Home » Tiểu Thuyết » Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018

Chap 8

Hạnh phúc không phải là anh yêu em rất nhiều, mà là lúc em yêu anh cũng vừa hay anh yêu em.

Linh bất chợt đẩy Vũ ra rồi lý nhí xin lỗi

– Anh Vũ, em xin lỗi vì đã để Anh chờ

Vũ lắc đầu đáp

Loading...

– không sao, là Tại Anh lo lắng quá thôi. em đói chưa? Anh đưa em đi ăn nhé

Cô cay cay sống mũi, người đàn ông này tốt với cô đến nỗi dù cả kiếp này cô cũng không báo đáp nổi. Cô gật đầu rồi ngoan ngoãn theo anh lên xe, anh cởi chiếc áo ngoài khoác vào cho cô rồi nói

– Trời bắt đầu thu rồi nên hơi lạnh lạnh đó em, ban ngày mặc dù nắng thế thôi, em đi ra đường còn đang ốm mà lại mặc Phong phanh thế này.

Cô mỉm cười trả lời

– Anh Vũ, lên xe ấm rồi mà

Anh ta không đáp, xoay vô lăng xe rồi đi về phía một quán ăn khá nổi tiếng

Anh ta nắm tay cô, dẫn cô đến một bàn ăn có lẽ đã được đắt trước. Cô định rụt tay lại, nhưng anh ta đã nắm chặt. Vũ kéo ghế cho cô rồi nói

– em ngồi xuống đi

Cô làm theo như một cái máy, ngoan ngoãn ngồi xuống. Hình như mà không, là chắc chắn, chắc chắn Vũ là người đàn ông duy nhất đối xử với cô thế này từ trước đến nay.

Vũ ngồi đối diện cô, ánh mắt luôn dịu dàng ấm áp như lần đầu tiên gặp cô. Anh ta luôn tốt với cô như vậy, nhưng đây là lần đầu anh ta ôm cô, nắm tay cô có những đụng chạm thân mật với cô đến vậy

Cô muốn hỏi, rồi lại ngập ngừng, nhưng dù sao chính cô lúc nãy cũng ôm lại anh ta nên cũng chẳng biết mở lời thế nào. Cô cũng không hiểu cảm giác của mình lúc đó thế nào, và bây giờ thế nào. Chỉ biết rằng người đàn ông này chỉ cần nói yêu cô, là cô biết anh ta là chỗ dựa cả đời cho mình. Nhưng chắc chắn một điều cô sẽ không yêu anh ta, bởi cô biết rõ một sự thật anh ta là anh trai Phong, là bác của Di. Dù thế nào cũng không thể bên anh ta, nhất là cảm giác khi cô ở cạnh anh ta không phải là yêu.

– Linh, Anh muốn hỏi em một vài chuyện

Cô ngước mắt nhìn Vũ, lời anh ta cất lên kéo cô lại với hiện tại, cô cắn môi nói

– có chuyện gì vậy Anh Vũ

– mặt đá dây chuyền, Anh đi thẳng vào vấn đề chính nhé

Cô hơi giật mình, dĩa kéo thịt bò trên tay bông rơi xuống bàn, sự hốt hoảng trên mặt cô là rất rõ

Anh ta nói tiếp

– lúc bé Di được sinh ra, Anh đã mua cho con bé một sợi dây chuyền có mặt đã xanh khắc hình con thỏ. nhưng mấy ngày sau lúc Mẹ Anh đưa con bé từ bệnh viện về thì phát hiện ra mặt đá đó đã mất. Anh nhớ rất rõ phía sau mặt đá Anh còn khắc chữ cái đầu tiên của con bé. hôn trước em bị ốm, không phải Anh thay quần áo cho em đâu. Anh chỉ nói trêu em vậy thôi, là y ta thay cho em, Anh cũng không hiểu là họ làm những gì mà tháo cả dây chuyền của em đưa cho anh…

Nói xong anh ta dừng lại, cô thở dốc, nhịp tim dồn dập hỏi lại

– Anh có chuyện gì cứ nói ra đi

Vũ nhìn cô, vầng trán cao khẽ cau lại nói

– sợi dây chuyền của em có mặt đá của Di, đằng sau nó vẫn khắc chữ D, tên con bé Di cũng là Anh đặt từ trước cho nó. Tại sao em có nó? vì mặt đá này mất từ khi nó sinh ra được vài ngày thôi nên chắc chắn không thể nói là con bé cho em được

Cô bấu tay xuống bàn, lí nhí nói

– em nhặt được

Vũ lắc đầu đáp

– thôi em ăn đi đã, tý chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Nói xong anh ta rót một ly rượu vang rồi uống ực, cô ăn vài miếng rồi dừng lại. Cô không đói, mà cũng không có tâm trạng để ăn

Cô lén nhìn anh ta, vẻ mặt anh ta khá bình thản nhưng sâu trong ánh mắt đã không còn sự vô tư như ngày thường. Nó u ám và chất chứa rất nhiều tâm sự. Anh ta ăn xong đi thanh toán rồi cùng cô ra ngoài chỗ đỗ xe, chiếc áo vest cầm trên tay liền đưa cho cô rồi nói

– mặc vào đi em, em vẫn đang ốm

Cô nhận lấy, không dám cảm ơn càng không dám từ chối, lẽo đẽo theo anh ta, anh ta mở cửa xe cho cô rồi lên phía tay lái đi thẳng đến một đoạn đường vắng

Chiếc xe đỗ xịch lại, phía trước chỉ có đèn đường ngả bóng dài trên con đường hun hút

Anh ta cất giọng vẫn đều đều và trầm ấm

– Linh, em nói thật mọi chuyện cho Anh được không?

Cô không dám nhìn anh ta, hai tay bấu chặt vào nhau hỏi lại

– chuyện gì hả anh?

Anh ta nắm chặt vô lăng thở dài nói

– vì sao em có mặt đá dây chuyền? vì sao em lại quan tâm con bé Di nhiều đến như vậy? tình cảm em đối với nó rất khác. cái dây chuyền Anh mua cho Di rất chắc chắn nếu không phải là tháo ra thì không thể nào rơi được. từ lúc nó đẻ ra chỉ có mấy y tá tiếp xúc với nó,Mẹ Anh nói trước khi đón nó về nhà vẫn thấy mặt đá đó, nếu không phải cố tình thì không thể có đâu. em nói nhặt được là nói dối. em biết không Linh, nhìn con bé rất giống em.

Lồng ngực cô như có ai đang bóp chặt, thở hắt ra. Chắc chắn cô không thể giấu anh ta được nữa hỏi lại

– Anh đã biết những gì rồi?

Vũ buông thõng tay, nhìn cô rồi nói

– Anh biét những gì không quan trọng, Anh muốn nghe em nói với Anh mọi chuyện. được không Linh? chắc chắn Anh sẽ không nói ra với ai cả, nhưng Anh vẫn muốn nghe. Anh muốn em nói với Anh, Anh không ép em, chỉ là Anh muốn nghe tất cả mọi chuyện được không Linh?

Cô nhìn anh ta, đôi mắt hằn lên những tia đỏ, ánh đèn đường chiếu rọi vào khuôn mặt đẹp trai tuấn tú. Đôi mắt đen láy thông minh ở dưới ánh đèn lại trở lên đầy thương đau, sống mũi cao, đôi môi mỏng ở dưới đường nhân trung rõ nét. Không cần tiếp xúc chỉ cần nhìn thì ở người đàn ông này cũng toát lên khí chất hơn người, càng tiếp xúc thì lại càng thấy sự thông minh, tốt bụng ở anh ta, vẻ khiêm nhường ấm áp khiến anh ta như một mẫu hình lý tưởng cuả tất cả các cô gái khác. Nhưng có lẽ anh ta càng tinh tế, càng chu đáo lại càng khiến cô áy náy.. ở trước mặt người đàn ông này cô không có cảm giác như Phong, nhưng tuyệt nhiên cô không thể nói dối anh ta bất cứ điều gì. Cô cúi mặt, đôi mắt cụp xuống u sầu

– Anh Vũ, có lẽ không cần em nói Anh cũng đoán được rồi đúng không? em là Mẹ của con bé..

Cô dừng lại, lén nhìn anh ta, khuôn mặt anh ta tối sầm lại, ở đáy mắt có thứ gì đó chỉ cần nhìn cũng hiện rõ sự tuyệt vọng

Cô không dám nhìn sâu vào đôi mắt đó, lại cúi mặt, giọng bắt đầu lạc đi

– nhưng mà Anh hãy tin em, em không hề cố ý tiếp cận gia đình anh. ban đầu gặp con bé em cũng hơi giật mình vì nó khá giống em, nhưng em vẫn không nghĩ nó là con em. vì trên cổ nó không hề có sợi dây chuyền nào cả. em vẫn nghĩ cả đời em không bao giờ gặp lại con mình. kể cả lúc gặp Phong em cũng vẫn không nghĩ Di là conem. Bởi sau Sáu năm Anh Phong đã thay đổi khác đi rất nhiều, em cũng đã ngờ ngợ nhưng vẫn không thể tin rằng ông Trời lại có sự sắp đặt trùng hợp thế được. sau Sáu năm trong trí nhớ của em về gia đình Anh nó cũng phai nhạt đi rất nhiều nên em không thể khảng định được điều gì. cho đến khi em thấy con bé tắm, trên lưng nó có một nốt ruồi son, em mới dám khẳng định con bé là con gái em. nhưng em không có tư cách gì để nhận nó. em chỉ biết quan tâm nó một cách lặng lẽ thôi. nhưng làm sao có thể ngăn được tình mẫu tử? dù em có tệ thế nào thì em vẫn là người đẻ ra nó, khi nghe tin nó mất tích em mới lo lắng hốt hoảng như vậy.. thật sự em chưa bao giờ cố gắng đi tìm con bé, cũng chưa bao giờ biết con bé ở đâu..

Vũ bất chợt kéo cô, ôm chặt cô vào lòng, anh ta thở dài, giọng đầy run rẩy

– Linh, em đừng nói nữa. Để anh ôm em một chút được không? Để anh ôm em một lúc thôi,

Cô im lặng, để mặc cho anh ta ôm mình, trái tim cô rỉ máu, lần đầu tiên cô thấy anh ta yếu đuối đến thế này. Lần đầu tiên cô cảm nhận rõ có lẽ anh ra đang rất buồn..

Anh ta ôm chặt cô, giọng trầm ấm nhưng không hề bình thản

– Anh đã hy vọng, hy vọng em nói với Anh tất cả mọi chuyện là Anh tưởng tượng ra, em không phải Mẹ của Di. Anh đã hy vọng dù Anh biết hy vọng đó nó mong manh thế nào. em biết không? từ ngày đầu gặp em Anh đã rất có tình cảm với em, càng tiếp xúc càng tháy em là cô gái đầy nghị lực, Anh đã không biết Anh thích em từ lúc nào. ngay cả khi Anh thấy em ở bên Phong, Anh đã hy vọng rằng mọi điều Anh thấy là sự trùng hợp, Anh chỉ hy vọng em chỉ thương nó chứ không yêu. ngay cả bây giờ Anh cũng muốn bất chấp hết mà yêu em. nhưng có lẽ không được rồi, Giá mà Anh không phải Anh trai Phong, Anh không phải bác của Di Anh đã bỏ mặc tất cả mà bên em. Anh chưa bao giờ nói yêu em, nhưng thật sự là Anh yêu em rồi Linh ạ. nhưng Tại sao? Tại sao em lại là Mẹ của Di hả Linh? Tại sao lại như thế? em hãy nói với Anh, tất cả chỉ là giả dối được không Linh?

Cô lắc đầu, cô thương anh ta đến vô bờ, nhưng không phải là yêu..

Cô đau đớn kéo tay anh ta rồi nói

– đây là sự thật Anh Vũ ạ, em là Mẹ của Di.

Anh ta buông cô, đôi mắt đỏ ngầu.,

– Anh cũng biết đây là sự thật, sự thật mà Anh không thể thay đổi được. Anh không nghĩ sự thật này lại tàn nhẫn với Anh như vậy, nhưng có lẽ Anh nên chấp nhận nó. dù sao em cũng yêu Phong, không yêu Anh đúng không Linh?

Cô không dám trả lời, chỉ khẽ gật đầu, cái gật đầu khiến trái tim người đối diện vỡ vụn

Anh ta cố gượng cười nói

– em có thể kể cho Anh nghe mọi chuyện được không? dù sao thì Anh cũng chấp nhận sự thật rồi, em cứ nói hết ra với anh. mọi chuyện ban đầu là thế nào? sao em lại biết thằng Phong từ sau năm trước, Chẳng phải chính Mẹ Anh bảo là..

Cô gật đầu trả lời

– đúng là vậy Anh ạ, Anh Phong không biết em vì theo hợp đồng phải là như vậy.

Giọng cô trầm xuống, đều đều nói tiếp

– Ba em mất từ hồi em mới 7 tuổi, cả ba mẹ em đều là trẻ mồ côi nên em không có họ hàng gì. Lúc ba em mất mẹ em phải tự mình bươn trải nuôi em lớn. Đến năm em thi đỗ đại học mẹ em cùng em lên Hà Nội, mẹ em xin làm bếp cho nhà hàng, em vừa đi học vừa cùng m

Cô im lặng, nhớ lại quãng thời gian ký ức đã qua

Lần đầu tiên cô được mẹ anh đưa đến căn phòng ấy, cô đã khóc rất nhiều. Căn phòng tối tăm chỉ có chút ánh đèn le lói còn chẳng nhìn rõ bất cứ thứ gì

Cô không dám khóc to, nước mắt chẩy ra ướt đẫm khuôn mặt, cô lấy vạt áo lau nước mắt. Cuộc đời cô tại sao lại bất hạnh thế này? Cô cứ khóc, cho đến khi cánh cửa phòng mở ra, cô mới dừng lại, cô không nhìn rõ ai, chỉ thấy một bóng dáng cao to đang bước vào

Cô sợ hãi, nép vào thành giường, giọng nói người đàn ông cất lên

– cô tên là gì?

Cô sụt sịt trả lời

– Mẹ Anh nói không được nói bất cứ thông tin cá nhân gì

Anh không đáp lại, thở dài

Cô ngồi im, anh cũng không nhúc nhích, cả hai cứ lặng yên với những dòng suy nghĩ riêng. Bất chợt cô lên tiếng

– Anh làm gì đi, nếu có thai sớm chúng ta không cần gặp nhau nhiều nữa. như vậy Anh cũng không cần áy náy với vợ Anh nhiều, như vậy Tôi cũng sớm có tiền cho Mẹ Tôi

Anh đáp lại

– Ừm,

Nói xong anh tiến lại gần cô, cô không lùi lại nhưng toàn thân run rẩy,

Anh cũng run run, cởi từng lớp áo của cô, làn da cô mềm mịn nhưng lại không hề khiến anh có chút dục vọng. Anh nhìn cô, cố tưởng tượng người trước mặt là vơ anh, tiến lại gần hơn. Cô bấu chặt tay anh, không dám đáp trả. Anh cởi hết quần áo cô, rồi ôm chặt cô đặt lên giường bắt đầu cởi quần áo của mình.

Anh lấy tay cô, đặt lên chỗ bên dưới của mình, tay cô run run, chỉ dám xoa xoa nó, lần đầu tiên cô cầm nó.chỗ đó của anh bắt đầu cương cứng, dục vọng bỗng nổi lên. Cô bắt đầu biết kich thích, bàn tay chạm vào vuốt ve lên xuống. Anh cúi xuống hôn lên trán cô rồi hôn lên cổ cô. Bờ môi mềm chạm vào da thịt khiến cô có cảm giác gì đó vừa thích thú lại vừa sợ hãi. Anh hôn nhẹ lên môi cô, tưởng tượng đang hôn người vợ yêu quý của mình. Cô chỉ dám nằm im, mùi vị ngọt thơm, man mát đầu lưỡi khiến cô hơi đê mê, anh bắtđầu mân mê bầu ngực cô, rồi ngậm chặt nó, Bàn tay anh mân mê xuống dưới, tìm đúng chỗ kích thích nhất trên cơ thể bắt đầu xoa nắn, bàn tay cô đặt lên chỗ đó của anh, vẫn vuốt ve, anh bắt đầu xoa nhanh hơn, ngón tay đặt ở đó day day mạnh. Cô bị kích thích cực độ một tay ôm chặt lấy anh. Đột nhiên anh tách chân cô, kéo tay cô rồi đưa chỗ đó tiến thẳng vào cơ thể cô

Nhưng có gì đó ngăn lại, cô đau đớn khẽ kêu lên

– A..

Anh day day đầu ngực cô rồi nhẹ nhàng nois

– cô vãn là gái trinh sao?

Cô không đam trả lời, thở dốc bấu lấy vai anh, trong lòng anh chợt trào dâng lên cảm giác khó tả dịu giọng nói

– cố gắng chịu đựng chút thôi, Tôi cũng đau

Cô cắn chặt môi, hai tay buông thõng rồi bấu chặt xuống giường

Anh lấy hết sức đẩy phía dưới vào cơ thẻ cô, cô đau đớn cắn môi đến bật cả máu. Cuối cùng anh cũng vào được, phía dưới cô vãn đau xót, nước mắt cô chảy ra để mặc anh vùng vẫy. Lần đầu của cô là anh,

Giây phút này vĩnh viễn cả đời cô không quên

Xong chuyện anh đi ra ngoài, cô nằm đó ngủ thiếp đi đến sáng hôm sau.

Những ngày tiếp theo vẫn diễn ra như vậy, có điều cô không còn đau đơn. Anh chỉ đến và đi như một nghĩa vụ của mình.

Cái thứ mười cũng là ngày cuối cùng trong tháng này, nếu những ngày trước cô thụ thai thì tháng sau không cần đến gặp anh nữa, nhưng lòng cô lại bỗng chất chưa đầy tâm trạng

Cô ngồi một góc, vẫn vẻ rụt rè nhưng không còn run rẩy, cô chờ đến gần hai tiếng mới thấy cưa phòng mở

Anh bước vào, cô chợt thấy mùi rượu vương đầy trên người anh.

Anh nằm vật xuóng giường kéo tay cô rồi nói

– nằm xuống đây với Anh

Cô tròn mặt ngạc nhiên, lần đầu anh thấy cô xưng hô thế này, những lần khác mặc dù anh rất dịu dàng nhưng chưa bao giờ anh chủ động đụng chạm vào cô như vậy.

Có lẽ anh say rồi

Cô ngoan ngoãn nằm xuống, anh kéo cô vào lòng rồi nói

– Tại sao em phải đi đẻ thuê? em vẫn con trinh mà?

Cô bỗng thấy có gì quặn lên trong lòng, không dám trả lời

Anh nói tiếp

– em cứ nói với Anh đi, dù sao có thể Mai thôi chúng ta không còn thế này

Cô bất chợt bật khóc nức nở, anh thấy cô khóc sợ haiz liền hỏi dồn dập

– sao vậy? sao em lại khóc?

Cô lắc đầu lau nước mắt rồi đáp

– Em không sao,

Anh kéo chặt cô rồi nói

– em nghĩ thế nào là tình yêu?

Cô sụt sịt đáp

– em chưa yêu bao giờ nên không biết, nhưng có lẽ tình yêu là giống Anh đối với vợ anh. Anh sợ chị ấy buồn nên mới bảo Mẹ Anh không để em và Anh thấy nhau. Anh sợ nảy sinh tình cảm, chứng tỏ Anh rất yêu chị ấy.

Anh bỗng thở dài, mùi rượu phả ra

– thật ra Anh và vợ Anh đến với nhau ban đầu không phải là tình yêu, bọn Anh đến với nhau cũng do Mai mối của gia đình, nhưng thật sự cô ấy rất hiền lành, sống với cô ấy Anh dần nảy sinh tình cảm, nhưng Hôm nay Anh đi làm về Anh thấy cô ấy đi cùng với một người con trai khác đi chơi. mà người đó là người yêu cũ của cô ấy. Anh biết cô ấy không làm gì có lỗi với Anh đâu, nhưng thật sự cô ấy chưa bao giờ quên Anh ta cả. đến với Anh cô ấy luôn làm trọn vẹn trách nhiệm của vợ nhưng có lẽ chưa bao giờ cô ấy yêu Anh, chỉ có Anh thích cô ấy thì phải. mà không biết có phải thích khong? hay đơn giản Anh và cô ấy gắn ở với nhau nên nảy sinh tình cảm đó

Cô nhìn anh, khẽ nói

– sao Anh lại nói với em điều này?

Anh lắc đầu đáp

– không sao, Tại Anh say rồi.

Nói xong anh vuốt ve lên khuôn mặt cô, giọng anh nhỏ dần

– tên em là gì?

Cô ngập ngừng đáp

– Phạm Ngọc Trang Linh

Nói xong cô nhìn sang bên cạnh đã thấy anh ngủ, cô thở dài..

Người đàn ông này hoá ra lại nhiều tâm sự như vậy, cô sờ lên mặt anh, sống mũi cao thẳng nổi lên.

Có lẽ anh rất đẹp trai, cô nghĩ thầm

Cô bất chợt không kìm được, bật điện để nhìn rõ khuôn mặt anh, anh vẫn nằm ngủ say, đôi môi căng mọng. Cô chỉ dám nhìn một lúc rồi tắt điện. Cô nằm ôm anh, có lẽ mai thôi người đàn ông này không thể nằm cạnh cô thế này nữa

– Linh, vậy sao Mẹ em mất?

Giọng Vũ cất lên kéo cô khỏi dòng ký ức

Cô nghẹn ngào đáp

– Lúc em có thai được hai tháng, cũng thật may mắn em có thai ngay từ lần đầu với anh Phong, lúc đó mẹ em không hề biết chuyện. Hằng ngày em đến thăm mẹ, em chỉ nói em được một tổ chức giúp đỡ, mẹ em mổ lần đầu vào lúc em mang thai được ba tháng. Nhưng mổ

Cô cúi mặt, khóc nức nở..

Vũ nắm tay cô nói

– Em đã quá khổ rồi, quãng thời gian đó chắc vô cùng khó khăn với em.,

Cô rụt tay lại nói

– Anh Vũ, có lẽ từ Mai em không đến nhà Anh dạy bé Di nữa, thời gian qua em đã quá đường đột. em k có tư cách làm Mẹ nó, và theo hợp đồng cũng không thể làm Mẹ nó được. em cũng nói rõ với Anh Phong rồi. còn Anh, đừng buồn vì bất cứ chuyện gì, Anh là người đàn ông tốt.

Vũ thở dài nói

– em định đi đâu?

– Công ty đang có 1 dự án bên nước ngoài, cần cử người sang đó học. Em sẽ xin làm dự án đó

Vũ ngạc nhiên nói

– không phải dự án đó định để cho Trang đi sao?

– Đúg là vậy? nhưng em nghĩ Trang không muốn đi, Hôm trước cô ấy có nói vậy với em. bố Mẹ cô ấy không đồng ý cho cô ấy đi xa

– Linh, sao em quyết định nhanh thế?

– có lẽ em nên đi Anh à, em muốn quên hết mọi chuyện ơ đây, để nó lại như lúc em chưa đến

Điện thoại Vũ chợt reo, cắt ngang câu nói của c

– Alo, Vũ lên tiếng

Đầu dây bên kia chẳng biết nói gì, chie nghe tiếng Vũ đầy hốt hoảng!

– cái gì? Nhập viện sao? Anh đến bây giờ

Nói xong anh ta cúp máy, anh ta quay sang cô vừa nói vừa quay xe

– Linh, con bé Di bị sốt cao, đang co giật trong bệnh viện

Cô tái mặt, run rẩy nói

– sao? đi nhanh, đi đến bệnh viện nhanh đi Anh

Anh ta không trả lời, phóng xe đến thẳng bệnh viện. Đầu óc cô bỗng trống rỗng vô cùng, bàn tay bỗng toát đầy mồ hôi

Đến nơi cô và anh ta chạy như bay đến phòng cấp cứu. Phía trước cửa phòng Phong đang dựa đầu vào tường, bóng dáng anh cô đơn lạnh lẽo đến tội nghiệp

Vũ chạy lại hỏi

– con bé sao rồi

Phong hơi giật mình, nhìn anh ta rồi nhìn cô, lắc đầu nói

– con bé vừa được đưa đi cấp cứu, chưa biết thế nào

Cô nuốt nước bọt, hỏi lại

– con bé rốt cuộc là bị sao?

Phong ngắm nghiền mắt đáp

– nó bị sốt cao rồi co giật, cô giúp việc đưa nó đi cấp cứu. cô ấy bảo nó ốm từ Hai Hôm nay rồi, nhưng Tôi không hề biết, cứ nghĩ làm cảm thông thường..

Cô đứng bên ngoài, nhìn vào khe cửa kính nhưng không thể nhìn rõ bên trong..

Chờ đến gần 30p cánh cửa phòng cấp cứu mới mở ra, cả ba chạy như bay đến

Bác sĩ tháo khẩu trang, cô dồn dập hỏi

– con bé sao rồi bác sĩ

– con bé không sao, May đưa đến kịp, bị sốt cao thế mà bây giờ mới đến. May là không sao đấy, co giật do sốt thế này rất nguy hiểm. người nhà vào thăm được rồi

Cô không nghĩ ngời gì chạy thẳng vào trong, Con bé đang nằm trong phòng, thân hình bé nhỏ đang phải thở bình,

Phong đi vào, nắm chạy tay con bé, anh hôn lên tay nó rồi đột nhiên bật khóc

– Di, Ba xin lỗi con.

Cô nhìn anh, chợt thấy thương vô cùng

Phía bên ngoài thấy cảnh tượng này Vũ không dám vào. Phong nhìn Linh, lúc này anh mới nhận ra có lẽ Linh quan tâm con bé hơn cả anh. Bên ngoài bỗng có tiếng xì xào,

Linh chưa kịp nhìn ra cửa đã thấy cảnh cửa mở ra

Vũ bước vào, phía sau lưng anh một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng bước vào

– Mẹ về khi nào vậy?

Vũ lên tiếng

– con bé ôm thế này mà các con giấu ta sao? nó ốm Hai ngày nay rồi nếu không phait Hôm kia cô giúp việc gọi thì ta cũng không biết.

Bà nói rồi đi thẳng vào giường bệnh, Linh nhìn bà ta, chiếc điện thoại trên tay bỗng rơi xuống.,

Nợ Em Cả Một Đời Full tác giả Phạm Vũ Anh Thư Truyện ngôn tình mới nhất 2018
5 (100%) 3 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …