Menu

Home » Tiểu Thuyết » Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Chương 170: Ai đã ép ai?

“Anh mà thèm ghen?” Anh ta nghiêm giọng lại, nhưng khuôn mặt thì u ám. Nhưng sự phủ nhận của anh ta khiến cho Tiêu Hà Hà hơi khó chịu.

Tiêu Hà Hà đột nhiên im bặt, có chút lúng túng, đẩy anh ta ra rồi khẽ nói: “Vậy ăn cơm đi… Cơm canh nguội hết rồi.”

Cô đã đi về phía bàn ăn.

Trên khuôn mặt điển trai nhưng lạnh lùng của Tần Trọng Hàn đột nhiên nở nụ cười, cơ thế cao lớn khẽ di chuyển và bước nhanh về phía cô.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Chụp cố tay cô lại. “Em giận rồi à?”

“Không, em giận gì đâu?” Cô nói nhanh: “Anh ăn đi, em buồn ngủ lắm rồi!”

Loanh quanh một hồi mà đã bốn giờ sáng rồi.

“Ánh mắt ngưỡng mộ!” Anh ta nói khẽ, trong giọng nói đầy vẻ nguy hiểm.

“Ngưỡng mộ?” Tiêu Hà Hà hơi ngây người ra, trong mắt đầy vẻ hồn nhiên. “Làm gì có!”

“Ánh mắt em nhìn anh ta rõ ràng là có!” Anh ta tiếp tục cáo buộc, trong mắt cháy lên ngọn lửa không hài lòng.

“Tần Trọng Hàn, anh hơi độc đoán rồi thì phải? Mắt em không có vấn đề gì khi nhìn vào Hàn Lạp cả, vì em biết rõ người có vị trí trong tim mình là ai!” Tiêu Hà Hà cẳn chặt môi rồi lên án anh ta, nhưng trong ánh mắt nhìn anh ta lại ngập tràn hạnh phúc.

Tần Trọng Hàn nhìn cô từ khoảng cách gần, tập trung nhìn chăm chú vào cô, nhìn thấy mắt cô trong veo, lúc này mới hài lòng. “Vậy thì còn tạm được!”

“Anh đang ghen đó hả?” Cô hỏi. “Anh không ghen, có phải em thất vọng lắm không?” Anh ta giữ cô lại, không cho cô né tránh.

“Gì chứ? Anh càng ngày càng vô lý rồi đó!” Cô khẽ run rẩy, sau đó giằng co. Tiêu Hà Hà nghiến răng nói: “Chẳng lẽ anh không lo cho mối tình đầu của anh chút nào sao?”

Anh ta nhìn cô, nụ cười của anh ta dịu dàng nhưng lại ngang ngược: “Anh chỉ lo cho em thôi!”

Cả người bị anh ta kéo vào lòng, lúc cô đang hoảng hốt thì đôi tay mạnh mẽ của anh ta đã bao quanh cô thật chặt. Cô ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng trên người anh ta, không có mùi thuốc lá. Đây là hương vị khiến người ta nhớ nhung, là vòng tay ấm áp khiến người ta lưu luyến.

Nhớ lại hồi nãy Mạc Lam Ảnh đã ôm anh ta, cô chu miệng lên, không kìm nối phải đấm vào ngực anh ta, như một con mèo nhỏ.

Anh ta háo hức cúi người xuống và nhấc bổng cô lên.

“Bà xã à, cầu hôn là chuyện của anh, vậy mà đã đế em làm thay rồi.” Giọng nam khàn khàn của anh ta vang lên, gần gũi đến mức Đôi mắt Tiêu Hà Hà hơi rướm lệ. Yêu một người, không quan trọng hình thức, vào lúc này, cô không muốn buông tay nữa!

Tần Trọng Hàn cúi đầu hôn lên khuôn mặt trắng bệch của cỏ, rất thương xót. Anh ta tựa đầu lên vai cô, ngửi mùi thơm của cô, nói bằng giọng sâu lẳng hơi trẻ con nhưng vẫn không mất đi vẻ ngang ngược. “Nhưng anh thích em nói muốn lấy anh!”

Được Tiêu Hà Hà nói sau chuyến công tác về thì chúng ta sẽ kết hôn!” Tiêu Hà Hà nghĩ đã lâu rồi cô không chơi cùng các con, trong lòng thấy rất áy náy.

“Cái gì?” Anh ta sững sờ, bị thu hút toàn bộ sự chú ý, hơi không dám tin vào tai mình. Hình như cô ấy đã nói kết hôn? “Em nói…”

Tiêu Hà Hà mỉm cười, nhìn anh ta với vẻ mặt rất bình thản. “Không phải anh muốn kết hôn với em à?”

“Em đồng ý lấy anh rồi hả?” Anh ta ngạc nhiên nhìn cô.

“ừ!” Cô gật đầu rất nghiêm túc. “Chúng ta hãy kết hôn đi, Tân Trọng Hàn!”

Tiêu Hà Hà phì cười. Mạc Lam Ảnh cũng gần như khỏe lại, cô và anh ta không cần phải lo lắng nữa rồi!

Chín giờ sáng, Tần Trọng Hàn thức dậy với tinh thần sảng khoái dễ chịu, Tuy chỉ được ngủ mấy tiếng nhưng Tần Trọng Hàn vẫn cảm thấy rất sảng khoái. Cuối cùng đã làm hòa rồi, cuối cùng tất cả mây đen cũng qua đi rồi.

Khóe môi bất giác gợi lên một nụ cười dịu dàng, trong tim cũng tràn ngập cảm xúc.

11h “Sao anh còn chưa đi nữa? sắp trễ giờ bay rồi đó.”

“Trễ thì cho trễ luôn!” Anh ta nhìn cô mà thấy hơi buồn cười, đã bao nhiêu lần rồi mà cô vần còn mắc cỡ đến vậy. “Được rồi, em ra đây đi, đừng bực bội nữa!”

Nói rồi anh ta đi vào phòng tắm, Tiêu Hà Hà nghe thấy tiếng nước xối trong phòng tắm thì mới lén thò đầu ra khỏi chăn, nhặt từng cái áo mà mình đã mặc hôm qua rồi mặc vào, chuấn bị đi xuống cầu thang thì đột nhiên một đôi tay mạnh mẽ đã ôm chặt cô từ đằng sau.

“A! Anh nhanh lên đi, sắp trê giờ rồi kìa!” Tiêu Hà Hà nhìn đồng hồ, đã 11 giờ hơn rồi.

“Anh không buông em ra đâu, trễ giờ thì trê!” Anh ta quay người cô lại để cô nhìn thẳng vào mình. “Đi chung với anh đi mà!”

“Không đi! Em ở nhà với hai con, em còn phải đi tìm Mig nữa, em không thể mất người bạn như Mig được!” Cô nói.

Đang nói thì chuông điện thoại đột nhiên reo lên!

Tần Trọng Hàn đã qua New York công tác. Trước khi đi, anh ta căn dặn Tiêu Hà Hà rất kỹ lưỡng, kêu cô chăm sóc tốt cho mình. Tiêu Hà Hà không tiễn anh ta đến sân bay vì đã nhận được điện thoại của Mig, nhất thời cô thấy quá vui nên đành phải xin lỗi Tần Trọng Hàn. May mà Tần Trọng Hàn cũng rất thấu hiểu, không yêu cầu cô phải đi tiễn anh ta.

Trong quán cà phê.

Khi Tiêu Hà Hà gặp Mig, cô ấy đã ốm đi rất nhiều.

Vừa nhìn thấy Mig, Tiêu Hà Hà càng tự trách mình hơn. “Mig, em xin lỗi!”

Mig liếc nhìn Tiêu Hà Hà với vẻ thờ ơ và không nói gì, khiến Tiêu Hà Hà càng lo lẳng hơn. “Chị vẫn còn giận em à? Em thực sự không cố ý giấu chị đâu, em chỉ không biết phải nói với chị như thế nào!”

Mig vẫn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cô.

Tiêu Hà Hà dè dặt liếc nhìn Mig, ánh mắt đảo qua đảo lại chứ không dám nhìn thẳng vào cô ấy. Phải! Cô chột dạ, cô sợ sẽ mất đi người bạn như Mig. Cô ấy càng không nói, trong lòng cô càng thấp thỏm hơn.

Cô cảm thấy tim mình cuối cùng đã hạ cánh xuống mặt đất.

Mig cũng ôm chặt cô, tiếng la hét của hai người phụ nữ làm cho mọi người đang ngồi trong quán cà phê phải nhìn qua. “Ha, mọi người đang nhìn chúng ta kìa!”

Tiêu Hà Hà ngay lập tức im lặng rồi liếc nhìn xung quanh, nhận thấy đúng là có rất nhiều người đang nhìn, ngay lập tức đỏ mặt lên. “Mau ngồi xuống đi!”

Cả hai người đều ngồi xuống.

Tiêu Hà Hà vội vàng giải thích: “Mig à, chuyện đó, khi biết được thì em cũng thấy rất sốc, em định nói với chị nhưng không biết phải nói thế nào. Cám ơn chị đã bằng lòng tha thứ cho em!”

Mig lắc đầu. “Hà Hà, chị đã nghĩ kỹ rồi, tại anh hai và Tân Tuyên không có duyên phận. Tình yêu cần phải có duyên phận, người ua nai ngươi aeu ngoi xuong.

Tiêu Hà Hà vội vàng giải thích: “Mig à, chuyện đó, khi biết được thì em cũng thấy rất sốc, em định nói với chị nhưng không biết phải nói thế nào. Cám ơn chị đã bằng lòng tha thứ cho em!”

Mig lắc đầu. “Hà Hà, chị đã nghĩ kỹ rồi, tại anh hai và Tân Tuyên không có duyên phận. Tình yêu cần phải có duyên phận, người không có duyên phận với nhau thì làm sao chung sống được?”

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Độ Ta Không Độ Nàng Full - Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Độ Ta Không Độ Nàng Full – Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Bài hát Độ Ta Không Độ Nàng cover do Khánh Phương, Hương Ly Anh Duy …