Menu

Home » Truyện Ma » Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Ngôi mộ rỗng này cậu âm Long vốn phát hiện ra từ ngày bé, rồi đem kể lại cho bố mình nghe, ông bá Thạch không ngờ rằng, cuối cùng chính ngôi mộ vô danh này lại cứu ông thoát khỏi quân lính. Nằm trong ngôi mộ rỗng, ông bá Thạch hồi tưởng lại những chuyện vừa xảy ra. Vậy là lão phù thủy A Phương cũng bị giết chết rồi? Nhưng mà ai là người giết lão? Ai mà lại có thể giết một gã đàn ông to béo, trong tay lại có bùa hài nhi? ông bá Thạch giật mình sực nghĩ đến oan hồn cô Trâm. Thế nhưng từ trước đến nay có bao giờ ông công nhận là có ma đâu? Bao nhiêu năm tháng sống giữa bãi tha ma này đã bao giờ ông gặp ma? Chẳng lẽ oan hồn cô Trâm nhà Nghị Sáu về báo thù là có thật?

Ông ngồi trong đó cả ngày, bao nhiêu canh giờ ông cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ biết rằng, khi ông khe khẽ đẩy nắp đá ở ngôi mộ rỗng lên thì trời đã tối. Ông bá Thạch cảm thấy cổn cào ruột gan, cơn đói khiến ông bồn chồn khó chịu. Lâu lắm rồi ông mới bị cơn đói hành hạ đến vây.

Ông bá Thạch vừa thò đầu lên trên nấm mồ rỗng, bỗng dưng ngửi thấy mùi nhang khói ai đó đốt cho người đã khuất. ” Quái lạ thật! Ai mà lại viếng mộ vào giờ này?” ông bá Thạch nghĩ bụng.

Nghĩ thì nghĩ vạy thôi, thế nhưng ông vẫn lần theo mùi nhang khói, bởi lẽ ông biết có người viếng mộ là sẽ có đồ ân. Mà đồ ăn lại là thứ ông cần nhất lúc này. ông chầm chậm đi theo, càng đến gần mùi nhang khói càng đậm.

Ông nhìn thấy trên một nấm mồ khuất sau một thân cây cao có một bó hương bốc khói nghi ngút, trên mộ ai đó đã sắp một đĩa bánh trắng tinh nhìn đến là thích mắt. ông bá Thạch nhìn quanh không có ai, bãi tha ma vắng tanh không một bóng người. Thậm chí ngay cả tiếng chó sủa ma mọi khi từ làng vọng lại cũng không thấy, gió ngừng thổi, mọi thứ im lặng đến rợn người.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

ông bá chạy tới nấm mồ, thò tay lấy một miếng bánh trên ngôi mộ xa lạ, đưa lên miệng ăn lấy ăn để. Miếng bánh dẻo thơm phức, hình những chú cá chép nhỏ bằng lòng bàn tay. Ông bá vừa ăn được mấy miếng, bỗng dưng trên cây có tiếng cười rũ rượi, ông bá Thạch giật mình làm rơi luôn miếng bánh, ngước lên trên cây, trống ngực đánh thình thịch.

Trên cành cây, cô Trâm nhà ông Nghị Sáu ngồi vắt vẻo nhìn chòng chọc ông bá Thạch cười nắc nẻ. Cô vẫn mặc bộ quần áo gấm trắng như ngày cô mất, cái bụng vẫn toang hoác như miệng hố sâu hoắm. Dưới ánh trăng sáng bàng bạc, ông bá Thạch thấy rõ ràng là cô Trâm, đôi vai gầy của cô rung lên khi cô cười. Dưới chân cô, một đứa trẻ con bám chạt vào chân cô, toàn thân nó trắng toát, nó thè cái lưỡi đỏ hỏn rồi nhìn chăm chăm về phía ông bá.

ông bá Thạch hoảng quá, ông ném luôn đĩa bánh rồi bỏ chạy thục mạng. Tiếng cười lanh lành vẫn vọng lại từ phía sau, càng lúc càng nghe rõ, cứ như ông vẫn đang đứng dưới gốc cây cạnh cô Trâm vậy.

Ông bá chạy như điên trong đêm khuya tối tăm, tiếng cười nghe nhỏ dẩn. ông bá dựa lưng vào một ngôi mộ đá lạnh toát rồi thở hồng hộc lây hơi. Bỗng dưng đúng lúc đó, từ phía sau có một bàn tay thiếu nữ trắng muốt chạm vào cổ ông. ông bá Thạch quay ngoắt lại nhìn ngôi mộ rồi rú lên một tiếng dài. Cô Trâm đang ngồi trên ngôi mộ, cái bụng toang hoác, một tay vươn dài ra bóp cổ ông.

Ông bá tiếp tục chạy, ông chạy mãi, chạy mãi. Cành cây va vào người ông cũng không khiến ông dừng lại. ông nhìn thấy ánh đèn lộp lòe từ xa, ông quyết định thà gặp quan quân còn hơn là ở đây với oan hồn mẹ con cô Trâm, ông chạy về phía có ánh đèn. Kì quái thật! Càng chạy đến gần thì ánh đèn lại càng xa. ông phát điên, vâng tục vài câu:” Mẹ kiếp! Đùa tao a?”

Nói rồi ông quay về phía đằng sau để xem có ai đuổi theo mình không. Không có ai! ông chạy chạm dần lại, vừa chạy vừa ngoái đầu về phía sau. Xác định không còn ai chạy theo mình nữa, ông mới yên tâm quay đầu về phía trước. Vừa quay đầu về phía trước, gương mặt ông bỗng va vào thứ gì đó sắc lẻm. ông chỉ kịp nghe tiếng ” phộp ” một cái, một dòng máu ấm nóng chày ròng ròng xuống gương mặt ông. Một cành cây nhọn hoắt từ đâu đưa tới, xuyên thẳng vào hốc mắt trái rồi đâm bục lớp da đầu ông bá Thạch, ông bá chỉ kịp co giật nhè nhẹ vài cái rồi chết hẳn.

Lại nói về đêm ấy, anh cai tuồn của làng Thượng Cung được cụ tiên chỉ phân công cho canh gác cân nhà của ông bá Thạch, phòng khi ông bá về còn kịp thời bắt giữ. Canh tí vừa điểm, trống bụng anh cai tuần đã độp rộn ràng vì đói. Anh đi đi lại lại trước hiên nhà. Vừa trông ra phía cái xưởng làm bánh của cậu ấm Long, anh bỗng thấy ánh đèn dầu leo lét.

” Chẳng lẽ lại có ma?” ông cai tuần toát mồ hôi hột.

Thế nhưng anh lại nghĩ có khi nào ông bá Thạch lẻn về nhà thì sao. Thế là anh cảm thấy vững dạ, anh cầm chắc cái gậy trong tay rồi nhón chân bước thật khẽ về cái xưởng bánh trung thu xiêu vẹo. Trong gian xưởng chỉ có ánh đèn tù mù leo lét, một cái bóng nhỏ thó đang cúi xuống gặm lấy gặm để thứ gì đó. Anh tiến lại gần, phát hiện đó là thằng Hợi người giúp việc nhà ông bá Thạch. Bị bắt quà tang, thằng Hợi luống cuống không biết thanh minh ra sao. Nó run run, rồi tiểu tiện ra quần lúc nào không hay. Anh cai tuần bột cười. Thấy không có gì nguy hiểm, thằng Hợi giơ túi bột làm bánh dẻo trước mặt anh cai tuần, ngỏ ý mời. sẵn cơn đói bụng, anh không khách sáo, cúi xuống vốc từng nắm bột thơm lừng mà ăn.

Vốn dĩ bột làm bánh dẻo là bột oản nghiền nhỏ, thơm nhưng rất nhanh khát. Hai người ăn xong nhưng không tìm đâu ra nước, chợt thấy bình rượu vứt chỏng chơ của cậu ấm Long từ đời nào. Anh cai tuần vồ lấy tu ừng ực rồi chìa cho thằng Hợi một nửa. Cơm no rượu say, anh cai gục luôn trong xưởng làm bánh mà ngủ, chẳng mấy chốc đã ngáy o 0.

Trong cơn mơ, anh tháy bóng một người đàn bà áo trắng, tóc dài xõa xượi đứng trước mặt anh. Người đàn bà không nói, không rằng, chỉ giơ tay chỉ về cái lán đằng trước mặt. Anh cai tuần tò mò nhìn vào bên trong. Hỡi ôi! Trong lán chính là nơi mà anh đang nằm ngủ. Thế nhưng độp vào mắt anh chính là cha con ông bá Thạch đang đào hố chôn xác một người con gái. Anh căng mắt nhìn, chợt nhận thấy người này rất quen…. Hình như là người mình vừa mới gặp. Anh quay sang thì thấy bụng người đàn bà áo trắng toang hoác, giống như một con lợn bị mổ phanh. Anh gào lên khiếp đàm rồi giật mình bật dậy.

Cái chòi làm bánh vẫn lạnh lẽo, ánh nến leo lét sắp tắt. Anh không nói không rằng, cắn răng đẩy cái bàn ra một bên. Dưới gầm bàn phát hiện một ụ đất nhô cao hơn so với xung quanh. Thằng Hợi lúc này đã tỉnh ngủ, nó nhìn anh rồi lại nhìn ụ đốt như không hiểu chuyện gì xảy ra. Anh cai lệ mặt trắng nhợt như tượng sáp, anh vơ vội lấy cái thuổng trong góc lán, rồi hì hục đào. Từng nhát đất mỗi lúc một sâu dần, dưới lớp đất đá là một lớp vôi trắng rốt dày, đang đào thì đầu thuổng của anh cai lệ bỗng dưng chạm vào một vật cứng, phát ra tiếng ” Keeng!” Anh dừng đào.

Giây phút ấy tim anh như rơi ra khỏi ngoài lồng ngực, anh nhìn thấy một cái đầu toàn tóc, một bên đầy dòi lúc nhúc, tóc bết lại vào bên mà dòi chưa kịp ăn tới. cả anh và thằng Hợi rú lên khiếp đàm rồi vừa bò, vừa chạy ra khỏi cái xưởng làm bánh.

Lại là một buổi sáng ồn ào của người dân làng Thượng Cung. Chỉ sau một đêm mà người ta phát hiện hai cái xác. Xác thứ nhất là của cô Trâm con ông bà Nghị Sáu. Mạc dù chết hơn hai tháng, nhưng dường như lớp địa chất đạc biệt của mành đất dưới xưởng làm bánh đã làm cho thi hài của cô Trâm chậm phân hủy. Một bên mặt của cô bị dòi ăn mòn, ăn cả vào tận trong óc. ông bà Nghị Sáu nhìn thấy xác con gái được đào lên, bụng toang hoác vì bị moi mất bào thai, ông bà chỉ kịp gào lên rồi ngất lịm. Xác thứ hai là của ông bá Thạch. Người ta tìm thấy xác ông chết cứng đơ, một cành cây nhọn hoắt đâm từ hốc mắt xuyên qua đầu. Đáng sợ hơn cả là con ngươi mắt bị xuyên ngược ra đằng sau, chỉ dính lơ thơ vài sợi dây thần kinh đầy máu. Người làng không ai dám ra tân nơi để xem, chỉ đứng từ xa chỉ trỏ rồi lắc đầu chép miệng:

” Quà báo! Chắc làm ác quá nên chết đau chết đớn’

Thủa trước những vụ án giết người ở xứ Đại Việt vốn chỉ cổn bằng chứng và khẩu cung là đủ. Mạc dù quan lại phong kiến không thể phục dựng hiện trường như chúng ta ngày nay, thế nhưng xác chết cô Trâm tìm thấy trong lán làm bánh trung thu của nhà ông bá Thạch, cùng với cái chết tức tưởi của ba người đàn ông khiến cho người ta tin rằng đâu đó trên cõi đời này, công lý vẫn hiển hiện.

Người làng Thượng Cung kể lại rằng, kể từ khi bố con ông bá Thạch và gã đàn ông người Tàu chết thàm, thỉnh thoảng trên cành cây gạo đầu làng vẫn thấy có bóng người treo cổ đu đưa. Vào những đêm trăng sáng, hễ ai đẩy xe bò, xe ngựa đi trên con đường chính trong làng đều sẽ thấy bóng người đàn bà bụng rộng toang hoác đi thất thểu. Người làng gọi đó là oan hồn cô Trâm.

Không biết điều đó có thật hay không, chỉ biết rằng có kẻ trong làng thừa dịp ăn trộm khuôn làm bánh dính máu cô Trâm từ nhà ông bá Thạch về, đêm đến toàn mơ thấy gương mặt cô Trâm đầy máu và tiếng cười lanh lành đến rợn người. Sau này, bộ khuôn làm bánh trung thu ấy cũng được đốt đi, những người từng ãn những chiếc bánh trung thu nhân oan hổn cũng lổn lượt nhắm mắt. Chỉ để lại những hồi ức về sự man rợ kinh hoàng cho tới tận ngày nay.
Hồi 1, 2: Trung Thu Quỷ Truyện Series
Hồi 3: Truyện ma Dòng Sông Nuôi Xác
Hồi 4: Truyện ma Đêm Trăng Nhuốm Máu
Hồi 5: U hồn trong mặt lạ giấy bồi
Hổi 6. Me ơi! Con chưa chết

Hồi 7: Xác thiếu nử bên gốc cây hồng

Hồi 8: Oan hồn trong chỉếc bánh trung thu.

Hổi 9: Đèn kéo quân quỷ ám.

Hồi 10: Chết treo dưới ánh trăng.

Hồi 11: Đoàn múa lân ma quỷ.

Hồi 12: Tiến sỹ giấy giết người.

Hổi 13: Đèn kéo quân quỷ ám.

Ngoại truyện: Bánh cốm màu xanh, máu người màu dỏ

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Nữ Quỷ Báo Thù Full - Truyện ma có thật mới nhất 2019

Nữ Quỷ Báo Thù Full – Truyện ma có thật mới nhất 2021

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu truyện ma có thật mới nhất 2021 Nữ …