Home » Truyện Ma » Vong theo: Tứ Hoàng Ngải Tác Giả Thị Nở Truyện Ma Kinh Dị Mới Nhất

Vong theo: Tứ Hoàng Ngải Tác Giả Thị Nở Truyện Ma Kinh Dị Mới Nhất

Chap 3: trải nghiệm cõi chết & khởi nguồn của tội ác.

Cầu chương dương cỡ gần 12 h đêm, m ột cô gái trẻ tóc xoã ngang vai cơ thể cô không ngừng run rẩy từng bước tiến rới thành cầu

-Bố à, mẹ à con gái bất hiếu không làm tròn bổn phận của đạo làm con lãng phí bao năm tâm huyết của bố mẹ nuôi dạy, nếu có kiếp sau con sẽ làm trâu làm ngựa trả om kiếp này cho bố mẹ Hà vừa nói xong thì cô chống thật mạnh hai tay xuống thành cầu dùng sức thật mạ nh mà chèo ra phía mép rìa ngoài của lan can cầu. Nhìn xuống mặt hồ đèn xì bên dưới cô nuốt nhẹ nước miếng một cái, cơ thể cô run rẩy lên từng hồi bên tron người cô vẫn còn đâu đó một ánh lửa rất nhỏ, ngọn lửa nhỏ này chính là khát vọ ng được sống với rất nhiều ước mở hoài bão của cô, cô lại nhớ đến những kỉ niệm xưa cũ khi mà cô đứng hát biếu diễn trước hàng nghìn người, khuôn cảnh của màn đêm gió thối dòng nước chảy cuồn cuộn phía dưới đang dần dần biến đối thành một sân khấu với những ánh đèn lộ ng lẫy hoành tráng mà trung tâm của sân khẩu đó chính là cô, cô mặc một chiếc váy thon dài màu tím tà váy dài che kín c ả một vòng tròn xung quanh cô, ánh mắt cô loà đi với những ánh đèn flash và đòn chiếu sân khấu của mỉm cười một cái thật nhẹ rồi bắt đầu cất tiếng hát.

” Ki ế p này đã không còn tìm ki ế m,Dung nhan đã mất đi để lại tiếng thở dài,Lãnh đạm hoá thành một cu ộ c vui,Quá khứ chỉ còn hoa trước mộ ng,Cô đơn vẽ uyên ương ngóng đợi.Là t ự em vẫn đa tình……”

Loading...

Tiếng hát trong trẻo du dương bay khắp cả một khán đài, mọi người đều nín thở để nghe cô hát . Khi bài hát kết thúc cũng là lúc tiếng vồ tay tung hô bắt đầu vang lên, Hà nhẹ nhàng nhắm mắt lại để hưởng thụ cái cảm giác thành công đó, nhưng b 0 ng nhiên xung quanh khán phòng bong im bat lại hà cảm thấy ngạc nhiên nên mở mắt ra thì lúc này thấy Cư ờng đang ờ trước mặt mình, hắn ta nếm một tờ giấy vào mặt cô rôi tát cô một cái thật mạnh khiến cô ngã ra đằng sau . Khán giả lúc này cũng bắt đầu xì xào bán tán, nhừng tiếng chửi bới thoá mạ b ắt đầu vang lên họ ném những tờ báo ch ỉ trích cô chật kín cả khán phòng. Hà lie n hét lên thật to đưa cô về với hiện tại, V ẫn khung cảnh nước sông chảy cuồn cuộ n màn đêm tối thui như mực, nước mắt cô cũng đã chảy khô rồi chỉ còn một hạt cuối cùng này cũng đã dập tắt cái đám lử a nhỏ còn đang nhen nhóm kia. Cô hít m ột cái thật sâu rồi lấy hết can đảm mà nhả y xuống, bất ngờ phía sau cô có một tieng họ ” khụ khụ …” khiến Hà giật mình mà qua đầu lại, chỉ thấy một bóng ngườ i không rõ mặt đang đứng ở xa.

– ” ai thế” hà hét lên…

– ” cô bé à, trước khi chết có thêm một người bạn nữa chắc cũng không phiền đâu nhỉ” giọng nói của thân ảnh kia vọ ng lại

Hà hơi giật mình quay mặt lại nhìn thân ảnh đàn từ từ lại gần, thì ra là một ngườ i đàn ông không cao không thấp người cân đối cỡ tuổi chắc cũng gần tứ tuần, nhìn thấy người đó càng ngày đi càng đế n gần mình khiến Hà hét lên.

– ” anh muốn làm gì, muốn ngăn cản tôi sao anh. Tôi nói cho anh biết hôm nay tôi đã quyết tâm rồi dù anh có nói gì cùn không thay đổi được đâu, tôi đã chán ghét với cuộc sống này rồi” hà vừa nói V ới buông lỏng tay bám vào thành cầu ra một chút

Nghe Hà nói vậy người đàn ông kia liền không tiếp tục bước đến bên Hà nữa, hắn ta nhìn Hà thật sâu rồi chạy thật nhanh về phía Hà vừa chạy hắn vừa nói.

– ” ai bảo tôi muốn ngắn cản cô chết, nế u cô nghĩ là chết có thể giải quyết mọi vi ệc thì tôi sẽ đưa cô đi dạo quỷ môn quan một chuyến….”

Sau đó hắn ta ôm lấy hà rồi cà hai cùng nhau lao xuống đáy sông sâu thẳm, vì chưa có phòng bị nên hà không kịp tránh mà bị hắn ta ôm chặt lại, khi cơ the cô tiếp xúc với mặt nước lạnh buốt của màn đêm khiến cô vào trạng thái bị tê liệt, m ột phần cũng bị người đàn ông bí ấn kia ôm chặt lại khiến cô muốn vùng vẫy thoát ra cũng không được chỉ còn có thê nhìn ánh trăng trên mặt nước kia ngày càng xa dần, cô mỉm cười tự chế giỗu b ản thân không phải mình muốn chết sao t ại sao mình lại muốn thoát ra đế ngoi lên chứ, hà dần buông lỏng bản thân để mặ c cho thân thể cô đang dần dần chìm xuố ng đáy hồ, những hồi ức giống như là m ột giấc mộng đang dần dần hiện ra trước mặt hà rõ nét như một cuộc phim chiếu lạ i vậy….. tùng tàng…..” tiến trống trận vang trời đánh thức hà ra khỏi giấc mộng đó, hà ngơ ngác nhìn xung quanh mình thì thấy V ẫ n là khung c ả nh đêm đên ở cầu chương dương trước khi cô và người đàn ông bí ẩn kia nhảy cầu mà.

Nhưng khi định hình kĩ lại khung cảnh thì cô mới cảm thấy kì lại, chẳng phải là cô đang đứng ở dưới sông nhìn ngước lên cầu chương đó sao. Cô giật mình nhìn xuống dưới chân mình thì mới hốt hoảng nhận ra mình đang đứng lơ lửng ở trên mặt nước, cảm giác cơ thể nhẹ nhàng như hoà vào không khí.

Sau khi chết, mà mình hay thấy người ta nói đến trong sách đây mà. Nhưng sao mình nghe nói là con người khi chết sẽ xuống cõi âm cơ mà sao mình lại có mặt ở đây, chăng lẽ cái 49 ngày gì đó là có th ật” hà lắc nhẹ đầu thầm nghĩ rồi định bư ớc đi nhưng cơ thể cô lại không nhúc nhích được, mà giống như bị khoá chặt 1 ại bởi một sức mạnh vô hình nào đó khung cảnh trước mắt cô dần dần biến đồ i thành không gian về cuộc đời cô từ lúc cô sinh ra….

Gần 30 năm trước tại Bệnh viện A thuộc t ỉnhX

Lúc này bên trong một căn phòng tại bệ nh việc có một đôi vợ chồng trẻ đang hạ nh phúc tươi cười nhìn đứa con vừa mới ra đời của mình. Người phụ nừ vuốt nhẹ lên mặt đức con mình rồi nhìn chồng hỏi

– đặt tên con là gì bây giờ anh

Người chồng suy nghĩ một lúc rồi vui Vẻ nói

– năm nay trời cho mưa thuận gió hoà, cây lúa cây ôi vì có nước trời ban mà đê u được mùa ban đầu anh định đặt tên con là Thuỷ, nhưng như thế lại trùng với tên con bác cả nên anh sẽ đặt tên nó là Hà, lấy tên của em làm tên đệm cho nó gọi là Ngọc Hà. Mong rằng con gái mình sẽ luôn luôn giống như viên ngọc trong hồ mặc dù dính bùn đất nhung vẫn toả sang lung linh như ánh trăn dọi chiết bên trong hồ vậy

– “Ngọc Hà, viên ngọc trong hồ em thích cái tên đó ” người phụ nữ vừa nói vừa âu yếm vuốt nhẹ lê cái má của đứa bé

Tiếng cười nói vui vẻ của hai người vang khắp phòng giống như lời chúc phúc của trời đất với sinh linh bé nhỏ vừ a mới chào đời vậy, thấy khung cánh tràn ngập hạnh phúc đó lại nhìn thấy bố mẹ của mình hồi họ còn trẻ khiến hà lại nhớ đến nét mặt già nùa của bố và những nếp nhăn của mẹ hiện tại khiến trái tim cô qu ặn lại, nước mat cô dần đân rơi lã chã.

Những giọt nước mắt dần dần biết thành những hạt mưa khung cảnh lại dần dần thay đổi cho đến khi cô học xong cấp 3, bố cô đạp xe đưa cô ra ngoài bến xe đ ế cô bắt đầu học đại học ở trường sân khấu điện ảnh. Những hạt mưa càng ngày càng nặng nhưng đều được chc cha n hết bởi tấm lưng rộng của bố cô.

– Hà à, con phải nhớ cuộc sống ở Hà Nội rât phức tạp con luôn phải cân thận nhớ chưa, không bao giờ được phép đánh mất bản thân mình mà cái nghiệp di ền viên đó cũng muôn vàn cạm bầy, con phải nhớ những cái gì không phải do nh ừng giọt mồ hôi của mình mang lại thì s ẽ phái đánh đôi băng thê xác và chính tâm hồn mình. Neu cuộc sống khó khăn quá thì về nhà với bố nghe chưa con… Ngồi trên chiếc xe khách dần dần lăn bánh cha cô vẫn đội mưa đứng đó vẫy tay chào cô, trên môi ông vẫn luôn mỉm một nụ cười đê khiến cô không thấy được nồ i buồn sâu thẳm trong tim ông, thấy vậy hà liền mở kính thò đầu ra hét lớn..

– bô à bố yên tâm con gái sẽ luôn luôn ghi nhớ những gì bố dạy, bố về đi không mưa…..

Khung cảnh cảm động đó, kỉ niệm đó đã rất lâu rồi Hà không nhớ lại nhưng nay được tận mắt chính kiếm thì cảm xúc nhân cảm xúc khiến cô không kìm được mà khóc nấc lên nghẹn ngào……

Rồi cứ thế các khung cảnh cứ dần dần hiện ra trước mắt cô, giong như một cuộ n phim tua nhanh vậy những chuyện mà cô chưa biết nhưng lại sảy ra liên quan đế n cuộc đời cô cũng đều hiện ra một cách rõ ràng, tất cả mọi câu hỏi tại sao của cô
khi còn sống đến khi chết đều được trả lời rõ ràng. Cho đến trước hai ngày khi Hà đến ra mắt nhà Cường…..

Tại bên trong phòng khách của nhà cườ ng mẹ của Cường đang nói chuyện với một vị khách nhìn cử chỉ lễ nghĩa của bà thì có thể thấy đây là một vị khách quý. Bà ta lấy từ trong túc xách ra một cái hộp nhỏ đưa cho người khách đó rồi nói.. tôi đã làm theo lời thầy lấy một sợi tóc của con nhỏ rồi, trong đây là sợi tóc đó cũng như là ngày tháng năm sinh của nó và bố mẹ nó. Thầy xem thử cho tôi xem nó với thằng cường có hợp nhau không, tương lai nếu hai đứa đến với nhau có gặp bất frac gì không….” bà ta vô cùng cung kính nói

Người đàn ông kia nghe vậy chỉ gật nh ẹ đầu, rồi cầm lấy chiếc hộp kia mở ra 1 ấy sợ tóc đen dài cho vào một ấm chè.

Sau đó ông ta bắt đầu đổ nước vào ấm chè đó vừa đổ ông ta vừa lẩm bẩm nhừ ng chú ngừ kì lạ, tầm mười phút sau ông ta đổ hết nước ra khỏi ấm chè rồi m ở nắp ra nhìn vào bên trong, vừa xem ông ta lại vừa lắc đầu. Sau đó ông ta mở tờ giấy ghi ngày tháng năm sinh ra, rồi b ắt đầu bấm bấm đốt tay có vẻ như đang tính toán gì đó sau đó lại tiếp tục lắc đầu rồi nói.

– con bé này vận mệnh không tốt có thể nói là cực xấu, lại sinh vào ngày tháng đ ại kỵ nên số mệnh nó sống không quá 50 tu ôi. Tai ương không chỉ dừng lại ở trên người nó mà còn ảnh hưởng đến người thân bên cạnh nó nữa…

Mẹ cường nghe lão thây cúng đó nói vậ y bà liền lâm vào chán nản, bà liền hòi có cách nào hoá giải không thì thầy cúng kia liền lắc nhẹ đầu….

Khung cảnh lại dần biến đổi đến những sắp đặt của mẹ cường với hà từ trong bệ nh viện rồi đến lúc Bà ta gọi điện thoại cho tay nhà báo tren Cương . Lúc này hà mới được chứng kiến tất cả Hà nắm chặt tay nghiến răng mà nói…

Vong theo: Tứ Hoàng Ngải Tác Giả Thị Nở Truyện Ma Kinh Dị Mới Nhất
4 (80%) 4 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ma có thật Chuyến về quê ám ảnh Tác giả Nguyễn Mỹ Tiên

Truyện ma có thật Chuyến về quê ám ảnh Tác giả Nguyễn Mỹ Tiên

Các bạn đang đọc truyện tại Truyện audio hay hôm này truyện audio hay xin …