Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 21

Thanh Trà đang mơ màng ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô dụi mắt mơ hồ ngồi dậy.

Cộc cộc!

Giữa đêm giữa hôm ai lại làm phiền cô thế nhỉ? Đây là nhà Kha Lân, an ninh tuyệt đối có thể yên tâm, chắc là bác Bạc hoặc giúp việc có việc gì đó gấp thôi.

Cô lờ đờ bước ra mở cửa, chợt một bóng đen đổ ập vào người cô.

Loading...

“Ơ này…” Thanh Trà sụm hẳn người xuống vì nặng. Một bóng đàn ông cao lớn mang theo mùi rượu đè lên người cô khiến cô suýt ngã.

“Đông…Phong…?” Thanh Trà ngơ ngác hỏi lại. Cô chưa từng nhìn thấy hắn say đến mức này.

“Ngoan…” Đông Phong giơ tay xoa xoa đầu Thanh Trà, vừa cười vừa nói.

Thanh Trà vừa tức vừa buồn cười. Nửa đêm nửa hôm say rượu đến gõ cửa phòng cô, còn khen cô ngoan?

“Tổng giám đốc, anh vào nhầm phòng rồi!” Thanh Trà lắc đầu, định đỡ hắn ra ngoài.

“Không!” Đông Phong chợt thoát khỏi tay Thanh Trà, lao tới đổ xuống giường cô “Tôi…ngủ ở đây!”

“Tổng giám đốc, đây là giường của tôi. Anh vào nhầm phòng rồi!”

Đông Phong nằm ngửa trên giường Thanh Trà, quần áo xộc xệch, cả người toả ra mùi rượu nồng nặc. Hắn lèm bèm “Không…nhầm…tôi tìm phòng…của cô…”

“Sao anh lại tìm phòng của tôi?” Thanh Trà ngạc nhiên hỏi.

“Tôi muốn ngủ ở đây!” Hắn ta kiên định trả lời.

Thanh Trà đỏ mặt, hai má nóng bừng. Tên này điên thật rồi, sao giữa đêm giữa hôm say rượu lại đòi đến phòng của người khác ngủ?

“Anh…anh say rồi. Để tôi đưa anh về phòng!”

Thanh Trà tiến tới định kéo hắn lên để đưa hắn về phòng thì bị hắn kéo ngã sấp lên ngực, mặt đối mặt, hai mắt nhìn thẳng vào nhau.

Con ngươi của hắn hơi lờ mờ vì say, trong mắt còn có tia máu hồng hồng. Hắn chợt liếm môi cô.

Như…như một con cún vậy! Thanh Trà thầm nổ bùng trong đầu.

“Thơm quá, rất ngọt…”

“Anh…anh…” Thanh Trà nhận thấy ngực cô và ngực hắn đang dính sát vào nhau, cô càng đỏ mặt chống tay định ngồi dậy nhưng Đông Phong lại choàng hai cánh tay to lớn kìm chặt cô trong lòng. Hắn bá đạo nói “Tôi đã muốn nếm thử cô từ lâu rồi!”

Nếm thử? Cô không phải đồ ăn của hắn chứ? Thanh Trà giãy dụa nhưng không dám hét lên vì sợ có người tiến vào phòng sẽ thấy cảnh tượng xấu hổ này. Nhưng cô không nghĩ ra một điều, cô càng giãy dụa cơ thể hai người càng ma xát, khi nhận ra được “sự thật” này là lúc cô nhận ra dưới lớp quần âu của Đông Phong có một vật gì đó cứng cứng chọc vào đùi mình.

Đoàng! Trong đầu cô như có tiếng pháo hoa nổ.

“Đông Phong, anh say rồi, thả tôi ra, tôi đưa anh về phòng!” Thanh Trà nhỏ giọng van nài, ngừng giãy dụa.

“Tôi…không say!” Giọng Đông Phong thì thầm bên tai cô “Tôi thực sự muốn ngủ ở đây, có được không?”

Thanh Trà ấp mặt lên ngực hắn, suy nghĩ mông lung. Cô không ghét hắn ngược lại hắn là ân nhân của cô nên cô rất có cảm tình, cũng không thực sự cảm thấy yêu hắn, hoặc ít ra cô không dám nghĩ đến từ “yêu” lúc này, đặc biệt là với một người đàn ông có điều kiện tốt như Đông Phong. Cô chưa từng nghĩ đến là một chuyện, nhưng hôm nay hắn đòi ngủ ở đây lại là một vấn đề cực kỳ khó xử và xấu hổ.

Thanh Trà nằm im lặng trên ngực Đông Phong suy nghĩ, khi cô định lên tiếng khuyên giải hắn nên về phòng thì cô nghe tiếng thở đều kèm theo tiếng ngáy nho nhỏ bên dưới mình. Tên này thế mà…ngủ rồi!

Sáng hôm sau Đông Phong ôm đầu tỉnh giấc. Hôm qua hắn uống một loại rượu dân tộc gì đó rất nặng, mà ngay đến cả một người mệnh danh ngàn ly không say như hắn cũng phải đổ gục. Đầu hắn đau như búa bổ, định nhổm dậy lấy nước lạnh thì nhận ra… Hắn đang ở đâu thế này? Chăn hồng gối hồng, còn có mùi thơm của phụ nữ nữa, một căn phòng xa lạ. Chẳng lẽ…hắn say đến nỗi lên giường với đàn bà rồi ư? Thật không thể chấp nhận được!

Hắn quay sang nhìn bên cạnh, phía bên kia mép giường có một cô gái mảnh mai mặc bộ quần áo ngủ màu vàng nhạt, mái tóc dài và bờ vai mảnh khảnh…rất quen. Thanh Trà ư? Vậy mà hắn say lại lên giường với Thanh Trà? Hắn nhìn lại quần áo trên người mình, đã được thay bằng một bộ đồ ngủ thoải mái. Vậy có lẽ Thanh Trà đã thay đồ cho hắn sau khi bọn họ “có gì đó”, hắn hí hửng nghĩ, lại ngồi ngắm bóng lưng mảnh khảnh của cô.

Nửa tiếng sau Thanh Trà tỉnh giấc, thấy Đông Phong đang trừng trừng nhìn mình. Cô nhoẻn miệng cười mơ hồ.

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm!” Đông Phong chợt hùng hổ nói.

Thanh Trà còn đang ngái ngủ, ngơ ngác hỏi lại “Hả?”

“Chuyện tối qua…tôi sẽ chịu trách nhiệm!” Đông Phong nghiêm nghị nhắc lại.

“Trách nhiệm chuyện gì cơ?” Thanh Trà lại ngơ ngẩn hỏi.

Suốt 3 mươi mấy năm cuộc đời, Đông Phong chưa từng đỏ mặt xấu hổ, dù là năm 16 tuổi bị bắt chơi búp bê cùng Thanh Trà, hắn cũng chưa từng đỏ mặt. Vậy mà hôm nay, ngồi trước mặt người con gái mình yêu, hắn lại xấu hổ đến thay đổi sắc mặt. Anh Phong, Mạc gia trong giang hồ lại đỏ mặt, nếu đám đàn em và đối thủ của hắn mà biết chuyện chắc sẽ cười cho hắn thối mũi.

“Chuyện đêm qua!”

“Đêm qua…có chuyện gì?”

“Tôi và em…đêm qua…”

Phen này đến lượt Thanh Trà xấu hổ.

“Thực…thực ra anh không phải chịu trách nhiệm chuyện gì cả!” Thanh Trà đỏ bừng mặt.

“Em nghĩ tôi là người vô trách nhiệm đến vậy sao? Không phải vì em chịu ơn tôi mà em phải để mình thiệt thòi!”

“Tôi…tôi…không phải như anh nghĩ…”

“Tôi sẽ không để em thiệt thòi!”

“Thực ra chẳng có chuyện gì cả, anh chỉ lao vào phòng tôi rồi lăn ra ngủ trên giường tôi, sau đó tôi giúp anh thay quần áo thôi. Giữa chúng ta chưa xảy ra chuyện gì cả. Còn nếu có chuyện gì đó chỉ là…tôi nhìn thấy cơ thể anh lúc tôi thay quần áo cho anh thôi!”

Hai người ngồi thẫn thờ trong im lặng.

Một người ngẩn ngơ nuối tiếc, sau đó lại trách mình “vô dụng”. Lao vào phòng người ta ngủ lại cả đêm rồi “chẳng có chuyện gì xảy ra cả”. Xấu hổ, thật xấu hổ cho thân phận đàn ông suốt 34 năm…

Một người thì xấu hổ tới dại cả người.

Thanh Trà ngượng ngùng định leo xuống giường chạy ra ngoài thì Đông Phong kéo tay cô lại, nghiêm túc hỏi “Nếu đêm qua chưa có gì thì bây giờ tôi làm bù được không?”

Cụ thể như thế nào có lẽ tác giả không tiện kể, chỉ là ngày hôm ấy Đông Phong không dám đi làm vì trên mặt có vết năm ngón tay in hằn bên má trái. Hắn – đường đường tổng giám đốc của Hoàng Hải lại ra đường với vết lằn trên mặt do bị ăn tát?

Cộc cộc!

“Cửa mở!” Đông Phong vẫn đang bừng bừng lửa giận, cộc lốc nói. Hắn đang ngồi trong phòng làm việc ở nhà xử lý công văn do thư ký Minh Hoa mail đến.

Thanh Trà mặc một chiếc váy polo màu hồng nhạt tôn lên nước da trắng trẻo, nổi bật hai gò má ửng hồng không biết do xấu hổ hay do phản chiếu của màu váy. Trên tay cô là một túi chườm đá.

Đông Phong vừa tức giận vừa xấu hổ, thấy cô lại càng khó xử không biết nên mắng cô ra tay đánh người hay tự trách mình vừa ngốc vừa vô dụng. Hắn đành chọn cách im lặng.

“Tôi mang đá để anh chườm này!” Thanh Trà biết hắn xấu hổ sẽ không bảo giúp việc hay bác Bạc lấy túi chườm cho mình. Quả thực lúc nãy cô cũng hơi nóng, một phần cũng là do cô bị hoảng hốt trước lời đề nghị “sỗ sàng” của Đông Phong.

“Để đấy đi!” Đông Phong cúi mặt gõ bàn phím, không ngước lên nhìn Thanh Trà.

Thanh Trà bước chậm rãi tới đặt túi chườm xuống bàn rồi quay ngoắt bước đi, vừa đi vừa lầm bầm nói nhỏ “Xin lỗi!”

“Tôi không trêu đùa em!”

“Hả?” Thanh Trà khựng lại nghe tiếng Đông Phong vang lên sau lưng nhưng cô không dám quay đầu lại nhìn hắn.

“Tôi chưa từng trêu đùa em, chưa từng!”

“Những gì tôi nói là thật lòng, tôi sẽ chịu trách nhiệm, à không, phải nói là tôi muốn chịu trách nhiệm với em dù đêm qua có bất kể chuyện gì xảy ra hay chưa? Tôi muốn…bảo vệ và chăm sóc em, bù đắp những tổn thương mà em đã gánh chịu, bù đắp gấp trăm nghìn lần. Và mặc dù không chắc ở bên tôi là an toàn, tôi vẫn mong em…ở bên cạnh tôi!”

Thanh Trà sững sờ quay lại nhìn thẳng vào Đông Phong. Hắn…nói gì vậy? Đang tỏ tình ư?

“Tổng giám đốc vẫn say rượu à?” Thanh Trà cười gượng.

“Có em say ý, tôi không say!”

“Tôi…và tổng giám đốc ư?”

“Không lẽ tôi và bác Bạc?”

“Có lẽ anh nhầm người. Tôi…không phải người mà anh cần đâu!”

Đông Phong đứng hẳn dậy, cơ thể hắn thật cao lớn. Hắn bước tới gần Thanh Trà khiến cô sợ hãi thụt lùi, hắn ép cô vào tường, nhìn thẳng vào mắt cô, nói “Yêu ai thích ai còn có thể nhầm hay sao? Chỉ cần em nói chấp nhận tôi hay không chấp nhận tôi, vậy là đủ!”

Yêu, cô có thể yêu ư? Cô là con đàn bà từng có một đời chồng, từng có một đứa con chưa sinh ra đã bị người ta hại chết. Cô còn là người đàn bà dơ bẩn vì đã bị bao nhiêu gã đàn ông bẩn thỉu làm nhục. Cô có thể giả bộ mạnh mẽ và dùng mọi thủ đoạn đẩy những kẻ đã hại cô vào đường cùng, nhưng cô không thể dùng xà bông để làm sạch cơ thể mình, cũng như chưa thể dùng thời gian để xoa dịu nỗi nhục nhã vì sự dơ bẩn đó. Cô tự ti, cô rất tự ti. Người như cô có ai cần cơ chứ? Hơn nữa lại là một người đàn ông “muốn gì có nấy” như Đông Phong. Hắn thích cô vì lẽ gì? Vì ngoại hình xinh đẹp nhân tạo ư? Liệu tình cảm của hắn có thể trường tồn được bao nhiêu lâu?

“Xin lỗi, tôi không chấp nhận. Tôi không yêu, không thích anh. Giữa chúng ta chỉ là mối quan hệ giữa người có ơn và người phải trả ơn. Anh muốn tôi trả ơn thế nào cũng được, kể cả thân xác dơ bẩn này của tôi. Nhưng…yêu anh? Tôi không làm được!”

Vân Hiền tìm được số liên lạc của Cẩm Tú liền hẹn cô ra ngoài gặp mặt.

Thanh Trà bước xuống xe ngước nhìn biển hiệu, lại là quán café lần trước cô ta hẹn gặp vợ cũ của Kha Lân. Hôm nay cô ta hẹn cô đến đây với mục đích gì? Liệu có thể là bổn cũ soạn lại không?

Thanh Trà chỉnh lại tai nghe bluetooth, nói nhỏ “Thấy Kha Lân đến thì báo cho tôi!”

“Chị uống gì?” Vân Hiền ngồi đó, tóc dài dịu dàng. Nếu bị đánh lừa bởi vẻ ngoài thì Thanh Trà sẽ nghĩ cô ta vừa xinh đẹp yểu điệu, nhu mì hiền thục lại đáng thương, chắc hẳn cô sẽ cảm thấy cảm thông với cô ta. Nhưng từng bị Vân Hiền lạnh lẽo thủ tiêu, cô mới biết, trên đời không nên “nhìn mặt mà bắt hình dong”.

“Trà bạc hà không đường, cảm ơn!” Thanh Trà lịch sự mỉm cười với nhân viên phục vụ.

“Chắc hẳn chị rất ngạc nhiên vì tôi lại hẹn chị ra đây gặp mặt?” Vân Hiền ủ rũ nói.

“Đúng, rất ngạc nhiên!” Thanh Trà gật gù “Cô là em họ anh Lân ở quê phải không? Vì sao lại hẹn gặp tôi? Có phải cô có khó khăn về tiền bạc nhờ tôi giúp đỡ không?”

“Không phải!” Vân Hiền bực bội. Cô thèm vào cần tiền của cô ta “Thực ra bọn họ nói dối cô, tôi không phải em họ của Kha Lân mà là vợ của anh ấy!”

“Tôi tưởng vợ Kha Lân đã chết hơn 2 năm rồi?” Thanh Trà ngây thơ hỏi.

“Tôi…dĩ nhiên không phải vợ đầu, tôi là người vợ thứ 2 của anh ấy. Tôi và anh ấy quen nhau từ nhỏ, chúng tôi đã bên cạnh nhau 20 năm rồi!”

“Kha Lân chưa từng nói với tôi việc này!”

“Dĩ nhiên anh ấy giấu cô, vì anh ấy…cần tiền của cô, muốn lợi dụng gia thế giàu có của cô. Tôi chỉ là một cô gái quê, tôi không thể sống thiếu anh ấy. Còn cô, cô xinh đẹp, giàu có, cô muốn người đàn ông nào sẽ có người đàn ông ấy, xin cô…đừng tranh giành Kha Lân với tôi. Tôi…không có anh ấy, tôi sẽ chết!” Vân Hiền bắt đầu khóc “Tôi nói với cô điều này biết rằng cô sẽ trách móc anh ấy, nhưng còn hơn sau này cô mới biết hoá ra anh ấy không yêu cô mà yêu tiền của cô. Tôi nói với cô là vì tôi, cũng là vì cô…”

“Vậy sao?” Thanh Trà thản nhiên nhìn thẳng vào Vân Hiền, trong ánh mắt không có ngạc nhiên, cũng chẳng có sự hoảng hốt như Vân Hiền dự đoán trước. Cô ta đâm ra lúng túng trước sự thờ ơ của người đối diện.

“Chị…chị nghĩ sao?”

“Tôi nghĩ…cô là gì của Kha Lân đi chăng nữa cũng chẳng liên quan đến tôi, vì người anh ấy thích là tôi. 20 năm ở bên nhau thì đã sao? Quan trọng anh ấy thích người nào!”

“Nhưng…nhưng anh ấy chỉ thích cô vì dung mạo, cũng vì gia thế…”

“Vậy thì sao? Đàn bà sinh ra có dung mạo đẹp lại có gia thế tốt, nhận được sự ái mộ của đàn ông cũng là bình thường. Nếu muốn đấu với tôi, cô cũng có dung mạo và gia thế tốt đi!” Thanh Trà nhoẻn miệng cười.

“Cô…thật là đồ mặt dày!” Vân Hiền nghiến răng, đổi giọng “Chúng tôi còn có con với nhau, cô nghĩ cô đấu được tôi sao?”

“Nếu cô không sợ tôi cũng đã không hẹn tôi ra đây nói này nói nọ. Phụ nữ tự tin không nên đi cầu xin đàn bà của người đàn ông của mình…” Từng lời nói của Cẩm Tú như cứa mạnh vào trái tim vốn đã sợ hãi của Vân Hiền. Cô ta trợn mắt định nói gì đó nhưng chợt thấy bóng chiếc ô tô quen thuộc của Kha Lân, cô ta lại “bổn cũ soạn lại”, đứng bật dậy tiến tới trước mặt Cẩm Tú định quỳ xuống.

Nếu là Cẩm Tú chắc hẳn sẽ bị cô ta đưa vào bẫy, nhưng cô không phải là Cẩm Tú, cô là Thanh Trà, người đã bị lừa ngã một lần sẽ không bị ngã lần thứ 2. Thanh Trà chợt nắm lấy 2 khuỷu tay của Vân Hiền không cho cô ta quỳ, chờ cho tín hiệu trong tai nghe Bluetooth thông báo Kha Lân đang tiến vào, cô liền cầm lấy cốc sinh tố trước mặt Vân Hiền tự đổ lên đầu mình sau đó ngã ngửa ra đằng sau.

“Cô…cô làm gì thế…” Thanh Trà ngã bệt xuống đất, khắp người chật vật những sinh tố, nước mắt đẫm quanh tròng mắt nhìn Vân Hiền.

“Cô…cô…” Vân Hiền đang ngơ ngác vì Cẩm Tú tự đổ nước lên đầu mình thì bị một người đẩy văng vào tường kèm theo tiếng gầm “Cô làm gì Cẩm Tú thế hả?”

Kha Lân vừa tiến tới thì thấy cảnh Cẩm Tú ngã ra đất, từ đầu đến ngực toàn thứ chất lỏng màu xanh thật kinh khủng.

Hắn đỡ Cẩm Tú dậy, ân cần “Em có sao không?”

“Em không sao. Tự dưng cô ấy phát điên đổ sinh tố lên đầu em!”

“Vân Hiền, cô điên rồi!” Kha Lân đỡ Cẩm Tú dậy, lấy khăn giấy lau sinh tốt cho cô, ánh mắt xót xa.

“Anh đừng tin cô ta nói, Kha Lân, là cô ta tự đổ lên đầu mình vu oan cho em!” Vân Hiền như sực tỉnh, liền nức nở giải thích.

“Cẩm Tú quen biết gì cô mà tự đổ sinh tố lên đầu mình để vu oan cho cô. Vân Hiền, tôi không ngờ cô không những trở mặt như trở bàn tay lại còn thích vu oan cho người khác. Cô…cút đi cho khuất mắt tôi!”

“Anh…Kha Lân…anh phải tin em, em không phải người như thế!”

“Đừng trách cô ấy, có lẽ cô ấy hiểu lầm thôi!” Thanh Trà lắc đấu níu tay Kha Lân.

“Em đừng quá lương thiện, cô ta bị điên, đừng tin những gì cô ta nói. Chúng ta đi… Vân Hiền, tôi sẽ nói chuyện với cô sau!” Kha Lân đỡ Cẩm Tú đi ngang qua Vân Hiền, trong khi cô ta vẫn đứng sững trừng mắt lẩm bẩm “Không…cô ta hại em…anh phải tin em…”

Đi ra đến ngoài cửa, Thanh Trà liền lấy cớ quên túi quay lại lấy, bảo Kha Lân ra xe trước. Khi đi ngang qua Vân Hiền, cô khẽ nói “Thông minh ắt sẽ có ngày bị chính sự thông minh của mình hại, cô tin không?”

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
4 (80%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện ngôn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *