Home » Tiểu Thuyết » Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Chap 5

Cuộc đời này có lẽ bằng cách này hay cách khác đều là tổn thương lẫn nhau.

Anh nhìn cô, có lẽ suốt thời gian qua anh đã quá tàn nhẫn với cô. Anh luôn tự cho rằng cô tiếp cận anh, yêu anh để sống trong ngôi nhà giàu có này, nhưng hôm qua thấy cô ôm con gái anh chạy mặc kệ bàn chân đầy máu anh lại thấy dường như anh đang sai rồi. Cô gái này từ đầu anh gặp đã có cảm giác quen thuộc vô cùng. Không phải vì cô có nét hao hao giống người vợ quá cố của anh mà quen,mà thứ cảm giác quen thuộc này rất khác lạ. Có cảm giác anh đã từng gặp cô ở đâu đó mà anh không tài nào nhớ nổi. Từ ngày Vũ đưa cô về giới thiệu là gia sư anh đã nhận thấy điều đó. Nhưng anh luôn tự nhủ rằng bởi cô có khuôn gần giống vợ anh nên mới nảy sinh ra cảm giác như vậy, nhưng đến hôm qua anh mới hiểu không phải như vậy. Mặc dù nhìn qua người ta sẽ thấy cô hơi giống vợ anh, nhưng chỉ cần nhìn lại lần hai là đã thấy khác.

Cô vẫn đang đứng bên giường, rõ ràng tình cảm của cô đối với Di rất lạ, lạ đến nỗi chỉ cần thấy cô và Di đứng cạnh nhau anh lại mường tượng ra cô và con bé mới chính là mẹ con. Chỉ có điều anh không tin và cũng không dám tin vào điều đó. Liệu rằng có phải ông trời sắp đặt sự trùng hợp này hay anh nghĩ quá nhiều?

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi tiếp

Loading...

– cô mấy giờ đi làm?

Hỏi xong anh chợt nhận ra hình như có điều gì đó sai rồi, cô mở to mắt ngạc nhiên không thể tin câu hỏi vừa rồi anh thốt ra. Nó dịu dàng đến mức cảm tưởng như anh chưa hề ghét cô. Cô ngập ngừng đáp

– Tôi 7h phải đi rồi

Anh khong nói gì, hơi đỏ mặt đi ra ngoài để cô vẫn đang đứng tần ngần không hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Cô bỗng cảm thấy anh lại trở lại như mấy tháng trước, mấy tháng đầu còn chưa ghét cô lắm. Chứ không phải là anh của mấy tháng này, vài ngày trước anh còn tát cô đến đỏ ửng cả má, mà giờ anh còn quan tâm giờ giấc cô đi làm. Cô bất giác mỉm cười, bản thân cô cũng thật ngốc. Chỉ cần 1 lời dịu dàng như vậy đủ khiến cô vui vẻ đến vậy

Cô nhìn đồng hồ đã là 6h, liền thay quần áo rồi, bộ quần áo hôm qua Vũ mua vừa vặn với dáng người cô. Vóc dáng cô cao ráo đầy đặn nên mặc quần áo cũng khá dễ. Cô nhìn con bé vẫn đang ngủ say, hôm qua thi xong nên con bé được nghỉ. Cô cúi xuống hôn lên trán nó rồi bước đi

– Cô Linh,

Tiếng con bé gọi lại khiến cô giật mình

Cô quay lại, hoá ra con bé cũng vừa dậy, cô nhìn nó hỏi lại

– Di dậy rồi sao?

Con bé dụi mắt cười tươi

– Vâng ạ, cô đi làm ạ?

– Ừm cô đi làm đây,Di ở nhà ngoan nhé

Con bé nhảy tụt khỏi giường rồi nói

– trưa cô về đây ăn cơm cùng con được không? rồi tối lại ngủ với con

Cô lắc đầu đáp

– cô chỉ ngủ với con được ngày Hôm qua thôi, Ba Phong cũng không đồng ý chuyện này đau. cô phải về nhà nữa

Con bé cụp mắt buồn rầu đáp

– Chẳng phải cô nói cô sống một mình, Ba Mẹ cô không còn sao? sao cô không sang ngủ với con nữa?

Cô xót xa, dỗ dành nó

– Di à? Đây không phai nhà cô, cô không thể ở đây mãi được, cô sẽ đến thăm con thường xuyên mà,

Con bé quay mặt đi, hình như nó đang khóc, cô không kìm chế được ôm nó vào lòng rồi nói

– mỗi tuần cô đều đến dạy con Hai Buổi mà, con muốn cô sẽ đến thăm con thường xuyên hơn nữa được không?

Con bé không trả lời chỉ gật gật đầu, con bé càng ngoan, càng hiểu chuyện cô lại càng đau lòng, càng xót xa.

Cô quay vội đi, cô ngăn cho dòng nước mắt đang chảy ra, con bé gọi giật lại

– nếu con hỏi Ba Phong được, cô đến ngủ với con nhé

Cô nhìn nó, không dám từ chối chỉ khẽ gật đầu. Dù cô có muốn đến thế nào cũng không có tư cách gì đòi hỏi được bên cạnh con bé cả.

Cô bước xuống nhà, Vũ đang đứng bên ngoài nghe điện thoại. Cô đứng dưới chân cầu thang nhìn ra bên ngoài

Trời hè nhưng không mang cảm giác nóng bức, căn nhà bật điện lên sáng sủa hơn rất nhiều.

– cô đứng đây làm gì?

Giọng Phong cất lên từ phía sau khiên cô giật mình, cô lí nhí đáp

– Tôi chờ Anh Vũ

Phong không nói gì, nhìn ra ban công liền hiểu ý cô. Anh nhìn cô, rồi bắt đầu mỉa mai

– bộ quần áo Vũ mua cho cô đây sao? có vẻ vừa vặn nhỉ

Cô không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, ban sáng anh còn dịu dàng, đến giờ giọng điệu đã bắt đầu đầy cay nghiệt

– cô thích Vũ sao? sao mấy Hôm trước còn nói yêu Tôi cơ mà.

Cô lắc đầu đáp

– Tôi không thích Vũ, còn chuyện yêu Anh Chẳng phải Anh cấm Tôi không được thích Anh sao? Chẳng phải Tôi càng quan tâm Anh Anh càng ghét bỏ Tôi sao? mà Tôi thích Vũ hay ai cũng là việc của Tôi

Anh trợn mắt nhìn cô rồi nhếch mép đáp

– Chẳng phải mấy ngày trước cô bảo cô thích Tôi từ rất lâu sao? lúc Tôi dạy cô học, giúp cô làm đồ án cô vẫn con quan tâm Tôi cơ mà. Chẳng phải cô bảo dù Tôi tệ với cô thế nào cô vẫn yêu Tôi sao? Hoá ra tình yêu của cô nó rẻ mạt thế sao? Tôi còn tưởng cô thế nào? ban đầu Tôi gặp cô còn nghĩ cô ngây thơ, tử tế và si tình lắm Hoá ra Tôi nhầm

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, chua xót đến cùng cực.

Ngày đầu tiên gặp anh ở nhà, anh mang dáng vẻ lạnh lùng nhưng vẫn lịch sự, điềm đạm khi tiếp nhận cô là gia sư của Di. Ngày đầu tiên nhìn thấy anh cô đã giật mình, bởi dáng vẻ ấy quen thuộc đến lạ. Những ngày sau anh vẫn hờ hững nhưng tuyệt nhiên vẻ hờ hững hiền lành. Khi biết cô học thêm văn bằng hai của trường anh dạy, anh bớt lạnh lùng dần. Cô và anh nói chuyện nhiều hơn, anh cũng thành tâm mà dạy cô những gì cô chưa hiểu. Còn bản thân cô là bây giờ hay sau tháng trước, thậm chí 6 năm trước vẫn chỉ là cô yêu anh.

Anh không nhớ nổi cô, nhưng cô thì mãi mãi nhớ anh bởi anh là người đầu tiên của cô. Còn anh dù là trước kia hay bây giờ vẫn là anh không hề biết cô là ai.

Là cô ngu, cô yêu anh đến mức ngu dại. Là cô ngu khi say cô đã gọi cho anh, để rồi thú nhận hết với anh sự thật là cô nhớ anh.

Là cô tự đa tình, ảo tưởng về bản thân. Sáu tháng nay chưa bao giờ anh yêu cô cả. Sự quan tâm của anh là phép lịch sự tối thiểu của con người mà thôi. Hoặc giả ban đầu anh thấy cô giống vợ anh nên tự luyến rằng thích cô, sau rồi nhận ra không phải nên anh mới ghét cô đến vậy. Sự xuất hiện của cô khiến vết thương trong trái tim anh rỉ máu. Chỉ có anh đau, còn cô không lẽ đối với anh cô chỉ là vật vô tri vô giác? Cô yêu anh đến nỗi anh cười với cô cô nghĩ rằng cả thế giới này ngập tràn hạnh phúc, còn anh chửi cô, sỉ nhục cô thì cô tự nguỵ biện rằng bởi cô sai! Cô xuất hiện trong cuộc đời anh vốn dĩ đã là sai lầm.

Cô cắn chặt môi nhìn anh, anh lại tiếp tục mạt sát cô

– sao? Tôi nói đúng quá sao? cô thèm khát giàu có đến mức vậy sao? cô tiếp cận Tôi không được cô lại tiếp cận Anh Tôi sao? cô nghĩ cô cứu Di thì Tôi sẽ biết ơn cô sao? con gái Tôi cũng Chẳng bao giờ coi cô là Mẹ đâu. đối với nó chỉ có vợ Tôi là Mẹ nó thôi. còn cô hãy mơ nghĩ đi, kể cả với Tôi, Anh Tôi hay Di. hãy thôi ngay đi

Cô đan chặt hai tay vào trong, máu trong tim cô rỉ ra. Cô ngước mắt nhìn anh, nỗi đau đớn khiến cô không kìm chế được liền quát lên

– Anh nghĩ Anh là gì? Tôi càng yêu Anh Anh càng căm ghét Tôi, đến lúc Tôi muốn buông bỏ Anh lại nói Tôi tiếp cận Vũ? Anh nghĩ Anh trai Anh ngu dốt đến mức không nhận ra rằng ai tốt ai xấu sao? Tôi đã nhận được đồng tiền nào từ Anh chưa? từ lúc gặp Tôi đến bây giờ Anh vẫn bình thường, Tại sao đến Hai tháng nay Anh lại thay đổi như vậy? Anh không yêu Tôi cũng đâu cần phải căm hận Tôi đến vậy? Anh yêu vợ Anh, nhưng đừng vì cái chết của chị ấy mà làm khổ người khác. chị ấy đáng thương nhưng Tôi thấy Anh còn đáng thương hơn nhiều.

Nói xong cô chạy ra ngoài bỏ lại anh với khuôn mặt đầy ngạc nhiên. Chưa bao giờ cô dám nói những điều này với anh, anh không bao giờ nghĩ cô gái đứng trước mặt anh chửi anh lại là cô.

– có chuyện gì vậy Phong?

Vũ nghe thấy hai người to tiếng vội bước vào thì cô cũng đi ra ngoài. Anh ta không đợi Phong trả lời thấy Linh bước đi liền vội vàng đuổi theo gọi to

– Linh, chờ Anh để Anh đưa em đi

Cô ngoái nhìn lại, Vũ tiến lại gần rồi nói

– em đừng chấp Phong, tính khí nó như vậy từ khi vợ nó mất rồi.

Cô lắc đầu trả lời

– em không chấp Anh ấy đâu, em không kìm chế được cảm xúc nên vậy thôi

Vũ kéo cặp tài liệu trên tay cô rồi nói

– thôi được rồi, đi theo Anh ra xe. nhanh lên còn đi ăn sáng không muộn giờ làm

Cô gật đầu, ngoan ngoãn theo anh ta,

Cả buổi làm cô không tài nào chú tâm được, những lời nói hôm nay cô nói ra có lẽ hình như quá tàn nhẫn với Phong. Xe máy của cô đã được Vũ nhờ người lấy về, hôm nay có báo cáo nên tận 6h30 tối cô mới được về. Những lời cãi nhau của cô và anh hôm nay vẫn ám ảnh anh đến tận giờ này. Cô thấy đau lòng, cô lại nghĩ đến Di, con bé sống thiếu thốn tình cảm đến mức cô đơn. Cô thương anh, thương con bé nhưng có lẽ dù cô cố gắng thế nào cũng chỉ nhận được sự tàn nhẫn của anh. Cô không đi thẳng về nhà mà tạt vào quán rượu đầu ngõ, chẳng biết từ khi nào, chì biết từ ngày mẹ cô mất cô rất hay uống rượu. Vài năm trước tưởng chừng như cô không còn uống, cho đến khi gặp lại anh, mà không là thời gian gần đây có quá nhiều chuyện cô lại tìm đến rượu.

Cô bước vào quán, đột nhiên lùi lại, là anh. Anh đang ngồi một góc bàn phía cuối, hình như anh đã uống vài ba chai. Khuôn mặt anh vẫn rất tỉnh táo, đẹp trai nhưng đầy khổ hạnh. Cô mở cửa kính định quay về, nhưng rồi nghĩ thế nào cô lại quay lại. Chọn cho mình một góc bàn khuất sau nhưng vãn quan sát được anh, cô gọi 1 chai rượu với vài đồ nhắm,

Quán này đã quá quen thuộc với người phụ nữ 26 tuổi xinh đẹp thường đến uống say đến bí tỉ nên chẳng ai ngạc nhiên gì.

Cô liếc nhìn nhìn anh, trái tim cô như có ai đang bóp nghẹn. Anh yêu vợ anh đến như vậy, đến nỗi dù chị đã chết 6 năm anh vẫn thương nhớ vô bờ. Anh có thể sỉ nhục cô chỉ cần cô có ý nghĩ yêu anh, vì anh sợ tổn thương người vợ đã chết. Chẳng cần phải đoán cô cũng tự biết anh căm hận không chỉ cô mà tất cả phụ nữ thích anh, bởi anh yêu quá yêu chị. Nhưng có lẽ anh ghét cô nhất bởi cô luôn kiên trì chịu đựng, cô càng chịu đựng, anh càng căm hận đến tận xương tuỷ

Cô rót một chén rượu, ly rượu sóng sánh giống cuộc đời đầy giông tố của cô

Cô uống vài chén, người bắt đầu nâng nâng. Cô nhìn về phía anh, anh đã uống đến 7 – 8 chai, anh khóc.cô nheo mắt nhìn kỹ lại, đúng là anh đang khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú của anh. Cô nhắm nghiền mắt ngăn không cho nỗi đau cuộc lên trong lòng.

Anh uống rất nhiều, nhiều đến nỗi cô cảm tưởng anh uống để có thể chết đi.

Anh bỗng bật khóc to hơn, to đến nỗi những người xung quanh đang bắt đầu chỉ trỏ. Anh vừa khóc vừa gọi tên chị. Cô nhìn xung quanh, tiếng xì xào mỗi lúc một lớn, cô vội vàng lấy tiền trả bàn mình rồi chạy lại bên anh. Anh nhìn thấy cô liền thôi khóc, mắt mở to rồi chau mày nói

– Ngọc, sao em ở đây?

Cô nghe trong tim có tiếng vụn vỡ, cố ngăn nỗi đau đang giằng xé trong lòng đỡ anh rồi nói

– về nhà thôi Anh

Anh vẫn ngồi im, rồi bỗng ôm chặt cô vào lòng nói tiếp

– Ngọc, là em đúng không? là Anh đang mơ sao?

Cô thở dài đáp

– không, Anh không mơ, về nhà thôi, em đưa Anh về

Anh bỗng ngoan ngoãn như đưa trẻ, đứng dậy theo cô, vừa đi vừa nói

– sao em ở đây? Anh tưởng em bỏ Anh đi rồi, không sao, về là tốt rồi.

Cô đau đớn dìu anh ra ngoài, xe ô tô anh đỗ bên kia đường, cô đỡ anh ra rồi móc chìa khoá lấy xe chở anh về nhà

Về đến nhà chỉ thấy cô giúp việc, nghe cô ấy nói thì Vũ đưa Di đi ra ngoài ăn

Cô giúp việc không lấy gì làm ngạc nhiên khi thấy cô đưa Phong về thế này.

Cô không cần dìu anh lên phòng, mà chính anh tự lên. Là do anh nghĩ cô là vợ anh, nên anh tỉnh táo lạ thường. Cô cố ngăn không cho nỗi đau cuộn lên trong lòng. Anh ôm chặt cô kéo cô vào phòng, cô đẩy anh ra rồi vào nhà vệ sinh lấy chiếc khăn ấm ra lau khắp mặt cho anh. Lần đầu tiên cô thấy anh say, gã đàn ông đạo mạo phong độ lại gục ngã bởi rượu.

Có lẽ anh quá đau đớn, bao nhiêu năm rồi rốt cuộc anh vẫn không thể quên nổi chị. Và dù cô có cố gắng thế nào cũng không thay thế được vị trí của chị trong lòng anh

Anh bất chợt đè cô xuống, đặt lên môi cô nụ hôn nóng bỏng, mùi rượu thơm nồng lan toả khắp miệng cô

– Linh, Anh yêu em

Cô mở to mắt ngạc nhiên. Anh gọi tên cô, là cô, Linh chứ không phải Ngọc. Anh nói anh yêu cô, anh yêu cô sao?

Trong lòng cô trào dâng lên một cảm giác, cảm giác hạnh phúc đến vô cùng. Anh đè chặt cô, bắt đầu hôn lên môi cô, bàn tay mân mê xuống bầu ngực căng tròn. Cảm giác đê mê lan toả khắp người, cô nằm yên không dám nhúc nhích

Anh tham lam cởi phẳng chiếc váy mà Vũ mua cho cô, cúi xuống hôn lên ngực, bàn tay bắt đầu khám phá xuống bên dưới. Cô không kìm chế được sự kích thích khẽ rên lên

Anh cởi vội bộ quần áo đang mặc trên người rồi tiếp tục hôn lên ngực cô, hai tay anh khẽ tách đùi cô rồi tiến thẳng vào cơ thể cô. Anh bắt đầu rên rỉ, ôm chặt lấy tấm thân nõn nà của cô. Cô hôn lên môi anh, cảm giác yêu thương đến vô tận, hạnh phúc này không bao giờ cô quên

– Ngọc, Anh nhớ em

Anh thì thầm vào tai cô, cô nhìn anh, bất giác tỉnh táo trở lại, liền đẩy anh ra bật khóc nức nở. Có lẽ lúc nãy chỉ là anh gọi nhầm tên cô, cô yêu anh đến mức ngu dại rồi. Anh có lẽ uống quá say nên chẳng còn cảm nhận được.

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018
5 (100%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …