Home » Truyện Ma » Ma Búp Bê – Oan Hồn Trở Lại Full – Truyện ma mới nhất 2017

Ma Búp Bê – Oan Hồn Trở Lại Full – Truyện ma mới nhất 2017

PHẦN 3

Tôi hét lên một tiếng, ngã ngồi xuống che mặt. Khi mở mắt thì ngăn tủ trống rỗng, không có đứa trẻ con nào trong đó cả, huống chi là Mimi nhà tôi với khuôn mặt toàn máu.

Tôi bật khóc nức nở, cố khiến mình bình tĩnh lại. 30s sau chồng tôi xuất hiện, lo lắng “Sao thế? Anh nghe thấy tiếng em hét…” tôi hoàn hồn ôm chẩm lấy chồng, muốn nói lại thôi, sau đó tôi đáp qua loa “Em thấy một con chuột…” chồng tôi cười tôi nhát, sau đó cùng tôi về phòng ngủ. Cả đêm tôi cứ trằn trọc.

Rõ ràng tôi không bị điên, tất cả những gì tôi thấy hoàn toàn là sự thực.

Hoặc…tôi đang gặp ảo giác và thực sự tôi bị điên ư?

Loading...

Tiếng cười, tiếng đi lại, rồi đứa trẻ con đó…tôi không tin lắm vào ma quỷ nhưng lúc này tôi thực sự hoài nghi trong nhà tôi có ma.

Tôi nhớ tới con búp bê Mimi mang về. Từ ngày nó mang con búp bê đó về thì những chuyện khá kỳ lạ xảy ra, những chuyện kia không đáng nói nhưng chuyện này…

Tôi có chút rùng mình, mệt mỏi. Có lẽ cần theo dõi thêm.

“Aaaaaa…” gần 3h sáng tôi mới ngủ được nên sáng nay tôi ngủ quên, cho đến khi nghe tiếng con gái hét ở phòng bên cạnh. Tôi và chồng vội bật dậy lao sang xem thê nào thì thấy Nana đang nằm khóc ở trên giường.

“Huhuhu…” Nana chùm chăn kín mít, khóc nức nở.

“Có chuyện gì thế con? Sao con khóc?” Tôi lo lắng kéo chăn của con bé nhưng nó giữ chặt không chịu, cho đến khi tôi cố sức giằng ra, con bé mới chịu ló mặt.

“ổm on ị ưng ồi on au oá…” mồm con bé sưng phù lên như bị con gì đó đốt, vừa khóc vừa nói 1 cách khó nhọc

“Bình tĩnh, có lẽ cò’n bị con gì đó đốt thôi, mẹ sẽ đưa con đi bác sỹ…” nhìn miệng con gái phù lên biến dạng, tôi xót xa. Lúc này Mimi mới ôm con búp bê rời khỏi giường đứng nhìn chị nó chằm chằm. Quả thực tôi có chút rờn rợn với con búp
bê ấy.

“Chị con bị đau rồi, bố sẽ đưa con đi học vì vì mẹ phải đưa chị con đi bác sỹ!” Tôi quay sang dặn nó, nó vẫn ôm con búp bê trên tay. Nó gật đầu sau đó nói “Lily hư lắm nhé, làm chị Nana đau rồi….”

Cả tôi và Nana đều có chút giật mình, chỉ có bố nó là bật cười xoa đầu nó “Con nói gì kỳ lạ thế?

Sao Lily lại có thể làm đau chị Nana được?”

Con bé ngẩng lên nhìn bố nó, cười khẽ “Vì chị Nana nói xấu Lily nên đêm qua em ấy định cắt lưỡi chị Nana đấy bố ạ. Nhưng con đã xin cho chị Nana, vì Lily quý con nên sẽ không cắt lưỡi chị ấy đâu…”

Tôi rùng mình, Nana oà khóc còn chồng tôi có vẻ sững sờ. Nhưng tôi biết chồng tôi chẳng để mấy lời của đứa trẻ con vào đầu đâu.

Mimi đi học với bố nó, Nana xin nghỉ để tôi đưa con bé đi khám

Đợi Mimi đi rồi, tôi liên vào phòng nó lây con búp bê mang lên xe. Tôi cũng không biết con búp bê này có thực sự kỳ lạ như tôi tưởng tượng không, nhưng để cho chắc, tôi vẫn quyết định mang con búp bê này rời khỏi nhà tôi. Cho ai thì tôi chưa nghĩ đến nhưng trước mắt tôi muốn giấu nó trước mặt Mimi.

“Ẹ ang eo ó àm ì?” Nana ngồi bên cạnh tay lái, ngoái xuống ghế sau nhìn con búp bê được tôi đặt ngồi trên ghế sau, giọng nói có vẻ dè chừng không mạnh bạo như hôm qua.

“Mẹ…mẹ định mang nó tặng cho con cùa một người bạn. Con đừng nói với Mimi nhé. Em có hỏi thì nói con Kali nhà hàng xóm tha đi rồi!” Tôi có chút xấu hổ vì phải nói dối và dạy con mình nói dối.

“On Ợ ó ắm. Êm oa on ơ ó ùng éo ọc ào Ồm à ào ưỡi on…” Nana có vẻ rùng mình. Tôi hòi lại “Mẹ không hiểu ý con, ý con là gì?”

Nana lắc đầu sau đó nhắm mắt dựa vào xe, có vẻ không muốn nhắc lại. Nhìn con gái có chút xanh xao mệt mỏi, tôi đâm ra thương nó. Gần đây nó hết ngã rồi đến sưng miệng, tội nghiệp con tôi.

Cả quãng đường đến bệnh viện, tôi thỉnh thoảng liếc qua gương chiếu hậu, thấy con búp bê đang CHẰM CHẰM nhìn tôi bằng ánh mắt vô hồn đến đáng sợ của nó.

Ánh mắt xanh biếc với hàng my dài đẹp thì rất đẹp nhưng có chút ma quái.

Rồi bỗng tôi nghe thấy tiếng trẻ con cười khúc khích, tôi quay sang Nana thấy con bé đang ngủ gật, vậy tiếng cười ấy ở đâu ra?

Tôi phanh gấp khiến Nana suýt nữa va đầu vào đằng trước. Tôi quay sang hỏi con gái “Con vừa cười phải không?”

Con bé nhìn tôi khó hiểu “Ẹ ói ì ế, on ang ủ à…” Tôi nhặt con búp bê do phanh gấp mà rơi xuống sàn ô tô lên, chăm chú nhìn vào mặt nó. Tiếng trẻ con cười…giống đêm qua. Là nó sao?

“Con bé chắc đã bị một con gì đó, giống như con ong đốt vào môi và lưỡi. Không sao, tôi sẽ kê đơn thuốc cho con bé, sẽ nhanh hết thôi…” bác sỹ nói vậy tôi cũng yên tâm. Sau khi cho Nana tiêm một mũi giải độc, tôi đưa con bé lên xe về nhà. Lẩn này tôi cất con búp bê vào cốp, không đặt ở ghế sau nữa. Tôi định vứt nó đi nhưng có một cái gì đó ngăn tôi làm như vậy, như thể vứt nó đi sẽ rất nguy hiểm, nhưng nguy hiểm thê nào thì tôi không biết.

Suốt cả quãng đường, tôi cứ nghe như có tiếng trẻ con khóc âm ỉ. Tôi nhìn Nana, con bé có vẻ bớt sưng miệng nên tâm trạng tốt hơn đang nghịch điện thoại của tôi.

“Này…” tôi hỏi “Con…con đang bật video gì mà có tiếng trẻ con khóc thế?”

“On ó ật ì ó iếng ẻ on óc âu…”

Tôi lắc đầu, tự nhủ do mình mệt mỏi mà tưởng tượng mất rồi.

“Lily đâu? Lily của con đâu?” Mimi sau khi trở về phát hiện ra con búp bê thân yêu của nó biến mất thì vừa khóc vừa hét lên hỏi tôi.

“Mẹ không biết, có lẽ Kali nhà bác Tài đã tha nó đi mất rồi. Mai mẹ sẽ mua cho con một con búp bê khác, được không?” Tôi nhớ tới con búp bê trong cốp ô tô, thầm nghĩ sẽ vứt nó đi.

“Con không cần…con không cần…” Mimi hét lên “Con chỉ cấn Lily thôi. Mẹ nói dối, Kali không thể trộm Lily của con được…”

“Nó mất rồi và con có khóc cũng không thể tìm lại được nó đâu. Con muốn làm gì tuỳ con!” Tôi bực mình quát nó rồi đóng sập cửa phòng. Chỉ là con búp bê thôi mà, con tôi chỉ là một đứa trẻ con, sẽ mau quên thôi.

Nhưng tôi đã nhầm!

Tối hôm đó Mimi bỏ ăn, mặc cho tôi vừa dỗ vừa doạ, nó

kéo tôi ra một góc thì thầm “Con búp bê đó đâu rồi?”

Rõ ràng anh ấy biết tôi hoặc Nana là người đã mang con búp bê đó giấu đi.

“Em…em cho con gái người bạn rồi!” Tôi nói dối, dẫu sao mai tôi cũng sẽ vứt nó đi.

“Em có thể tặng cho con cô ấy một con búp bê mới, Mimi thích nó như vậy!” Chồng tôi có phần khó chịu.

“Anh…anh không thấy nó khá kỳ lạ à? Em chỉ…lo xa thôi, nhỡ nó là con búp bê ma ám, hay đại loại thế thì sao? Từ hôm mang nó về em thấy mọi chuyện không bình thường!” Tôi cự nự.

Lần này chồng tôi chán nản “Em điên à? Một con búp bê có thể làm gì? Mặc kệ em, anh nhìn con gái như vậy anh xót lắm…”

“Anh nghĩ em không thương nó à?” Tôi tuyệt vọng với theo bóng lưng chồng tôi đang bước vào phòng con gái. Chồng tôi có lẽ đang nghĩ tôi bị điên mất rồi.

Tôi tỉnh dậy nhận ra mình đang bị nhốt tại một nơi chật hẹp, không có ánh sáng lại có mùi xăng thoang thoảng.

“Thả tôi ra…thả ra…” tôi giãy dụa muốn thoát khỏi nơi này nhưng vô vọng. Đáp lại tôi chỉ có tiếng của chính tôi vọng lại.

Tôi càng cố giãy khoảng không xung quanh càng co hẹp, tôi cảm thấy mình đang bị nhốt trong một chiếc quan tài, không, là cốp xe mới đúng, nơi có mùi xăng thoang thoảng.

“Cứu tôi với…cứu tôi…” tôi vừa khóc vừa kêu cứu. Tại sao rõ ràng đêm qua tôi đang ngủ ở trên giường với chồng, bây giờ lại thành bị nhốt trong cốp xe?

Tôi nhìn xuống đôi tay mình, là đôi tay bằng sứ.

Tôi nhìn xuống thân thể mình, là bộ váy của con búp bê quái quỷ đó.

TÔI ĐÃ TRỞ THÀNH CON BÚP BÊ MA QUÁI ĐÓ MẤT RỒI!

“Dậy đi, muộn giờ học của con rồi…” tôi nghe tiếng chồng mình văng vẳng bên tai kéo tôi lại với hiện thực, thoát khỏi giấc mơ đáng sợ kia.

Tôi bật dậy hoảng hốt, thật may quá, tôi vẫn là tôi. Chì là mơ thôi…

“Mấy hôm nay em làm sao mà cứ dậy muộn thế?” Chồng tôi vẫn không bớt khó chịu từ đêm qua.

Tôi định giải thích thì có tiếng hét chói tai vang lên ngoài hành lang chung cư. Mới 7h sáng đã có ai làm loạn vậy? Tôi tự hỏi.

Đúng lúc đó Nana đẩy cửa chạy vào phòng hoảng hốt “Mẹ ơi…không thấy Mimi đâu cả…”

Ma Búp Bê – Oan Hồn Trở Lại Full – Truyện ma mới nhất 2017
4.3 (86.67%) 6 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ma có thật ở Nhổn Đại Học Công Nghiệp Hà Nội - Xóm có vong full

Truyện ma có thật ở Nhổn Đại Học Công Nghiệp Hà Nội – Xóm có vong full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu quý vị và các bạn câu truyện ma …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *