trắng…hức hức!” Diễm My nức nở khóc.

Bốp! Không ai ngờ Bảo Khuyên liền ra tay tát thẳng vào mặt Diễm My.

“Cái loại đàn bà tham tiền lẳng lơ, ai tin lời cô? Cút…”

“Bảo Khuyên, bình tĩnh đã!” Kha Lân thấy em gái manh động liền tiến tới kéo cô ta về phía sau, sau đó mới nhìn Diễm My đang ôm mặt khóc nức nở.

“Anh Hỷ…anh nói gì đi…em chân thành với anh thế nào, nay mang thai cho anh không những anh ép em bỏ con mà đến đây thì gia đình anh đánh đập em. Tôi nói cho các người biết, tôi là trong trắng đến với anh ấy, không tin các người chọc nước ối mà xét nghiệm ADN xem cái thai trong bụng tôi là con của ai…” Diễm My thổn thức gục xuống mặt bàn khóc rấm rức. Cả gia đình bà Hỷ im lặng bối rối không biết phải làm sao. Ông Hỷ biết trong bụng Diễm My là con của mình, còn những người còn lại, trừ Bảo Khuyên, ai cũng chắc chắn người con gái này phải mang thai con của ông Hỷ rồi mới dám đến đây làm loạn như vậy. Việc này…

“Cô nín đi, con gái tôi có lỡ nóng giận với cô thì cho thân già này xin lỗi!” Bà Hỷ trầm giọng, lúc này đóng vai người đàn bà biết phải trái là hợp lý nhất.

“Mẹ, mẹ việc gì phải xin lỗi cô ta, cái loại hồ ly tinh cướp chồng người, thất đức!” Bảo Khuyên rít lên. Thật hài hước, trước đây cô ta còn bênh Vân Hiền, lại không nghĩ “chị dâu hờ” của cô ta cũng là loại hồ ly tinh cướp chồng người thất đức vậy.

“Im mồm!” Bà Hỷ quay sang nạt con gái, lại quay sang Diễm My “Cô nín đi chúng ta mới nói chuyện được…”

Diễm My khóc thêm một lúc rồi nín, uỷ khuất ngồi trước mặt gia đình bà Hỷ.

“Cô nói đi, bây giờ cô muốn thế nào?” Bà Hỷ mệt mỏi hỏi. Không xong, bà thấy lồng ngực tưng tức. Tuy ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng bên trong nội tâm bà giằng xé đến điên cuồng. Tuy bà cũng thường xuyên đi sinh hoạt câu lạc bộ khiêu vũ, trái ôm phải ấp với vài thanh niên trẻ, nhưng để đến bước lên giường phản bội lại chồng, bà vẫn chưa dám. Nhưng chồng bà, người chồng bà tưởng rằng hiền lành, đúng mực, tử tế, hoá ra lại lén lút nuôi bồ, lại còn có con với ả, nói xem bà phải đối mặt với chuyện này thế nào?

“Tôi…tôi…tôi chỉ muốn bình an sinh con, không cầu danh phận, nhưng xin cho con tôi có một người bố, thỉnh thoảng đến thăm non, vậy là đủ!” Diễm My khẽ nói.

Thỉnh thoảng đến thăm nom? Hay nói đúng hơn là đến hú hí với nhau, chấp nhận cho cô ta danh phận “vợ hai” thì đúng hơn. Không được, tuyệt đối không được.

“Ông nói xem ông muốn thế nào?” Bà Hỷ tỏ ra tôn trọng chồng, quay sang hỏi. Ông Hỷ lúc này vẫn đang cố tỏ ra mình không tồn tại nơi mép cửa, sắc mặt già nua tái mét.

“Tôi…tôi chỉ lầm lỡ, tuyệt đối không muốn có đứa trẻ này!”

“Anh Hỷ…sao anh lại nỡ nói như vậy? Là máu thịt của anh, cốt nhục của anh, sao anh lại có thể làm cái việc thất đức như thế chứ?” Diễm My kêu lớn lại nức nở khóc.

“Cốt nhục cái gì chứ, nghiệt chủng…” Bảo Khuyên lầm bầm không khẽ.

“Cô ơi…nó là em của cô, còn là một đứa con trai đấy!” Diễm My chỉ vào vùng bụng hơi nhô lên của mình, nước mắt ngắn nước mắt dài.

“Thế này cô ạ…cô tên gì?” Bà Hỷ đau đầu, lấy tay day trán.

“Tôi là Diễm My!”

“Diễm My này, cùng là thân phận đàn bà, tôi hiểu. Cô muốn bao nhiêu, gia đình tôi sẽ gắng thu xếp. Nhưng đứa trẻ này…không giữ được. Gia đình chúng tôi là gia đình gia giáo, không thể có chuyện một chồng hai vợ, con rơi con vãi được… Còn mặt mũi con trai, con gái tôi, cô còn trẻ còn có thể tìm được người khác trẻ, có điều kiện hơn ông ấy. Cô xem, ông ấy 5 mấy tuổi rồi, còn bao nhiêu năm sức khoẻ mà phục vụ cô?” Bà Hỷ mệt mỏi nói.

Hôm qua lúc bàn chuyện đến nhà ông Hỷ làm ầm với chị Kiều, Diễm My cũng nghĩ có khi đòi gia đình họ một khoản lớn rồi bỏ đứa bé này đi, hoặc sinh ra rồi gửi ở trại trẻ mồ côi cũng được, chứ sinh con rồi đòi hỏi này nọ, chẳng có mấy gia đình nào chấp nhận. Kiều lại bảo cô ngốc, nói cùng lắm với cái bụng này cô chỉ đòi được vài ba trăm triệu, còn nếu cô sinh đứa con này, lại đòi hỏi cho con trai mình một thân phận, đứa bé lớn lên sẽ được thừa hưởng tài sản trị giá tiền tỷ của gia đình ông bà Hỷ, còn có một người anh giám đốc tài ba. Dù là cùng cha khác mẹ thì đã sao, cốt nhục vẫn là cốt nhục. Chưa kể gia đình họ sẽ phải sắp xếp một chỗ ở ổn định, hàng tháng chu cấp cho mẹ con cô. Lo được lo mất, cái gì có lợi hơn thì phải biết tính toán.

“Không được. Con tôi…tôi không thể bỏ nó!” Diễm My ôm bụng lắc đầu đầy đáng thương như một người mẹ yêu con vô điều kiện.

“Vậy thì chỉ có cách cô tự sinh, tự nuôi… Gia đình chúng tôi không liên quan gì đến đứa trẻ này. Chồng tôi không phải cán bộ nhà nước nên không sợ cô vác bụng đến cơ quan ông ấy làm ầm đâu. Cùng lắm chúng tôi chuyển nhà đi chỗ khác!” Bà Hỷ cười nhạt. Với những đứa con gái như thế này, phải vỗ thẳng vào mặt cho nó biết lợi hại, cầm tiền mà cút đi cho khuất mắt bà.

“Bà…bà…” Diễm My đứng dậy chỉ tay vào mặt bà Hỷ “Các người toàn một lũ độc ác!” Cô nghiến răng. Thật may chị Kiều đã khuyên bảo cô rất kỹ, nếu không bình thường lúc này cô sẽ chấp nhận cầm tiền rồi biến khỏi mắt bọn họ thật nhanh “Nói cho các người biết khi ông ấy quan hệ với tôi, tôi còn chưa được 16 tuổi. Nếu các người ép uổng, tôi sẽ kiện ông ấy tội xâm hại tình dục trẻ vị thành niên!”

Cái gì? Nhìn cô ta phổng phao như vậy mà mới 16-17 tuổi ư? Cả gia đình bà Hỷ sững sờ, ngay cả ông Hỷ cũng vậy.

Ông Hỷ lúc này mới lên tiếng “Nói dối, cô bảo với tôi cô đã 18 tuổi rồi!”

“Không tin chứ gì?” Diễm My cười nhạt, rút chứng minh thư trong túi xách ra giơ cho mọi người xem, Lò Thị Thu Thắm, sn 199x, tính ra mới tròn 16 tuổi hơn 1 tháng, nghĩa là lúc quan hệ với ông Hỷ từ vài tháng trước, cũng có thể lâu hơn, cô ta chưa được 16 tuổi, là trẻ vị thành niên. Bọn họ, ngay cả ông Hỷ không biết, Diễm My, tên thật là Thu Thắm lên Hà Nội từ năm 12 tuổi, lăn lộn khắp nơi làm đủ mọi nghề để kiếm sống nên thoạt nhìn cô ta già trước tuổi, lại có thân hình phổng phao nên nhìn cô ta ai cũng tưởng phải 19-20 tuổi rồi. Dĩ nhiên cô ta cũng chẳng phải gái trinh trắng gì như lời cô ta nói, mà lần quan hệ đầu tiên với ông Hỷ, cô ta cũng chịu chi bỏ tiền ra mua màng trinh giả trên mạng để “câu cá lớn” mà thôi.

“Cô nói cô tên Diễm My cơ mà, chứng minh thư này là Thu Thắm. Không phải cô mượn chứng minh của người khác để đe doạ chúng tôi chứ?” Kha Lân giật lấy chứng minh thư trên tay Diễm My, gằn giọng. Diễm My với lại, cười lạnh “Ai lên Hà Nội chẳng phải đổi tên… Không tin cứ chờ tôi ra công an làm đơn kiện xem tôi nói thật hay nói dối!”

“Đúng là đồ nhà quê không biết thân biết phận, chỉ thích trèo cao!” Bảo Khuyên giận dữ chỉ tay vào mặt Diễm My mà chửi. Diễm My không vừa, nhìn Bảo Khuyên từ đầu đến chân, lúc này không còn đóng vai người hiền lành nữa, đốp lại “Nghe anh Hỷ nói gia đình cô cũng mới chuyển từ Thái Nguyên lên Hà Nội 5-6 năm nay thôi đã thành người thành phố rồi à? Tôi cũng từ Thái Nguyên lên. Cô nói tôi là đồ nhà quê không biết thân biết phận, thế cô là cái gì?”

“Mày…mày…đồ con đĩ…” Bảo Khuyên giậm chân định lao vào thì Kha Lân níu cô ta lại, tức giận “Em thôi đi, chấp nhặt với thứ người đó làm gì!”

“Nếu tôi là con đĩ thì tôi là con đĩ đang mang trong mình giọt máu của bố các người. Các người còn phải gọi đứa bé trong bụng con đĩ này là em trai đấy!”

“Mày xứng à, đừng có mơ bước chân vào nhà tao. Nhà tao là gia đình danh giá, sao có thể chấp nhận được một con hồ ly tinh như mày, mang một giọt máu bẩn thỉu như con của mày!” Bảo Khuyên hét lên.

Thật không biết đầu cô gái này chứa gì nữa, lời nói ngu ngốc như vậy cũng nói ra được, Diễm My bình thản nói “Giọt máu bẩn thỉu ấy cũng đang chảy trong người cô đấy!”

“Im hết đi!” Bà Hỷ ôm ngực, trừng mắt, sau đó nói với Diễm My “Tạm thời…cô về trước đi, gia đình tôi cần bàn bạc, sau đó sẽ liên lạc với cô…”

Quan hệ với trẻ vị thành niên, có thể đi tù đến 7 năm, chồng bà có lẽ sẽ chết trong tù mất. Còn danh dự của gia đình này, của con trai, con gái bà, không thể để bọn chúng có một người bố bị đi tù vì tội quan hệ với trẻ vị thành niên được.

Nhưng để cô ta sinh con…không được, càng nghĩ bà càng đau đớn như muốn nứt tung lồng ngực.

Diễm My đứng dậy, thản nhiên nói “Được, tôi về trước, các người cứ bàn bạc đi. Tôi muốn một ngôi nhà và điều kiện chăm sóc thai nhi tốt nhất. Tôi muốn con tôi sinh ra được hưởng những thứ tốt nhất…” sau đó cô ta ngúng nguẩy bước ra khỏi cửa, khi đi ngang qua ông Hỷ còn nháy mắt với ông ta.

Bà Hỷ cố chịu nhịn cho đến khi Diễm My rời đi rồi mới ngã gục xuống.

Nghe nói bà ta phát bệnh tim. Trước đây con dâu chết, bà ta cũng từng giả vờ bị bệnh tim mà nhập viện. Nay giả thành thật, bà ta đã đau tim thật rồi.

Bác Bạc kể lại mọi chuyện nghe được từ Kiều, quân sư của Diễm My cho Thanh Trà, lại nói thêm sau đó bà Hỷ đã nhập viện vì lên cơn đau tim. Cô chỉ mỉm cười, không tỏ ra quá sung sướng. Tất cả mới chỉ là bắt đầu thôi, kịch hay còn chờ phía sau.

Trước đây con của Vân Hiền được gia đình họ đón nhận như báu vật, là giọt máu quý giá chứ không phải con rơi con vãi như họ đang chửi rủa đứa con của Diễm My. Thật nực cười, mẹ chồng cô từng nói phá thai sẽ thất đức, rồi thì giọt máu của Vân Hiền là con trai mà, là người kế thừa của dòng họ Phạm, phận làm dâu bà không thể làm gì có lỗi với dòng họ được. Thế mà bây giờ nhân tình của chồng có thai, lại là con trai, bà ta lại mở miệng ép cô ta đi phá thai. Đúng là trái hẳn với những lời bà ta thuyết phục con dâu mình trước đây. Trước đây Thanh Trà phải trải qua nỗi đau khổ bị chồng phản bội, nhân tình của chồng có thai còn gia đình nhà chồng thì bảo vệ cái thai đó. Ngày hôm nay cô đã khiến mẹ chồng cũ của mình trải qua tâm trạng ngày ấy của cô, nhưng đây cũng mới chỉ là bước đầu thôi. Còn tất cả bọn họ, từng người, từng người, cô muốn để cho bọn họ đều sẽ phải nếm trải sự đau đớn của cuộc đời…

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
5 (100%) 1 vote

Có thể bạn quan tâm

Hạnh Phúc Sẽ Đến Truyện ngôn tình có thật 100% cực hay và hấp dẫn

Hạnh Phúc Sẽ Đến Truyện ngôn tình có thật 100% cực hay và hấp dẫn

Các bạn đang đọc truyện tại website: Truyenaudiohay.com hôm nay Truyện audio hay xin gửi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *