Home » Truyện Ma » Rùng rợn và ám ảnh với ngôi nhà có 300 con ma

Rùng rợn và ám ảnh với ngôi nhà có 300 con ma

Đời trước “khát máu” (?!)

Không còn chồng, 10 người con điên hết, bà Nguyễn Thị Nở (Ngõ 239, Đường Đà Nẵng, TP. Hải Phòng) không biết dựa vào ai. Mặc dù từng là công nhân, nhưng do đẻ một đàn con điên khùng, không ai chăm sóc, nên bà Nở bỏ dở, về một cục, thành ra chẳng có lương hưu. Để có miếng ăn, bà dậy từ sáng sớm, ra vùng ngoại thành mua rau, gánh vào thành phố bán. Đi từ sáng đến đêm, kiếm được một hai chục ngàn. Đồ ăn của bà và các con là cơm thừa, canh cặn ở các nhà hàng, quán xá trong khu vực. Họ thương cảnh bà, nên dồn thức ăn thừa để bà mang về cho mấy mẹ con ăn.

Truyện ma người khăn trắng mới nhất hay nhất:

Mấy năm nay, già cả, vất vả nhiều quá, nên sinh lắm bệnh tật, chân tay thường xuyên co rút, không thức khuya dậy sớm được, nên bà không đi bán rau được nữa. Có lần, quẫn quá, lúc đi qua cầu Bính, bà toan nhảy xuống sông. Nhưng dường như có sức mạnh vô hình ngăn bà lại. Bà chết rồi, không biết ai nuôi đàn con điên dở. Cũng mấy năm trước, khi đứa con cuối cùng phát điên, quẫn quá, bà uống thuốc chuột. Tuy nhiên, hàng xóm phát hiện, đã kịp thời đưa bà đi bệnh viện rửa ruột. Bà bảo: “Sinh ra vào năm 1945, đói rạc cả tuần không chết, rồi về già, tự tử cũng vẫn không chết. Có lẽ các vị sư nói đúng, kiếp trước tôi nặng nợ nhân gian nhiều quá nên kiếp này phải trả nợ cho hết. Thôi đành sống cho nốt kiếp khổ này để trả nợ!”.

Loading...

Cũng may cho bà, mấy năm trước, các lãnh đạo phường Cầu Tre thương xót, giúp đỡ làm thủ tục trợ cấp cho gia đình. Hiện mỗi tháng bà và hai người con tâm thần sống cùng là Hậu và Bích được hỗ trợ mấy trăm ngàn. Mấy người con ở trại thì được Nhà nước nuôi dưỡng miễn phí. Hiện tại, bà Nở chỉ biết trông chờ vào số tiền trợ cấp này. Một vị cha xứ cũng trợ cấp mỗi tháng cho gia đình bà 10kg gạo. Mấy mẹ con bà dè sẻn ăn số gạo đó. Chẳng bao giờ bà dám tiêu pha đồng nào, mà bà tích cóp lại, để phòng khi con lên cơn điên còn có tiền mua thuốc.

Như đã nói ở các phần trước, Thượng tọa T., về ngôi nhà vợ chồng bà Nguyễn Thị Nở xem xét và khẳng định rằng, ngôi nhà có rất nhiều “ma”, có tới vài trăm con “ma”, nên 10 người con của ông bà lần lượt phát điên, rồi chồng bà tai biến đột ngột mà chết. Tuy nhiên, 8 vị sư ở chùa Quán Sứ tìm về đây, lại khẳng định rằng, do đời trước nhà ông Phạm Văn Phong, chồng bà Nở làm nhiều điều ác, nên kiếp này phải trả nợ. Vị cao tăng bảo rằng, bà Nở vốn đã khổ, bố mẹ chết sớm, thân cô thế cô, lấy chồng thì chồng lại hết phúc. Chỉ có cái chết mới hết kiếp nạn. Vị cao tăng chỉ nói vài lời, nhưng khiến bà Nở choáng váng, vì nó quá đúng. Vị cao tăng bảo rằng, đây là cái nợ phải trả từ kiếp trước, đời trước. Kiếp này cứ trả hết thì kiếp sau mới thoát nợ. Vị cao tăng sau khi nhìn mặt ông Phong thì nói rằng, đời trước nhà ông Phong có nhiều người làm quan tướng trong triều đình, chém người không ghê tay, thậm chí có cả đao phủ chặt đầu người vô tội rất nhiều, nên những đời sau phải gánh nghiệp ác do đời trước gây ra. Đến đời bố ông Phong thì lại theo Tây, phản bội Tổ quốc, làm nhiều việc ác với đồng bào, nên thế hệ sau tiếp tục phải gánh nợ. Nhớ lại lời vị cao tăng nọ, bà Nở ngồi tổng kết lại những cuộc đời bi thảm, có thể nói là tột cùng của sự chết chóc bên nhà chồng mình.

Ông Phạm Văn Phong sinh ra trong một gia đình có đông anh em. Quê gốc ở Vĩnh Phú. Bố ông Phong là chánh tổng, từng cướp đất của nhân dân rất nhiều. Sau gia đình chuyển về Hà Nội sinh sống. Cách mạng thành công, bố ông Phong, tức bố chồng bà Nở chạy trốn vào Sài Gòn, làm lái xe cho tỉnh trưởng của chế độ cũ. Vào đó thời gian, ông bị bại liệt. Người con gái út phải chăm bẵm, phục dịch người cha sống thực vật suốt 20 năm trời.

Bố mẹ ông Phong có tổng cộng 7 người con, gồm 5 trai, 2 gái. Tuy nhiên, chỉ có 1 người còn sống sót, còn lại đều chết vì bệnh tật.

Người anh cả là ông Phạm Văn Vân chết khi còn rất trẻ do bị xơ gan cổ trướng. Hiện vợ ông vẫn sống trên Hà Nội cùng duy nhất một người con gái. Tuy nhiên, cuộc sống của họ thế nào, bà Nở cũng không biết, vì chẳng bao giờ gặp họ.

Người anh thứ hai của ông Phong là ông Phạm Văn Lâm. Ông Lâm lấy vợ ở Vĩnh Phú, sinh được 3 người con. Ông Lâm cũng ốm đau dặt dẹo và chết khi còn trẻ. Ông Lâm chết vì lý do gì, bà Nở cũng chẳng biết.

Người anh thứ ba của ông Phong là ông Phạm Văn Vũ. Ông Vũ làm ở xi măng Hải Phòng. Chính ông Vũ là người đưa ông Phong về đây làm công nhân bốc vác. Ông Vũ lấy vợ ở Hải Phòng và có được 3 người con. Tuy nhiên, hồi giặc Mỹ đánh phá miền Bắc, gia đình ông trú ẩn dưới hầm, bị trúng bom. Vợ chồng ông Vũ và một người con chết tan xác tại chỗ. Hai người con may mắn sống sót được em rể ông Vũ đem vào Nam nuôi dưỡng. Giờ bà Nở cũng không biết hai người cháu này ở phương trời nào, còn sống hay đã chết.

Bà chị ngay trên ông Phong là Phạm Thị Hải, lấy chồng và sinh sống ở Sài Gòn, cũng chết sớm. Bà này bị tiểu đường rất nặng. Bà chết được thời gian, thì người chồng mắc bệnh nặng, bụng sưng to tướng, rồi lăn ra chết.

Ông Phạm Văn Phong chính là người thứ năm trong gia đình. Số phận ông Phong bi thảm còn hơn những người anh em khác. Ông chết thì đành một nhẽ, nhưng tất tật cả 10 người con điên khùng là một nỗi đau không gì sánh nổi.

Người em trai ngay tiếp sau ông Phong là Phạm Văn Vĩ. Ông này cũng bị bệnh rất nặng về gan. Ông Vĩ lấy vợ và sống ở Cát Bi, Hải Phòng. Năm 60 tuổi, gan sưng to tướng và ông đã qua đời. Vợ con ông Vĩ đưa nhau vào Sài Gòn sinh sống và biệt tăm từ đó.

Trong đại gia đình này, hiện chỉ còn duy nhất cô em út, là bà Phạm Thị Bắc là còn sống. Bà Bắc ở Hà Nội, là giáo viên. Bà này có 3 người con. Một người đi bộ đội và đã chết, một người chết vì nghiện. Bà chỉ còn cô con gái. Hồi ông Phong chết, bà Bắc về viếng. Thiêu xác ông Phong xong, bà đi luôn Hà Nội. Từ đó, không gặp lại nhau lần nào nữa. Cũng có đôi lần, bà Nở gọi điện lên, nhưng số máy không liên lạc được. Bà Nở tìm lên, nhưng bà Bắc không còn sinh sống ở đó nữa. Bà đã bán nhà, chuyển đi nơi khác. Người dân quanh vùng cũng không rõ bà đi đâu.

Bà Nở tin rằng, phúc phận của bà không có, lấy chồng thì nhà chồng mất phúc, ở mảnh đất lại nặng phần âm, nên đại gia đình bà chịu số phận nghiệt ngã. Không chỉ các vị sư nổi danh thiên hạ khẳng định ngôi nhà, mảnh đất gia đình bà ở bị ma ám, mà tất cả các ông thầy, bà đồng, đều khẳng định ngôi nhà có ma. Thậm chí, có ông thầy đến nhà bà làm lễ xong, thì sợ hãi không dám quay lại nữa.

Ông thầy này tên K., là người chuyên trấn trạch đất cát cho những gia đình chuẩn bị động thổ, xây nhà. Ở đất Hải Phòng, nhắc đến ông, nhiều người biết rõ. Ông K. vốn là bộ đội chống Mỹ. Ông bị trúng bom, thương nặng, nằm bất tỉnh nhiều ngày. Lúc tỉnh dậy, ông như trở thành người khác, có khả năng đặc biệt. Hòa bình lập lại, rời quân ngũ, ông trở thành thầy cúng, chuyên soi đất, trấn yểm. Để mời được ông, phải là những người có vị thế, hoặc quen biết, vì ông K. quá nhiều việc, đi khắp đất nước.

Cách đây 6 năm, khi bà Nở đạp xe đến nhà ông K., đang loay hoay chưa biết gọi cổng ngôi nhà vườn ven thành phố rộng mênh mông như thế nào, thì có tiếng lạch cạch trong cổng, rồi cánh cổng lớn nặng trịch mở ra. Một người đàn bà, có lẽ là giúp việc nhìn bà Nở hồi lâu rồi bảo: “Kỳ lạ thật. Lẽ ra ông chủ nhà tôi đã bay vào Sài Gòn từ sáng nay, nhưng ông ấy đã thông báo đổi vé đến tối. Ông chủ nhà tôi bảo sáng nay, đúng 9 giờ sẽ có một người đàn bà rất khổ, 60 tuổi, đạp xe đến tìm. Nhà bà này có nhiều người điên khùng nhất Hải Phòng. Tôi tò mò hỏi thật là gia cảnh nhà bà có đúng thế không?”. Nghe người đàn bà mở cổng nói vậy, bà Nở run lên bần bật. Bà vừa sợ vừa khấp khởi mừng vui. Bà nghĩ rằng đã gặp được một vị thánh lớn, có thể giúp bà và gia đình vượt qua hoạn nạn.

Rùng rợn và ám ảnh với ngôi nhà có 300 con ma
6.9 (138.33%) 48 votes

Có thể bạn quan tâm

Ngải Hài Nhi Full - Truyện ma về bùa ngải tâm linh có thật

Ngải Hài Nhi Full – Truyện ma về bùa ngải tâm linh có thật

Các bạn đang đọc truyện ma tại Truyện audio hay, Truyện audio hay xin gửi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *