Menu

Home » Truyện Ma » Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

” Bụng rạch toác, ngoài cửa sô, mắt căm hận, gió thổi vù vù. Kẻ tiếp theo sẽ là ông!”

Cứ nói xong là nó phá lên cười khành khạch.

Mặc dù câu nói của thằng Hợi không đầu không đuôi, thế nhưng người ngoài nghe thấy cũng đủ sởn gai ốc, huống chi là ông bá Thạch. Vừa lo liệu đám tang cho con trai, vừa nghe thấy câu hát cứ lạp đi lọp lại từ miệng từ thằng oắt con làm gia nhân, bản thân ông bá Thạch cũng sinh lòng hoang mang.

Ban đầu ông bực mình vì thằng nhóc bỗng dưng dở điên dở dại, nghe kỹ lời hát nó ngân nga trong miệng, ông chợt giật mình vì rạch bụng mẹ con cô Trâm chỉ có hai cha con ông biết. Nay thằng con ông đã ngâm miệng vĩnh viễn, sao mà thằng Hợi có thể biết được. Thế là ông gọi người đến bắt thằng Hợi đem nhốt nó vào gian nhà kho phía sau, không cho ăn uống.

Lại nói đến đám tang của cậu ấm Long khi áy. Dân làng Thượng kéo đến đông lắm, Thế nhưng người ta đến xem vì tò mò, chứ chẳng ai hơi đâu khóc thương cho một kẻ chết bất đắc kì tử, nhất là khi lời đồn đại về cái chết của kẻ ấy liên quan đến những chuyện quỷ dị khiến lòng người hoang mang, sợ hãi. Đoàn đi tang vừa tiến gần đến khu nghĩa địa quen thuộc thì trời bỗng tối sầm. Một cơn mưa rào ộp tới, mấy người phu khiêng kiệu nhìn nhau lắc đầu ngao ngán.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Con đường đất sau cơn mưa trở nên lầy lội khó đi, chiếc quan tài ì ạch lân từng bước. Tiếng gào khóc của ông bá Thạch, tiếng rù rì tụng kinh của nhà sư hòa lẫn trong tiếng mưa rơi nặng hạt. Đúng lúc đó một người phu khiêng quan tài vấp vào một hòn đá nằm chỏng chơ giữa đường, cả đám người mất thăng bằng, chiếc quan tài chòng chành rồi rơi thẳng xuống đất. Ông bá Thạch gào lên đau đớn. Người làng Thượng Cung xúm lại giúp đưa quan tài lên đòn khiêng. Thế nhưng kì lạ ở chỗ, dù có nhiều người nhưng quan tài vẫn không thể nhúc nhích. Mưa vẫn rơi nạng hạt. Vị sư già trụ trì ngôi chùa nhỏ ở làng lắc đầu chép miệng thở dài:

” Chẳng biết lúc sống có tội nghiệt gì mà giờ đến chết rồi vẫn khổ.”

Nói rồi sư cụ lần trảng hạt, lầm bẩm niệm kinh. Trời sầm tối cũng là lúc cơn mưa rào tạnh hẳn. Lúc này đoàn người đưa tang đã về gần hết, chỉ còn mỗi ông bá Thạch, vài người phu khiêng quan tài và đám gia nhân trong nhà ông bá. Vạt đất cuối cùng được phủ lên nấm mồ cậu ấm Long, mọi người tàn về hết, chỉ còn mỗi ông bá Thạch ngồi im lặng.

Giữa khu nghĩa trang lạnh ngắt, cơn gió thổi xào xạc khiến cho người cứng bóng vía nhất cũng cảm thấy lạnh toát cả người. Nghĩa trang này vốn dĩ là nhà của cha con ông bá Thạch, thâm chí nhiều khi ông bá nghĩ những nấm mồ hoang vu nơi hiu quạnh này còn thân thuộc hơn ngôi nhà mà ông đổi chác được từ gõ phù thủy phương Bắc.

Cậu con trai ông bá chết rồi, người thân duy nhất của ông chết rồi, ông bá Thạch bỗng cỏm thấy trong lòng trống rỗng, ông tu rượu ừng ực, ông chẳng thiết tha gì việc đi tìm lão phù thủy A Phương nữa. Từ ngày phát hiện ra xác con trai lão chết trong cái xưởng làm bánh trung thu của chính nó, quan quân đến khám xét nhà, khám luôn cả gian bếp phía sau, thế nhưng cũng chẳng ai tìm được tung tích của lão phù thủy A Phương, ông bá Thạch chùi miệng bằng tay áo, cả người trản ngập mùi rượu, ông gập người rồi tựa vào nấm mồ lạnh ngắt của thằng con trai độc nhất rồi cười hềnh hệch.

Tiếng cười ấy không phải phát ra từ một người cha đang khóc thương con mình, mà từ một kẻ máu lạnh vô tình. cảm giác cay nồng của rượu xộc thẳng lên mũi làm ông bá Thạch nhớ rốt nhiều về quá khứ. ông nhớ lại những đêm ăn trộm cơm lồng trên mộ người chết, nhớ cái ngày mà mụ vợ khốn nạn của ông bỏ đi theo thằng bán than bỏ lại thằng con mới vài ngày tuổi. Ông nhớ cả những lúc người ta xì xào bào thằng Long con ông không hề giống ông, và nhớ lại cái ngày ông vung con dao sắc lẻm vào bụng cô Trâm, lôi ra bào thai còn nóng hổi dính đổy máu trong bụng cô gái. ông ta cười man dại, cười như chưa bao giờ được cười. Phài rồi! Thằng Long đã chết, nó đã phải im lặng vĩnh viễn mãi mãi dưới nấm mồ này. Sẽ chẳng còn ai có thể bép xép được về nơi chôn con Trâm nhà lão Nghị Sáu nữa. Vai diễn người cha tiếc thương con dừng ở đây được rồi. Từ giờ của cải này một mình ta hưởng.

Nghĩ đến thế, ông bá Thạch khoan khoái tu một hơi rượu thật dài như một phần thưởng cho mình.

ông bá loạng choạng bước theo con đường nhỏ, một mình đi bộ về làng. Ánh trăng vẫn sáng vằng vạc trên cao, soi tò con đường. Đi đến đầu cổng bãi tha ma, ngang qua cái chòi xiêu vẹo mà bố con ông từng sống năm nào. Ông bá Thạch đứng lại nhìn một lát rồi quay đi. Thế là từ nay ông đoạn tuyệt với quá khứ, ông chẳng còn điều gì phải lo nữa. lão phù thủy A Phương muốn đi đâu thì đi, tiền lão đã đưa đủ, vậy thì còn gì phài lo lắng sau này nữa?

Nhà ông bá Thạch nằm bề thế giữa làng, nhìn từ xa đã trông thấy. Trời tôi muộn, đám gia nhân đã dọn dẹp nhà cửa rồi lui về phía gian sau nghỉ ngơi, ông bá Thạch đẩy cửa vào nhà, mùi nhang khói trên bàn thờ của người đã khuất phàng phất trong không khí. Từ trên hiên nhà bâng qua vườn bưởi là tới xưởng làm bánh trung thu của cậu ấm Long, ông bá Thạch thấy trong gian nhà nhỏ đó có ánh nến lộp lòe, thế nhưng hơi men chỉ khiến ông mau mau chóng chóng tìm chỗ ngả lưng, ông loạng choạng đi vào gian phòng phía sau rồi nằm vật ra giường ngáy 0 o.

Cơn mưa dai dẳng cả ngày làm cho trời trở lạnh, nằm trong gian phòng nhỏ dưới ánh đèn dầu leo lét, bà Nghị Sáu khóc sụt sùi. Từ ngày con gái mất tích, bà chưa lúc nào ngủ yên.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Xin chào quý vị và các bạn, Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến …