Menu

Home » Truyện Ma » Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Sáng hôm sau, khi hai bố con ông còn đang dựa vào nhau ngủ, thì người đàn ông lạ mặt tỉnh dậy. Thấy mình nằm trong một cái lán tồi tàn, ông ta giật mình nhổm dậy. Vừa khẽ co cái chân, ông thấy nhói đau. Cơn đau khiến ông nhớ lại đêm hôm qua đi bộ vào làng, vô tình bị một con chó đẻ cắn, cơn đau thấu đến tận xương.

Ông nhìn thấy vết thương của mình đã được lau rửa cẩn thận, lại thấy có 2 người đàn ông đang ngủ gục bên cạnh, ông khẽ lay người thanh niên dậy, và nói với giọng lơ lớ:

” Này! Này! Cậu gì ơi?”

Thằng Long giật mình ngơ ngác, nó nhìn người đàn ông lạ mặt rồi hỏi:

” Ông dậy rồi à? ”

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Người đàn ông mỉm cười, đôi mắt ti hí híp chặt lại với nhau, ồng ta trả lời:

” Vị công tử đây đã cứu tại hạ. ơn này xin ghi lòng tạc dạ”

Thằng Long chưa biết trả lời ra sao thì ông Thạch đã tỉnh dậy, ông vươn vai một cái rồi hất hàm hỏi:

” Khỏi cần ghi lòng tạc dạ. Có bạc không? ”

Người đàn ông giật mình nhìn ông Thạch rồi khẽ nói:

” Có! Có chút tiền đây” ông ta luồn tay xuống dưới quần, bên trong có một chiếc túi nhỏ may ngược vào trong, đoạn rút ra mấy đồng bạc lẻ. ông Thạch hấp háy mắt nhìn đống bạc rồi đón lấy không chút ngại ngùng. Hôm qua trời tối, ông không tiện lục lọi trên người kia. Định bụng sáng nay dậy sớm để xem xem người lạ có của nà gì không thì ông lại ngủ quên mất. Thật là chết tiệt! ông nghĩ thầm trong bụng.

Người đàn ông lạ mặt khẽ quan sát chiếc chòi xiêu vẹo của ân nhân. Rồi niềm nở nói với ông Thạch:

” Tôi là A Phương, người Hoa sang đây buôn vài. Dọc đường bị lạc mất đoàn người nên tiền bạc không có. Đêm qua đi vào làng không may bị chó cắn, lết ra được đến nghĩa địa thì nằm gục ở đó, may mà… may mà… có hai ông đây cứu giúp”

Thằng Long không đáp, ông Thạch mài mê nhìn đống bạc lẻ trong tay nên chẳng chú ý gì đến câu chuyện mà người đàn ông đang kể. A Phương dường như hiểu điều gì, lão cười mỉm đầy thâm trầm rồi lại nói tiếp:

” Tiền bạc tiền vàng tôi không thiếu. Thế nhưng… tôi báo đáp ơn nghĩa như thế thì há mạng tôi chỉ bằng mấy xu lẻ hay sao?”

Ông Thạch ngước lên nhìn gâ đàn ông trước mặt, tỏ ý muốn nghe tiếp những gì lão nói. A Phương nhìn thằng Long rồi quay ra hỏi ông Thạch:

” Xin hỏi quý danh của ông?”

” Thạch”.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Xin chào quý vị và các bạn, Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến …