Home » Tiểu Thuyết » Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Chap 4

Cô không nhìn anh, vội vàng bước lên xe của Vũ, cảnh tượng vừa rồi cô không hề được chứng kiến

Vũ kéo vô lăng, chiếc xe đi chậm rãi y như tính cách điềm đạm của anh ta

– Anh có chuyện muốn hỏi em

Anh ta lên tiếng phá tan bầu không khí

Loading...

Cô bình thản đâp

– có chuyện gì vậy anh?

– sao trưa em không đi làm mà lại đi tìm Di?

Cô giữ nguyên trạng thái bình tĩnh, bởi khi cô thấy Vũ và Phong đứng ở cổng trường thấy cô bế bé Di chạy là cô đã đoán được sự thắc mắc trong lòng anh ta

– Bởi vì em là cô giáo của Di, em lo cho con bé

Vũ lắc đầu trả lời lại

– nếu chỉ vì lý do đấy Anh nghĩ không thỏa đáng

Cô cúi mặt trầm ngâm đáp

– Anh biết không? Di thật sự rất đáng thương, không có mẹ, anh Phong lại không hề quan tâm đến con bé. Nó cũng như em, em mồ côi cha từ bé, lên đại học mẹ em cũng mất. Em sống không nơi nương tựa, không người thân. Kể cả đến giờ dù em đã tự lực cánh sinh n

Vũ không trả lời, khuôn mặt anh ta biểu lộ rõ sự xót xa. Hoàn cảnh của cô anh ta hiểu,cô là cô gái đáng thương đầy nghị lực, nhưng rõ ràng cảm giác của anh ta đói với cô khi thấy cô ôm bé Di là cảm giác rất khác.

Nhưng đến lúc này, dù anh ta có thắc mắc gì cũng đều không quan trọng bằng việc con bé đã tìm thấy. Anh ta nhìn xuống chân cô, chiếc quần bò rách cả mảng to ở đầu gối, máu rỉ ra mà chẳng cần cảm nhận nhìn thôi cũng đủ biết nó đau thế nào

– Linh này

Anh ta lên tiếng

Cô hơi giật mình, quay sang hỏi lại

– Anh gọi em sao?

Anh ta nhìn sang cô, khuôn mặt xinh xắn thanh tú đang bám đầy mồ hôi và bụi bẩn, trong lòng anh ta không còn là xót thương, mà là một thứ tình cảm khó nói lên lời

– Ừm, Anh gọi em. Mai em mang báo cáo cho Anh nhé, còn chuyện này nữa. Anh không biết em nghĩ thế nào nhưng chính bản thân Anh cũng thấy Di rất đáng thương. con bé càng hiểu chuyện, Anh càng thấy nó đáng thương, thấy em có tình cảm với nó Anh rất vui. thật ra Phong rất thương con bé, nhưng có lẽ vì nó không biết thể hiện tình cảm nên mới vậy. ngày xưa Phong nó cũng sống tình cảm lắm, nhưng từ ngày…

Anh ta bỏ lửng câu nói, cô hít một hơi thật sâu rồi hỏi lại

– có phải từ ngày vợ Anh ấy mất, Anh ấy trở nên như thế không?

Vũ không tỏ thái độ ngạc nhiên, chỉ lặng lẽ gật đầu

Cô tiếp tục hỏi

– có phải chị ấy mất do Anh Phong không?

Vũ lắc đầu đáp

– thật ra cô ấy mất không phải do Phong, nhưng nó luôn tự nhận đấy là lỗi của nó

Cô không hỏi thêm gì, ngả người về sau cho đỡ cảm giác đau nhức

Điện thoại của anh ta chợt vang lên, anh ta bấm nút tai nghe rồi vội nói

– Alo Mẹ ạ, con tìm thấy con bé rồi

Chẳng biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy anh ta nói tiếp

– con bé không sao đâu Mẹ, thằng Phong đón nó muộn nên nó đi lạc thôi. Mai Mẹ về ạ?

Cô nghe đến đáy,bất chợt toàn thân run rẩy, nghe đến đây cô hiểu là anh ta đang nói chuyện với mẹ. Cô đan hai tay lại, bấu chặt sợ hãi, đã sáu năm rồi cô chưa gặp bà, và cô nhất định không thể đụng mặt với bà được,

Vũ nói tiếp

– Mẹ về lúc này sao? Con sợ thằng Phong vẫn giận mẹ thôi. Mẹ hẹn một năm mẹ chỉ về tháng 9 thôi nên giờ mẹ về con sợ thằng Phong nó lại thắc mắc thôi. Còn con bé Di nó cũng nhớ bà mà. Đằng nào tháng sau bé Di nghỉ con cũng đưa nó sang với mẹ hay mẹ cứ ở đấ

Tim cô đập rất nhanh, cô nhìn qua cửa kính cố giữ sự bình tĩnh nhưng vô vọng. Giọng Vũ lại cất lên

– Vâng, vậy là Mẹ không về nữa

– Vâng, con chào Mẹ

Anh ta tắt máy, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm một chút, dựa hẳn đầu vào cửa kính

Vũ đưa cô đến một phòng khám tư, cô thấy có chút áy náy, vết thương của cô không cần thiết phải đưa đến đây. Cô vào phòng khám còn Vũ đứng ngoài chờ. Khám xong cô ra ngoài đã thấy anh ta cầm 1 túi đồ

Anh ta thấy cô liền nói

– May quá Anh vừa đi mua cho em mấy bộ quần áo, có cả quần áo ngủ với quần áo mua cho em sáng Mai đi làm.

Cô cúi mặt, đáp lại đầy áy náy

– Anh không cần phải làm vậy đâu, em Mai sáng về sớm thay quần áo cũng được mà

Anh ta cười, rồi giục cô

– thôi đi lên xe còn về em, tắm rửa ăn cơm nữa

Cô gật đầu ngoan ngoãn bước lên xe

Về đến nơi thấy Phong và bé Di đã ngồi ngay ngay ngắn trong bàn ăn, cả hai đều mặc bộ quấn áo sạch sẽ tinh tươm có lẽ là vừa tắm xog.

Vũ kéo ghế rồi dịu dàng nói

– em ngồi đi, ăn cơm rồi tắm sau

Cô lén nhìn Phong, anh ngồi lặng im vẻ mặt thờ ơ

Cô rụt rè ngồi xuống, cô giúp việc bắt đầu xới cơm cho từng người. Đây không phải là lần đầu tiên cô ngồi ăn cơm ở một nơi sang trọng nhưng đây là lần đầu tiên cô ăn cơm trong một hoàn cảnh đặc biệt thế này.

Cô nhận bát cơm, cảm ơn cô giúp việc rồi bắt đầu ăn, nhưng cô không dám ăn nhanh, cũng không dám nói gì chỉ len lén quan sát thái độ của anh. Bé Di cũng lặng im ăn cơm, có lẽ ngày hôm nay đối với nó quá sợ hãi. Không khí bữa cơm trùng xuống chẳng ai nói với ai câu gì

– Di, con còn sợ không?

Tiếng Vũ cất lên phá tan bầu không khí nặng nề,

Con bé giương cặp mắt to đen láy rồi lại cụp xuống đáp

– Con hết sợ rồi bác Vũ ạ,

Vũ nhìn nó, khuôn mặt anh ta có chút xót xa dịu dàng nói tiếp

– từ Mai bác sẽ đưa đón con đi học nhé

Phong nãy giờ im lặng bất chợt lên tiếng

– Từ mai em sẽ đưa Di đi học,

Vũ lắc đầu nói

– em bận như vậy, nhỡ không đón con bé kịp

Phong lắc đầu trả lời

– sẽ không có chuyện như Hôm nay xảy ra đâu

– con không để Ba đón con nữa đâu

Bé Di lên tiếng

Phong quay sang dỗ dành

– Ba sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa, Ba hứa với con đấy

Di lắc đầu đáp

– con không cần

Anh chán nản nói

– Di vẫn giận Ba sao? cho Ba xin lỗi con, Ba sẽ không vậy nữa đâu

– Hay là thế này, tôi rất rảnh, tôi không bận như anh Vũ, ngày bình thường để tôi đón con bé, thứ 7, chủ nhật anh Vũ đón còn tôi đi học

– cô nghĩ Di là con cô và Vũ à? Tôi là người thừa à?

Phong bỗng dưng gắt lên, cô co người lại, không dám nói gì. Vũ thấy thế đứng lên quát lơn

– em thôi đi, em xem em có lagm tròn trách nhiệm của người bố không? từ lúc đẻ nó ra em xem em đã làm gì được? cả ngày chìm đắm trong cái quá khứ đó rồi làm khổ nó? nếu ngay từ đầu em biết sinh nó ra em không thể nào yêu thương được thì em bảo với Mẹ, còn người đã chết không sống lại được, cả ngày em cứ lấy điều đó ra làm tội làm tình con bé. nó không liên quan gì đến cái chết của Ngọc cả, và em đừng có nghĩ em đáng thương là có quyền mạt sát và sỉ nhục người khác. em đánh Linh là em sai, em bỏ mặc con bé cũng là em sai, giờ em còn ở đây nói những lời này.

Cô sợ hãi, bầu không khí căng thẳng đến tột độ, Di bỗng bật khóc nức nở. Khuôn mặt con bé tội nghiệp vô cùng, nó chưa bao giờ chứng kiến cảnh bác nó tức giận đến như thế. Cô không nghĩ gì, chạy về phía nó ôm chặt nó rồi nói

– Hai Anh đừng cãi nhau nữa, chuyện đưa đón con bé thì ai rảnh thì đưa đón bận thì nhờ người đón hộ. em nghĩ nên mua cho con bé một cái điện thoại có chức năng nghe gọi để gọi. ai cũng yêu cũng thương Di hết, nên đừng làm tổn thương nó được không?

Vũ ngồi xuống, có lẽ anh ta nhận ra mình hơi quá lời, Phong cũng im lặng ăn hết phần cơm còn lại

Cô dỗ dành Di ngừng khóc rồi dỗ nó ăn hết bát cơm

Con bé bắt đầu nguôi ngoai dần

Ăn cơm xong Vũ đưa đồ cho cô lên phòng Di tắm, con bé lon ton chạy lên mở cửa

Lâu lắm rồi từ khi nó bắt đầu biết nhận thức, đây là lần đầu nó ngủ với người khác trừ bà nội của nó.

Cô tắm rửa xong thay lại băng gạc rồi gọi con bé lên giường. Ở dưới kia chỉ có tiếng xì xào nói chuyện của hai người đàn ông mà cô không tài nào nghe rõ được

Con bé được tắm thơm tho sạch sẽ từ lâu, đánh răng xong chạy tót lên giường.

Cô giang đôi tay rồi nói

– Di lên đây cô ôm

Con bé cười tươi rồi nói

– sao cô Linh xin được Ba Mẹ ra đây ngủ với con vậy. con Chẳng bao giờ xin Ba Phong đi đâu trừ đi sang nước ngoài với Bà con

Cô vuốt ve mấy sợi tóc lơ thơ trên má con bé đáp

– cô lớn rồi mà, cô cũng không có Ba Mẹ

Con bé tròn mắt ngạc nhiên hỏi

– Ba Mẹ cô đâu ạ?

Đôi mắt cô cụp xuống, lộ rõ sự cô đơn trả lời câu hỏi đầy ngây ngô

– Ba mẹ cô mất rồi, ba cô mất từ hồi còn bé còn mẹ cô mất cũng gần 6 năm rồi

Con bé buồn rầu nói tiếp

– Mẹ con cũng mất rồi, con chưa nhìn thấy Mẹ con bao giờ, chỉ nghe Ba Phong nói Mẹ con mất từ khi con được có mấy ngày.

Giọng con bé đều đều nhưng rõ ràng nếu nghe không ai nghĩ đây là cô bé 6 tuổi, có lẽ sống ở hoàn cảnh không có mẹ, lại thiếu sự quan tâm của ba nên con bé trở nên già dặn như vậy

Cô ôm nó chặt vào lòng, bất giác vài giọt nước mắt chảy ra,

– Di này, Ba Phong rất thương con, Hôm nay tìm con Ba rất lo lắng. con đừng trách Ba, vì Ba gặp quá nhiều tổn thương nên Ba mới như vậy. Ba con không biết thể hiện tình cảm thôi, cô thấy Ba con thương con nhiều lắm. bác Vũ cũng rất thương con, Bà nội con cũng rất thương con đấy.

Con bé gật đầu, cô lại nói tiếp

– Hôm nay con đi lạc có phải rất sợ hãi không? sau này có điện thoại rồi lúc nào gặp chuyện gì không gọi cho Ba và bác Vũ thì con gọi cô nhé. cô sẽ bảo vệ con

Con bé giương đôi mắt to tròn rồi nói

– sao cô lại tốt với con như vậy?

– Bởi vì cô cũng như con, cô cũng không có cha từ bé, mẹ cô sau này cũng bỏ cô đi. Con hãy nhớ con rất may mắn vì còn có ba, ba con rất tốt, ,con hãy thử cố gắng thân với ba. Ba sẽ mở lòng với con thôi

Di lắc đầu trả lời

– từ bé con rất muốn được gần gũi Ba, nhưng mỗi lần Ba thấy con Ba đều tránh xa. con ôm Ba Ba cũng đẩy con ra,con khóc Ba cũng rất ít khi dỗ. bây giờ con lớn Ba mới dần quan tâm con hơn nhưng cũng không thân thiện nhiều. Ba chiều con, con muốn gì Ba cũng cho con nhưng con không cần, con cần Ba như Ba của bạn con. đưa đón con đi học, yêu thương con, luôn nghe con kể chuyện nhưng Ba chưa bao giờ làm thế với con. lúc con bé Ba con ngày nào cũng vào phòng bên cạnh, Ba khóc nhưng chưa bao giờ con thấy Ba khóc vì con. Ba còn nói với Bà nội và bác Vũ là Tại con và Ba nên Mẹ con mới chết. con nghe lén được lúc Ba cãi nhau với Bà nội con như vậy. từ hồi con lên lớp một Ba mới bắt đầu để ý tới con một chút. Hôm nay ngày đầu tiên Ba đưa con đi học nhưng mà lúc nãy con nghe Bà giúp việc nói Ba con ngủ quên bên phòng thờ Mẹ nên mới quên đón con.

Cô thở dài giải thích

– Mẹ con mất Ba con đau lòng quá nên mới vậy, con đừng trách ba. cô tin sau chuyện này Ba sẽ không như vậy với con đâu. con đừng buồn nhé, dù sao cũng có Bà nội con này, bác Vũ này luôn yêu con mà

Con bé gật đầu vui vẻ, có lẽ nó quá mệt mỏi nên cô kể thêm vài chuyện nó bắt đầu ngủ. Nó xoay người lại phía sau, bật điều hoà nhưng trời nóng nên nó toát mồ hôi. Cô kéo thử áo nó lên, nốt ruồi to in rõ phía sau khiến cô bật khóc. Là nó rồi, đúng là nó rồi, chẳng còn nghi ngờ gì nữa. Cô ôm chặt con bé nước mắt chảy đầy gối. Cô nhận ra con bé đã lâu rồi, đến tháng trước khi thấy nó tắm cô nhìn thấy nốt ruồi nhưng nhìn xa không rõ, cho đến hôm nay cô không còn nghi ngờ gì nữa. Cuộc đời này chẳng có gì là không thể xảy ra, sự sắp đặt trùng hợp này âu cũng là cho cô được gặp lại con bé, cô đã tưởng chừng cả đời này không thể được gặp lại nó nữa rồi.

Cô ôm nó, thứ tình cảm thiêng liêng này đã 6 năm nay luôn day dứt trong lòng cô. Cô không có quyền nhận nó, nhưng chỉ cần thế này là quá đủ với cô rồi. Con bé ngủ ngon lành trong vòng tay cô, cô mệt quá cũng thiếp dần đi

Nửa đêm buồn đi vệ sinh, tỉnh dậy bật điện đi, con bé vẫn nằm ngoan, tiếng thở đều đều khiến cô thương đến vô cùng. Cô cúi xuống hôn trán nó rồi vào nhà vệ sinh, đi vệ sinh xong cô bước ra ngoai, lúc này cô đã tỉnh hẳn. Trời không phải nửa đêm mà đã là tờ mờ sáng, có lẽ do phòng kín nên cô không nhận ra điều đó chỉ khi nhìn lên đồng hồ là 5h30 cô mới nhận ra

Cô với tay định tắt điện, bỗng dưng không thấy con bé đâu. Cô quờ tay lên giường nhưng không, con bé đã không cón đau nữa. Có lẽ nào con bé đi vệ sinh sao? Cô bật điện nhà vệ sinh, nhưng không con bé không hề trong đó. Cô sợ hãi bật toàn bộ điện cúi xuống gầm giường nhưng vẫn không thấy con bé đâu. Toàn thân cô run rẩy, chạy mở cửa ra ngoài, điện trong nhà vẫn tắt, cô với tay bật điện nhìn xung quanh nhưng vẫn im ắng lạ thường

Cô gọi to

– Di, con ở đâu. Di,

Không ai trả lời cô,

Cô gọi to thêm vài lần nữa nhưng đáp lại vẫn là sự im lặng đến đau thương

Cô gào lên

– Di, con ở đâu, đừng doạ Mẹ mà,Mẹ mới tìm được con thôi mà

Vẫn không ai trả lời, cô chạy lên phòng Vũ đập cửa, không ai mở, cô gào lên gọi to

– Anh Vũ, mở cửa ra

Không ai đáp lời

Cô không còn sợ hãi, xuống phòng Phong, cô đập cửa nhưng không ai mờ, cô cầm tay kéo mở cửa ra, căn phòng không khoá, nhưng tuyệt nhiên trống không không có ai. Cô muốn quỵ xuống nhưng không thể, cô phải tìm con bé bằng được

– sao cô vào đây?

Tiếng người phụ nữ khiến cô giật mình, là chị ta, người phụ nữ trong giấc mơ của cô. Cô chạy đến hỏi

– chị thấy Di ở đâu không?

Người phụ nữ lạnh lùng đáp

– Không,

Cô không nói chạy vội ra ngoài, cô phải tìm con bé

– Dưng lại,

Giọng ngừoi phụ nữ lại cất lên

Cô khựng lại hỏi

– Sao vậy ạ,

– con bé đây này

Cô nhìn kỹ, không thấy con bé đâu cả liền hòi lại

– đâu ạ?

Chị ta kéo tay cô vào nhà vệ sinh rồi nói

– cô nhìn kỹ đi, nó ở trong kia kìa

Cô nhìn vào trong, bất chợt ngã quỵ xuống, cảnh tượng phía trước kinh hoàng, Di nằm gục trên bồn vệ sinh, máu chảy lênh láng khắp phòng, khắp người con bé vết thương chằng chịt, và kinh khủng hơn đôi mắt con bé đang đã đang nằm trong bồn rửa mặt, nước chảy xuốg ướt sũng, trôi cả máu chỉ còn hai con mắt với trong mắt đen trắng to gần bằng quả trứng gà

Cô run rẩy chạy vào ôm lấy con bé nhưng nó đã chết.cô gào lên

– sao chị làm thế? Tại sao?

Chị ta cười khanh khách đáp

– vì chính mày, chính mày và nó khiến tao và con tao chết oan uổng.

Cô lắc đầu đáp

– Chinh chị đồng ý ký hợp đòng đó, lỗi không phải của con bé, sao chị lại có thể làm thế với nó

Cô không muốn nói nữa, cô không tài nào cháp nhận được sự thật này gào lên đau đớn

– Di, con tỉnh dậy đi, mẹ đây rồi con, mẹ đây rồi. Con dậy đi, mẹ tìm được con rồi sao con nỡ bỏ mẹ. Con ơi,mẹ đây rồi mà con,

Không ai trả lời, cô đau đơn ôm Di vào lòng ngước mắt lên trời hét lên đầy tuyệt vọng

– Con ơi, Di ơi..,

– cô sao thế

Có tiếng đập vai, cô mở to mắt nhìn xung quanh, trời đang tờ mờ sáng.cô nhìn lên là Phong. Cô bật hẳn dậy, nhìn lại khung cảnh, đây là cửa phòng của Di, sao cô lại nằm đây, sao Phong lại ở đây?

Anh nhìn cô đang nước mắt đầm đìa, lòng chợt có chút xót thương,

– sao cô lại nằm ở đây? cô mơ gì mà hét kinh thế

Lúc này cô mới bắt đầu định thần lại được, cô không trả lời vội mở cửa phòng chạy đến giường, con bé vẫn nằm đây thở đều đều. Hoá ra là mơ, cô bát chợt ôm chặt con bé, giác mơ kinh hoàng, cơn ác mộng kinh khủng nhất mà cô gặp

– sao cô lại ra kia nằm

Tiếng Phong mỗi lúc một gần, anh đang bước vào phòng của con bé

Cô lấy lại bình thản, tìm lý do

– Tôi ngủ mơ thôi

Phong trầm ngâm nói

– cô đối với Di rất lạ, rốt cuộc Tại sao cô lại tốt với con bé đến thế?

Cô đáp lại

– vì con bé đáng thương như Tôi, Tôi mồ côi từ bé, Mẹ Tôi cũng mất lúc Tôi học đại học

Anh không trả lời, chợt cảm thấy thời gian qua đã quá tàn nhẫn với cô

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018
5 (100%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …