Home » Tiểu Thuyết » Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Chap 10

Trên đời này thứ kì diệu nhất chính là tình yêu, nhưng thứ mong manh nhất cũng chính là tình yêu.

Linh về đến nhà liền vội vàng lấy hộ chiếu rồi chạy thẳng qua công ty.

Cô không lên phòng Vũ mà lên thẳng phòng sếp lớn. Sếp lớn thấy cô bỗng như cá gặp được nước, cũng đúng thôi trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này bỗng dưng lại gặp được cứu nhân. Vốn dĩ anh ta vẫn nghĩ cô sẽ không đồng ý vì lịch đi của cô là cuối tuần. Nếu không phải đột xuất có lẽ anh ta cũng để không bắt cô đi sớm thế này.

Anh ta lấy tấm hộ chiếu đặt vé máy bay rồi nói với cô

Loading...

– Mai em check vé online nhé, giờ em về chuẩn bị rồi sáng Mai đi sớm. em mang thêm quần áo ấm vì bên đó Trời lạnh hơn bên mình đấy.

Cô gật đầu, vào phòng mình lấy mấy tập tài liệu rồi đi thẳng về nhà. Cô không vào chào Vũ, chỉ chào mấy đồng nghiệp rồi đi vội về. Đúng! Nên như vậy, lặng lẽ đi và đừng làm ảnh hưởng gì đến bất cứ ai trong gia đình họ nữa. Cô đên đã xáo trộn mọi thứ, giờ có lẽ cô đi mọi thứ trở lại bình an hơn.

Cô về đến nhà cũng là 10h trưa, ăn xong bát cơm cô lấy cặp tài liệu cất vào valy, sau đó thu dọn quần áo, mang theo cả những tấm ảnh của cô và mẹ. Cô mở cửa phòng thờ, đốt một nén hương rồi thì thầm

– Mẹ, con sắp phải đi xa nơi đây rồi, có phải đột ngột vội vã quá phải không mẹ? Mẹ hãy phù hộ cho con, phù hộ cho cả bé Di được mạnh khoẻ Mẹ nhé.

Xong xuôi cô xuống dưới nhà, chợt nghĩ con bé Di vẫn ở bệnh viện, đột nhiên cô muốn đến thăm nó. Cô muốn nhìn nó thêm lần nữa thôi, có lẽ mẹ con cô từ mai sẽ chẳng bao giờ còn có cơ hội gặp nhau. Cô chỉ nhìn nó từ xa, chỉ nhìn nó một lúc rồi sẽ đi

Cô lấy xe máy phóng đến bệnh viện, đi theo lối cầu thang lên phòng VIP, nhưng đến nơi căn phòng lại trống không. Cô hỏi mấy cô y tá thì mới biết con bé đã được bà nó mang về thuê bác sĩ chăm sóc. Trong lòng cô chợt thấy an tâm, con bé sống ở gia đình thế này cô chẳng cần lo lắng thêm điều gì.

Cô xuống lấy xe, rồi nghĩ thế nào cuối cùng cô lại quyết định đi xe thẳng đến nhà anh. Vũ đi làm nên chắc chắn giờ này anh ta không ở nhà, còn anh hôm nay chẳng biết có tiết không? Nghĩ đến anh cô mới chợt nhớ cũng khá lâu rồi cô không đi học. Còn nhớ ngày đầu anh nhận lớp dạy cô, anh đã vô cùng ngạc nhiên khi gia sư của con bé Di lại là sinh viên của anh. Có lẽ tình cảm của anh sẽ mãi là khâm phục cô gái nhỏ xinh đẹp lại thông minh nếu như không có chuyện cô yêu anh xảy ra. Thế đấy cuộc đời này chẳng có gì là mãi mãi, tình cảm con người cũng thay đổi nhanh chóng có thể chỉ qua một tích tắc.

Cô đến cổng nhà anh, bỗng ngập ngừng, cô còn nghĩ sẽ lặng lẽ rời khỏi anh. Nhưng rồi cuối cùng cô lại bấm chuông rồi đi thẳng vào trong. Dù sao cô cũng phải đi, vậy thì hãy cho cô được chào mẹ anh, được thấy con bé Di, được đốt cho chị một nén hương rồi lòng cô sẽ an yên hơn

Cô giúp việc thấy cô liền nói

– cậu Vũ không có nhà, cô đến dạy giờ này sao?

Cô lắc đầu nói

– Tôi muốn gặp Bà Lan.

Cô giúp việc đưa cô lên phòng bé Di rồi nói

– Bà ấy đang ở trong này với con bé. để Tôi gọi trước

Cô ra hiệu ngăn lại rồi nói

– cô cứ để Tôi, Tôi vào nói với Bà ấy vài Câu rồi sẽ về ngay thôi

Cô giúp việc thấy thế thì gật đầu rồi xuống bếp nấu cơm. Cô gõ cửa, trong lòng vọng ra tiếng nói dịu dàng

– vào đi

Cô mở cửa, con bé Di có lẽ vừa ăn xong đang nằm nghịch mấy con búp bê.

Thấy cô nó liền ngồi dậy vui vẻ nói

– cô Linh, cô đến thăm con sao?

Cô gật đầu đi vào giường, bà Lan đang ngồi trên thành giường thấy cô bà có chút ngạc nhiên.

Con bé thì chạy xuống ôm chặt chân cô rồi nói

– con tưởng Hôm qua cô ngủ lại với con?

Cô liếc nhìn bà, rồi bế xốc con bé lên nói

– sáng cô có việc nên phải về trước chứ Hôm qua cô vẫn ngủ đây với con mà.

Nói xong cô bế nó lên giường rồi nói

– Di mới ốm dậy, con nằm đi không mệt. chạy nhảy Linh tinh lại ốm đó.

Con bé chu môi nói

– con biết rồi nhưng nằm mãi chán quá. hay cô ở đây chơi búp bê với con?

Cô mỉm cười nói

– con nằm đây cô nói chuyện với Bà chút rồi cô sang chơi với con được không?

Con bé gật đầu đáp

– Được ạ,

Cô nhìn bà Lan, nét mặt bà vẫn bình thản khi chứng kiến cảnh trước mặt. Có lẽ chính bản thân bà cũng xót xa cho cả cô và con bé

Bà nhìn cô rồi nói

– Đi sang phòng khác nói chuyện,

Rồi quay sang nói với con bé Di

– con nằm đây, Bà nói chuyện với cô Linh một chút rồi qua nha con

Con bé gật đầu đưa đôi tay bé nhỏ vuốt mấy sợi tóc trên con búp bê

Cô theo bà ra phòng đối diện, bà nhìn cô rồi nói

– Hôm nay cô không đi làm sao?

Cô lắc đầu lễ phép nói

– Dạ không Thưa Bà, Mai Tôi bay sang đức rồi nên Hôm nay Tôi không cần đi làm việc.

Bà ngạc nhiên hỏi lại

– Cô đi Đức sao? Tôi tưởng 1 tuần nữa cô mới đi? Sao gấp gáp thế?

– Vâng, công ty lại có 1 hợp đồng mới mà người nhận hợp đồng đó phải nhập viện nên tôi đi thay ạ. Tôi đến chào bà, cũng là cảm ơn bà. Cảm ơn bà đã không trách móc, cảm ơn bà đã cho tôi có cơ hội bên con bé Di..

Bà hơi nhắm mắt, thở dài nói

– thật tội cho cô, Giá mà..

Bà ngắt quãng câu nói rồi nhìn xa xăm nói tiếp

– cô Linh, sao lại vội vàng như vậy?

– Dạ, Tôi cũng muốn đi khỏi nơi này. có lẽ Tôi đi rồi mọi thứ lại trở lại bình yên hơn. Tôi đến cảm ơn Bà, và Tôi còn có chuyện này. Tôi nghĩ Bà nên về thăm con bé Di thường xuyên hơn. nó rất cô đơn, Anh Phong có lẽ không còn giận Bà nữa đâu. Tôi biết Tôi không có tư cách để nói những điều này với Bà nhưng Bà hãy bên con bé nhiều hơn.

– điều này Tôi cũng định làm như vậy,cô yên tâm đi.giờ Tôi chỉ buồn chuyện thằng Phong mãi thế này thôi. sáng nay nó không đi dạy, lại vào phòng thờ vợ nó, Tôi thấy nó khóc rất nhiều. khổ thân thằng bé, vừa thương lại vừa giận nó, chắc cả đời nó không yêu ai được mất

Cô nhắm nghiên mắt để ngăn cơn đau đớn cuộn lên trong lòng. Ngày hôm qua, hôm kia anh còn nói anh quên vợ anh rồi, anh nói anh yêu cô xin cho anh cơ hội. Hoá ra tất cả đều là giả dối. Anh vẫn yêu vợ anh đến thế, chưa bao giờ anh quên chị cả.

Giá như, giá như bà không nói gì với cô, cô còn nghĩ rằng chút tình cảm mông muội của anh dành cô cũng là thật, ít nhất những điều mà anh nói với cô cô cũng tự huyễn hoặc mình là anh cũng yêu cô một chút. Nhưng không! Có ai đó như bóp chặt trái tim cô, kể cả đến giờ cô không quyết định đi nước ngoài thì cũng chẳng thể cho anh bất kỳ cơ hội nào nữa rồi. Bởi vì chính anh cũng không cho mình cơ hội, nói gì đến cô. Cô muốn khóc,nhưng không khóc được. Có gì đó như chảy ngược vào tim cô xót xa mà ê chề. Cô muốn gào lên rằng tại sao một chút tình cảm thôi anh cũng không dành cho cô được? Anh không hành hạ cô, chửi mắng cô thì lại giả dối, lại tìm cô như thể răng anh yêu cô. Chỉ tiếc là, cuối cùng cô cũng phải chấp nhận sự thật đau đớn này qua lời nói của mẹ anh.

Cô nhìn bà, nét mặt bà hiện rõ sự buồn rầu,

Con trai lớn của bà 31 tuổi không vợ con,con trai thứ hai 29 tuổi vợ chết và không có ý định lấy vợ mới. Đúng vậy, ở tuổi này còn gì đau đớn hơn mấy điều đó, chồng bà mất đã lâu, bà nuôi hai đưa con lớn khôn ấy vậy mà giờ chỉ muốn hai người có mái ấm, có hạnh phúc cũng khó thế này? Chỉ có con bé Di là nguồn an ủi của bà đến giờ phút này.

Cô nhìn bà rồi nói, lấy lại bình thản rồi nói

– Tôi qua phòng thờ của chị Ngọc một chút rồi qua chỗ bé Di được không? xin Bà đừng hỏi Tôi vì sao Tôi làm vậy, chỉ mong Bà hiểu cho Tôi được không?

Bà gật đầu đáp

– được, Tôi chỉ sợ thằng Phong ở đó nó lại chửi mắng cô thôi

Nói xong bà đi sang phòng con bé Di, còn cô đi đến phòng bên cạnh. Cánh cửa không đóng chặt chỉ khép hờ

Anh ngồi bên dưới, có tiếng thì thầm vọng ra. Cô cắn chặt môi để không bật khóc! Không phải hôm qua thôi sao anh còn nói cho anh cơ hội. Dù chỉ là anh yêu cô một chút thôi cũng không thể sao? Sống mũi cô cay xè, cô không biết chị và cô ai bất hạnh hơn ai. Chỉ biết rằng lúc này cô lại nghĩ rằng giá mà chết cũng được anh yêu cũng còn hạnh phúc hơn thế này

Cô lấy hai tay ôm chặt lồng ngực, anh đang khóc, anh khóc! Tiếng nấc từng đợt khiến cô cũng như có hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim mình.

Thà đừng gặp gỡ để rồi quyến luyến nhau, thà đừng quen biết để tương tư nhiều..

Giá mà được chọn lại cô sẽ chọn không gặp lại anh, sau sáu năm gặp lại chỉ là những cái nhìn đầy căm phẫn, là sự đày đoạ trái tim đến nghẹn ngào.

Cô nhớ lại giấc mơ về chị, có lẽ từ bây giờ cô sẽ quên đi mọi thứ nơi này, quên cả anh, cả con bé cả những kỉ niệm đầy đau đớn.

Chị hãy ở trên cao, đừng oán giận anh, hãy phù hộ cho anh cho con bé và cả gia đình này.

Cô quay người, mọi thứ ở đây hãy bình an như điều vốn có của nó.

Cô bước xuống cầu thang, quyết định không vào chơi với con bé thêm lần nữa. Cô sợ trái tim mình lại yếu đuối khi thấy con.

Cô nhìn lại căn phòng rồi chạy xuống dưới

– cô Linh, chờ con..

Tiếng con bé phía sau khiến cô sững lại. Cô giạt mình quay sang thì con bé đã chạy xuống chân cầu thang. Con bé tiến lại gần cô, đôi mắt rơm rớm nói

– cô định đi đâu vậy?

Cô thở hắt cố ngăn không cho nước mắt chảy ra nói

– cô đi về nhà thôi Di

– không, cô nói dối, cô đi nước ngoài đúng không?

Cô giạt mình, chưa kịp trả lời nó đã nói tiếp

– Cô nói chuyện với bà, con nghe thấy hết rồi,

Nước mắt con bé bắt đầu rơi xuống, cô không kìm được lòng, nhìn ra phía ngoài để trái tim không rỉ máu

– Di, con đừng khóc, lúc nào cô quay về cô sẽ thăm con được không?

Con bé không trả lời khóc nấc lên, mấy sợi tóc dính nước mắt bết lại. Bà nó phía trên nhìn xuống cũng không kìm được nước mắt.

Nó nhìn cô một lượt rồi nói tiếp

– Sao cô bảo mỗi tuần cô đến chơi với con 2 ngày, dạy con học hai ngày? Sao cô bảo là cô sẽ coi con là người thân của cô?

Cô quỳ hai chân xuống đất kéo tay nó rồi nói,

– Di à, cô phải đi công tác. con ở nhà ngoan, cô hứa về cô sẽ thăm con được không? được không Di? cô có công việc phải đi mà. như Bà nội con đó cũng phải đi như vậy cô đi lúc nào về cô thăm con mà. cô sẽ mua quà cho con nữa được không Di?

Cô bỗng không kìm chế được nữa, bật khóc nức nở. Giọng cô như lạc đi

– Di, con ở nhà ngoan, cô sẽ về thăm con sớm. con ở nhà nghe lời Ba con, nghe lời bác Vũ. cô sẽ về mà được không con?

Con bé nhìn cô, nghẹn giọng nói

– cô cho con ôm cô được không? cho con ôm cô không thì con không biết bao giờ mới được gặp cô. con rất nhớ cô

Coi gật đầu, nước mắt chảy xuống môi mặn đắng kéo con bé vào lòng. Con bé ôm chặt cô, nước mắt nó lăn dài rơi xuống cả tấm vai mong manh của cô. Nó lấy con búp bê đưa cho cô rồi nói

– con tặng cô, cô giữ con búp bê này để cô nhớ con rồi về thăm con. cô mang nó theo mình để nhớ về thăm con..

Con bé không nói được nữa, cô nhận con búp bế rồi ôm chặt nó lần nữa rồi đứng dậy, nhưng bất chợt con bé bám lấy cô. Nó khóc lớn rồi nói

– cô ở lại với con đi.

Cô đau lòng, lồng ngực cuộn lên đẩy con bé ra nhưng con bé mỗi lúc một ôm chặt. Bà Lan thấy thế liền xuống dỗ dành, con bé nguôi dần buông cô ra. Cô vội vàng đứng dậy chạy thẳng ra ngoài lấy xe, chỉ sợ rằng thêm một giay nữa cô sẽ buông bỏ mà ở lại. Tiếng khóc con bé vọng ở nhà vẫn đầy ai oán, còn anh có lẽ vẫn ở phòng chị, không để tâm đến cảnh tượng ở dưới nhà. Tiếng khóc của con bé nhỏ dần nhưng lại như xé cả tâm can cô. Cảnh tượng sáu năm trước lại như bóng ma hiện hữu trước mặt cô

Nước mắt cô đã nhoè cả hàng mi. Cô phóng về nhà lấy mấy chiếc valy, rồi ra ngoài gọi taxi. Cô quyết định sẽ ra sân bay sớm,khách sạn đã được đặt vào buổi tối nhưng cô gọi lại để ra luôn vì cô sợ rằng nếu chỉ cần ở thêm vài giây cô không còn can đảm để quyết định mọi chuyện. Cô nhìn lại căn nhà, lưu giữ lại khoảnh khắc cuối cùng lên đi thẳng ra khách sạn.

Đến nơi cô nằm vật ra, cô nhớ con bé đến điên dại. Giá mà chỉ cần được ôm nó một lần,được nó gọi một tiếng mẹ thôi có lẽ cô chẳng còn hối tiếc điều gì. Cô nhớ anh, có lẽ đến cuối cùng cô vẫn thua chị. Cô khóc rất nhiều, đến nỗi đã thiếp đi lúc nào chẳng hay, chỉ biết khi tỉnh dậy đã là 6h tối, cô xuống sảnh ăn cơm rồi lên phòng đọc tài liệu.

Có lẽ Phong không hề biết chuyện cô đi, mà có thì có lẽ anh cũng chẳng để tâm. Cô xem tài liệu rồi lại lấy con búp bê ra ngắm. Cô nhớ con bé! Cô lại lao vào đọc tài liệu cho quên đi nỗi nhớ con cuộn lên trong lòng. Cô đọc hết cặp tài liệu đứng dậy nhìn đồng hồ đã là 9h,

Điện thoại cô bất chợt reo lên

Là Vũ

Cô nhấc máy nghe,

– Alo

– Alo Linh à? em đang ở đâu vậy? sao em không nói với Anh Mai em đi đức rồi?

Cô thở dài nói

– Hôm nay em mới nhận được quyết định Anh Vũ ạ. em ở khách sạn, Mai em đi sớm.

– Linh, gặp Anh chút được không? Anh đến nhà em nhưng không có ai cả

Cô dứt khoát nói

– Anh Vũ, Anh cũng biết em quyét định đi nước ngoài là để quên nơi này. em không gặp ai nữa đâu. Anh hãy để em được yên tĩnh, để em đi như em chưa bao giờ đến được không anh?

Đầu dây bên kia ngập ngừng rồi nói

– Ừm, Anh hiểu mà, chỉ là Anh có vài chuyện cần nói nhưng Anh nghĩ em quyết định vậy Anh sẽ tôn trọng em.

Cô đáp lại

– em cảm ơn Anh, em ngủ chút Mai em đi sớm.

– em sang đó nhớ giữ gìn sức khoẻ, hãy cố gắng vui vẻ nhe Linh. nếu có gì cứ gọi cho anh.

– Vâng, cảm ơn anh. Anh cũng giữ gìn sức khoẻ.

Nói xong cô tắt nguồn rồi lên giường, cô nằm trằn trọc mãi nhưng không ngủ được. Hồi bé mỗi lần đi xa cô đều háo hức đến mức không ngủ được nhưng giờ lại là những suy nghĩ về cuộc đời khiến cô không ngủ nổi

Cô cứ nằm, nghĩ đến anh, đến con bé Di, đến Vũ rồi lại nghĩ cho bản thân mình. Không biết cô đã thức đến lúc nào, chỉ khi đồng hồ báo thức đeo tay của cô kêu cô mới giật mình tỉnh dậy, cô vào đánh răng rửa mặt rồi bật máy vừa hay điện thoại của cô vang lên.lại là Vũ

Cô nhìn đông hồ, rõ ràng mới 5h40 anh ta đã gọi cô

Cô chưa kịp nói anh ta đã hỏi

– em lên máy bay chưa? Linh Anh còn có cái muốn đưa cho em.

Cô hỏi lại

– thứ gì vậy anh?

– mặt đá của con bé Di, với sợi day chuyền của em. Hôm qua con bé khóc nhiều lắm. Linh em biết không thật sự con bé rất nhớ em. Anh thấy nó coi em như..

Anh ta ngập ngừng rồi nói tiếp

– mặt đá của con bé Anh mang ra sân bay cho em nhé

Cô từ chối rồi nói

– cái đó là của con bé, Anh Trả lại nó giúp em. mọi thứ hãy để lại Anh ạ. dù sao trong lòngcon bé cũng nghĩ Mẹ nó chết rồi chứ không bao giờ em thay thế được

– Linh, dù sao em cũng là Mẹ con bé mà, kể cả là hợp đồng hay thế nào em cũng là người đẻ ra nó. em đi như vậy? em không nói với Phong mọi chuyện sao?

Cô thở dài nói

– xin Anh hãy coi như chưa từng biết chuyện em là Mẹ nó, Anh chăm sóc con bé giúp em Anh Vũ nhé. em luôn biết ơn Anh, em giờ ra sân bay làm thủ tục đã.

– Ừm, vậy em đi đi. Anh không làm phiền nữa

Cô tắt máy, lấy đồ rồi đi thẳng ra sân bay. Mọi thủ tục đã được sếp làm cho, coi chỉ cần check vé nên khá đơn giản,

Cô kéo valy đi qua hàng soát vé, nhân viên an ninh kiểm tra rồi đưa mấy chiếc valy vào trong. Cô ngồi ghê chờ lấy điện thoại ra. Điện thoại cô có đến 12 cuộc gọi nhỡ, có lẽ do mải làm thủ tục nên cô không để ý. Cô mở máy, là của Sếp lớn 1 cuộc còn lại là của Phong. Cô thở dài gọi lại cho sếp thông báo đã hoàn tất thủ tục rồi xoá số Phong.

Điện thoại cô lại tiếp tục reo lên, cô không nghe, cứ dể kệ nó rung

Một lúc nó im lặng, cô nhìn vào điện thoại, chợt có tin nhắn, cô định mở ra đọc bỗng có tiếng của nhân viên sân bay thông báo chuyến bay sắp xuất phát, cô vội vàng nhét điện thoại vào túi rồi vội vã lên phía sau. Chiếc xe chở hành khách ra máy bay, cô lên máy bay, để chế độ máy bay rồi nhìn qua ô cửa kính, bụng cô đói meo lúc này cô mới nhớ mình chưa ăn gì. Cô mệt mỏi dựa vào ghế nhìn qua lớp kính. Tiếp viên hàng không hướng dẫn an toàn, gần 30p máy bay mới bắt đầu cất cánh. Lúc này cô mới nhớ điện thoại cô có tin nhắn, cô mở ra, là tin nhắn của Phong.

“Linh, anh biết hết mọi chuyện rồi. Tại sao em không nói với anh? Tại sao em không nói với anh em là mẹ của Di hả Linh? Sáng nay anh đã nghe anh Vũ nói hết rồi? Sao em không cho anh, cho con 1 cơ hội hả em? Sao em không hỏi anh rõ mọi chuyện hả Em?
Tình cảm anh dành cho em rất rõ ràng, anh đã nói với em mà Linh? Sao em lại không thể cho ba con anh một cơ hội vậy em? Từ ngày đầu gặp em anh đã thấy quen thuộc rồi, tình cảm em dành cho Di cũng rất đặc biệt chỉ có điều anh không dám tin. Vậy mà em biết em lại có thể để mặc vậy sao Linh? Sao em có thể để con, để anh bơ vơ thế này? Em ở yên đó, anh sẽ đến, anh đến đón em về được không Linh? Con bé nó nhớ em lắm, con nhớ em lắm Linh ạ”

Cô nhắm nghiên mắt, bỗng dưng nước mắt chảy ra, tại sao anh lại biết vào lúc này? Cô lấy vạt áo lau vội nước mắt nhưng dường như càng lau lại càng nhiều. Tại sao anh lại biết? Chưa bao giờ cô thấy anh nhắn cho cô những dòng thế này? Chưa bao giờ cô thấy anh thông thiết khổ sở vì cô thế này. Nhưng phải làm sao? Cô đã đi rồi, ngày hôm qua chẳng phải anh còn ở phòng chị khóc đến kiệt quệ sao?

Bụng dạ cô bỗng nôn nao khó chịu, cơn buồn nôn ập đến. Cô chưa ăn gì nên chỉ nôn khan, người phụ nữ bên cạnh liền nói

– cô sao vậy?

Cô lau nước mắt nói

– chắc Tại sáng cháu chưa ăn gì nên đói

Bà ta nhìn cô rồi nói

– cô chờ chút nhân viên mang đồ ăn lên bây giờ.

Cô gật đầu cảm ơn bà.

Lúc nhân viên đưa đồ ăn, dù rất đói nhưng cô chỉ ăn được một chút. Chuyến bay cứ thế, đi qua cả những màn sương u tối như cuộc đời cô.

Cô chẳng biết mình đã vượt qua thế nào, chỉ biết lúc bay đến điểm đích cô đã mệt rã rời.

Nhưng cô không được nghỉ ngơi, vì phải đến kí hợp đồng với khách hàng ngay lập tức. Phía bên đầu tư có lẽ đã chờ bên cô rất lâu. Cô uống ngụm nước rồi vào văn phòng.thật may với vốn kiến thứ và tiếng Anh của mình cô đã xuất sắc ký hợp đồng thành công, bên khách hàng đầu tư đưa cho cô tập tài liệu để hoàn thành trong vòng 5 ngày. Ký xong cô về khách sạn, cô được thay sim mới. Ăn xong cô lên giường nằm, chuyến bay hơn một ngày khiến cô rã rời.

Cô ngủ một giấc rồi dậy làm việc. Có lẽ chính vì bận rộn khiến cô quên đi mọi thư ở Việt Nam, cô quay cuồng với mớ tài liệu.

Suốt gần một tuần cuộc sống của cô chỉ có ăn với làm việc. Đến nỗi tưởng chưng như mọi thứ xung quanh cô đều không còn ý nghĩa gì. Cô lao vào làm làm việc để quên mọi thứ,

Ngày thứ 5 sau khi hoàn thành cô mới ra dậy đánh răng rồi chuẩn bị ra mang tài liệu cho phía bên công ty.

Bụng dạ cô bỗng nôn nao, suốt gần một tuần nay cô rất hay nôn khan. Cứ ăn uống linh tinh, rồi lại thức khuya khiến dạ dày cô làm việc cực khổ.

Cô uể oải lấy giấy lau miệng, uống ngụm nước rồi ăn sáng. Thức ăn sáng bên này cũng khác xa Việt Nam khiến cô khó tiếp nhận. Cô ngửi mùi ngán ngẩm cố nuốt vài miếng bánh bơ nhưng rồi lại nôn ra hết.

Cô thở dài mệt mỏi quyết định không ăn gì mang đống tài liệu ra ngoài

Người lái xe mở cửa xe cho cô lên xe, cô lên xe dựa đầu vào cửa kính hit thở một hơi. Từ lúc sang đây cô đã dần quen nhịp sông bên này nhưng lại càng ngày càng thấy mệt mỏi

Đêm nào cô cũng ôm lấy con búp bê của con bé ôm chặt vào lòng. Cô nhớ con bé nhưng không dám khóc, nhưng rồi sáng nào dậy cũng ướt đẫm cả gối. Cô nhớ anh, nhưng rồi lại tự nhủ lòng mình phải phải mạnh mẽ, phải quên dần.

Cô muốn nghe giọng con bé, muốn được gọi nó, ôm nó vào lòng nhưng bản thân cô không bao giờ có tư cách để làm vậy. Cô thở dài, mở mắt nhìn ra ô cửa kính. Có lẽ dù muốn hay không cô cũng phải quên nơi đó.

Mọi ký ức có lẽ sau này cũng sẽ phai nhạt dần theo năm tháng đúng không?

Tuyết ngoài trời đang rơi, suốt thời gian bên này cô chỉ toàn trong nhà nên cảm thấy rất bí bách, cô hạ ô cửa kính xuống, nhìn ra bên ngoài

Bất chợt một bóng dáng quen thuộc đứng bên kia đường. Là Phong, anh mặc chiếc áo khoác lớn, hay tay đút túi

Cô hốt hoảng dụi mắt nhìn lại, nhưng không còn thấy bóng dáng đâu nữa

Có lẽ cô hoa mắt sao? Cô ngoái đầu lại nhìn nhưng không còn thấy anh đâu nữa. Rõ ràng hình ảnh vừa rồi rất chân thực, cô tự cười chính bản thân mình

Chẳnng lẽ cô mắc chứng ảo tưởng rồi sao?

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018
5 (100%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …