Menu

Home » Truyện Ma » Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Bánh Trung Thu Nhân Oan Hồn – Seri Truyện Ma Rằm Tháng Tám

Làng Thượng Cung cách thành Đại La không xa vốn là một ngôi làng đặc biệt, sự đặc biệt của ngôi làng này nằm ở chỗ cà làng chỉ làm khuôn bánh trung thu mà thôi. Nếu ai có dịp đi qua thì chỉ cần đứng từ đầu làng thôi thì mũi đã ngửi thấy mùi gỗ mới bào thơm thơm, tai đã nghe thấy tiếng đục, tiếng gõ phát ra từ những xưởng mộc trong làng.

Cứ vào độ tháng 4 âm lịch, những người thợ làm khuôn bánh trung thu bước vào vụ làm chính, kéo dài đến đầu tháng 8 âm lịch mới xong. Làng nghề thủ công vốn rất khác so với những ngôi làng thuần nông khác, ở Thượng Cung chỉ có một số ít người trồng lúa, nuôi bò, còn đâu hầu hết người làng đều gắn liền cuộc đời với nghiệp thợ mộc.

Người ta bào rằng thợ mộc vốn là một nghề ít nhiều có liên quan đến tâm linh. Dân gian từ trước đến nay vốn lưu truyền quan niệm rằng mọi đồ vật đều có thổn linh ngự trị trong đó. Nhất là với những cây gỗ lâu năm. Nhiều người kể lại rằng, có những thợ cà ở làng mộc, đêm nằm ngủ mơ thấy có người dậy khắc tượng Phạt, chạm trổ hoa vân trên gỗ. Những người có phúc phồn như vậy thường học 1 biết 10, chế tác ra những sàn phẩm có hồn. Có lẽ đối với rất nhiều nơi làm mộc, những cây gỗ mang đến cho người ta sự sống, và tất nhiên là cà những câu chuyện tâm linh huyền bí. Làng Thượng Cung cũng không nằm ngoại lệ. Dân Thượng Cung quanh năm miệt mài bên những thớ gỗ để tạo ra những chiếc khuôn bánh trung thu vừa đẹp, vừa bền. Ai làm bánh trung thu đều biết, một chiếc bánh đạt tiêu chuẩn phải có vị thơm ngon và vẻ đẹp bên ngoài. Muốn cho những đường nét hoa văn sắc nét, ngoài việc trộn bột thì còn cần đến những chiếc khuôn gỗ. Mà loại khuôn gỗ đẹp thì chỉ có ở làng Thượng Cung.

Mùa hè năm ấy, cà làng Thượng Cung có chuyện lớn. Cô Trâm – con gái lớn của ông Nghị Sáu trong làng chửa hoang. Chẳng biết cô trót thất thân với ai mà khi phát hiện thì cô đã có bầu hơn 6 tháng. Trong xâ hội phong kiến thủa xưa, người ta tối kị nhất là đàn bà con gái không chồng mà chửa. Bởi lẽ đó là nỗi nhục nhã lớn nhất của một gia đình, thậm chí là một dòng họ.

Nhà nào có con gái chửa hoang nhẹ thì bị khai trừ ra khỏi dòng họ, đuổi khỏi làng, không cho bén màng về nơi chôn rau cắt rốn. Còn nạng hơn thì bị cạo đầu bôi vôi, thà bè trôi sông.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Dân trong làng Thượng Cung nể tình ông nghị Sáu từng có công đóng góp tu sửa con đường làng, nên chỉ bắt vạ ông Nghị 3 con trâu, 3 con bò và 10 lượng bạc. Lại cho cô Trâm khai ra người làm cô có bầu, nếu được sẽ cho cưới hỏi đàng hoàng, nhưng không được rước dâu qua đình làng, không được vào bằng cửa chính, và chồng cô không được can dự vào việc làng sau này. Nghe qua thì có vẻ hà khắc, thế nhưng trong xã hội phong kiến thì việc phạt vạ như thế khá nhẹ tay so với lệ thường.

Từ hôm xày ra chuyện, trong nhà ông Nghị Sáu lúc nào cũng bao phủ một bầu không khí căng như dây đàn. ông Nghị Sáu buồn bực, cáu kỉnh với tất cà mọi người, xưởng làm khuôn bánh của ông cũng cho nghỉ dù đang giữa vụ mùa, cần phải hoàn thành sớm để giao cho khách. Từ trước đến nay, nhà ông Nghị Sáu vẫn luôn được tiếng là khuôn phép, nề nếp. Bàn thân ông nghị vẫn tự hào rằng mình vừa có con trai, lại vừa có cà con gái ngoan ngoãn, tài giỏi. Thế mà đùng một cái, cái tin con gái ông có chửa chằng khác nào sét đánh ngang tai. Những kẻ ghen ghét với gia đình ông bấy lâu nay thừa dịp dè bỉu, chê bai gia đình ông. Nhiều kẻ đi ngang qua nhà ông còn lớn tiếng nói” nhà dột từ nóc” rồi cười hà hê, điều đó khiến ông tức tím mặt.

Ông Nghị Sáu giận lắm, ông giận con ông vì nó dám vượt khỏi khuôn phép do ông đạt ra. Thế rồi ông giận vợ ông vì lơ là bỏ bế con cái để đến nỗi cái Trâm chửa hoang. Cuối cùng ông bực mình với chính bàn thân ông, vì ông đã quá nuông chiều con cái, để cuối cùng chúng làm cái việc bại hoại gia phong thế này.

Sự việc vỡ lở, bà Nghị lân la hỏi chuyện con mình, bà kéo cô Trâm vào trong phòng rồi sụt sùi khuyên giài: ” Con ơi là con! Mày có trót dại với ai thì mày nói với u, rồi thầy u bắt vạ nó. Chứ bây giờ mày cứ im như thóc như thế thì thầy u chết vì nhục mất thôi. Con ơi là con.” Nghe mẹ nói, cô Trâm đau khổ lắm, cô lau nước mắt rồi khẽ nói với mẹ: ” Bẩm u! Con nào có tư tình qì với ai. Đêm hôm đó con đang khâu lại cái áo trong buồng, chẳng hiểu sao con ngủ quên từ lúc nào không biết. Đến nửa đêm con giật mình dậy vì nghe thấy tiếng gọi con từ vườn sau.

Trong cơn mơ màng, con chỉ thấy một cái bóng trắng đứng cạnh cửa thì thào bào ” Ra đây tao bào. Ra đây”. Thấy lạ nhưng con vẫn mở cửa ra ngoài. Đêm hôm đó không có trâng, con không nhìn thấy rõ mặt người. Chỉ thấy có bóng người màu trắng nhờ nhờ, đứng thấp thoáng ở đầu hè đợi con. Lúc đó con cứ lững thững đi theo người ta, người ta chạy con cũng chạy theo, người ta đi con cũng đi. Người ấy không nói với con câu nào, con cũng không biết đi bao lâu. Thế rồi bóng người ấy dẫn con vào một cái chòi ở ruộng ngô, con gặp một người đàn ông ở đó. Thế rồi… thế rồi… ” Nói rồi cô Trâm òa lên khóc nức nở.

Bà Nghị đấm thùm thụp vào ngực rồi khóc nấc: ” Sao mày ngu thế hà con? Mày ăn nằm với nó mà còn không biết nó là ai? Sao mà con tôi lọi dại thế này hà trời?”

Cô Trâm như sực nhớ ra chuyện gì đó, cô đưa hai tay bịt miệng rồi nói với mẹ: Đúng rồi!

Trong cơn mê man con có nghe bên ngoài chòi có tiếng người gọi ” Cậu Long! Cậu Long ơi”. Làng này chì có mỗi cậu Long con nhà ông bá Thạch. Lẽ nào… lẽ nào là cậu ây?”

Bà Nghị ngẩn người nhìn con. Ai chứ thằng Long con nhà ông bá Thạch thì ở cái làng này không ai xa lạ. Nhà ông bá Thạch vò nhà ông Nghị Sáu vốn là hai gia đình giàu có nhất làng Thượng Cung. Thế nhưng khác với gia đình ông Nghị vốn giàu có từ 3 đời nay, nhà ông bá Thạch mới giàu cách đây chỉ mấy tháng.

Sự giàu có nổi lên của ông bá Thạch ngẫm lại cũng thật kì lạ, bởi vì trước đây ông bá Thạch vốn chỉ là một gã trông coi nghĩa địa của cà làng. Thế nhưng không hiểu vì sao mà ông bá Thạch lại giàu lên nhanh chóng. Người ta chỉ thấy xe bò chở gỗ, chở ngói, rồi chở cơ man đồ đặc đến nhà lão Thạch cuối làng. Không hiểu lão lấy đâu ra tiền mà mướn thợ từ tận trên tỉnh về để xây nhà, rồi lại mua gếm vóc, đồ đặc bày biện trong nhà để sống thỏa thuê.

Có người bảo lão đào được của, cũng có người bào rằng lão được âm binh cho vay tiền, thế nhưng phải đổi mạng người mới có được. Câu nói ” giàu lên chỉ sau một đêm” dường như đúng với lão Thạch.

Lão giàu lắm, thê nhưng ai hỏi vì sao lão lại aiàu có bát thình lình như thế thì lão chỉ cười hất hàm rồi bào:

” Việc gì tôi phải nói với các ông, các bà? Ai lại đi nói cho mấy ông mấy bà biết làm gì?”.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Ma Lai Rút Ruột và những mẩu truyện liên quan của tác giả Bảo Ngọc

Xin chào quý vị và các bạn, Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến …