Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 17

Thanh Trà ngủ gật luôn trong xe. Đến lúc xe dừng lại ở cổng biệt thự, Đông Phong vẫn không gọi cô dậy mà im lặng nhìn cô ngủ. Bác Bạc định mở cửa xe cho bọn họ thì hắn xua tay bảo ông vào nhà.

Lông mi Thanh Trà hơi nhạt, khi nhắm lại lộ ra đường cắt mí mờ mờ. Mũi cô bây giờ rất cao, môi miệng cũng xinh đẹp, từng đường nét trên gương mặt cô thật hoàn hảo. Tất nhiên, hoàn hảo là nhân tạo, nhan sắc này cũng không phải là Thanh Trà trước đây hắn từng biết, từng quen và từng yêu thích. Nhưng không sao, dù cô bây giờ có xinh đẹp như vậy, hay trước kia cô là một cô gái có diện mạo tầm thường, hay khi cô gặp tai nạn với vết sẹo trên mặt, môi cũng bị sứt đi một miếng, nhưng với Đông Phong, cô vẫn là người đàn bà mà hắn để ý nhất kể từ khi hắn nhận thức được mình biết động lòng.

“Oa…” Thanh Trà chợt vươn vai, mở mắt. Nhận ra Đông Phong đang nhìn mình rất chăm chú, lại liếc nhìn đồng hồ trên tay, đã 11h, hình như cô đã…ngủ quên thì phải.

“Xin…xin lỗi tổng giám đốc. Tôi ngủ quên thì phải!” Thanh Trà đỏ mặt lúng búng trong miệng “Sao anh không gọi tôi dậy?”

Loading...

“Tôi thấy cô có vẻ mệt mỏi nên để cô ngủ!” Đông Phong thoải mái đáp, nhưng kỳ thực là hắn thấy cô ngủ rất ngon nên không nỡ đánh thức, lại muốn ở cạnh cô, chỉ có 2 người, thêm một chút nữa.

“Tôi…tôi không mệt!” Cô định đẩy cửa xuống thì Đông Phong lại nói “Nếu đi làm ở chỗ Hùng Thịnh mệt mỏi quá thì nghỉ đi, tôi sẽ sắp xếp cho cô một chỗ tốt ở Hoàng Hải!”

“Tổng giám đốc, tôi đi làm rất nhàn, anh đừng lo!” Thanh Trà nở nụ cười rất tươi, đẩy cửa ô tô bước xuống, Đông Phong cũng bước xuống, để cho giúp việc đánh xe vào garage.

Hai người một cao lớn, một nhỏ nhắn sóng vai cùng bước vào căn biệt thự lộng lẫy. Bóng dáng của hai người nhìn từ xa thật hoà hợp.

“Em chờ anh ngần ấy năm, vậy mà bây giờ đón em trở về nhà trở thành người đàn bà chính thức của anh khó khăn đến vậy sao?” Vân Hiền nói trong nước mắt “Tại sao anh cứ bắt em phải sống trong bóng tối, phải sống trong sự xỉ vả của xã hội rằng em là bồ nhí. Em muốn thành vợ, thành vợ của Kha Lân, chứ không phải mãi mãi chỉ là người tình!”

“Vân Hiền, em biết anh chỉ yêu em và một mình em. Thậm chí đứa con trong bụng Thanh Trà và chính bản thân cô ta, anh cũng không coi trọng. Nhưng em biết đấy, vợ vừa mới mất không lâu đã có người đàn bà khác, xã hội sẽ nói gì về anh?” Kha Lân mệt mỏi ôm đầu.

“Em không cần biết xã hội nói gì, em chỉ cần ở bên cạnh anh, con cũng chỉ cần có một danh phận mà thôi…” Vân Hiền giãy nảy lên.

“1 năm…em chỉ cần chờ 1 năm nữa thôi. Bao nhiêu năm em còn chờ được, 1 năm nữa thì có khó khăn gì?”

“1 năm? Trong 1 năm thì có biết bao nhiêu chuyện sẽ xảy ra cơ chứ? Mẹ anh…bà ấy là người âm mưu hiểm độc, nhỡ bà ấy tìm được cho anh một cô gái khác tốt hơn em thì sao? Em không đồng ý, em không chờ nữa…”

“Không chờ thì em định làm thế nào? Có phải định đến bôi tro trát chấu vào mặt gia đình anh không? Bố anh như thế mẹ anh đã rất đau lòng rồi, anh không muốn mẹ phải bận tâm vì chuyện của anh nữa… Em làm gì thì làm, đừng quá đáng!” Kha Lân tức giận thốt lên, sau đó cầm áo khoác rời đi. Bóng lưng hắn thẳng tắp, bước nhanh không quay đầu, mặc dù đứa con trai của hắn trên tay bà giúp việc đang khóc ré lên đầy thảm thiết.

“Kha Lân…anh nói ai quá đáng…anh đứng lại cho tôi…” Vân Hiền gào lên “Mẹ kiếp, cả đời tôi hy sinh cho anh như vậy mà anh bắt tôi chờ anh thêm 1 năm nữa. Chờ? Vì sao tôi phải chờ?”

Vân Hiền nghiến răng nghiến lợi rủa xả Kha Lân và gia đình hắn ta. Nếu không vì yêu hắn, cô đã chẳng phải khổ sở thế này.

“Họ vừa cãi nhau. Anh ta bỏ đi!” Tin nhắn từ “con gián” gửi đến máy của bác Bạc, bác lập tức chuyển tiếp tin nhắn này đến cho Thanh Trà. Cô mỉm cười, mở điện thoại gọi cho chồng cũ “Tôi đang buồn, anh có rảnh không? Chúng ta đi café một chút đi…”

Thanh Trà ngồi trước mặt Kha Lân, say sưa nghe hắn nói chuyện bằng một ánh mắt mơ màng.

Cô mặc một chiếc váy ren màu hồng nhạt tôn lên nước da trắng trẻo, khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm một cách tỉ mỉ và tinh tế càng trở nên hoàn hảo dưới ánh đèn quán café sang trọng. Càng nhìn cô gái này, Kha Lân càng cảm thấy yêu thích. Đàn ông vốn là động vật yêu bằng mắt, và không chỉ yêu bằng mắt mà hắn còn là người luôn bị ảnh hưởng bởi sự kính ngưỡng và sùng bái từ những người xung quanh mình, đặc biệt là đàn bà. Hắn thích thư ký lén nhìn mình mỗi lúc hắn đi ngang qua, đám nhân viên nữ tụm 5 tụm ba bàn tán sau lưng hắn khen hắn phong độ, khen hắn tài giỏi. Hắn thích những ánh mắt ghen tỵ của đám đàn bà trên phố mỗi lần hắn nắm tay vợ (cũ) đi dạo trên đường, và thầm cảm thấy thiệt thòi vì yêu một người đàn bà tầm thường như Thanh Trà. Trong thâm tâm hắn, chỉ có người đàn bà xuất sắc nhất mới xứng đáng với mình. Thậm chí Vân Hiền có thể nói là xinh đẹp, nhu hoà, nhưng xuất thân nghèo hèn và không bằng cấp của cô ta khiến hắn nhiều khi cảm thấy…xấu hổ. Hắn yêu thích cô ta vì dẫu sao bọn họ cũng ở bên cạnh nhau từ bé, Vân Hiền lại rất nghe lời. Nhưng trong lòng hắn luôn tìm kiếm một bóng hình hoàn hảo hơn, điều mà hắn vô thức chưa nhận ra cho đến khi gặp Cẩm Tú. Cẩm Tú không những có vẻ ngoài xinh đẹp một cách hoàn hảo, xuất thân giàu sang, lại là thạc sỹ tốt nghiệp đại học ở Mỹ trở về, là đại diện cho một tập đoàn lớn mạnh nhất Việt Nam. Hắn trộm nghĩ người xuất sắc như cô ấy có lẽ mới xứng đáng với người đàn ông tài ba như hắn. Nhiều đêm hắn trằn trọc nhớ lại câu nói đầy ẩn ý của Cẩm Tú “…vô tình với người có tình với mình!” và tự hỏi đi hỏi lại bản thân, chẳng lẽ cô ấy cũng có tình cảm với mình sao? Hắn mơ hồ cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều nhưng lại không ngừng kỳ vọng, sau đó lại vẩn vơ nghĩ rằng nếu giữa bọn họ có gì đó thật thì liệu hắn phải làm thế nào để giấu Cẩm Tú về sự xuất hiện của Vân Hiền và đứa con trai kia của hắn đây? Và liệu hắn phải thuyết phục Vân Hiền như thế nào để mình có thể đường hoàng tiến tới với Cẩm Tú?

“Sao hôm nay lại hẹn tôi đi café muộn như vậy?” Kha Lân sau một hồi luyên thuyên kể lể về bản thân, mới chợt ngượng ngùng hỏi.

Thanh Trà trong lòng khinh bỉ 1000 lần nhưng bên ngoài vẫn cười nói “Hôm nay có chút tâm sự nên muốn nói chuyện với một ai đó thôi. Nếu làm phiền thì cho tôi xin lỗi…”

“Không…không…” Kha Lân chợt ấp úng như chàng trai 16 tuổi lần đầu biết yêu, hắn chợt nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thanh Trà “Cẩm Tú đã gọi…tôi lúc nào cũng…rảnh…chỉ cần được gặp…”

Thanh Trà muốn giãy khỏi bàn tay thối nát kia vô cùng, nhưng cô phải nhịn nhục. Cô cười gượng, làm ra vẻ xấu hổ cười cười “Anh nói thế làm tôi…ngại quá…”

Phía trên bọn họ, khu VIP tầng 2, nhìn thẳng xuống bàn của Thanh Trà và Kha Lân (kết cấu quán café kiểu giếng trời) là một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề và một người đàn ông khoảng 30 tuổi có khuôn mặt lạnh lùng và dữ dội nhưng lại toát ra vẻ đàn ông hoang dại khó cưỡng, đó là bác Bạc và Đông Phong. Đông Phong đang nghiến răng trèo trẹo khi thấy Kha Lân nắm tay Thanh Trà, hắn định lao xuống thì bác Bạc kéo hắn lại “Tôi đã khuyên cậu dùng một ngón tay di chết bọn họ để cô ấy được thảnh thơi thì cậu nói muốn để cô ấy được tự mình đã trả thù. Đã quyết định như vậy thì nên để cô ấy tự do hành động. Tôi nghĩ…cô ấy cũng chẳng thích thú gì khi đối mặt với kẻ mặt người dạ thú kia đâu!”

“Hừ…bàn tay bẩn thỉu. Tôi có nên chặt đứt nó xuống không?” Đông Phong tức giận cười gằn.

“Dù là chặt đứt hãy để cho người phụ nữ của cậu chính mình chặt đứt. Cậu ấy à…không nên quá manh động. Tôi lại thấy hôm nay cậu như chàng trai 22 tuổi của hơn 10 năm trước ấy…”

Hơn 10 năm trước, hắn đang lăn lộn ở vùng tam giác vàng, vũng vẫy trong vũng bùn của tội ác tràn ngập mùi máu tươi. Lúc ấy hắn có thể vì tức giận mà cầm đao chặt đứt tay kẻ dám đối đầu mình, một mình lao vào hang ổ của tên trùm ma tuý ở Miến Điện cắt đứt cổ hắn. Hắn…chưa từng ngán ngẩm bất kể một người nào. Và mặc dù đã nhiều năm trôi qua, hắn không còn là kẻ lỗ mãng chém giết mà lập nên uy phong nữa, rửa sạch quá khứ trở thành một “doanh nhân chân chính và thành đạt”, hắn cũng không thể nào bỏ được cái tính “xã hội đen” trong máu của mình. Và kỳ thực thì so với những tên “xã hội đen” cùng thời trước kia, hắn được cho là thông minh nhất, tài giỏi nhất và cũng tàn nhẫn nhất.

“Tôi chợt thấy hối hận vì quyết định của mình. Biết thế ngày ấy tôi cho gia đình giòi bọ đó một mồi lửa. Còn cô ấy…tôi sẽ kim ốc tàng kiều, tìm một toà lâu đài giấu cô ấy ở đó, cho cô ấy một cuộc sống đủ đầy như một bà hoàng!” Đông Phong rút thuốc lá trong ngực ra cắm trên môi châm lửa, làn khói bay luẩn quẩn trước mặt làm khuôn mặt hắn như thấp thoáng trong sương, hấp dẫn một cách ma mị.

“Tôi biết cậu thừa hưởng sự tài trí của chủ tịch. Chủ tịch luôn muốn những người bên cạnh mình phải thật mạnh mẽ chứ tuyệt đối không được nhu nhược. Tôi biết cậu không muốn cô ấy giống như một con búp bê không biết sự đời, bởi chính sự nhu nhược và thiển cận của bản thân đã đẩy cô ấy đến con đường chết!”

“Có đôi khi tôi chỉ muốn yêu một người đàn bà như những người bình thường vẫn yêu…” Đông Phong cười nhạt “Nhưng không, bởi tôi là một người không bình thường, nên nếu yêu tôi…phải chấp nhận đau khổ!”

Bác Bạc nhìn Đông Phong thở dài. Hắn và Thanh Trà, muốn có hạnh phúc còn phải trải qua một cánh rừng đầy những thú dữ ăn thịt người.

“Cậu đưa cô ấy đi chơi một chuyến đi. Trước khi đối mặt với nguy hiểm hãy để cô ấy cảm nhận được…tình cảm của cậu!”

Tối muộn khi trở về nhà, Thanh Trà liền lao vào vệ sinh rửa tay bằng xà phòng đến 5-6 lần. Cô cảm thấy kinh tởm, cảm thấy bẩn thỉu khi bàn tay của Kha Lân nắm lấy tay mình khi nãy. Một gã đàn ông đê tiện, đáng khinh.

Đang lau tay thì Đông Phong đẩy cửa bước vào. Thanh Trà đỏ mặt nhìn hắn. Rất may lúc này cô đang lau tay chứ không phải đang đi tắm.

“Có…có…có…người…” Dĩ nhiên cô đang ở vệ sinh chung trong phòng khách chứ không phải vệ sinh trong phòng mình, và hình như cô quên không bấm khoá thì phải.

Đông Phong thoáng sửng sốt khi nhìn thấy cô, lại nhìn xuống tay cô. Sau đó hắn chẳng nói chẳng rằng kéo tay cô tới bồn rửa mặt dùng xà phòng chà xát hai bàn tay của cô một cách rất cẩn thận và nhanh nhảu, không tránh khỏi toát ra sự bực mình không thể che giấu.

Bàn tay của hắn rất to, làn da màu đồng lộ lên dưới ánh đèn. Bàn tay có nhiều vết chai sần, không giống như người bình thường có thể chai sần do đi xe máy hay chơi thể thao, Thanh Trà chắc chắn bàn tay của hắn có những vết chai này là do…cầm súng, cầm đao, hay đại loại thế. Hắn từng có một quá khứ đẫm máu, điều mà chính bản thân hắn đã từng nói với cô cũng như cô có thể đoán ra được khi đọc về tiểu sử của hắn. Nhưng cô chưa từng sợ hãi hắn, cũng chưa từng cảm thấy hắn “dơ bẩn”, hắn là người đàn ông tốt, tốt nhất trên đời này, ít ra là đối với chính bản thân cô.

Khi bàn tay to lớn của Đông Phong trùm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thanh Trà, cô thấy tim mình run lên, cả cơ thể trở nên căng thẳng, gò má ửng hồng. Dạo gần đây cô đỏ mặt hơi nhiều thì phải, dù là đỏ mặt thật tình hay cố tình tỏ ra đỏ mặt.

“Anh làm gì thế?” Thanh Trà đợi hắn rửa tay cô xong xuôi, sau đó lau khô bàn tay cô, từng ngón, từng ngón, mới chậm rãi hỏi.

“Rửa tay!” Đông Phong đáp một cách bình tĩnh. Dạo gần đây tên này có vẻ…không bình thường lắm thì phải.

“Tôi có thể tự rửa…” Thanh Trà đáp. Cô định hỏi thêm là vì sao hắn lại giúp cô rửa tay nhưng cô kiềm chế lại.

“Tự rửa không sạch. Để tôi rửa mới sạch…” Hắn rất phẫn nộ khi nhìn thấy Kha Lân nắm tay cô. Quả thực hắn muốn chặt bàn tay của gã kia. Còn tay của cô…có nên sát trùng bằng cồn lần nữa không nhỉ?

Thanh Trà cúi đầu suy nghĩ, hay hôm nay hắn say?

Đông Phong chợt nói “Tôi có thể một ngón tay di chết gã phụ bạc đó, cô không cần phải đến gặp hắn nữa. Chỉ cần cô nói, cô muốn, tôi sẽ làm!”

Thanh Trà nhìn thẳng vào đôi mắt sâu như đáy vực của hắn “Anh…anh gặp tôi đi cùng Kha Lân à?”

Đông Phong không đáp nhưng hắn hừ một cái thay cho câu trả lời.

Thanh Trà hít một hơi thật sâu, sau đó trả lời “Tôi muốn tự tay mình trả thù bọn họ. Anh đã giúp tôi nhiều rồi tôi không thể phiền anh, việc nhỏ này cứ để tôi làm…”

Đông Phong nheo mắt nhìn cô, sau đó hắn cười cười “Tôi tự nguyện bị cô phiền, tự nguyện giúp đỡ, không điều kiện…”

Thanh Trà ngơ ngác nhìn hắn. Sau đó Đông Phong đặt một nụ hôn phớt lên môi cô, thầm thì “À có một điều kiện nhỏ, đừng để người đàn ông khác chạm vào người, nhé?”

Thanh Trà cầm một chiếc túi giấy trong đó đựng vài món quà “bố mẹ gửi về” đứng trước cửa nhà Kha Lân, hay nhà cũ của chính mình, bấm chuông.

Bà Hỷ ra mở cửa, sắc mặt có vẻ hơi tái “Cô hỏi ai?”

“Cháu là bạn của anh Kha Lân, bác là mẹ anh ấy ư?” Thanh Trà cười dịu dàng.

Thấy cô gái xinh đẹp có phần quen mặt, bà Hỷ nhíu mày. Thanh Trà nói thêm “Kha Lân đã dặn cháu hôm nào rảnh rỗi thì có thể sang nhà chơi thăm hai bác. Cháu đã từng gặp bác, hôm cháu hỏi thăm nhà họ hàng ấy… Bác Phúc ở số 42 đã chuyển đi là họ hàng của cháu!”

“À tôi nhớ rồi, cô từng hỏi thăm tôi một lần phải không?” Bà Hỷ có vẻ vui mừng nhớ ra “Tôi còn kể với hàng xóm ông Phúc có một cô cháu gái rất xinh đẹp nữa!”

“Vâng, đúng rồi ạ!”

“Cô là gì của Kha Lân nhà tôi?” Bà Hỷ hơi ngạc nhiên hỏi.

“Cháu…là bạn, là đối tác thôi ạ!” Thanh Trà cúi đầu đỏ mặt.

“Vào nhà, vào nhà…”

“Đây là một ít quà bố mẹ cháu gửi từ nước ngoài, cháu biếu hai bác và em!” Thanh Trà ngồi trước mặt bố mẹ, chồng và em chồng cũ, tươi cười lấy lòng. Cô đặt những món quà lên mặt bàn, một chiếc ví hàng hiệu, một cái thắt lưng bóng loáng, một đôi giày đắt tiền, một chiếc khăn choàng xịn.

“Ví là mẫu mới nhất của YSL năm nay, tặng cho em. Thắt lưng tặng cho bác, giày là của anh Lân, đều thuộc dòng limited của Louis Vuitton. Khăn choàng này cũng là mẫu mới nhất cùa Gucci năm nay, rất hợp với bác ạ…” Thanh Trà chỉ trỏ giải thích. Gia đình bọn họ dẫu sao cũng thích phô trương và thể hiện, càng là đồ hiệu càng đắt tiền càng thích, mặc dù có lẽ bọn họ cũng chẳng biết những đồ đó đẹp và đắt giá ở chỗ nào. Thanh Trà nhớ trước đây khi cô vẫn còn làm dâu ở gia đình họ, cô từng xin chồng mua cho mình một chiếc ví LV khoảng hơn 10 triệu. Có lẽ là vì đang phải lấy lòng cô vợ lắm tiền, Kha Lân rất hào phóng liền phóng tay mua luôn tặng cô. Đến khi bố mẹ chồng và em chồng biết được giá trị của chiếc ví liền nói xa nói gần bảo cô phung phí, “Mặc dù chồng có kiếm ra tiền thì cũng phải ăn tiêu tiết kiệm, một chiếc ví 10 triệu có thể đi chợ được 2 tháng, sao có thể ăn tiêu kiểu con nhà đại gia ấy được? Có thể sinh ra trong một gia đình đại gia nhưng bây giờ vẫn là ăn bám chồng, ăn gì tiêu gì phải biết nghĩ một chút!” đó là lời cô em chồng nói thẳng vào mặt Thanh Trà trong bữa cơm tối. Thanh Trà đâu phải người không biết điều, Yêu nhau 3 năm và lấy nhau gần 2 năm, lần đầu tiên cô mới dám đòi chồng mua cho một món quà có giá trị như vậy, cũng vì nghĩ chồng cô kiếm ra tiền chứ không phải kinh tế khó khăn. Vả lại dù Bảo Khuyên có ra mặt dạy dỗ chị dâu nhưng chính bản thân cô ta cũng ăn tiêu rất phung phí, một tháng tốn không biết bao nhiêu tiền vào quần áo, giày dép, chẳng qua cô ta không có “gu” nên toàn mua những mẫu khá quê mùa mà thôi.

“YSL cơ à?” Bảo Khuyên cầm chiếc ví màu hồng rực rỡ, đúng sở thích loè loẹt sặc sỡ của mình lên ngắm nghía. Kể từ khi cặp kè với con trai một tay nhà giàu mới nổi khá ăn chơi ở Hà Nội, cô ta đã được mở mang tầm mắt lên một tầm cao mới, đã bớt quê mùa hơn trước đây, chịu chơi và biết chơi hơn. Chiếc ví trên tay cô ta cũng tầm 1500$, những thứ cô gái kia tặng bố mẹ, anh trai mình cũng không hề rẻ, gộp lại cũng phải tầm 4000$, một số tiền không nhỏ. Tặng quà giá trị như vậy chắc hắn không phải mối quan hệ tầm thường rồi.

Bảo Khuyên cười cười “Cảm ơn chị đã tặng quà quý như vậy cho gia đình em. Chị là bạn của anh Lân à?”

“Chị là đối tác…”

“Cẩm Tú đã giúp đỡ con rất nhiều trong việc hợp tác với tập đoàn Hoàng Hải, như con đã nói với bố mẹ rồi đấy. Nếu hoàn thành hợp đồng này, tiền đồ của công ty con sẽ vô cùng xán lạn…” Kha Lân đưa mắt sang ông bà Hỷ trịnh trọng nói. Họ nhớ ra con trai đã từng kể, nếu hoàn thành hợp đồng vừa ký này, hắn có thể kiếm được rất, rất nhiều tiền, thậm chí trở thành đối tác quan trọng của Hoàng Hải, một tập đoàn giàu mạnh bậc nhất.

“Cô ấy rất giỏi, là thạc sỹ tốt nghiệp đại học Columbia trở về, là Việt Kiều Mỹ đấy ạ!” Trong giọng nói của hắn thoáng chút tự hào.

Bà Hỷ đảo mắt một cái liếc vẻ mặt thẹn thùng của Cẩm Tú, chợt ngộ ra “cô gái này thích con trai bà”. Cũng phải, con trai bà vừa tài giỏi, vừa đẹp trai như vậy ai mà không động lòng cơ chứ. Đáng lẽ ra con trai bà phải nịnh nọt cô ta vì cô ta đã giúp đỡ, thế mà cô ta lại mua quà đắt tiền sang tận nhà bà, không phải có ý thì là gì? Nếu mà có một cô con dâu như vậy…cộng cả đứa con dâu cũ và đứa con dâu hờ lại, cũng chẳng bằng. Vừa xinh đẹp, vừa tài giỏi, vừa danh giá, lại giàu có. Hái trên trời cũng chẳng được một đứa con dâu như vàng như ngọc thế này đâu. Mắt bà sáng rực lên.

“Giỏi…giỏi quá…” Bà Hỷ cười đến không khép được miệng “Cháu gái này, cháu đã kết hôn chưa?”

“Cháu…chưa ạ. Bạn trai cháu còn chẳng có!” Thanh Trà cúi gằm mặt, giọng lí nhí, trong lòng lại khinh miệt.

“Tốt, tốt quá…” Bà Hỷ lại cười tươi như hoa nở. Ông Hỷ mấy hôm nay ủ dột vì chuyện Diễm My, lúc này thấy vợ con có vẻ vui mừng mới vui vẻ lên một chút.

Bảo Khuyên trợn trắng mắt nhìn cả nhà. Chuyện…chuyện gì thế này? Không phải bố mẹ định kén vợ mới cho anh trai cô ta chứ? Anh trai với chị Vân Hiền không phải là một cặp sao? Họ còn có con với nhau nữa. Cô ta đang định nói gì đó thì có tiếng chuông cửa.

Bà Hỷ bật dậy bước ra ngoài xem ai đến.

Trước cổng là một người phụ nữ thoạt nhìn dịu dàng bế theo một đứa trẻ con gần 2 tuổi…

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
4 (80%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện ngôn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *