Menu

Home » Truyện Ma » Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Đêm hôm ấy, A Phương sai một gã âm binh hắn nuôi đi đến nhà Nghị Sáu để ” dẫn ” cô Trâm ra cái chòi ở cánh đồng ngô. Nghị Sáu vốn không tin vào việc cúng bái, thành ra bát hương thờ tổ tiên trong nhà cũng chẳng có ai ngự, âm binh của A Phương ra vào như chỗ không người. Sự việc thành công ngoài dự tính, trong lúc hại đời cô Trâm, A Phương cho cô ngửi một thứ hương trầm mà gã phải mua bằng vàng ròng từ Tây Tạng. Loại hương trầm khiến cho đầu óc người ngửi u mê đến nửa tháng, hư hư thực thực không nhớ được điều gì. Bởi thê mới dẫn đến việc cô Trâm không nhớ ai ăn nằm với mình, chỉ nghe mang máng tiếng gọi khi mơ khi tỉnh.

Gã đã rất lo lắng vì sợ bố con ông bá Thạch không làm xong việc, lại sợ cô Trâm không đậu thai. Thế nhưng, mọi việc lại thuận lợi hơn cà hắn mong muốn. Bằng chứng là hài nhi đang co quắp dần dần trên bếp lửa.

A Phương lôi ra một chai rượu màu hổ phách, hắn muốn uống mừng một chút, cũng là để cho hắn giám bớt sự kích động trong lòng. Xong xuôi, hắn bắt đâu phết lên trên người hài nhi một thứ nước thảo dược có mùi hăng hắc, tựa như người ta phết nước gia vị lên con lợn trước khi quay, vừa phết, hắn vừa lầm rầm đọc thần chú. Tiếng gió đêm đông độp vào cửa sổ, tiếng một con chim lợn rúc kêu ai oán ở đâu đó như muốn làm nền cho cành tượng kinh dị diễn ra trong cân bếp nhỏ không người lai vãng.

Lại nói về cậu ấm Long đêm hôm ấy. Sau khi hì hục đào xong cái huyệt chôn cô Trâm, cậu ta vẫn chưa được ngơi tay. Nguyên là vết máu lúc rạch bụng cô Trâm, máu bắn thành đường cầu vồng phun lên tấm liếp, cậu ta phải dùng rượu rửa sạch, lọi đổ thêm rượu và rắc vôi bột xung quanh để khử mùi xú uế của tử thi sau này. Tiếp đó, cậu ta đào một cái huyệt hình tròn sâu chừng hơn 2 thước, rồi vùi xác cô Trâm theo chiểu thẳng đứng.

Xác chết được chôn theo kiểu đứng, chứ không giống như kiểu nằm mà người thường vẫn được chôn khi nhắm mắt xuôi tay. Lấp đất xong xuôi, cậu Long rắc thêm ít đá sỏi lên miệng đất, rồi một mình hì hục kê lại cái bàn mà bấy lâu nay cậu ta dùng để nhào bột, nặn bánh. Khi đã xonq xuôi thì trời cũnq tờ mờ sáng, cậu Long chợt thấy cái khuôn gỗ hình cá chép mà cậu ưng ý nhất vô tình bị vấy khá nhiều máu. Cậu tạc lưỡi đem cái khuôn rửa sạch bằng rượu, rồi bỏ đi ngủ.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Sáng hôm ấy bà Nghị dậy sớm lắm, bà nấu một bát cháo gà cho con gái mình. Thôi thì đành vậy, con bà bị hại lòng bà đau như đứt từng khúc ruột. Mấy hôm nay cô Trâm chẳng buồn ăn uống gì, người cứ héo hon, bà xót lắm. Cháo chín, bà bưng vào buồng gọi con dậy. Thế nhưng khi vào buồng lại chẳng thấy có ai, chân chiếu lạnh ngắt chứng tỏ đêm qua không có ai nằm. ” Quái lạ! Cái Trâm đi đâu mà sớm thế?” bà nghĩ trong bụng.

Bát cháo nguội ngắt mà không thấy cô Trâm về, bà Nghị đâm ra lo lắng. Bà gọi mấy người gia nhân trong nhà đi tìm cô chủ. Thế nhưng người nhà tìm đến xế chiều mà vẫn không thấy tăm hơi cô Trâm đâu mất. Bà cho người sang cà nhà ông bá Thạch để hỏi thì gia nhân nhà bà bị đuổi thẳng cổ, ông bá Thạch chống nạnh nói rằng không có ai ở đây.

ông Nghị bà Nghị lo con gái có chuyện chẳng lành, lại bụng mang dạ chửa như thế thì biết đi đâu. Thế là người nhà lọi tất tỏ đi báo quan phủ. Quan phủ cho người về điều tra, thế nhưng cũng chẳng có manh mối gì đáng giá. Cô Trâm biến mất như chưa từng tồn tại.

Bà Nghị khóc hết nước mắt, bà một mực đòi chồng phải tìm con về cho bà, nếu không bà sẽ quyên sinh, ông Nghị Sáu cũng rối như tơ vò, ông bỏ ra nhiều tiền bạc thuê người đi khắp tỉnh để tìm con nhưng cũng chẳng có tin tức gì. Có hai lần lão Hoạt làm nghề chài lưới ở ngoài sông đến báo tin có thấy xác chết nữ, thế nhưng cà hai lần đều không phải cô Trâm. Một người thì bị sày chân chết đuối, còn một người tử vẫn để thoát khỏi gia đình chổng độc địa. Cô Trâm vẫn mất tăm mất tích.

Đêm hôm ấy trời rét câm câm, bà Nghị nằm trong phòng con gái sụt sùi khóc lóc. Cơn gió lạnh thổi vào cái cửa sổ cạnh đầu giường, cánh cửa độp liên hồi. Bà Nghị trở dậy để đi cài lại cánh cửa. Bà vừa mới đến bên cửa sổ thì chợt nhìn thấy có bóng người đứng ngoài cửa, nhìn xuyên qua song gỗ thì thào gọi:

” Mẹ ơi! Mẹ! Con Trâm đây…”

Bà Nghị mắt sưng húp vì khóc nhiều nên cũng chẳng nhìn rõ. Bà chi kịp nhìn thấy bên cửa sổ một bóng người mặc một bộ áo gấm trắng, máu loang từ bụng thấm ướt đẫm cà vào lớp vài, ổ bụng mở toang hoang, rộng hoác. Người ấy đứng trước cửa, tóc tai xõa ra, cất giọng nói thầm thì như từ nơi xa vọng vế:

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Xin chào quý vị và các bạn, Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến …