Home » Tiểu Thuyết » Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh

CHƯƠNG 23

“Sao giờ này cô mới về? Bác Bạc tìm cô khắp cả buổi tối, gọi cho cô thì không được!” Thanh Trà vừa bước vào nhà thì giúp việc đã hớt hải chạy tới.

“Máy của tôi hết pin, tôi đi ăn cùng một người bạn…” Thanh Trà bối rối nhìn vẻ hốt hoảng của chị Huệ “Có chuyện gì sao?”

“Cậu chủ…cậu chủ bị người ta đâm vào bụng, đang cấp cứu ở bệnh viện…”

Cái gì? Thanh Trà sững người, tim thắt lại.

Loading...

“Đi…đi thôi, lái xe đã chuẩn bị sẵn để đưa cô đi ngay rồi!”

Thanh Trà ngồi trên xe thấp thỏm, cô cắm điện thoại vào sạc trên xe hơi rồi khởi động lại máy, gọi điện cho quản gia Bạc “Tôi đây, máy tôi hết pin. Anh ấy sao rồi?”

“Cô đến ngay đi, đến rồi nói!”

“Tôi đang trên đường đi!”

Thanh Trà nắm chặt điện thoại trên tay, không ngừng run rẩy. Không, Đông Phong không thể có chuyện được, không thể. Cô nhớ tới ngày ba cô tự sát, ngày dì cô bỏ đi, cô cũng có tâm trạng hoảng sợ và bất lực như thế này. Lẽ nào cô là sao chổi? Lẽ nào những người thân bên cạnh cô đều sẽ lần lượt rời khỏi cô mà đi? Đông Phong, hắn không phải người thân của cô, nhưng là người mà cô phải dùng cả cuộc đời mình để trả nợ ân tình. Hơn nữa trong tim cô, hắn có một vị trí cực kỳ quan trọng, đủ để cô cảm thấy đau thắt khi thấy hắn gặp nguy hiểm. Có lẽ Thanh Trà đã động lòng, động lòng trước sự tử tế, bao bọc và mạnh mẽ của hắn, nhưng càng động lòng cô lại càng trốn tránh. Người như cô, xứng đáng để hắn yêu sao?

Thanh Trà đặt tay lên lớp kính của phòng bệnh đặc biệt, bên trong Đông Phong đang nằm thở oxi sau ca phẫu thuật giành giật sự sống với tử thần.

“Ai đã tấn công anh ấy?” Thanh Trà di ngón tay lên hình bóng qua lăng kính của Đông Phong, tựa như cô có thể chạm vào hắn. Cô hoảng sợ, thực sự sợ hãi nếu thả tay xuống, cô sẽ vuột mất hắn, sẽ không thể gặp gã đàn ông bá đạo nhưng ấu trĩ ấy một lần nữa.

“Người của cậu chủ đang điều tra, có lẽ là kẻ thù cũ vì gần đây cậu ấy hầu như đã rút ra khỏi thế giới ngầm rồi!” Bác Bạc khoanh tay, mắt cũng không rời khỏi Đông Phong đang thở một cách khó nhọc trên giường bệnh. Ông đã chứng kiến hắn trưởng thành, đã chứng kiến hắn từ một thiếu niên 16 tuổi ngây ngô trở thành một người đàn ông già dặn, chín chắn, tài giỏi. Với Dương Bạc, Đông Phong giống như một nửa con trai của ông vậy. Đông Phong không phải một đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa, hắn được tôi luyện bằng máu và nước mắt, cũng đã từng đối mặt với tử thần vô số lần. Nhưng con người là máu thịt chứ không phải máy móc, hắn cũng không còn trẻ nữa, không thể nay bị đâm chém, mai bị trọng thương được. Chính vì vậy hắn đã rút chân ra khỏi giới giang hồ, rút chân ra khỏi những thế lực đen, chỉ để lại một số thân tín cai quản mảng “nóng” của Hoàng Hải mà chủ tịch giao phó. Người như hắn có rất nhiều kẻ thù, nhưng không phải kẻ nào cũng dám động vào người thừa kế của Hoàng Hải, Mạc gia Mạc Đông Phong.

“Ở đâu? Có camera không?” Thanh Trà lạnh nhạt hỏi.

“Ở bãi xe của công ty. Hắn mặc áo nỉ có mũ trùm, đội mũ lưỡi chai và đeo khẩu trang. Hắn đâm một nhát rất chính xác không hề run tay vào phổi trái của cậu chủ, sau đó lái một chiếc Vios đen rời đi. Camera không quay được mặt hắn nhưng quay được biển số xe. Tuy vậy tôi cho rằng hắn là sát thủ chuyên nghiệp, vì thế biển số xe chắc chắn cũng là giả!”

“Đã là sát thủ chuyên nghiệp vì sao không đâm vào tim lại đâm vào phổi?”

“Cậu Phong không phải người thường, cậu ấy đã lăn lộn ở khu vực tam giác vàng rất nhiều năm. Tôi nghĩ có thể hắn định đâm vào tim nhưng cậu Phong đã tránh, bởi vậy dao trượt xuống phổi. Chi tiết thế nào có lẽ nên đợi cậu ấy tỉnh lại đã!”

“Có…có phải…do tôi không?” Thanh Trà chợt nhìn thẳng vào bác Bạc “Là Sáu Lượng phải không?”

Dương Bạc hơi ngạc nhiên nhìn Thanh Trà “Sao cô biết Sáu Lượng?”

“Tôi đã nghe anh ấy và bác nói chuyện về Sáu Lượng…”

“Không thể là hắn. Nếu là hắn, hắn sẽ tấn công cô chứ không phải cậu chủ!”

Thanh Trà im lặng nắm chặt tay. Nếu là Sáu Lượng và Vân Hiền, thì dù có chết cô cũng phải lôi bọn họ chết theo. Hại cô thì được, nhưng Đông Phong thì không được. Cô đã nợ hắn cả tính mạng của mình, càng không thể để bọn chúng động bàn tay bẩn thỉu của mình đến hắn.

“Cô đã đi đâu cả tối, tôi gọi cho cô mãi không được. Lúc chưa hoàn toàn hôn mê, cậu chủ cứ gọi mãi tên cô…” Bác Bạc chợt nhíu mày hỏi “Tôi gọi cho vệ sỹ mà cậu chủ cử theo cô thì bọn họ nói cô đi cùng Hùng Thịnh, tôi gọi cho cậu ta nhưng cậu ta nghe xong thì dập máy, sau đó vệ sỹ mất dấu cô!”

Hùng Thịnh ư? Thanh Trà nhớ đến cú điện thoại buổi chiều, hoá ra hắn biết Đông Phong bị thương, vậy mà hắn lấp liếm tiếp tục đưa cô đi ăn, ăn xong còn kỳ kèo đưa cô đi xem phim, khiến cô mất thời gian cả buổi tối bên hắn.

“Có thể là Hùng Thịnh cho người tấn công anh ấy không?” Thanh Trà nghi ngờ.

Dương Bạc suy ngẫm trong giây lát, giữa họ có một món nợ, một sự hiểu lầm, nhưng không thể vì lý do ấy mà Hùng Thịnh dám cho người tấn công Đông Phong được. Hắn chưa có cái gan ấy.

Bác Bạc lắc đầu “Không phải!”

Thanh Trà rút điện thoại ra gọi cho Hùng Thịnh, cô lạnh nhạt “Tôi đang ở bệnh viện Hồng Ngọc, anh đến gặp tôi được chứ? Tôi có chuyện muốn hỏi anh…”

Hùng Thịnh cô độc trước sảnh bệnh viện, ánh mắt khổ sở nhìn theo bóng dáng mảnh mai của Cẩm Tú đang tiến lại.

Chát!

Thanh Trà giương tay tát vào mặt Hùng Thịnh một cái thật mạnh, người đi qua đi lại trong bệnh viện ngạc nhiên nhìn bọn họ.

“Anh biết anh ấy gặp nguy hiểm, vậy mà anh giả vờ lấp liếm không nói cho tôi biết sao? Anh có âm mưu gì, hay anh chính là kẻ chủ mưu hãm hại Đông Phong?” Thanh Trà tức giận. Cô nhớ lại, cả bữa ăn hắn có vẻ kỳ lạ, ăn rất chậm, còn nói rất nhiều. Ăn xong cô đòi về, hắn còn đòi đi xem phim, còn kỳ kèo bắt cô đi bằng được. Thấy hắn tỏ vẻ cô độc đáng thương, Thanh Trà đành chiều hắn, không nghĩ hắn làm tất cả là muốn níu chân cô không cho cô trở về với Đông Phong, trong khi anh ấy đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, ngàn cân treo sợi tóc, cô lại vui vẻ ăn ăn uống uống với hắn, đi xem phim với hắn.

“Anh không muốn em lo lắng, có em ở bên cạnh thì bác sỹ cũng không thể phẫu thuật thành công hơn, đúng không? Vả lại…em là con của Dương Bạc, không liên quan đến Mạc Đông Phong, hắn ta có làm sao em đến thăm là được, đâu cần phải ngay lập tức có mặt chứ?” Hùng Thịnh tỏ vẻ oan ức nói.

“Đó là chuyện của anh à? Từ bao giờ chuyện của tôi lại cần tổng giám đốc quản? Tôi chỉ là trợ lý của thư ký giám đốc, không phải người nhà anh!”

“Nếu anh nói…anh thích em, muốn quản chuyện của em, không muốn em ở bên cạnh Mạc Đông Phong có được không?” Hùng Thịnh chợt nắm tay cô, nghiêm túc nói.

Thanh Trà giật tay mình khỏi tay hắn, cười gằn “Anh điên rồi, đừng nói nhảm nữa. Kể từ mai tôi nghỉ việc!”

Thanh Trà xoay người định rời đi. Tự cho mình là đúng, tự cho mình có quyền ảnh hưởng đến cô ư? Hùng Thịnh, anh là một gã khốn, một thằng điên. Thích tôi? Tôi lại càng không bao giờ thích một kẻ ích kỷ như anh.

“Anh có gì không bằng hắn ta? Tiền bạc, quyền lực, cái hắn ta có thể cho em anh sẽ cố gắng để em có tất cả…” Hùng Thịnh chợt níu vai cô “Anh còn là người đàng hoàng, tay anh chưa từng dính máu. Hắn ta khác, cái gì hắn cũng đã từng nhúng tràm, bởi vậy ở bên cạnh hắn em sẽ luôn nguy hiểm. Ở bên cạnh anh sẽ khác, anh sẽ bảo vệ em!”

Thanh Trà gạt tay hắn, bình tĩnh nhìn thẳng vào đôi mắt tuyệt vọng của Hùng Thịnh “Mặc dù tay anh ấy từng nhuốm máu, tôi cũng tình nguyện ở bên Mạc Đông Phong, không phải anh!”

Trước khi nhận nhiệm vụ ở khu vực tam giác vàng, cai quản các mảng đen của tập đoàn Hoàng Hải, Đông Phong từng là bạn đại học của Hùng Thịnh. Hai người bọn họ một đen, một trắng, một người bá đạo và lạnh lẽo, một người là chính nhân quân tử dịu dàng, tài giỏi, là hai thiếu niên nổi bật nhất của trường đại học lúc bấy giờ, khiến bao nhiêu trái tim thiếu nữ xao xuyến. Dĩ nhiên vẻ ngoài của Đông Phong nổi bật hơn nhưng lại là người lạnh lùng, khó gần, không gần nữ sắc. Còn Hùng Thịnh là chàng trai đa tài, dễ gần, bởi vậy đa số con gái chỉ dám đứng nhìn Đông Phong từ xa, còn Hùng Thịnh lại có nhiều bạn gái hơn. Năm ấy Hùng Thịnh nhận lời yêu của cô hotgirl khoa ngoại ngữ, ngoại hình xinh đẹp, nổi bật, gia thế lại vô cùng xuất sắc. Họ yêu nhau được 3 tháng, đến một ngày Hùng Thịnh nhận ra hoá ra Lan Phương, người mà hắn yêu thương ở bên hắn chỉ vì muốn tiếp cận Mạc Đông Phong.

“Anh ấy không hứng thú với con gái, bởi vậy muốn ở bên cạnh anh ấy, em phải thông qua anh!”

“Xin lỗi, người mà ban đầu em thích là Đông Phong. Trước đây là vậy, bây giờ cũng vậy, sau này cũng vẫn vậy!”

Lan Phương đã nói với Hùng Thịnh như thế. Đêm ấy hắn say. Trong cơn say hắn lảo đảo đi tìm người yêu của mình để “làm cho ra lẽ” thì bắt gặp cảnh Lan Phương đang gục đầu trong ngực Đông Phong, nức nở khóc. Sau đó…cô ấy hôn Đông Phong, mà hắn cũng không từ chối nụ hôn này.

Hùng Thịnh trốn trong một góc, nhìn bọn họ hôn nhau, cả cơ thể run rẩy, kích động nhưng không dám tiến tới tách bọn họ ra, cũng không đủ dũng cảm tặng cho bạn thân mình vài quả đấm.

Đông Phong là con trai riêng của công ty Hoàng Hải.

Lan Phương kia cũng là con gái rượu của một quan chức chính phủ.

Còn hắn – chỉ là một sinh viên nghèo, có chút ngoại hình, có chút tài năng, hắn – không có tiền cũng chẳng có quyền, vậy lấy gì để đấu lại bọn họ?

Kể từ đó, Hùng Thịnh rời xa Đông Phong, không còn là bạn hắn nữa. Hắn chưa từng tỏ ra thù địch, cũng chưa từng tỏ ra ghét bỏ người bạn thân cũ của mình. Sự thù hận ấy, hắn đã giấu thật sâu ở trong tim.

Hùng Thịnh có một tâm bệnh. Nếu giữa Đông Phong và hắn, đàn bà sẽ chọn Đông Phong.

Kể cả sau này hắn có là tổng giám đốc, lái một chiếc xe mấy trăm nghìn đô.

Sở hữu tài sản hàng triệu đô.

Bọn họ – đàn bà, cũng sẽ chọn Đông Phong, không phải hắn!

Cẩm Tú, em giống cô ta, em chọn hắn phải không? Sẽ có ngày em phải hối hận. Hùng Thịnh lạnh lẽo nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của người con gái ấy.

Khi Thanh Trà quay lại khu bệnh đặc biệt thì thấy một người đàn ông trung niên đang đứng cạnh quản gia Bạc, sắc mặt lo lắng nhìn vào bên trong phòng hậu phẫu, nơi Đông Phong đang hồi sức sau phẫu thuật.

Ông ta khoảng 60 tuổi, có chiều cao tương đối, khuôn mặt sắc cạnh, ánh mắt vô cùng tinh anh, ngoại hình có đến 5 phần giống với Đông Phong. Có lẽ là chủ tịch Hoàng Hải, Mạc Đông Hưng.

“Nó sao rồi?” Thanh Trà nấp một bên nghe hai người nói chuyện. Cô không biết mình xuất hiện trước mặt chủ tịch Hoàng Hải lúc này có nên hay không, với tư cách gì? Tốt nhất đừng nên xuất hiện thì hơn.

“Phẫu thuật thành công, bác sỹ nói ngày mai sẽ tỉnh lại, thưa chủ tịch!” Bác Bạc cúi mình lễ phép trả lời.

“Tôi tin Bạc quản gia sẽ thu xếp ổn thoả nhất. Phong, nó là đứa bướng bỉnh…” Mạc Đông Hưng chầm chậm nói.

“Chủ tịch hãy yên tâm, trước khi cậu chủ hồi phục hoàn toàn, tôi sẽ tìm được kẻ gây ra việc này. Tuyệt đối không để cậu ấy nhúng tay!”

“Nếu là thằng Hoà hay bà ấy thì dừng lại, báo lại cho tôi!” giọng Mạc Đông Hưng chợt trầm xuống, đượm buồn. Bao nhiêu năm trôi qua, Đông Phong cũng chính là cái gai trong mắt vợ ông và con trai cả Mạc Đông Hoà. Bọn họ chắc hẳn không chỉ một lần muốn ra tay với Đông Phong, nhưng thằng nhóc này, đứa con trai này của ông cũng chưa từng là một thằng nhóc hiền lành, chịu để cho người khác bắt nạt. Đó là điều khiến ông tự hào, cũng là điều khiến ông lo sợ.

“Vâng thưa chủ tịch!”

Mạc Đông Hưng định xoay người đi, nhớ ra gì đó lại nói “Đứa con gái mới tìm thấy của anh đâu, Bạc, tôi chưa thấy con bé!” Phải biết Đông Phong cực kỳ không thích gần gũi con gái, ngay cả khi con bé kia có là con gái ruột của Dương Bạc, nó cũng không bao giờ chấp nhận cho con bé ở lại Ocean, bởi vậy Mạc Đông Hưng khá tò mò về cô bé này.

“Con gái tôi vừa ra ngoài mua nước, thưa chủ tịch!” Bác Bạc mỉm cười, không nóng không lạnh đáp.

“Lần sau đưa nó tới Mạc gia ăn cơm, con gái của Bạc quản gia cũng như cháu gái của Mạc Đông Hưng tôi. Tất niên này đi…”

“Vâng, thưa chủ tịch!”

Mạc Đông Hưng vừa định xoay người đi thì một người phụ nữ hớt hải bước đến, giọng nói vang tới tai Thanh Trà hết sức quen thuộc.

“Thằng Phong bị thương, vì sao không nói cho em biết?”

Thanh Trà sững người, lúc này cô nấp trong một góc khuất, không nhìn rõ diện mạo người phụ nữ này. Nhưng giọng nói ấy…giọng nói ấy hết sức quen thuộc. Không phải mẹ cô, người mẹ đã bỏ đi 10 năm sao?

“Thu Hoài, đi chậm lại, đừng vội kẻo ngã!” Giọng Mạc Đông Hưng đầy ân cần “Anh không báo cho em biết là sợ em đến đây, bà ấy cũng đến, hai người lại giáp mặt nhau!”

“Đông Phong cũng như con trai em, sao em có thể không đến xem nó thế nào được chứ!”

Là bà ta. Là người mẹ vô trách nhiệm đã bỏ chồng mới chết, bỏ đứa con gái mới 18 tuổi chập chững bước vào đời mà rời đi. Thậm chí ngày đứa em gái thay mình chăm sóc con của bà ta chết, bà ta cũng không hề xuất hiện.

Trịnh Thu Hoài, người mẹ đáng kính của Thanh Trà. Hoá ra…bà ta là nhân tình của Mạc Đông Hưng ư?

Hai dòng đời full – Truyện ngôn tình tác giả Nghiêm Diệu Linh
4 (80%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện ngôn tình hiện đại: Oppa Em Nhớ Anh (Full) cực hay và hấp dẫn

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện ngôn …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *