Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 19

Thảo Ly mặc một chiếc váy ren trễ vai lộ ra bờ vai thon, khuôn mặt được trang điểm cầu kỳ tôn lên nét nữ tính của mình khiến hôm nay cô trông xinh hơn mọi ngày. Cô đứng cạnh Khánh Toàn, khoác tay hắn, khuôn mặt lạnh nhạt, thỉnh thoảng mới nở một nụ cười xã giao.

“Chỉ là bồ nhí thôi, nhìn cô ta có huênh hoang không kìa?”

“Nhan sắc cũng thường thường, vậy mà trông thái độ cứ như là minh tinh màn bạc ấy!”

Những tiếng xì xào nho nhỏ không phải không lọt vào tai Thảo Ly, cô thản nhiên liếc xuống móng tay, còn Khánh Toàn dùng ánh mắt dò xét qua cặp kính chiếu thẳng vào Thảo Ly.

Giới kinh doanh ai mà không biết Khánh Toàn không bao giờ xuất hiện cùng vợ mà luôn xuất hiện cùng những cô bồ trẻ, thậm chí vợ hắn ta cũng không bao giờ ghen tuông với những người đàn bà của chồng mình. Có lẽ vì vậy mà hắn ngày một công khai hơn. Dạo gần đây bọn họ đồn rằng Khánh Toàn thường xuất hiện cùng một cô gái trông có vẻ nhỏ nhắn nhưng không quá xinh đẹp, không xuất sắc như những người phụ nữ trước, mà thậm chí hắn còn giữ cô ta lại bên mình lâu hơn tất cả những người khác.

Thanh Trà bước bên cạnh Đông Phong, bọn họ không khoác tay hay nắm tay nhau như những đôi nam nữ khác xuất hiện trong buổi hoà nhạc từ thiện này. Người ta nhìn vào bọn họ đoán già đoán non, người phụ nữ bước bên cạnh con trai thứ của Hoàng Hải là ai? Họ có mối quan hệ gì? Người đàn ông chưa từng xuất hiện bóng dáng phụ nữ bên cạnh, bỗng lòi đâu ra một cô gái xinh đẹp, đúng là chủ đề bàn tán của người khác.

“Đến rồi!” Khánh Toàn nở nụ cười tươi, sau đó bước tới vỗ vai kéo Đông Phong ra hành lang hút thuốc, để mặc hai cô gái trò chuyện với nhau.

“Sao rồi?” Thanh Trà tiến lại gần Thảo Ly nhỏ giọng. Cô liếc Thảo Ly một lượt, hôm nay cô ấy thật xinh đẹp.

“Ổn. Hai hôm nữa hắn ta đi công tác, tao sẽ liên lạc với mày!” Thảo Ly đặt ly rượu vang lên môi, lầm rầm nói nhỏ. Để tránh bị nghi ngờ, hai cô gái liền khách sáo nói vài chuyện lung tung vụn vặt, tránh cho Khánh Toàn trở về sẽ sinh nghi. Thân phận của Thanh Trà vốn không nên để người khác biết được, ngay cả bạn thân của hắn…

Trong lòng Thanh Trà vẫn ngổn ngang hai từ “bồ nhí”. Thảo Ly là cô gái bộc trực, thẳng thắn và có quan điểm sống rất rõ ràng, cô không bao giờ làm bồ nhí của người khác. Vậy vì sao cô ấy lại làm bồ nhí của Khánh Toàn, một người đàn ông đã có vợ? Hắn ép buộc cô ấy ư? Không, cô ấy không phải người dễ dàng bị ép buộc. Cô ấy tham tiền ư? Không, cô ấy lại càng không phải người tham phú quý vinh hoa. Vậy chắc chắn phải có lý do nào đó Thảo Ly mới chấp nhận ở bên Khánh Toàn như vậy.

Thảo Ly ngồi trước mặt Thanh Trà, cô không ăn mặc lộng lẫy như lần trước mà mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần bò, khuôn mặt hơi nhợt nhạt hơn thường ngày. Mẹ kiếp, Khánh Toàn đúng là một con thú. Hắn nhất quyết không về nhà, chỉ bám riết lấy Thảo Ly suốt nửa tháng nay, khiến cho cô không có không gian riêng, thở cũng không dám thở mạnh. Hắn đã sắp xếp cho cô đến công ty hắn làm trợ lý cho hắn để ngày ngày cô phải gặp hắn, chiều tan sở hắn không về nhà mà tới căn hộ hắn mua cho cô tá túc, cả ngày dính nhau như hình với bóng, cô thực sự rất mệt mỏi với kiểu quấn quít này của Khánh Toàn.

“Khó khăn lắm hắn ta mới đi công tác mà không kéo tao theo, mệt mỏi thực sự!” Thảo Ly rên lên.

“Mày…mày với anh ta…là như thế nào?”

“Thực ra tao muốn nghe chuyện của mày hơn!”

Hai cô gái thở dài nhìn nhau. Họ đã có một khoảng thời gian chẳng ngắn chẳng dài nhưng làm thay đổi số phận, cuộc đời của chính bọn họ. Nhưng bây giờ…mỗi người đều có những tâm sự riêng cần phải giải toả.

Sau khi Thanh Trà kể chuyện của cô, Thảo Ly đã thốt lên “Ly kỳ như một bộ phim truyền hình vậy!”

Còn Thanh Trà sau khi nghe chuyện của Thảo Ly thì hỏi “Vậy…mày có yêu anh ta không?”

Yêu? Thảo Ly ngạc nhiên nhìn bạn. Yêu ư? Cô có yêu hắn ta không? Từ ngày ở bên cạnh Khánh Toàn, Thảo Ly đã nghĩ cô chọn cách ở bên cạnh anh ta cũng chỉ vì muốn cứu mẹ mình. Vậy…cô có yêu hắn không? Không, chắc chắn là không rồi. Hắn ta đã có vợ, mối quan hệ giữa cô và hắn chỉ là mối quan hệ trao đổi, tình – tiền, có cung có cầu, vậy thôi. Không thể, tuyệt đối không thể nảy sinh tình cảm với hắn được.

“Không, tao không yêu hắn!” Thảo Ly liếc mắt ra ngoài cửa sổ, trong tim lại nhen nhói một nỗi đau.

“Vậy…”

“Tao chỉ ở bên cạnh hắn hết 3 năm, trả hết nợ nần!” Cô mỉm cười “Đừng hỏi tao nữa, mày với tên mặt lạnh nhà giàu kia là sao?”

Thanh Trà mơ hồ đáp “Anh ấy là ân nhân của tao!”

“Ân nhân?” Thảo Ly che miệng cười khúc khích “Cô nương, bây giờ cô nương xinh đẹp như vậy, hắn ta tuy nhìn hơi dữ nhưng cũng đẹp trai lắm, trai tài gái sắc, vừa xứng một đôi!”

“Không…không…tao…” Thanh Trà ấp úng “Tao không thể có tình cảm gì không đúng với Đông Phong, anh ấy là ân nhân của tao, là người tốt. Tao…tao đã từng có chồng, có con, lại bị người ta làm cho dơ bẩn như vậy. Người như tao không thể xứng với anh ấy được!”

“Hắn ta rất giàu, lại rất có thế lực. Dù có nghĩ mình không xứng nhưng chắc chắn hắn ta có tình ý với mày mới giúp đỡ mày nhiều như vậy, đồ ngốc. Cây đại thụ này, mày nhất định phải bám cho thật chắc. Muốn đạp ngã gia đình thối nát kia, phải dựa vào hắn ta!”

“Tao biết. Tao sẽ dựa vào tài lực của anh ấy để trả thù. Sau khi trả thù, tao sẽ làm hết sức mình để báo đáp!”

“Nếu người ta cần lấy thân báo đáp thì sao?” Thảo Ly trêu chọc.

“Đừng nói luyên thuyên…anh ấy không có ý đó đâu…” Thanh Trà đỏ mặt. Cô lại nhớ tới nụ hôn chuồn chuồn đạp nước hôm nọ. Quên đi, chắc hôm ấy Đông Phong say rượu mà thôi!

Thanh Trà ngồi trong chiếc S400 kính đen không thấy rõ bên trong, nhìn bên đường nơi đám thanh niên trẻ quần là áo lượt bước xuống từ một chiếc ô tô bảy chỗ, lảo đảo bước vào khách sạn.

Hội Bảo Khuyên vừa đi bar uống rượu tới say khướt, bây giờ lại kéo nhau tới khách sạn, chắc chắn là để “chơi đồ” rồi.

“Bác Bạc, đã xác định hôm nay bọn họ sẽ “chơi” chưa?”

“Gián của chúng ta đã nhắn tin, cậu Tường người yêu của cô Khuyên đã gọi cho người quen để lấy “đồ” rồi!” Bác Bạc ngồi ghế trên, cạnh tài xế, khuôn mặt khe khẽ mỉm cười.

“Tốt, khi nào hàng tới thì báo cho bên phòng cảnh sát phòng chống ma tuý thành phố biết. Chủ khách sạn này liệu có quan hệ lớn không?”

“Chủ khách sạn này là cháu họ của trưởng quận, nhưng chỗ của chúng ta có vai vế hơn rất nhiều, cô yên tâm!”

“Cảm ơn bác!” Thanh Trà mỉm cười, lại cảm thán. Người nhà giàu đúng là người nhà giàu, muốn gì cũng có thể có nấy, nhất là người biết dùng tiền để mua quyền lực. Thanh Trà biết Đông Phong và bố của hắn có mối quan hệ với rất nhiều người trong giới quan chức, thậm chí cấp trung ương họ cũng có thể tác động…bằng tiền. Có rất nhiều việc trong xã hội này, không phải “công bằng” như người ta vốn nghĩ. Bạn có tiền, chưa chắc bạn đã có tất cả nhưng bạn có rất rất nhiều tiền, bạn muốn mua gì cũng có thể mua được, thậm chí là mạng người. Thanh Trà biết cô đang lợi dùng tài lực của Đông Phong mà chưa biết sẽ trả cho hắn bằng cách nào. Và mặc dù biết rằng mình đã nợ hắn quá nhiều, cô cũng không thể tự ngăn bản thân mình lợi dụng sự giúp đỡ của hắn để đạp lên những kẻ trước kia đã giẫm nát mình.

“Cô muốn về nghỉ ngơi hay ở đây chờ xem họ bị bắt như thế nào?”

Thanh Trà khép hờ mi, cười khẽ “Tôi muốn nhìn tận mắt cô em chồng huênh hoang bị bắt như thế nào, nhục nhã ra sao. Chúng ta cứ chờ đi!”

Bác Bạc lôi trong ngăn đựng đồ ra một quyển sách, chậm rãi đọc.

Các chiến sĩ thuộc phòng cảnh sát phòng chống tội phạm ma tuý công an thành phố lao vào khách sạn Crown bắt quả tang 6 thanh niên đang trong trạng thái phê pha do ma tuý và hơn nửa trong số họ đang gần như loã thể.

Chủ khách sạn, một gã béo có làn da hồng hào nở nụ cười lấy lòng, nhét phong bì dày cộp vào tay đội trưởng đội hình sự “Anh cầm lấy một ít gọi là của ít lòng nhiều, em là cháu chú Giáp, toàn người nhà cả…” Hắn có quan hệ rất tốt với công an quận, bất kể lúc nào thành phố có chỉ thị truy quét ma tuý hay kiểm tra khách sạn, nhà nghỉ, hắn đều được thông báo trước. Vụ bắt quả tang này, hắn cũng bất ngờ.

Hắn nhìn đám thanh niên vẫn còn đang phê và chưa hiểu chuyện gì xảy ra bị còng tay ngồi trên giường để lấy thông tin cá nhân kia, thầm tự than đen đủi. Trong đó có một gã là Chí Tường, con trai giám đốc nhà máy rượu ở Hải Dương, tuy là nhà giàu mới phất nhưng khá có máu mặt, lại nghe nói quen cả phó chủ tịch thành phố. Hôm nay bị bắt ở khách sạn của hắn, sợ là cũng liên luỵ nhiều rồi.

“Chúng tôi không nhận hối lộ!” Gã đội trưởng đội hình sự cười nhạt nhìn vào chiếc phong bì, ước lượng số tiền mà gã béo có thể bỏ ra, có lẽ cũng phải tới 5000$ cho một vụ thế này.

“Toàn là người nhà cả, xin đừng làm khó nhau làm gì!” Gã chủ khách sạn trong lòng khinh thường nhưng bên ngoài vẫn cười giả lả, làm trò gì chứ, không phải bình thường nhận rất nhanh sao?

“Anh có cất phong bì đi không nếu không chúng tôi sẽ bắt anh vì tội hối lộ người đang thực thi công vụ!” Gã đội trưởng hình sự gằn giọng, sau đó kéo gã béo sang một bên thì thầm “Tôi biết anh là cháu chú Giáp rồi nhưng vụ này chú Giáp cũng không đỡ được cho anh đâu. Bên trên có chỉ thị, đám thanh niên này phải bắt và lập hồ sơ…”

Gã béo trợn tròn hai mắt. Một cái khách sạn không to không nhỏ, sao lại bị người ở trên soi mói cơ chứ? Hắn thầm nghĩ mình đâu có đắc tội với ai.

“Anh không đắc tội với ai, mà đám thanh niên này…đắc tội với người ta rồi!” Đọc được suy nghĩ của gã béo, đội trưởng hình sự thản nhiên nói. Có thể chỉ thị cho đội trưởng đội ma tuý thành phố đích thân bắt quả tang một đám thanh niên bay lắc vớ vẩn chứ không phải mua bán hay tàng trữ số lượng lớn, đủ biết thân phận người bên trên kia hẳn không phải dạng vừa.

Gã béo ngơ ngác nhìn đội trưởng hình sự, sau đó lại nhìn phong bì tiền trên tay mình “Phong bì này…”

“Tôi không nhận được vì tôi không thể giúp anh cho qua vụ này. Vấn đề khách sạn của anh thì dễ giải quyết thôi, còn bọn họ, bắt buộc phải đưa về!”

“Bố cậu Chí Tường đó chơi thân với chủ tịch tỉnh Hải Dương và phó chủ tịch thành phố đấy!” Gã béo lại nói đầy hy vọng.

“Haha…” Đội trưởng hình sự bật cười “Bọn họ có hợp lại cũng không cứu được con trai mình rồi. Trừ khi ở trên muốn thả người!”

Thanh Trà hạ kính ô tô xuống nhìn chăm chú vào đám thanh niên bị còng tay áp giải lên xe cảnh sát bên đường, khoé miệng cô không kiềm chế được một nụ cười mỉa mai. Đứa con gái mà bà Hỷ luôn tự hào là ngoan ngoãn, là sinh viên đại học, gia đình mà bà ta luôn vỗ ngực tự nhận là “gia giáo, tử tế”, có một đứa con gái bị bắt vì nghiện ngập, liệu bà ta sẽ có cảm tưởng gì?

“Cái gì? Bị cảnh sát bắt? Chơi ma tuý ư?” Bà Hỷ gần như hét lên, sau đó thẫn thờ ngã xuống ghế.

Ông Hỷ thấy vợ như vậy liền hỏi “Ai bị cảnh sát bắt? Ai chơi ma tuý cơ?”

“Ông…ông xem con gái cưng của ông đã làm gì…vào khách sạn chơi ma tuý với người ta…bị bắt rồi…” Bà Hỷ nức nở gào lên “Thằng anh nó vừa gọi điện báo về…ông xem…ông xem…nhà này còn mặt mũi nào nhìn người ta nữa? Có một đứa con gái đi tù…”

“Bà im đi!” Ông Hỷ chợt nhảy xếch lên “Sao bà không lo con gái bà vào tù sẽ chịu khổ? Nó nghiện ngập thì cai thế nào lại lo cho mặt mũi của cái nhà này? Mặt mũi bây giờ là cái thá gì, sao không nghĩ cách chạy cho nó ra…”

“Ông nói thế là ý gì? Tôi không lo cho mặt mũi cái nhà này thì cái nhà này sẽ ra sao? Có nhà cao cửa rộng, có tiền bạc, có đứa con trai tài giỏi, đứa con gái học đại học không? Ông lấy tư cách gì trách móc tôi trong khi bản thân mình làm bố của mấy đứa con còn có bồ trẻ, có con rơi hả…hả…”

“Đừng chuyện nọ xọ chuyện kia, bà…đúng thật tôi không thể hiểu nổi bà!” Ông Hỷ bực tức bỏ ra ngoài. Người vợ của ông, người vợ nhà quê vốn chân chất hiền lành đã thay đổi thành người thế nào? Âm mưu hại hết người này tới người nọ, chỉ ham cái lợi trước mắt, chỉ nghĩ tới mặt mũi gia đình. Trong lòng bà ta, chồng, con cái…cũng chỉ là công cụ cho bà ta sĩ diện và kiếm tiền mà thôi.

“Ông đi đâu? Ông đi đâu? Lại đi đến chỗ con hồ ly tinh đó phải không? Trở lại, trở lại ngay cho tôi…” Bà Hỷ đấm ngực gào lên. Ông Hỷ mặc kệ, vẫn nguyên bộ quần áo ở nhà, sải bước thật nhanh.

Kha Lân đang ôm Vân Hiền trong ngực thì nghe phía cảnh sát gọi điện thông báo cho người nhà. Mấy hôm nay hắn theo lệnh mẹ thường đến dỗ dành che mắt Vân Hiền, một mặt thì thả những lời ngọt ngào đầy tình ý với Cẩm Tú.

“Có chuyện gì thế anh?” Vân Hiền ngái ngủ mắt nhắm mắt mở hỏi.

“Bảo Khuyên bị công an bắt rồi!”

“Bị bắt?” Vân Hiền ngạc nhiên “Tội gì?”

“Chơi thuốc lắc, đập đá chứ tội gì. Thật không ngờ một đứa luôn ngoan ngoãn như nó lại dám dây vào cái thứ ấy… Anh phải đến công an thành phố một chuyến!” Hắn vừa mặc quần áo vừa lo lắng.

Ngoan ngoãn? Vân Hiền thầm cười nhạo. Cô ta biết rõ bản chất của Bảo Khuyên là đứa con gái như thế nào, chỉ có gia đình bọn họ là luôn tự lừa dối nhau, ai ai trong nhà cũng hoàn hảo mà thôi.

“Em có thể giúp gì cho anh không?” Vân Hiền chớp mắt ngây thơ hỏi.

Kha Lân liếc Vân Hiền. Cô ta vẫn mang khuôn mặt ngây thơ và xinh đẹp như vậy, nhưng tận sâu trong tâm trí của hắn sinh ra tâm lý chán nản khi nhìn người con gái này. Giúp ư? Một đứa con gái quê sống ký sinh vào hắn, có tài lực gì để giúp đây? Nếu là Cẩm Tú…hắn lắc đầu “Em ở nhà trông con, anh đi giải quyết công chuyện!”

Kha Lân vừa lái xe vừa lo lắng suy nghĩ. Thực ra hắn là kẻ có học thức, cũng lăn lộn thương trường mấy năm nay, hắn biết sử dụng trái phép chất ma tuý lần đầu bị bắt chỉ bị xử lý hành chính, nhưng nếu khó khăn có thể bị buộc đi trại cai nghiện và trên hồ sơ cũng sẽ có vết. Một đứa con gái “gia giáo” lại có vết nhơ trên hồ sơ vì chơi ma tuý, sau này Bảo Khuyên lấy chồng thế nào?

Kha Lân rút điện thoại gọi cho hết người này tới người này tới người nọ, từ gã công an hộ khẩu, trưởng phường, cho tới to nhất là phó quận, cũng không thể giúp ích được gì vì “đây là thành phố bắt giữ, phải can thiệp ở tuyến trên”. Hắn là người kinh doanh, giỏi luồn lách trong kinh doanh chứ với giới cầm quyền hắn không quen biết quá nhiều, cùng lắm chỉ quen một vài vị quản lý kinh tế mà thôi, không giúp gì được vụ này.

Chuông điện thoại reo lên, là Cẩm Tú gọi điện đến.

“Anh đang ở đâu đấy, trưa có rảnh không mình đi ăn!” Giọng cô ngọt ngào khiến hắn cảm thấy khoan khoái.

“Anh…nhà anh đang có chuyện, chắc hôm nay không thể đi ăn với em được rồi!”

“Vậy à, tiếc quá. Chuyện gì vậy, em có giúp được gì không?”

“Chuyện này…” Kha Lân ấp úng, nói ra thì xấu hổ nhưng Cẩm Tú là thiên kim tiểu thư nhà giàu, tập đoàn Hoàng Hải lại lớn mạnh như thế, biết đâu cô ấy có thể giúp gì thì sao? Cô ấy không phải là Vân Hiền, cô gái quê mùa không quen không biết một ai, cô ấy là tiểu thư thế gia cơ mà “Bảo Khuyên em gái anh gặp một số rắc rối về pháp luật, anh đang phải đi giải quyết cho con bé!”

“Em có một ông bác làm thanh tra ở bộ, nếu cần giúp gì hãy gọi cho em!”

Bảo Khuyên và đồng bọn được “tha bổng”, mỗi gia đình có người bị bắt chỉ cần mang 50 triệu lên nộp cho phòng hình sự, trừ gia đình Kha Lân, qua sự giúp đỡ của thanh tra bộ, bác của Cẩm Tú, không tốn kém một đồng nào.

“Cám ơn cháu, quý hoá quá…không nhờ có cháu, khéo…con bé phải đi trại cai nghiện mất!” Bà Hỷ nước mắt ngắn nước mắt dài, nắm tay Thanh Trà cảm ơn. Cô cười cười lắc đầu “Không có gì, chỉ là một cú điện thoại thôi mà bác!”

Đối với gia đình ham hư vinh như gia đình bà Hỷ, người “chỉ cần một cú điện thoại” lại giải quyết được vấn đề nan giải của gia đình họ, ôi, trở nên thần thánh như thế nào. Nhưng họ không biết, chuyện pháp luật dập thì dễ, nhưng tai tiếng của con gái bà ở trường đại học đã mất hoàn toàn rồi. Trong đám bạn bay lắc của Bảo Khuyên có “gián” của Thanh Trà, cô đã ra lệnh cho cô ta phao tin Bảo Khuyên đi bay bị công an bắt trong tình trạng loã thể, thậm chí còn thêu dệt thành cô ta đi “tiếp khách” nữa. Để xem ngày mai đến trường, Bảo Khuyên sẽ đối mặt với lời đồn này thế nào.

Bảo Khuyên thì ngủ như chết giấc sau một đêm dài thức trắng “bay” cùng đồng bọn, rồi bị bắt vào đồn cảnh sát vạ vật lay lắt, thuốc còn chưa tan hết.

Ông Hỷ thì bỏ đi từ sáng chưa thấy về.

Chỉ có bà Hỷ và Kha Lân ngồi quanh nức nở khen ngợi và cảm ơn ân nhân của gia đình, người con gái vừa đẹp, vừa có tiền, vừa có quyền, là hình ảnh tuyệt vời nhất trong mắt bọn họ.

Đang cười nói rôm rả thì có tiếng mở cửa, ông Hỷ chắp tay sau lưng đi vào trước, đằng sau là Vân Hiền xách theo túi hoa quả, tay dắt theo đứa trẻ con 2 tuổi.

5 người sững sờ nhìn nhau ngơ ngác!

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
5 (100%) 1 vote

Có thể bạn quan tâm

Hạnh Phúc Sẽ Đến Truyện ngôn tình có thật 100% cực hay và hấp dẫn

Hạnh Phúc Sẽ Đến Truyện ngôn tình có thật 100% cực hay và hấp dẫn

Các bạn đang đọc truyện tại website: Truyenaudiohay.com hôm nay Truyện audio hay xin gửi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *