Menu

Home » Truyện Ma » Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Ông Nghị Sáu chồng bà vẫn ngày ngày cho người đi tìm kiếm con, hễ cứ thấy ai nói đã từng gặp người nào trông giống cô Trâm là ông lại sai người đi xác minh.

Thế nhưng, linh cảm của một người mẹ chưa bao giờ sai, dù không nói ra nhưng bà Nghị Sáu tin rằng con mình đã không còn trên đời nữa. Lần gần đây nhất là lúc bà thấy một cái bóng trắng như con mình đứng lẩn khuất trong vườn nhà rồi khẽ cất tiếng gọi mẹ. Mấy ông cụ hương thân phụ lão trong làng ăn bánh trung thu do nhà bá Thạch gửi tạng cũng đồng loạt khẳng định nhìn thấy vong hồn của một người thiếu nữ đứng lổn khuất gần mình. Lúc thì thấy trên ngọn tre, lúc thì thấy trên nóc nhà, có khi lại quanh quẩn bên cầu ao. Có nhiều khi nghe thấy cả tiếng khóc lóc kêu oan của một người đàn bà từ đâu đó vọng về.

Dù không nói ra, thế nhưng bà Nghị Sáu tin rằng đứa con gái mà bà dứt ruột đẻ ra chính là vong hồn mà các cụ hương thân phụ lão trong làng đã gặp. Thậm chí bà còn ước ao có thể nghe được tiếng, thấy được hình ảnh phàng phất để có thể khổng định sự băn khoăn trong lòng bà bấy lâu nay.

Đêm hôm ấy, nằm co ro trong gian phòng của con gái, bà Nghị Sáu thiếp đi lúc nào không hay biết, một giấc mơ ộp đến với bà. Trong giấc mơ, bà thấy mình đang đứng trưỏc cửa nhà, bà đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra thì bà bỗng thấy một đứa bé con bò dưới chân mình. Bà ngẩn người không hiểu đứa bé này là con ai, bà vừa định cúi xuống để bế đứa bé lên thì nó bỗng thoăn thoắt quay người bò mất. Đứa bé bò phăm phâm trên con đường làng Thượng Cung gồ ghề đầy đá sỏi. Bà đuổi theo nó ra đến đầu làng, vừa đi đến gốc cây gạo thì bà thây con gái bà đứng đó. Con gái bà y hệt như hồi còn sống, vẫn gương mặt ấy, vẫn vóc dáng gầy gầy và đôi mắt đỏ quạch vì đã khóc quá nhiều. Bà Nghị Sáu bột khóc:

” Trâm ơi! Con ơi! Thầy u đi tìm con mãi”.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Bà vừa dang tay ra để đón con gái thì bỗng nhiên từ trên cây có bóng người đu đưa. Bà giật mình ngước lên thì kinh hoàng phát hiện ra một người đàn ông bị treo cổ trên cây, toàn thân đu đưa theo làn gió nhè nhẹ. Bà kêu lên một tiếng rồi giật mình tỉnh dạy. Con bé Khoai nghe tiếng bà ú ớ trong phòng, bèn chạy vào hỏi:

” Bẩm bà! Có chuyện gì thế ạ?”

Bà Nghị Sáu không đáp, một tay ôm ngực, một tay bà chống xuống giường cho khỏi ngã. Cái Khoai thấy gương mặt bà trắng bạch nên không dám ho he Thếm một lời nào nữa. Nó im lặng, kính cẩn bưng cho bà chủ chút nước rồi khẽ khép cửa vào, về giường ngủ nằm thao thức đến khi trời sáng.

Sáng hôm ấy, bầu trời âm u như báo hiệu một cơn mưa xối xà sắp đổ xuống, ở làng quê vốn có thói quen ưa dạy sớm, hay nói đúng hơn việc trở dạy từ tờ mờ sáng trở thành một nếp sống lâu đời ở nông thôn. Mới từ lúc gà gáy, trời còn chưa sáng rõ, mấy người đàn bà đã lục tục chuẩn bị hàng hóa để đi chợ. Thời gian gần đây, Thượng Cung lắm chuyện ma quái nhưng cũng chẳng thể nào ngân được những người dạy sớm đi làm. Suy cho cùng thì vài câu chuyện quỷ dị có thể thu hút được con người trong chốc lát, chứ chẳng thể nào có thể lấp đầy cái bụng đói. Hóng chuyện cứ hóng, nhưng đi làm vẫn phải đi làm, quy luật đó vốn quá hiển nhiên rồi.

Ấy thế mà ngay cả người có trí tưởng tượng phong phú nhốt làng Thượng Cung cũng không thể nào nghĩ được rằng, buổi sáng hôm ấy lọi có một chuyện kinh thiên động địa xảy ra khiến dân trong làng được phen bàn tán xôn xao.

Lão Toán làm nghề khâm liệm vốn chẳng xa lạ gì với bà con trong làng. Thế nhưng chỉ trông chờ vào nghiệp hầu người chết thì vợ con lão có khi chết đói. Thế là ngoài những lúc làm nghề khâm liệm, lão cùng vợ cũng xoay xở mua được vài con lợn để làm vốn. Nhiều lúc lão làm đám bốc mộ cho người ta lão còn tranh thủ gói ít thịt thừa từ những thi hài người đã chết còn vương ở xương đem về cho lợn ăn. Lợn nhà lão ăn được ít thịt người chết chẳng mấy chốc lớn nhanh như thổi.

Ban đầu dân làng Thượng Cung và mấy làng bên cạnh không hay để ý đến điều này, người ta chì tấm tắc khen lão Toán mát tay nuôi lợn khéo. Thế rồi trong một lần say rượu, lão vô tình tiết lộ bí một ấy cho mây gã bạn nhậu biết được. Thông tin lợn nhà lão Toán ăn thịt người chết khiến cho ai nấy đều khiếp sợ. Chẳng ai dám ăn thịt lợn nhà lão nữa, thành ra vợ lão phải cất công chở tận lên huyện để bán.

Sáng hôm ấy cũng như mọi hôm, lão Toán cùng vợ chất thịt lên xe từ tờ mờ sáng để cho kịp chợ. Trời mưa lâm thâm rà rích, từng cơn gió thổi vù vù khiến cho cành vật trên con đường làng ngày càng Thếm hoang sơ tiêu điều.

Vừa mới đi đến đầu làng, vợ chồng lão nhìn nhau, một cam giác bất an ập đến.

Trên tán cây gạo chìa ra, có một người đàn ông bị treo cổ đang đung đưa theo gió. Cái xác cứng còng như thể đã chết nhiều giờ, đầu nghẹo sang một bên, toàn thân ướt đẫm máu. Dòng máu đen kịt thấm đẫm từ khoang bụng lan ra cả hai bên, sau lưng người đàn ông có một cái tay nài màu đen kịt.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Xin chào quý vị và các bạn, Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến …