Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 14

Phía bên gia đình Kha Lân đang loạn lên vì vụ ông Hỷ và cô bồ trẻ, bà Hỷ lại nằm viện vì truỵ tim thì Thanh Trà an ổn đi làm. Bác Bạc đã sắp xếp cho cô công việc trợ lý ở công ty bất động sản Hùng Thịnh, do tổng giám đốc trẻ Hoàng Hùng Thịnh sáng lập và phát triển.

Hùng Thịnh vừa đáp chuyến bay từ Bắc Kinh về đến Hà Nội thì nhận được cuộc điện thoại của quản gia nhà họ Mạc, Dương Bạc. Dương Bạc năm nay 55 tuổi, là cánh tay đắc lực của chủ tịch tập đoàn Hoàng Hải do chính Mạc Đông Hưng “xẻ” ra đưa tới bên cạnh con trai thứ Mạc Đông Phong trợ giúp hắn ta trong công việc. Có nhiều lúc Hùng Thịnh rất ghen tỵ với Đông Phong vì hắn có một ông bố tài giỏi như Mạc Đông Hưng. Khác với Đông Phong sinh ra đã là con trai của “vua” trong tay là đế chế hoàng kim, Hùng Thịnh có được sự nghiệp ngày hôm nay tất cả là do một tay hắn gây dựng.

Trong điện thoại bác Bạc dặn dò “Cẩm Tú là con gái tôi, vừa tốt nghiệp đại học Columbia trở về. Vốn dĩ muốn đưa nó đến Hoàng Hải làm việc nhưng nó nói muốn có chút kinh nghiệm trước khi cống hiến cho Mạc gia, bởi vậy tôi đưa nó đến chỗ cậu, nhờ cậu cho nó một công việc trợ lý lặt vặt, không quá vất vả, cũng không cần lương cao!”

“Con gái của bác Bạc thì dĩ nhiên tôi phải hết sức nâng đỡ rồi…” Hùng Thịnh cười ha hả “Nhưng mạn phép cho tôi tò mò một chút, tôi tưởng bác không lấy vợ thì kiếm đâu ra một cô con gái?”

Loading...

“Năm xưa không biết, bây giờ mới biết!” Bác Bạc mặt không đỏ, tim không đập loạn, thản nhiên nói. Giới kinh doanh nếu biết quản gia Bạc nhà họ Mạc, không ai không biết thuở trẻ ông ta đắc lực như thế nào, tài giỏi như thế nào, là cánh tay phải không thể thiếu của Mạc Đông Hưng. Nhưng cũng không hiếm người biết, năm Dương Bạc 32 tuổi, vợ sắp cưới của ông ta qua đời vì tai nạn giao thông, kể từ đó ông không có bất kỳ một mối quan hệ tình cảm nào, không cả kết hôn, vậy bói đâu ra một cô con gái?

Khi lập lại danh phận cho Thanh Trà, bác Bạc đã gợi ý cho Đông Phong nên để cô ấy trở thành con gái của bác, đứa con gái thất lạc nhiều năm. Danh phận này sẽ không có người dám nghi ngờ, cũng chẳng ngại khi có ai đó phát hiện có một cô gái lạ ở cùng một nhà với hắn.

“Được rồi, bác cứ yên tâm, tôi sẽ thu xếp cho con gái bác thật chu đáo!” Người ta đã đích thân nhờ vả, một chân trợ lý thôi mà, với Hùng Thịnh thì có khó gì. Dẫu sao Dương Bạc cũng không phải một nhân vật tầm thường đơn giản, để ông ấy nợ lại một ân tình, sau này có lẽ còn được giúp đỡ.

Sau khi sắp xếp cho con gái Dương Bạc một chân trợ lý cho thư ký Thiên Lý của hắn, Hùng Thịnh lại quay cuồng với mớ dự án bất động sản khu tái định cư mới ở ngoại thành, quên béng mất sự tồn tại của cô. Cho đến hơn một tuần sau khi Thanh Trà nhận việc, khi hắn đột xuất trở về giữa chừng lịch trình mà thư ký sắp xếp thì nghe tiếng Thiên Lý đang quát mắng ai đó “Tôi nói cô mua cho tôi sữa tươi, tức là sữa tươi không đường không béo. Có phải cô muốn tôi béo chết hay không hả? Nhìn mặt mũi cô cũng sáng sủa, tôi nghĩ cô là người thông minh cơ!”

“Em thấy chị nhắn là mua sữa tươi nên em chỉ chọn loại sữa tươi có đường bình thường mà không biết chị thường uống sữa tươi không đường. Xin lỗi chị, lần sau em sẽ chú ý!”

Giọng nói cô ta bình tĩnh, sắc mặt không hề lộ ra chút lo lắng, hoảng hốt, thậm chí là một tia hối lỗi như lời xin lỗi của mình. Cô ta mặc một chiếc áo polo trắng đơn giản, kết hợp với quần bò màu sáng, mái tóc buông xoã xuông vai, thoạt nhìn hết sức bình thường nhưng càng làm nổi trội khuôn mặt xinh đẹp, thanh tú của mình. Hùng Thịnh là người đi khắp đó đây, thậm chí gái đẹp cỡ nào hắn cũng đã từng nhìn thấy. Cô gái đó có khuôn mặt rất xinh đẹp, từng đường nét đều hoàn hảo, khi kết hợp với nhau lại càng hoàn hảo, nhưng đặc biệt hơn cả là thần thái bình tĩnh, tự tin và “nhìn thấu tất cả” không thực sự phù hợp với bề ngoài như 23-24 tuổi của cô ta. Thần thái đó thường do doanh nhân bọn hắn phải tôi luyện nhiều năm mới có được.

“Thứ này tôi không uống được…” Thiên Lý gạt phăng cốc sữa trên bàn xuống đất. Cốc thuỷ tinh vỡ tan tành, những giọt sữa văng khắp mặt đất tạo thành những vệt loang lổ màu trắng.

Cô gái không hoảng sợ hay giật mình lùi lại, vẫn thản nhiên bình tĩnh ngồi xuống nhặt những mảnh thuỷ tinh dưới đất.

“Xin lỗi, ngày ngày cô xin lỗi không thấy chán sao?” Thiên Lý cười nhạt nhìn Thanh Trà đang cặm cụi nhặt những mảnh vỡ dưới đất. Ngay từ ngày đầu tiên nhìn thấy Thanh Trà, cô ta đã không ưa cô gái này. Một cô gái có vẻ ngoài nổi bật như vậy, chẳng lọt qua vòng sơ tuyển phỏng vấn nào đã được nhận làm trợ lý của thư ký tổng giám đốc, chắc hẳn là “đi cửa sau” rồi. Bình sinh Thiên Lý rất ghét những người đi cửa sau, hơn nữa cô ta còn xinh đẹp như vậy, chắc hẳn là leo lên giường tổng giám đốc mới có công việc này rồi. Cô là thư ký của Hùng Thịnh mấy năm nay nhưng cũng là người đàn bà của hắn, người duy nhất vừa leo lên giường của hắn vừa được giữ lại bên cạnh hắn và tiếp tục làm việc nhiều năm. Cô biết hắn là người dễ mủi lòng vì người đẹp, vì suốt mấy năm nay hắn đã có không biết bao nhiêu cô nhân tình vừa muốn leo lên giường, vừa muốn được hắn sắp xếp cho một công việc ổn định, nhưng cuối cùng chỉ có cô mới là người hắn giữ lại lâu nhất, cô tin rằng hắn thực sự yêu thích cô hơn những người đàn bà khác. Trước đây hắn từng sắp xếp cho một cô bồ của mình tới công ty làm chân trợ lý cho cô, nhưng rất nhanh chóng liền bị Thiên Lý cô hành hạ tới mệt mỏi rồi cho nghỉ việc. Cô bồ kia cậy mình xinh đẹp lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc nên trước mặt hắn tố cáo Thiên Lý, hắn cũng chỉ cười xoà cho qua. Bởi vậy hôm nay Thiên Lý cô đối xử bất công, bắt lỗi Thanh Trà cũng vô cùng huênh hoang không sợ cô ta dám đi cáo trạng với tổng giám đốc. Giữa cô và những người đàn bà khác, Thiên Lý tự tin rằng hắn sẽ chọn cô.

Bề ngoài bình tĩnh nhưng nội tâm Thanh Trà vô cùng tức giận. Trải qua ngần ấy sóng gió của cuộc đời, cô đã học cách thu hết mọi sự phẫn nộ vào trong lòng, không biểu hiện ra ngoài, dù cô thư ký Thiên Lý này hàng ngày bắt lỗi cô vô cớ, mắng mỏ cô một cách tuỳ tiện, thậm chí nhiều lần úp mở cô nên nghỉ làm nhưng cô mặc kệ, không thể để bác Bạc nhìn thấy cô vừa đi làm vài ngày đã bỏ cuộc chỉ vì cấp trên gây khó dễ, cô đã nợ bác ấy nhiều rồi. Cô từng đi làm công sở, từng biết trong cái môi trường tưởng như lịch sự này luôn có những cuộc tranh đấu ngầm thậm chí ghen ghét, chèn ép nhau, đặc biệt là với phái nữ, cấp trên và cấp dưới. Cô thư ký tổng giám đốc này chẳng biết bất mãn gì cô, có thể là do ngoại hình, cũng có thể là do cô đường hoàng tiến vào công ty này làm việc một cách dễ dàng, có thể là tất cả. Vừa nghĩ Thanh Trà vừa siết bàn tay, không nghĩ tới mảnh vỡ của cốc sứ cứa vào lòng bàn tay cô khiến cô chảy máu. Máu đỏ hoà vào màu trắng của sữa tạo thành một vệt vô cùng bắt mắt.

Thiên Lý nhìn thấy nhưng mặc kệ. Sứt tay một chút cũng là do cô ta không cẩn thận, liên quan gì đến cô đâu cơ chứ?

“Dùng khăn giấy này cầm máu lại đi!” Một giọng đàn trầm ấm vang lên, Hùng Thịnh tiến tới đưa cho Thanh Trà một chiếc khăn giấy, sắc mặt khó đoán, cười như không cười.

“Tổng giám đốc, em tưởng giờ này anh đang làm việc với phía nhà cung cấp!” Thiên Lý đứng phắt dậy nhìn hắn cười lấy lòng, lại nhìn xuống chiếc khăn giấy mà hắn đang giơ ra, định cầm lấy thì Hùng Thịnh rụt lại, nhàn nhạt nói “Cô có bị chảy máu đâu mà cần khăn giấy để cầm máu?”

“Em…em…chỉ giúp anh chuyển cho cô ấy thôi!” Thiên Lý ấp úng cười gượng.

“Cảm ơn!” Thanh Trà bình tĩnh gật đầu sau đó nhận lấy chiếc khăn giấy quấn vào ngón tay bị đứt, chợt như nhớ ra cô quay sang nhìn hắn mỉm cười “Chào anh, tổng giám đốc!”

Khác với Đông Phong mang vẻ ngoài hoang dại pha lẫn tính “tà” ngùn ngụt không thể che giấu, Hùng Thịnh là một vị tổng giám đốc hoàn toàn mang vẻ ngoài lịch lãm, một quý ông đích thực mà tất cả đàn bà đều muốn ngã lòng. Hắn có một khuôn mặt ưa nhìn khiến cho người ta cảm giác an tâm, tin tưởng, khi nở nụ cười lộ ra hai chiếc lúm đồng tiền duyên dáng không biết đã đốn ngã trái tim bao nhiêu thiếu nữ. Giọng nói của hắn ấm áp và nam tính, ánh mắt cũng nóng bỏng chứ không lạnh lẽo như Đông Phong. Nếu Đông Phong đóng vai tà ác tướng quân giết người bằng gươm giáo, Kha Lân đóng vai chính nhân quân tử nhưng giết người không thấy máu thì Hùng Thịnh lại đóng vai một vị vương gia quý tộc hiền hoà mang tới ấm áp cho vạn dân. Đàn bà tầm thường có thể thấy hắn ấm áp và đáng tin, nhưng Thanh Trà là người đã từng chết đi sống lại một lần, không dễ dàng tin vào vẻ ngoài hay biểu hiện ban đầu của bất kỳ một ai.

Nhận ra ánh mắt thận trọng đánh giá của Thanh Trà, Hùng Thịnh thoáng ngạc nhiên. Đàn bà thấy hắn không phải thường đỏ mặt và kỳ vọng sao? Dĩ nhiên không phải đàn bà nào cũng đỏ mặt vì thích hắn, chỉ là phản ứng một cách bình thường khi gặp một người đàn ông có vẻ hấp dẫn mà thôi.

“Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy, Thiên Lý?” Hắn quay sang nhìn cô thư ký đang hết sức tỏ ra bình tĩnh nhưng không giấu nổi vẻ bực mình kia.

“Không có gì đâu, em chỉ trách móc cô ấy một chút vì làm đổ cốc sữa của em thôi!” Thiên Lý nói dối. Dù cô biết có thể hắn đã chứng kiến vụ việc này ngay từ đầu thì sao? Hắn có thể bóc mẽ cô trước mặt cô trợ lý nhỏ bé ư? Trợ lý thư ký có cũng được, không có cũng được, nhưng cô nhất định là “không thể không có”.

“Tôi tưởng cô mới là người gạt vỡ cốc sữa trên bàn, hay là tôi nhìn nhầm?” Thiên Lý này có lẽ hắn đã chiều hư rồi, phải dạy cho cô ta một bài học rằng có những người không thể động vào. Con gái của Dương Bạc đã giao cho hắn, nhờ hắn để ý, hắn chỉ quên không dặn dò cô ta một chút cô ta đã lộng quyền, không biết mấy hôm nay cô gái này đã bị thư ký của hắn hành hạ đến đâu. Nếu Dương Bạc của Mạc gia mà biết, người mắc nợ ân tình không phải ông ta mà là hắn sao? Đàn bà, đúng là óc ngắn, toàn làm hỏng chuyện…

“Em…em…” Thiên Lý trừng lớn mắt ngạc nhiên nhìn Hùng Thịnh, suốt hơn 3 năm ở bên cạnh hắn, hắn chưa từng vì một cô bồ nhỏ nào khác mà làm cô xấu mặt, còn căn vặn cô như thế này.

“Lạm quyền gây khó dễ cho cấp dưới, phạt 3 tháng tiền lương!” Hùng Thịnh lạnh lùng nói.

“Tổng giám đốc…” Thanh Trà chợt hướng mắt lên nhìn hắn, nhỏ giọng “Xin anh đừng phạt thư ký Lý, có lẽ cô ấy không cố tình gây khó dễ cho em đâu!”

“Không cố tình gây khó dễ”, tưởng là nói đỡ nhưng thực chất là bóc trần rằng quả thực cô ta đã từng gây khó dễ cho cấp dưới, nhưng cái “có lẽ không cố tình” kia chính bản thân Thiên Lý còn không thể tin được, huống hồ là Hùng Thịnh. Hắn hơi ngạc nhiên, câu nói này một mặt khẳng định tội trạng của Thiên Lý nhưng không biết cô gái này là cố tình hay vô tình?

“Hừ!” Hắn tỏ ra bực bội, quay lưng trở vào phòng làm việc, bỏ lại Thiên Lý đang sửng sốt trừng mắt nhìn theo bóng lưng mình, còn Thanh Trà thì kín đáo nở một nụ cười nhạt sau đó dọn đống thuỷ tinh vỡ.

“Cô ấy muốn đi làm, vì sao không đưa tới chỗ tôi mà lại sắp xếp để cô ấy làm việc bên chỗ Hùng Thịnh!” Đông Phong vừa nói vừa siết chặt bàn tay. Hùng Thịnh kia nổi tiếng là một lãng tử, thấy gái đẹp là chắc chắn sẽ tấn công, dùng mọi cách để tấn công. Hắn không muốn cô gái ngốc nghếch dễ lừa kia bị tên lăng nhăng đó lừa phỉnh.

“Chính miệng cô ấy nói không muốn làm việc ở Hoàng Hải vì sợ năng lực không đủ làm ảnh hưởng công việc của tập đoàn nên tôi mới sắp xếp cô ấy đến chỗ cậu Thịnh!”

“Vì sao lại là Hùng Thịnh? Bác không biết tên kia nổi tiếng trăng hoa à… Cô ấy ngốc nghếch dễ lừa như thế, hay bác lại định để cô ấy đau khổ thêm 1 lần nữa!”

Bác Bạc cười khẽ, lắc đầu “Cô ấy không còn ngốc nghếch dễ lừa như trước đây nữa rồi, cậu Phong ạ. Con người phải lớn lên, phải trưởng thành. Tiếp xúc với Hùng Thịnh cũng là một cách để cô ấy trưởng thành…”

Thấy Đông Phong vẫn tỏ ra bất mãn, ông lại nói thêm “Nếu sợ người ta bị lừa gạt tình cảm sao cậu không đoạt lấy cô ấy, khiến cô ấy trở thành của cậu, vì sao lại tỏ ra xa cách và lạnh lùng như thế với người con gái mà cậu quan tâm?”

“Hừ…” Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên xa xăm. Hắn không xác định được tình cảm với người con gái ấy là yêu hay là một chấp niệm của quá khứ khiến hắn điên cuồng muốn bảo vệ và bù đắp lại ngần ấy khổ sở mà cô ấy phải chịu đựng chỉ vì sự buông lỏng của hắn. Nếu là yêu, hắn không biết một người đàn ông tay đã nhuốm máu và nhuốm bẩn có thể xứng đáng ở bên cạnh cô ấy hay không. Nếu là yêu, hắn lại càng không biết hắn có đủ năng lực bảo vệ cô ấy trước nguy hiểm hay không nữa. Hắn sinh ra trong một gia đình “nếu yếu đuối sẽ bị ăn thịt”, mẹ cả của hắn là một người đàn bà độc ác hơn người thường rất nhiều, bởi vậy ở bên cạnh hắn là đặt Thanh Trà vào tình thế nguy hiểm, trở thành điểm yếu của hắn. Vì vậy hắn tỏ ra xa cách, tỏ ra lạnh lùng và khắc nghiệt với Thanh Trà, một phần vì sợ tình yêu của hắn sẽ khiến cô tổn thương… Hắn chỉ mong cô trả thù, nhẹ lòng, sau đó có thể sống một cách thoải mái và bình yên suốt đời…

Thanh Trà ngồi dối diện trước mặt chồng cũ, mỉm cười đầy vẻ dịu dàng. Cô rót cho hắn một ly champagne “Chúc mừng chúng ta hợp tác thành công!”

Kha Lân ngượng ngùng nhận lấy ly rượu từ tay Thanh Trà. Gần đây hắn rất mệt mỏi chuyện gia đình. Bố hắn thì cặp bồ với con bé mới 16 tuổi còn có con với người ta, nay bị người ta uy hiếp. Mẹ hắn thì truỵ tim vì shock, người đàn bà mà hắn yêu, tưởng chừng như một người đàn bà hiền dịu luôn nghe lời hắn dạo gần đây đã thay đổi. Vân Hiền nài ép Kha Lân đưa cô về nhà để cô trở thành vợ chính thức của hắn bằng mọi cách, khi nói nặng, khi nói nhẹ, khi thì giở những trò khóc lóc ầm ĩ, không được thì đe doạ, có khi còn doạ sẽ mang con hắn bỏ đi. Hắn rất muốn đưa cô ta về nhà nhưng lúc này mẹ hắn có bệnh như thế, tình hình gia đình lại vô cùng phức tạp. Mẹ hắn là người cứng đầu, đã quyết định cho hắn “thủ tiết vì vợ cũ 3 năm” là sẽ ép hắn phải chờ qua 3 năm mới được tái giá, mặc kệ mang cả cháu nội ra đe doạ, bà cũng không chịu. Nay bà lại đau ốm như thế, hắn càng không nỡ ép uổng bà. Hắn hiểu bà muốn tốt cho hắn, hắn hiểu nỗi khổ tâm của Vân Hiền và nỗi lo sợ của cô, nhưng bọn họ, cả mẹ hắn và “vợ” hắn, chẳng ai chịu hiểu…

Chỉ có ký hợp đồng quảng cáo với Hoàng Hải thành công là khiến hắn vui vẻ cười tới không khép nổi miệng. Việc trở thành công ty chịu trách nhiệm lăng xê và quảng cáo cho sản phẩm mới của Hoàng Hải lần này nếu thành công, hắn sẽ trở thành tỷ phú. Ngay cả sau này, số tiền từ mảnh đất vợ hắn để lại cho hắn, cũng sẽ trở thành một số tiền hết sức tầm thường.

“Cảm ơn cô, Cẩm Tú. Nếu không có cô hết sức trợ giúp trong việc thúc đẩy với phía tổng giám đốc Mạc, có lẽ công ty nhỏ như tôi chưa chắc đã lọt vào mắt xanh của anh ấy!” tổng giám đốc Mạc mà Kha Lân nhắc đến chính là Mạc Đông Phong, con thứ của chủ tịch tập đoàn Hoàng Hải.

Thanh Trà mỉm cười đỏ mặt nhưng nội tâm trở nên lạnh lùng và khinh thường, cứ cảm ơn và vui vẻ đi, rồi có ngày ngươi sẽ khóc.

“Là vì anh tài giỏi, chẳng phải vì tôi đâu. Giám đốc Lân là một người trẻ tuổi có tài như vậy, nếu không có Hoàng Hải sẽ có rất nhiều công ty và tập đoàn muốn được hợp tác với anh!” Sống cùng Kha Lân bao nhiêu năm, Thanh Trà biết hắn là một kẻ ưa nịnh, một kẻ luôn nghĩ mình là siêu việt. Từ gia đình hắn, bố mẹ, em gái, cô bồ, và ngay cả cô trước kia, đều luôn nghĩ hắn thật tài giỏi, một tay che trời, là rồng trong đám bò sát, khác hẳn với người bình thường. Bởi vậy trong nghệ thuật nói chuyện cùng Kha Lân, cô không ngần ngại tâng bốc hắn lên tận mây xanh để hắn bớt cảnh giác. Vả lại xét về khả năng nhìn người, so với người mẹ thâm độc và cô bồ tàn nhẫn, hắn vẫn chỉ là một tay gà mờ mà thôi.

“Cô quá khen…cạn ly!”

“Kha Lân này, anh…vợ anh…đã mất 2 năm rồi phải không?” Sắc mặt Thanh Trà chợt trầm xuống, gò má hơi ửng đỏ, trong giọng nói lại có vài phần ngập ngừng dò xét.

“À…vâng. Người vợ đáng thương của tôi đã mất được 2 năm!”

“Anh…anh không có ý định tái giá sao? Tôi nghe đồng nghiệp nói suốt 2 năm anh chẳng yêu ai, cũng chẳng có ý định tái giá. Anh…quả là một người chung tình!” Trớ trêu làm sao khi vợ cũ ngồi trước mặt chồng nhắc về cái chết của mình, còn phải khen ngợi hắn là một người chung tình mặc dù biết bản chất của hắn ta kinh tởm như thế nào.

“Tôi…tôi tạm thời chưa nghĩ đến chuyện đó. Trong lòng tôi vẫn còn hình ảnh của cô ấy!” Kha Lân nhìn khuôn mặt xinh đẹp của “Cẩm Tú”, hơi ngạc nhiên vì câu hỏi, lại nhận ra màu đỏ ửng trên gò má của cô. Một người phụ nữ hoàn hảo như cô ấy, cô ấy thích mình sao? Hắn tự hỏi bản thân, lại không dám tin vào tai mình.

So với Cẩm Tú, Vân Hiền, cô gái quê mang vẻ xinh đẹp chân chất lại trở thành một thứ gì đó hết sức tầm thường. Cẩm Tú là thạc sỹ tốt nghiệp đại học Columbia trở về, lại là đại diện của một tập đoàn lớn mạnh nhất quốc gia, diện mạo xuất chúng, tư chất vượt trội, nếu xét ra…hắn ngập ngừng suy nghĩ.

“Anh thật tốt. Chỉ tiếc là tình cảm sâu nặng với người đã khuất lại là vô tình với người có tình với mình…”

“Ý…ý của Cẩm Tú là, cô có tình với tôi ư?” Kha Lân chưa kịp suy nghĩ đã vọt ra miệng “Ấy xin lỗi, tôi vô duyên quá!”

Thanh Trà mơ hồ cười khẽ. Cô biết hắn đã một lần vì tiền phụ bạc người yêu ở quê để đến với cô gái thành phố trong tay có tiền một lần, chắc chắn sẽ lại động lòng với một người phụ nữ xuất sắc hơn so với cô bồ xuất thân tầm thường kia. Một người đàn ông đã từng phản bội chắc chắn sẽ tiếp tục phản bội. Mà Thanh Trà cô cũng đang chờ ngày đó sẽ đến, bởi vì ngày đó là ngày kẻ thù của cô đau lòng nhất!

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
4 (80%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện ngôn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *