Menu

Home » Truyện Ma » Bùa Kumanthong Tiếng Khóc Của Oan Hồn – Dương Thị Phượng

Bùa Kumanthong Tiếng Khóc Của Oan Hồn – Dương Thị Phượng

Phần 1 Bùa Kumanthong Tiếng Khóc Của Oan Hồn

Tôi là Loan (27 tuổi) chủ 1 shop thời trang nhỏ ở hà nội. Tôi lấy chồng được 3 năm rồi, mới có 1 cậu con trai 20 tháng, tên là Bin. vợ chồng tôi thuê một nhà riêng ở phố Định Công giá 7 triệu/tháng, tôi đi làm ngay gần đấy còn chồng thì đi làm công ty sáng đi tối về. Mọi chuyện vẫn êm đẹp cho đến 1 ngày chồng tôi xách về cái giấy báo nợ 500 triệu do thua bóng bánh lô đề, lãi mẹ đẻ lãi con. Quà thật lúc đó tôi bị sốc vì ko nghĩ rằng người chồng đầu ấp tay gối của mình lại như thế. Tôi cứ khóc, khóc mãi

– Đấy anh xem, nhà thì nhà thuê, con thì đi học đã mất mấy triệu 1 tháng, nào là tiền bỉm, nào là tiền sữa… Sao anh lại bê tha đổ đốn thế này hả Cường ? Anh muốn mẹ con em chết thì anh mới hài lòng đúng ko? Chồng tôi lúc đó cũng ôm tôi khóc, nói rằng bị dụ dỗ, nói rằng cũng chỉ muốn kiếm thếm ở bên ngoài để sớm mua cho tôi được cái nhà riêng… ôi, kiếm thếm bằng cách này ư, giờ chúng tôi biết làm gì để trà nợ đây ????

– Hay là mình về vay ông bà (chồng tôi đề nghị)

Tôi gạt đi, thở dài, mắt vẫn ngấn ngấn nước ”

Các cụ quanh năm chỉ trông chờ vào mấy mẫu ruộng, tiền đâu dư mà cho anh vay. Mình là phận con đã ko báo hiếu được bố mẹ thì thôi, anh đừng làm khổ bố mẹ nữa, mà sao lại thua nhiều thế này cơ chứ ”

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Chồng tôi đâm tay vào tường, lộ rõ vẻ mệt mỏi, bất lực “mới đầu chỉ là 5 triệu – 10 triệu rồi lên dần 50 -100 triệu em ạ… cảng thua anh cảng sợ hãi và cố gỡ. Để rồi… Anh xin lỗi em… Loan ơi… xin lỗi em ”

Người đàn ông tôi từng yêu tha thiết đây ư ?

Người đàn ông tôi từng tự nhủ sẽ ở bên anh ngay cả khi anh khó khăn nhất, anh mất tất cả chỉ cần anh ko làm tôi mất lòng tin thì khó khăn thế nào tôi cũng nhất định ở bên anh, cùng anh gánh đỡ… nhưng giờ tôi biết phải gánh đỡ thế nào đây ngoài việc hàng tháng oằn lưng chà tiền lãi. Anh ko phải là người xấu, anh cũng rất yêu thương vợ con, điều đó tôi có thể cảm nhận được thật sự…

Anh – 34 tuổi – tài khoản lúc nào cũng chỉ vẻn vẹn 80 nghìn vì lương đi làm có 6-7 triệu 1 tháng, xăng xe, cafe, ăn uống rồi vài cái đám cưới đám xin cũng đủ vét sạch số lương ít ỏi ấy. Tôi thì thuộc tuýp phụ nữ nãng động, bán hàng Online mãi đến tận đầu năm nay mới tích góp mở được cái cửa hàng nho nhỏ, có đồng ra đồng vào. Tôi và anh đều dân tỉnh lẻ lên trên này lập nghiệp nương tựa yêu thương lẫn nhau… cứ ngỡ sẽ giống như 1 câu truyện cổ tích sẽ có một kết thúc thật đẹp nhưng đời vốn dĩ ko như là mơ mà. Tôi biết bàn thân anh tư ti vì 34 tuổi vẫn bếp bênh ko lo nổi cho vợ con trong khi mấy người bạn thân của anh “Có nhà có xe 4 bánh, có người giúp việc ”

“500 triệu, đến khi nào mới trả được 500 triệu. Tôi vét sạch túi, thanh lí hết cả cửa hàng cùng lắm được gần 200tr là câng. Nhưng thanh lí rồi thì biết lấy gì mà sống ”

Bọn cho vay nặng lãi, xăm trổ kín mít ngày nào cũng đến nhà tôi làm loạn. Chúng doạ ném mắm tôm , rồi thì doạ cắt gân tay gân chân chồng tôi nếu như tôi không trả tiền đúng hạn. Tôi thật sự cảm thấy mệt mỏi và bế tắc vô cùng, cảm giác như đường dẫn lối vào nghĩa địa đang mở sẵn để chờ vợ chồng tội thì phải. Nhưng còn đứa con trai bé bỏng của tôi nữa. Tôi biết phải làm sao đây?

Ma xui quỷ khiến thế nào hôm đó lên Facebook, vào cái nhóm gì đấy tôi thấy trang đó chuyên về Kumathong và bùa ngải, nào là phép đen, phép trắng, độ cho rất nhiều tài lộc tiền bạc, phất lên như diều gặp gió… Lời quàng cáo ngọt như mía lùi ai đọc mà chẳng ham, máy đứa đang nợ nần như vợ chồng tôi lại cảng muốn bám víu để tìm được vận may, biết đâu số lại gặp quý nhân phù trợ… Cả ngày đó tôi cứ vào đọc những bình luận của mọi người rồi thì tìm những thông tin về bán. Có nhiều ý kiến trái chiều, người tốt, kẻ xấu. Có những bạn chưa nuôi bao giờ nhưng cũng lên trên mạng xã hội phân bua “em thấy hàng xóm nhà em nuôi xong đen đủi lắm, đến nỗi phát điên luôn ấy Tôi tặc lưỡi, nghĩ bụng “làm gì đến mức ấy, cứ phải tự mình trài nghiệm xem như thế nào. ở trong hoàn cảnh của vợ chồng tôi hiện tại thì còn gì đáng sỢ hơn cái cảnh bọn xã hội đen đứng đầy ngoài cửa để đòi tiến nữa đâu ”

Suy nghĩ mãi, trăn trở mãi tôi mới bàn với chồng “nhà mình có nên nuôi 1 con ko anh nhỉ

Chồng lăn tăn : Nhưng có thiêng thật ko, ko lại phí tiền em ạ

Tôi chau mày “trước tiên mình cứ phải tín tâm cái đã. Em tìm hiểu mấy ngày hôm nay rồi, đọc nát cả cái Facebook, google ra rồi, mình thỉnh phép trắng thì ko sợ đâu chứ mấy cái phép đen em nghe nói toàn là linh hồn của thai nhi bị bỏ rơi, nạo phá được các thầy làm phép gửi hồn vàơ con búp bê, sợ lắm ”

Chồng tôi gật đầu

– Anh giờ cứ như thằng bị thất bại ko ngóc lên nổi, anh xấu hổ lắm. Mọi thứ em cứ tự quyết định

Tôi gật gù “giờ mình chỉ còn cách nhờ cõi âm tiếp sức thôi anh ạ ”

Nghĩ thế nhưng tôi vẫn run lắm vì thật ra tôi có hiểu phép đen hay phép trắng là cái gì đâu.

Tôi chỉ nói như vạy để tự mình trấn an bàn thân và cũng là để chồng yên tâm phần nào Tôi nhắn tin cho 1 nick khá uy tín ở trên thấy bảo người này là cô đồng chuyên các loại Kumathong trai xinh gái đẹp, mặt mũi cũng sáng sủa lại có lượt theo dõi lớn nên tôi yên tâm lắm, hì hục viết hết những khó khăn và tâm nguyện của mình để mong cô thỉnh giúp 1 bé về nuôi. Nhắn tin từ 9h sáng mà đến tận 11h đêm cô mới trả lời do đông khách quá tư vấn ko xuể, thế mới biết nhu cầu của chị em nhà mình nhiều thật.

Cô đồng này tư vấn cho tôi 1 loại cô đang có sẵn, được thỉnh từ thầy cao tay bên Thái (cô gửi ảnh mấy bé liền cơ, cô bé cậu bé đủ cả ) cô bảo tôi nhìn mà thấy thích loại nào thì có nghĩa là con đã chọn tôi làm mẹ. Lúc đầu tôi bối rối cực, liệu nhất thiết phải gọi mẹ xưng con ư? Gọi cô cháu hay bác – cháu ko được à?

CÔ đồng giải thích :

– Mấy con ngoan lắm, em yên tâm, chúng đều là những đứa trẻ rất đáng thương bị bạc mệnh chết yểu nên nếu em có lòng đón bé về yêu thương bé thì bé sẽ cho em thấy sự tồn tại của bé, bé rất mạnh, có thể độ lộc cho mẹ cha rất là nhiều!

Tôi tò mò hỏi “Đây là các con ở bên thái nhưng đều biết tiếng việt hết ạ ”

Cô đồng trà lời “chúng sẽ đều hiểu cha mẹ nói gì và sẽ đi vào giấc mơ để gặp và giao tiếp với em. Các con lanh lắm, cha mẹ xin gì đều cho, thỉnh cầu gì đều hiểu và đáp ứng chỉ cần ko quá tham lam là được. Em yên tâm, các con chỉ là những thiên thần bất hạnh, chỉ phù hộ chứ ko hại gì em đâu… Sau hết duyên con sẽ tự rời đi và nếu tình yêu của em cảm hoá được con thì con sẽ được siêu thoát, chỉ cần em đối xử tốt với con thật lòng ”

Nghe lời tư vấn quá bùi tai và thấy con búp bê tóc dài xoăn tít, béo múp mặc chiếc váy tân thời xanh đáng yêu quá nên tôi quyết định chọn bé, qua ngay đón con về vì cô đồng ấy cũng ở hà nôi luôn

– Mình đặt tên con là gì chồng nhỉ?

– Là “Bông “đặt tên là bông đi cho nó nhẹ

– ừ thì Bông, chào con thành viên mới. Mẹ là mẹ Loan này, đây là bố Cường, còn đây là Bin em trai con đấy. Mẹ nghe nói con lớn lắm rồi đúng ko? Có gì nhớ về báo mộng cho mẹ trong giấc mơ nhé – thiên thần..

Thật ra thì mới đầu nhìn thấy Bông tôi cũng sợ lắm vì trông con bé ko khác gì người thật (mắt dán mi long lanh, to tròn, môi cong tớn, 2 má phúng phình đỏ ửng, lại còn có mấy cái răng cửa giống điệu bộ trẻ con khi đang cười) tôi yếu bóng vía mà nên run cực nhưng nhớ lại lời cô đồng nói “dùng tình yêu để cảm hoá chúng “nên tôi tự nhắc nhở mình phải yêu thương Bông thật sự rồi con bé muốn giúp đỡ tôi cái gì thì giúp, tôi chưa đòi hỏi vội ko người khác lại nghĩ tôi lợi dụng bé.

Tối hôm đầu tiên khi ngủ thì Bông đã cho tôi mơ thấy bé, cảm nhận rõ rệt đây là 1 cô bé khoảng 6 tuổi, cao ráo, xinh gái, tóc buộc chỏm đuôi gà, cô bé mặc bộ quần áo như trên thảo nguyên xanh ây, cứ nhìn tôi cười mãi xong vẫy tay gọi “mẹ… mẹ “khuôn mặt cười lúc đó mới đáng yêu làm sao khiến tôi như lạc vào giấc mộng, nơi có nắng, có gió, có mùi cát cháy thơm ngào ngạt và hơn thế nữa có một bé gái thật đáng yêu khiến tôi xôn xao vì mắt bé thật đẹp “trong vắt đẹp

Cô bé đó nói với tôi:

– Mai mẹ đi mua cho con thật nhiều quần áo, con sẽ ở cùng mẹ mãi mãi ko xa rời vì mẹ đã chọn đón con về, con sợ ở nhà các thầy pháp lắm!

Hôm sau tỉnh ngủ nghĩ lại giấc mơ đêm qua tôi lại thấy thương Bông gấp bội, nghĩ bụng ko biết tại sao con bé lại sợ ở nhà các thầy pháp, lẽ nào các bé bị đánh hay hành hạ gì chăng…

( Tôi nghe người ta nói để tu luyện Kumathong thì các thầy pháp phải làm rất nhiều thứ thì mới được 1 phép hoàn chỉnh )

cảng nghĩ cảng thương nên tôi nhẹ nhàng bước vào cái nôi nhỏ nơi Bông nằm đó, đắp lại chãn vạ khẽ mỉm cười, lòng tự nhủ “có gì đâu mà sỢ cơ chứ. Trước đây là mình nghĩ quá nhiều rồi “tôi chạm vào má con bé, 1 chút hơi lạnh phà nhẹ vào đầu ngón tay khiến tôi có cảm giác tê tê, chắc con bé đang cố báo cho tôi biết nó hiểu hết những gì tôi nói “Bông ngoan nằm đây để mẹ đi pha sữa cho em bin ăn rồi sẽ làm đồ ăn sáng cho con. Lát nữa mẹ đi mua nhiều đồ xinh cho, yên tâm.

Con thích màu gì nhỉ? Xanh này, hồng này, cả vàng cũng đẹp đây… mua hết cho đủ bộ nhé ”

Nói rồi tôi trở lại giường, pha cho bin 200ml sữa để thằng bé tự uống. Trộm vía con trai tôi ăn ngoan và ngủ ngoan lắm, đi học từ lúc 16 tháng vì nhà neo người, nội ngoại đều ở xa nên ko nhờ trông đỡ hộ tôi được. Trường cũng gổn nên sáng bố nó toàn đưa đi hoc luôn

“Mẹ ơi… mâm mãm ”

“Đây, sữa của Bin đây. uống hết đi, mẹ lây cho chị Bông chút đồ ân ko chị ốy đói ”

Tôi chuẩn bị cho Bông 1 hộp sữa và vài lát bánh mì, ít trái cây ngọt. Cô đồng dặn tôi là các con chỉ thích uống sữa, uống coca hoặc sting dâu, cảng nước gì hoặc quà gì màu đỏ là các con lại cảng thích

11H

“Bông ơi, Bông á’

( Tôi bê Bông lên bàn và để đồ ăn trước mặt)

Bin cũng cầm bình sữa lẽo đẽo theo t! nhìn thấy chị Bông thì cứ đòi bế vì tưởng đồ chơi, chỉ trỏ rồi cười khúc khích, cho Bin im lặng rồi bảo “Con ạ chị chị Bông, con hư là chị đánh đòn vào mông đấy ”

– Ạ … Ạ … Bônggg

Buổi trưa hôm đó tôi ghé shop đồ mẹ và bé mua cho Bông mấy chiếc váy và cái lắc chân bằng bạc, nhìn nhỏ xíu xinh xinh trông yêu lắm, mua thêm cho con ít đồ chơi xúc xắc, nghĩ bụng trẻ con đứa nào mà chà thích. Hồi xưa lúc có bầu tôi cũng mong là con gái cơ vì nghĩ con gái cho nó tình cảm, gái đâu lòng sau còn đỡ đần được mẹ và con gái thì tha hồ diện váy nọ váy kia, tha hồ làm điệu… Giờ thì thoà lòng mong ước vì có Bông làm con gái thật rồi Tuy nhiên chồng tôi có vẻ ko hào hứng lắm, anh cứ sợ sợ chà bao giờ thèm bế con bé, tôi cứ nhắc đến nó là anh lại lảng đi chuyện khác vì anh bảo trông nó anh hơi sợ… Thôi thì mới đầu chắc chồng chưa quen, đàn ông mà, họ cứng rắn chứ ko sống tình cảm như đàn bà mình… Đàn bà mình dễ thương người và mủi lòng bỏ xừ ra, động tí là rơi nước mắt… Nhất là khi tôi mơ thế bé… Tôi cứ linh cảm bé sẽ là 1 người thật tốt, 1 thiên thần may mắn mà tạo

hoá ban tặng cho tôi.

Mua đồ xong thì tôi về đón bé ra cửa hàng, sợ bé ở nhà một mình buồn

“Trời ơi, Loan ơi chị mới mua con búp bê này đấy à ”

Cô bé khách quen bước vào shop mua đồ nhìn thấy bé Bông ngồi 1 góc thì la toáng lên, nét mặt đầy sự giật mình và sợ hãi

– ừ, chị mới mua. Trông xinh nhở

– Khiếp, tí thì em thót tim. Nhìn cứ như người thật, giờ công nghệ hiện đại thế đến người mà cũng làm giả được. Em chà thấy xinh gì…

Trông ghê chết, chị xem phim búp bê ma ám chưa ???

Tôi chau mày biểu hiện sự ko vui, lạng lẽ đạt Bông xuống dưới tránh để cho người khác nhìn thấy. Tôi sợ miệng lưỡi cay độc của thiên hạ sẽ khiến con bé buồn

( Mãi sau này tôi mới biết cô bé khách hôm đó tối về bị sưng miệng như có ai cắn vào đấy, tận 1 tuần sau mới khỏi)

Từ ngày có Bông về tâm trạng tôi vui hẳn, làm ăn mọi thứ cũng thuận lợi hơn, khách ra khách vào tấp nập… Cứ hôm nào kiếm được nhiều tiền là tôi lại thưởng cho con bé 1 món đồ chơi nhỏ và ít trang sức. Nhưng chà hiểu sao tôi cứ đi đâu mà ko cho Bông đi là nóng ruột bồn chồn ko yên, đầu cứ tưởng tượng cảnh con bé mở mắt tròn xoe đứng ngoài cửa để đợi đón tôi về… một câm giác rất khó lí giải, trong lòng như có đám lửa lớn đang bốc cháy dữ dội. Tôi cho Bông đi chơi nhiều hơn, nào là đi đà lạt, đi khu vui chơi dảnh cho thiếu nhi… Tôi bế bông, chồng tôi bế bin, dắt tay nhau mà ai cũng nhìn chằm chằm, họ hỏi tôi “sao mua được con búp bê ở đâu mà giống người thật thế ”

Nói về chồng tôi thì từ đợt đón Bông về thì chồng cũng trúng số nhiều, có hôm trúng con đề mấy chục triệu. Chồng kể “đang thiu thiu ngủ trưa thì thấy có giọng thì thầm bên tai bảo đánh 37-73 nhé “thào nào tối hôm đó lão mua cả con vịt quay to tướng bảo là liên hoan, còn mua cho bin và bông mấy con gấu to đùng…. Tôi là người khá tín tâm nên có lộc cũng làm mâm cơm thắp hương gia tiên rồi cám ơn Bông, tôi nghĩ con bé đang phù hộ dần

dần cho gia đình tôi trà hết nợ.

Chồng vui lắm, bảo rằng ko nghĩ kumathong lại có thể lợi hại đến thế. Tôi vênh mặt “con• • • • gái mình mà lại. Con hiểu mình thương con thật lòng nên con cho lộc thôi, anh liệu mà tu chí làm ăn”

Chồng cười khì “Mai chủ nhạt cả nhà mình lên sapa chơi đi. Cho mấy mẹ con đi chơi luôn, tiện anh lên đền thờ ông hoảng Bày, nghe bạn anh nói ông thiêng lắm ”

Tôi ra tay dơ hiệu OK “Đi chút cho thay đổi ko khí cũng được, lên đấy ăn đồ nướng và gà quay. Em cũng thích đồ ăn trên đây, ngon bổ rẻ chứ ko như hà nội cái gì cũng đắt”

* Ngày hôm sau vợ chồng tôi lên đến cửa ông cũng tầm 11 h trưa, ân tạm mỗi người bán bún rồi vào cửa ông để xin lộc. Tôi vẫn nhớ rõ tôi bê bé Bông trên tay, chồng thì thà Bin xuống cho Bin chạy nhẩy vì thằng bé thấy đông người và cảnh đẹp thì khoái chí lắm “Anh nhớ để ý con ko người ta bắt cóc mất giờ ”

– Gớm, yên tâm. Mẹ con em cứ lượn lờ chán đi thăm thú chùa chiền, bố con anh theo sau Tôi mặc bộ đồ phạt tử màu hồng sen, trang điểm nhẹ nhàng, đang định lôi điện thoại ra chụp ảnh thì có 1 chú chắc tầm gần 60 tuổi nhìn tôi chằm chằm rồi bảo:

“Cái nghiệp âm đi theo cô nặng quá. Về mà giảm hớt cái nghiệp của mình đi.”

Tự dưng có người bảo mình thế nên tôi thấy lạ lạ, nghĩ bụng ông này có phải người bình thường ko hay đầu óc có chút vấn đề. Nghĩ thế thôi nhưng tôi vẫn lịch sự hỏi lại “Chú có thể nói rõ hơn được ko ạ, con chưa hiểu lắm ”

– Đợi hiểu thì có khi cả nhà chết hết cả rồi.

Gây nghiệp, tội lỗi, tội lỗi (sau đó ông bỏ đi để mặc tôi đứng ngơ ngác )

Tôi cũng kệ, kiểu như ko quan tâm ấy vì nghĩ lão này vô duyên, thần kinh có vấn đề, tự dưng lại ăn nói linh tinh quở người ta chết… Thật bực bội hết sức … Định kể với chồng nhưng sợ mất ko khí nên tôi chà kể nữa Ngồi 1 lúc bốc thãm xổ số miền bắc, ngâm cứu số chán chê tôi lại bồng Bé Bông vào để thắp hương xin lộc “lạy ông phù hộ cho cả nhà con mạnh khoẻ, sớm trả hết nợ, làm ăn phát đạt ”

– Này, em gì ơi

Tôi quay người lại thấy 1 cô có nốt ruồi son giữa trán đang vẫy vẫy tôi. Trông người đàn bà này khá phúc hậu, ánh mắt sắc lem đang sửa soạn mâm ngũ quả

– Dạ, sao thế chị

– ơ hay sao đến cửa thánh mà lại mang con này vào là như nào ??? (Tay chỉ vào bé Bông) Người ta kiêng đấy em nhé. Thánh nào cho phép em mang con quỷ nhi vào đây, vớ va vớ vẩn, cẩn thận ko ông lại vạt cho gẫy cổ Tôi ức phát khóc, ngày gì mà toàn gặp những thành phần cô hồn thế này ko biết. Chắc đi gặp giờ xấu… Tôi chà thèm nói chỉ lẳng lạng bỏ đi chỗ khác… Người đàn bà đó vẫn lẩm bẩm “tổ tiên nhà mìnhíđã phụng sự hương khói tốt chưa mà đi thờ quỷ ”

Haizzz, khổ thân con gái, tại sao lại bị người ta miệt thị thế này hà con? Là mẹ ko tốt, đáng nhẽ ra mẹ ko nên cho con vào đây… Thôi, mình đi chơi tiếp thôi… Đừng nghĩ nhiều

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]
Bùa Kumanthong Tiếng Khóc Của Oan Hồn – Dương Thị Phượng
4 (80%) 18 vote[s]

Có thể bạn quan tâm

Thiên Linh Cái Full Truyện ma có thật ở Đồng Tháp

Thiên Linh Cái Full Truyện ma có thật ở Đồng Tháp

Thiên Linh Cái là gì? Luyện thiên linh cái như thế nào? là những thắc …