Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 22

“Tra…tra hết tất cả mọi thông tin về Dương Cẩm Tú, đại diện tập đoàn Hoàng Hải cho tôi. Từ chân tơ kẽ tóc, xuất thân…tra hết cho tôi!”

Vân Hiền dập máy, tức giận ném điện thoại xuống đất. Dương Cẩm Tú, cô dám chơi tôi? Có lẽ cô chưa biết Vân Hiền tôi là ai rồi thì phải. Người tôi còn dám giết, tay tôi còn dám nhúng máu, một con đàn bà ti tiện lại dám cướp đoạt đồ chơi trên tay tôi? Hừ.

Bà giúp việc vừa dỗ thằng bé, vừa liếc trộm Vân Hiền vài cái.

“Tôi ra ngoài một chút, cô trông thằng bé cẩn thận…” Vân Hiền nghiến răng nói. Không, cô phải trực tiếp đến gặp “anh hai”, cô phải nhờ anh hai của cô giúp đỡ vụ này.

Vân Hiền vừa xách túi rời khỏi nhà, bà giúp việc đã rút di động ra gọi cho quản gia Bạc “Cô ta vừa ra lệnh cho ai đó điều tra về cô Cẩm Tú, sau đó rời đi rồi…”

“Tốt, cẩn thận!” Giọng đàn ông lạnh nhạt ở đầu dây bên kia vang lên.

Bác Bạc đan tay vào nhau cười mỉm, đuôi cáo chuẩn bị lộ ra rồi.

“Anh tưởng em nói rằng em không muốn đến đây, nơi bẩn thỉu nhơ nhớp này…” Gã đàn ông khoảng gần 40 tuổi có khuôn mặt xương xẩu, giữa mặt còn có một vết sẹo to khá đáng sợ, ngồi giữa ghế salon bọc da báo, hai bên là hai cô gái trẻ trung ăn mặc thiếu vải đang uốn éo hết sức dung tục.

“Ra ngoài!” Vân Hiền lạnh nhạt nhìn hai người đàn bà bên cạnh Sáu Lượng, ra lệnh.

Hai cô gái cụp mắt xuống, liếc Sáu Lượng không thấy hắn ta nói năng gì liền kéo nhau rời khỏi phòng hát.

“Có chuyện sao?” Sáu Lượng cười cười, giọng miền nam của hắn rất dễ nghe, chất giọng lại nhẹ nhàng, khác hẳn với vẻ ngoài hung tợn đậm chất giang hồ của mình. Nhưng đừng nhầm tưởng một người đàn ông có giọng nói dịu dàng lại là kẻ có lá gan nhỏ, giới giang hồ miền Bắc không ai không biết đến Sáu Lượng, một kẻ từng “uống máu” kẻ thù theo đúng nghĩa đen. 10 năm trước hắn xưng hùng xưng bá ở một số mỏ vàng ở Quảng Nam, sau vì tranh chấp địa bàn, mất đi quyền lực ở trong Nam liền dạt ra ngoài Bắc, thầu lại một số mỏ vàng ở Thái Nguyên. Nghe đồn trước đây có kẻ phản bội Sáu Lượng, hắn đã mổ sống, moi tim và uống máu kẻ phản bội ấy trước mặt đàn em, trở thành một truyền kỳ trong giới giang hồ về sự tàn bạo và điên cuồng của mình.

Ít người biết, tuy Sáu Lượng lớn lên ở miền Tây Nam Bộ, chất giọng đặc sệt miền Nam nhưng thực chất hắn là người gốc Bắc, là đứa trẻ sinh ra trong sự bất đắc dĩ của một cô gái mới 15 tuổi, bị vứt bỏ ở cổng chùa, được sư thầy đưa vào Cần Thơ để một gia đình hiếm muộn nuôi nấng. Sau này trở về Thái Nguyên, hắn mới vô tình gặp lại mẹ ruột của mình, người nhận ra hắn bởi vẻ ngoài giống hệt cha mình. Và mẹ ruột của hắn cũng chính là mẹ Vân Hiền, đứa em gái kém hắn 7 tuổi.

“Anh hai, bọn họ dồn ép em vào đường cùng rồi!” Vân Hiền cười nhạt ngồi xuống, mở lon bia trên bàn dốc thẳng vào cổ họng. Cô khinh thường sự vô học, côn đồ và tàn nhẫn của anh trai mình, nhưng lại không thể không dựa vào thế lực đó. Anh trai cô tuy là dân giang hồ nhưng có tiền, có thế lực ngầm sẵn sàng giết người vì cô. Năm 12 tuổi, bố Vân Hiền qua đời. Mẹ cô xin được một công việc ở bãi đào vàng nên thỉnh thoảng cô cũng mang cơm tới cho mẹ. Có một lần vô tình Vân Hiền chứng kiến cảnh hai anh em gã chủ mỏ vàng thay nhau làm tình với mẹ cô. Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ trong cơn hoan lạc của họ khiến Vân Hiền sợ hãi. Cô lập tức đánh rơi hộp cơm mà mình chuẩn bị cho mẹ. Hoá ra…công việc của mẹ là vậy sao? Là tới bãi đào vàng làm “gái” phục vụ đám đàn ông thiếu thốn tình dục này?

Gã anh đã xong việc, gã em còn đang hùng hục trên người mẹ cô liền dừng lại nhìn con bé Vân Hiền mới 12 tuổi đang nước mắt đầm đìa chứng kiến cảnh mẹ mình phục vụ đàn ông, gã anh liền túm cô lại.

“Ấy con bé này có phải con của em không Trinh?”

Gã em thấy cô chỉ là một đứa trẻ liền tiếp tục “công việc” của mình, giao động càng mạnh trên thân thể trắng trẻo của người phụ nữ đỏ da thắm thịt nhất làng.

“Dừng…dừng…con…con…em…” Vân Trinh vừa thở dốc vừa quằn quại, lại nghĩ tới con gái đang chứng kiến cảnh xấu hổ này của mẹ thì muốn dừng lại, nhưng bà ta biết Đổng “lé” đang sung, làm hắn cụt hứng sẽ chẳng có kết cục gì tốt đẹp.

Đặng “ruồi” ngồi xổm xuống, hai tay vẫn đang nằm chặt lấy hai khuỷu tay của Vân Hiền, cười lớn “Con bé này lớn lên chắc chắn sẽ còn đẹp hơn mẹ. Vân Trinh, em thật khéo đẻ!”

Vân Hiền hoảng sợ giật tay ra khỏi Đặng “ruồi”, quay lưng bỏ chạy khỏi nhà gỗ, sau lưng là tiếng gầm lên vì sung sướng của Đổng “lé”…

“Mẹ, mẹ thật ghê tởm!” Khi Vân Trinh trở về, Vân Hiền đã nói với mẹ mình như vậy.

Vân Trinh cười nhạt, tay bà run run “Ghê tởm? Mày đang được những đồng tiền ghê tởm nuôi lớn. Ăn nhờ những đồng tiền này, mặc nhờ những đồng tiền này…” Bà ta tiến tới nắm chặt bả vai Vân Hiền, cười lớn “Sinh ra trong một gia đình nhà nghèo, không làm gái thì làm gì? Mẹ mày đang làm tất cả vì mày, mày lại dám mở mồm nói mẹ mày ghê tởm ư?”

Vân Hiền khóc lớn, bỏ chạy khỏi nhà. Nó đụng phải Kha Lân, đứa trẻ cũng sinh ra trong một gia đình nhà nghèo như nó nhưng luôn là đứa trẻ xuất sắc, luôn là tấm gương cho mọi đứa trẻ khác nói theo.

Nó nức nể kể qua loa với thằng nhóc là nó bị mẹ mắng, rằng…nhà nghèo lớn lên sẽ rất khổ, phải không? Nó không dám nói mẹ nó làm gái, nó sĩ diện, cực kỳ sĩ diện.

“Đừng lo, sau này lớn lên giàu có, anh sẽ lo cho Vân Hiền một cuộc sống sung túc, đầy đủ!” Kha Lân xoa đầu con bé.

Vân Hiền tin, tin rằng khi lớn lên Kha Lân sẽ rất tài giỏi, rất giàu có, sẽ lo cho nó một cuộc sống sung túc đầy đủ. Chắc chắn vậy!

Năm 15 tuổi, Đặng “ruồi” sai người đến bắt cóc nó, cướp đoạt đi lần đầu tiên “thật sự” của Vân Hiền. Sau này cô ta đã đi vá màng trinh để lừa dối Kha Lân.

Năm Vân Hiền 19 tuổi, Sáu Lượng chiếm đoạt mỏ vàng của hai anh em Đổng – Đặng, chém cụt tay Đổng “lé”, giết chết Đặng “ruồi”. Một cô gái 19 tuổi từng sống trong nhục nhã đã cả đêm ở trong hang động băm xác Đặng “ruồi” thành trăm, nghìn mảnh. Sáng sớm hôm ấy, Vân Hiền lảo đảo bước ra ngoài, cả cơ thể đầy máu thịt nhầy nhụa, nước mắt thành dòng chảy xuống khuôn mặt. Vân Trinh trông thấy cảnh ấy đã ốm một trận khủng khiếp, sau đó hai tháng thì qua đời. Bà ta không thể tưởng tượng những gì mình làm, những gì đã bắt con gái phải chứng kiến và những gì người tình của bà ta gây ra với đứa con gái 12 tuổi đã biến đổi cô ta như thế nào, biến đổi cuộc đời một con người như thế nào.

Với Vân Hiền, Kha Lân là ánh sáng cuộc đời, là người đàn ông tựa như chúa cứu thế có thể cứu vớt cuộc sống tăm tối và đoạ đầy của Vân Hiền khỏi vũng bùn lầy bẩn thỉu. Nhưng chúa cứu thế, hình như đã buông tay cô ta mất rồi!

“Ai?” Sáu Lượng nhẹ nhàng hỏi.

“Gia đình bọn họ đã ngắm một cô con dâu hoàn hảo. Cô ta…hãm hại em!” Vân Hiền đẫm nước mắt nhìn Sáu Lượng.

Sáu Lượng rất chiều chuộng Vân Hiền. Ngay từ lúc mẹ hắn nhận ra hắn và thông báo rằng hắn có một đứa em gái, hắn đã thương yêu nó. Một đứa trẻ 16 tuổi có ánh mắt lạnh nhạt, kiên định và kiêu ngạo hơn bất kỳ đứa trẻ cùng tuổi nào mà hắn biết. Sau đó hắn biết, hàng đêm Đặng “ruồi” vẫn giày vò thân xác của em gái mình, còn mẹ hắn vẫn chấp nhận làm nô lệ tình dục cho hai anh em Đổng – Đặng, và mặc dù bà biết Vân Hiền cũng bị Đặng “ruồi” lạm dụng, bà ta vẫn hèn nhát không dám lên tiếng, cũng chẳng dám thái độ với hai gã chủ mỏ vàng đê tiện kia. Kể từ ngày ấy, Đặng “ruồi” đã lên kế hoạch chiếm đoạt mỏ vàng, lấy mạng hai anh em Đổng – Đặng. Rất tiếc Đổng “lé” đã chạy trốn, Đặng “ruồi” sau khi bị hắn giết thì bị Vân Hiền băm xác thành trăm nghìn mảnh, ném xuống sông cho cá ăn.

Vân Hiền vẫn luôn không chấp nhận hắn thực sự như một người thân, vì cô không thích gần gũi đám “giang hồ”, không muốn có liên quan đến những kẻ “ngoài vòng pháp luật, xuất thân ti tiện”. Và mặc dù hắn biết Vân Hiền có tới gần hắn cũng là vì muốn lợi dụng quyền lực trong thế giới ngầm để trợ giúp cho mục đích của cô, nhưng hắn vẫn chấp nhận. Ai bảo hắn chỉ có một đứa em gái, lại lớn lên đáng thương như thế?

Rầm!

Sáu Lượng đập tay xuống bàn kính, những mảnh kính nứt ra.

“Anh sẽ đốt nhà bọn chúng!”

“Không được, đó là chồng em!” Vân Hiền cắn môi lắc đầu.

“Em vẫn coi hắn là chồng? Bọn em đã tổ chức đám cưới hay đăng ký kết hôn chưa? Nếu hắn thực sự coi trọng em thì đã không lấy người đàn bà khác rồi bắt em chờ đợi ngần ấy năm…”

“Anh ấy có nỗi khổ riêng…”

“Nỗi khổ? Hừ, thực chất là tham tiền tài. Năm xưa anh đã nói với em để anh xuất hiện dằn mặt thằng nhãi ấy, để xem nó có dám lên thành phố lấy vợ không thì em không đồng ý. Sau này còn phải nhúng tay xử lý vợ con hắn giúp hắn, em thấy em có ngu không hả Hiền?”

“Không được, để gia đình anh ấy và anh ấy biết em có liên quan đến xã hội đen à?” Điều Vân Hiền sợ nhất là những người trong xã hội biết cô có một người mẹ làm gái, một người anh giang hồ, đâm chém, giết người. Họ có thể có tiền, nhưng trong xã hội, họ vẫn là tầng lớp hạ lưu, sống nhờ dẫm đạp lên máu tanh của người khác. Vân Hiền có thể nghèo khó nhưng nhất định phải giữ bản thân mình mang danh “con của một người lính từng có công với đất nước, con của một nông dân hiền lành”, chứ nhất quyết không chấp nhận mình mang danh con của một người đàn bà làm đĩ, em gái của một tay giang hồ. Mà cô ta biết, gia đình Kha Lân vốn sĩ diện, cũng sẽ không bao giờ coi trọng cô ta nếu cô ta để lộ xuất thân như vậy.

“Xã hội đen thì sao? Em đang cần nhờ đến xã hội đen giúp đỡ đấy…” Sáu Lượng cười nhạt cay đắng. Hắn không thể lý giải được suy nghĩ trong đầu em gái mình.

“Anh hai…anh giúp em đi…bọn họ sắp gạt bỏ em, sắp vứt em đi rồi. Cô ta…cô ta hãm hại em…” Vân Hiền khóc nức nở, Sáu Lượng lại mềm lòng.

Cầm hồ sơ trên tay, Sáu Lượng rít một hơi thuốc thật dài. Cô gái là đại diện tập đoàn Hoàng Hải, Dương Cẩm Tú, mới từ Mỹ trở về, hồ sơ trắng trơn không một vết nhơ. Một cô gái xinh đẹp, có điều kiện tốt như vậy, lại để ý tới thằng “em rể” tham tiền Kha Lân?

Kha Lân tính ra cũng là một kẻ có tài, lại có chút thành công, nhưng so với tinh anh trong xã hội, hắn cũng chỉ là dạng tầm thường. Cỡ như cô gái này có thể yêu thiếu gia, công tử nhà giàu sinh ra đã ngậm thìa vàng mới đúng, không thì ít ra cũng phải là thạc sỹ – tiến sỹ trở về từ nước ngoài, vậy mà cô ta biết Vân Hiền là tình nhân, còn có con với anh ta, không rút lui còn ra sức chen chân vào? Thật kỳ lạ.

Hoàng Hải – Mạc gia, dù đã hứa với em gái sẽ giúp đỡ nó đối phó với Dương Cẩm Tú, nhưng Mạc gia không phải dễ chọc, nhất là kẻ từng lăn lộn ở tam giác vàng, Mạc Đông Phong.

“Cô ta có liên quan đến Sáu Lượng ư?” Đông Phong đứng bên cửa sổ nhìn xuống sân vườn tầng 1, nơi Thanh Trà đang khoan thai ngồi đọc sách dưới nắng. Nước da cô dưới nắng càng trở nên trắng trẻo, cái cổ mảnh khảnh cao cao, thật xinh đẹp. Cô…từ chối hắn. Cô đã từ chối hắn. Trong lòng Đông Phong thoáng một tia đắng nghét.

“Tối qua cô ta đã tới quán karaoke mà Sáu Lượng cùng đàn em bao trọn, sau khi vào 2 tiếng thì trở ra, tinh thần có vẻ phấn chấn hơn lúc đi vào. Có lẽ đã đạt được thoả thuận nào đó với hắn ta!”

Sáu Lượng – ông trùm mới của giới giang hồ miền Bắc, mặc dù xuất thân từ Tây Nam Bộ. Hắn lạnh nhạt, tàn nhẫn, đặc biệt vô cùng tàn nhẫn. Chỉ là, so với Mạc gia, có 10 Sáu Lượng đi chăng nữa, vẫn chỉ là một con tép mà thôi.

“Có điều tra được mối quan hệ không?”

“Theo điều tra thì mẹ Vân Hiền từng làm ở khu mỏ vàng mà Sáu Lượng cướp được từ hai anh em Đổng – Đặng, bọn họ có thể quen nhau từ thời thiếu niên!”

“Sáu Lượng, tên này không phải là không có đầu óc, chỉ là…hơi nóng tính một chút. Hắn rất liều, vô cùng liều, ra tay cũng hết sức tàn nhẫn. Hắn ta từng moi tim đàn em và uống máu của hắn ta trước mặt rất nhiều người, chuyện này không phải là lời đồn, đó là sự thật!” Đông Phong bình tĩnh nói “Tạm thời không biết hắn ta và Vân Hiền có quan hệ sâu xa như thế nào, nhưng năm xưa người giúp đỡ cô ta giết chết Thanh Trà, chắc chắn là đàn em của Sáu Lượng!”

“Theo cậu thì chúng ta nên làm thế nào? Thế lực ngầm của hắn ta không nhỏ, cũng không dễ giải quyết. Đặc biệt nếu bất cứ biến động nào xảy ra, hắn ta cũng có thể rút về khu mỏ đào vàng của hắn lẩn trốn. Khu mỏ vàng luôn là nơi mà chính quyền không thể can thiệp. Hàng ngày đều có những người chết đi, nhưng…xã hội không ai quan tâm đến bọn họ!”

Luôn có hàng chục, hàng trăm những tên tội phạm truy nã lẩn trốn đến các khu mỏ vàng, cảnh sát cũng không thể rờ tay tới được.

“Đối với thiên sứ thì có thể dùng luật trời, nhưng đối với ác quỷ…chắc chắn phải dùng luật rừng rồi!” Đông Phong cười lớn, hai bàn tay siết chặt. Hắn đã từng lăn lội nhiều năm ở tam giác vàng, bán mạng kiếm tiền cho Hoàng Hải. Hắn là Mạc gia, Mạc Đông Phong. Kẻ thù của hắn, nhất định không thể sống yên!

“Cử một vệ sĩ theo sát Thanh Trà nhưng đừng để cô ấy phát hiện ra. Tôi sợ gã Sáu Lượng kia sẽ giở trò!” Bắt cóc, giết người, đó là những gì mà băng nhóm giang hồ của Sáu Lượng thường xuyên thực hiện. Dù biết Dương Cẩm Tú là người của Hoàng Hải, của Mạc gia, nhưng sắp xếp cho hiện trường trở thành một tai nạn là nghề của chúng.

Thanh Trà vừa tan sở thì đã gặp Hùng Thịnh. Hắn tựa cửa như đang chờ đợi ai, vẻ ngoài nổi bật khiến nhân viên trong công ty không ai là không ngoái nhìn.

Thanh Trà có một dự cảm không tốt, hình như hắn đang đợi mình thì phải? Nhưng cô vẫn tiếp tục bước, chỉ gật đầu nhẹ thay cho lời chào.

Hùng Thịnh chợt nắm lấy cổ tay Thanh Trà “Cẩm Tú…”

Thanh Trà nhìn xuống cổ tay mình, hắn liền buông ra “Sao lại lạnh nhạt với tôi thế? Hôm nay tôi rảnh, em có rảnh không? Chúng ta đi ăn tôm hùm…”

Dạo gần đây gã giám đốc này biệt tăm biệt tích, không quẩn quanh Thanh Trà làm phiền cô nữa. Cô thư ký Thiên Lý của hắn ta cũng giảm bớt hành vi bất mãn với Thanh Trà. Nghe đâu hắn bận một dự án tít tận Bắc Kinh, bận tới chóng cả mặt, ăn còn chẳng có thời gian.

“Nghe nói giám đốc rất bận phải không? Anh nên về nghỉ ngơi sớm đi, tôm hùm có lẽ…để lúc khác!” Thanh Trà mỉm cười.

“Xin em mà, làm ơn đi!” Hùng Thịnh chớp mắt vẻ mặt đáng thương “Tôi bận tới nỗi chẳng có thời gian ăn, chỉ được ăn mì úp suốt 1 tháng nay đấy. Hôm nay mới có thời gian ăn thì bạn bè đều bận, em không thể dành cho tôi 2 tiếng sao?”

Nhìn vẻ mặt tỏ vẻ đáng thương của Hùng Thịnh, Thanh Trà chợt phì cười “Thôi được rồi, ăn rồi về sớm nhé, hôm nay tôi hơi mệt!”

“Đợi chút tôi lấy xe!”

Hùng Thịnh lái Audi chở người đẹp đi ăn, chợt nhìn qua gương chiếu hậu thấy một chiếc ô tô 7 chỗ dán kính đen khả nghi bám theo từ nãy. Cùng lúc điện thoại của hắn vang lên, hắn liền đeo tai nghe lên tai “Alo, Hùng Thịnh nghe đây!”

“Cậu Thịnh phải không? Cẩm Tú nhà tôi đi cùng cậu à?” Giọng Bác Bạc vang qua ống nghe, dường như có gì đó không trầm tĩnh như ngày thường.

“Sao bác biết?”

“Chuyện gì của Cẩm Tú tôi đều biết. Cậu lái xe đưa cô ấy tới bệnh viện Hồng Ngọc ngay lập tức, nhé…”

“Có chuyện gì?”

“Đông Phong cậu ấy…bị thương!”

Hùng Thịnh im lặng, lại liếc chiếc xe 7 chỗ đằng sau dường như đang tính vượt lên. Hắn liền lớn giọng “Alo…alo…bác nói gì cơ tôi không nghe rõ…alo…” sau đó dập máy, lẩm bẩm “Nói nhảm gì vậy? Chắc say rượu…” sau đó lén chuyển điện thoại sang chế độ máy bay. Thanh Trà đang nhìn ra đường nên không để ý.

“Bám chắc, có người bám theo chúng ta!” Hùng Thịnh chợt nói lớn, sau đó nhấn ga phóng vút đi.

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
5 (100%) 1 vote

Có thể bạn quan tâm

Hạnh Phúc Sẽ Đến Truyện ngôn tình có thật 100% cực hay và hấp dẫn

Hạnh Phúc Sẽ Đến Truyện ngôn tình có thật 100% cực hay và hấp dẫn

Các bạn đang đọc truyện tại website: Truyenaudiohay.com hôm nay Truyện audio hay xin gửi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *