Home » Truyện Ma » Truyện ma có thật Ma Tóc Full – Seri truyện ma không kể lúc nửa đêm

Truyện ma có thật Ma Tóc Full – Seri truyện ma không kể lúc nửa đêm

“Chôn cùng tao…”

“Tôi không muốn…” chưa nói hết câu thì bà Lam giật đùng đùng sau đó rũ ra như quả bóng bị xì
“Cô ta muốn cháu chôn cùng, cháu không muốn. Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây
giờ?
Tôi khóc lóc thảm thiết.

“Ý của cô ta muốn chôn bộ tóc cùng với thể xác của mình, đồ ngu ngốc. Liệu mà tìm xem nguồn gốc bộ tóc này là của ai may ra mới thoát được!”

Tôi thẫn thờ. Ngày mai tôi sẽ tìm đến cô bé nối tóc cho mình.

“Chị bảo bộ tóc này là tóc của người chết? Chị muốn đòi lại tiền à?” Cô bé chủ quán nối tóc mới 20 tuổi còn rất trẻ nhưng đã khá giỏi, tự mở được salon tóc này. Lúc này đây cô ta nhìn tôi như thể tôi mới chính là “con ma” ám cô ta vậy.

Loading...

“Không không, chị không muốn đòi lại tiền hay đổi chác gì cả…” tôi nén nhịn cơn tức giận. Nối cho tôi bộ tóc người chết lên đầu để tôi phải chịu cảnh ma ám mấy ngày hôm nay, tôi không thèm trách móc cô ta, tới hỏi vài thông tin mà còn dám lên giọng. Nhưng tôi phải nhẫn, nhẫn mới hỏi được nguồn gốc bộ tóc này ở đâu ra. “Thế này đi, em tháo tóc cho chị, chị trả tiền…” tôi đánh cược xem cô ta có tháo được cho tôi hay không “Nhưng tin chị đi, chị đã thử nhiều rồi, tóc này…trừ khi cô ta muốn, còn chẳng ai gỡ được khỏi đầu chị!”

Cô ta khá nghi ngại liếc tôi, sau đó gọi một nhân viên đến tháo nôi.

Tai nạn dĩ nhiên lại xảy ra khi có người định đụng vào bộ tóc.

Lần này nhân viên tháo tóc bị một người khác vấp ngã, dí thẳng máy là tóc vào cổ tay, bỏng… “Em đã tin chị chưa? Thực sự chị bị bộ tóc này ám. Chị không có ý định đòi tiền, cũng không có ý định đổi trả, chị chỉ muốn tìm xem chủ nhân bộ tóc này là ai để đem trả. Cô ta yêu cầu chị như vậy!”

Sắc mặt chủ quán lúc này hơi tái vì cô ta cũng không ngờ rằng tôi thực sự bị ma ám, lúc này cô ta bắt buộc phải hợp tác.

“Bộ tóc này em nhớ vì nó là một bộ tóc đẹp, chưa từng qua hoá chất, lại nguyên vẹn một độ dài. Cô đồng nát hay thu mua sắt vụn ở khu này bán lại cho em, nói là tóc của con gái cô ấy…”

Tôi ngồi lại quán chờ cô đồng nát đi qua vì thấy bảo ngày nào cứ 3h là cô ta gánh gồng qua con phố này. Đám nhân viên cùng chủ cửa hàng tóc cũng hiếu kỳ nhìn tôi, nhưng có lẽ do tôi bị ma ám nên không dám lại gần nói chuyện sợ ám quẻ.

“Con gái cô đâu rồi, người mà cô bán tóc ý?”

Cô đồng nát nghe tôi hỏi thì hoảng sợ xanh mặt, lảng đi “Tưởng cô có đồ bán cho tôi, hỏi vớ vẩn gì vậy…tôi phải đi kiếm tiền…” nói rồi định gánh sọt rời đi.

Tôi kéo tay cô ta nghiến răng “Đừng hòng rời khỏi đây nếu không cho cháu biết con gái cô ở đâu. Cháu phải mang bộ tóc này trả cho cô ta…”

Cô đồng nát sợ tới mức đánh rơi cả gánh hàng xuống, sắc mặt tái nhợt.

“Cô ta không phải là vong linh bình thường mà là quỷ linh. Cô có tin ngay cả cô cũng không thoát được không?” Tôi đe doạ.

Tâm An là con gái lớn của một nhà nghèo ở Hải Dương. Mẹ cô mất sớm, bố lấy dì hai. Sau Tâm An chỉ có một đứa em trai con dì kế, dĩ nhiên với một gia đình ở quê thì vấn đề trọng nam khinh nữ là rất đỗi bình thường.

Tâm An học đến lớp 9 thì cô bé phải nghỉ học ở nhà. Lý do là vì bố mẹ không đủ tiền cho cả hai đứa đi học. Tiền sách vở, tiền học phí, bố mẹ chì lo được cho một đứa, dĩ nhiên đó là em cô. Ngày cuối tuần mẹ kế sẽ mua thịt về nhà.

Dĩ nhiên em cô được ăn phần nhiều, còn cô chỉ ăn một miếng nhò.

Quần áo cô mặc đã rất cộc còn rách nữa, đương nhiên em cô luôn được mặc quần áo lành lặn, đẹp đẽ hơn cô nhiều rồi.

Có một ngày cô cãi nhau cùng em trai, cô đẩy ngã nó khiến nó sứt đầu. Bố và mẹ kế trở vể thấy vậy, không cần biết iý do vì sao, lôi cô ra đánh.

Bố cô túm tóc cô mà đánh, cô cãi lại vài câu, mẹ kế liền xui bố cô cạo trọc đầu cô, lấy tóc mang đi bán.

Mẹ kế mang tóc của cô, một bộ tóc dài – đen -mượt mang đi bán được 500k. Còn Tâm An thì mang cái đầu bị cắt trọc ra đường, bị đám trẻ cùng làng trêu chọc.

Ngày hôm sau, người ta thấy xác của cô bé đầu trọc lốc nổi lềnh bềnh trong ao. Cả làng xôn xao, nhưng sự việc được kết luận nhanh chóng là tự sát. Xác của cô được chôn qua loa trong nghĩa trang làng.

Tôi đứng trước ngôi mộ của cô bé tên Tâm An. Nước mắt tôi cứ thế chảy.

Kể từ lúc tôi tìm ra thân phận của cô bé ấy, bà Lam đã bảo tôi lúc này cô ta đã đồng ý cho tôi tháo tóc rồi. Tôi liền tháo tóc ngay lập tức nhưng không vứt đi mà gói cẩn thận, mang về quê của cô bé để theo di nguyện “chôn cùng”.

“Cô đã đối xử với cô bé như thế nào trong lòng cô hiểu rõ. Cô ấy chì có một ước nguyện duy nhất là được chôn cùng bộ tóc của mình, không phải một con ma trọc đầu. Mong cô làm được…” tôi đưa hộp đựng tóc cho mẹ kê của Tâm An, sau đó quay lưng rời đi. Chuyện còn lại để gia đình cô bé tự giải quyết, có muốn ám cũng không thể ám người vô tội như tôi, phải không?

End.

Truyện ma có thật Ma Tóc Full – Seri truyện ma không kể lúc nửa đêm
5 (100%) 1 vote

Có thể bạn quan tâm

Truyện ma có thật ở Nhổn Đại Học Công Nghiệp Hà Nội - Xóm có vong full

Truyện ma có thật ở Nhổn Đại Học Công Nghiệp Hà Nội – Xóm có vong full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu quý vị và các bạn câu truyện ma …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *