Menu

Home » Tiểu Thuyết » Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Chương 203: Chất vấn của con trẻ

Tần Trọng Hàn liếc nhìn Hà Hà, cô ngay lập tức hiểu ra. “Em sẽ nói với Thịnh Thịnh!”

Cô và Thịnh Thịnh đã nương tựa vào nhau mà sống suốt mấy năm qua. Lần trước khi biết mình được nhặt từ bờ sông về, trong lòng Thịnh Thịnh luôn có bóng râm. Mặc dù cậu không nói ra, nhưng trong lòng Tiêu Hà Hà biết rất rõ. “Thịnh Thịnh à, mẹ có chuyện muốn nói với con!”

“Chuyện nghiêm trọng lắm hả mẹ?” Thịnh Thịnh thấy vẻ mặt của mẹ rất nghiêm túc, nên cậu bé cũng nghiêm túc theo.

Tiêu Hà Hà ngồi trên mép giường và nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thịnh Thịnh. “Con trai à, mẹ muốn nói với con rằng, con là con của mẹ, là con của mẹ và ba. Chú Tần chính là ba ruột của con, còn mẹ là mẹ ruột của con!”

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Thịnh Thịnh trợn to mắt lên rồi chớp chớp. “Vậy còn Ngữ Điền thì sao?”

“Ngữ Điền là con của cậu Ly và dì Dương Dương! Tại ba mẹ đã làm sai một số chuyện, nên đã bị người ta đánh tráo hai con. Mẹ xin lỗi con, đều là lỗi của mẹ, mẹ thậm chí không biết con chính là con trai của mẹ!” Tiêu Hà Hà nói rồi khóe mắt đỏ hoe.

Thịnh Thịnh có chút bối rối, rồi quay lại nhìn Tần Trọng Hàn. Trong mắt anh ta cũng lấp đầy sương mù, khẽ kêu lên một tiếng thì thầm đầy hy vọng: “Con trai, ba là ba… ba của con. Con đến đây, gọi ba đi con!”

Thịnh Thịnh chỉ liếc nhìn anh ta với ánh mắt nghi ngờ, rồi khuôn mặt nhỏ bé lập tức rạng rỡ lên. “Mẹ ơi, con thực sự là con của mẹ hả? Con không phải là đứa trẻ mà không ai cần? Không phải là đứa trẻ bị bỏ rơi?”

“Phải! Con trai, con là con của mẹ!” Tiêu Hà Hà thì thầm bằng giọng phấn khởi. “Tại mẹ quá ngu ngốc nên mới để mất con, không phải mẹ không cần con đâu.”

“Mẹ ơi, con yêu mẹ!” Thịnh Thịnh dang tay ra và ôm lấy Tiêu Hà Hà. “Wow! Tuyệt vời quá! Con là con trai của mẹ, thảo nào mọi người đều nói rằng con rất giống mẹ.”

Trong tim Tần Trọng Hàn tràn đầy cảm xúc, cậu bé đang rất vui, anh ta cảm thấy được an ủi, và một lần nữa nói bằng giọng mong chờ. “Cục cưng à, gọi ba đi con! Ba là ba của con mà!”

Thịnh Thịnh không thèm nhìn anh ta. “Chú là chú, không phải ba!”

“Này!” Tần Trọng Hàn lo sợ. “Cục cưng à, ba là ba của con mà!”

“Phải đó, Thịnh Thịnh à, ba là ba của con mà!” Tiêu Hà Hà cũng nói giúp một câu.

“Ai biểu chú ngốc quá, đã làm mất con. Cần con thì cần, không cần con thì bỏ? Hừm! Mẹ ơi, không có ba, chẳng phải con cũng lớn rồi đây sao? Con thông minh và đẹp trai như vậy, không cần ba thì vẫn sống được đó còn gì?” Thịnh Thịnh ngẩng mặt lên rồi liếc nhìn Tần Trọng Hàn bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi đặt một nụ hôn lên má Tiêu Hà Hà. “Mẹ ơi, con đi ngủ đây, mẹ ngủ ngon!”

Thịnh Thịnh nói rồi bỏ đi thật! Không hề cảm thấy bất ngờ, không hề cảm thấy bị sốc, xem ra bình tĩnh đến mức bất thường. Nhưng vừa đi đến cửa, cậu bé quay đẩu lại hỏi một câu. “Mẹ ơi, có thật là vậy không mẹ? Hôm đó đi lấy máu, là để chứng minh rằng con là con của mẹ và chú hả?”

“Phải!”

“Vậy là rất khoa học rồi! Con biết con không phải là đứa trẻ không có ba mẹ, tối nay con có thể ngủ ngon rồi! ôi, ông trời phù hộ!” Thịnh Thịnh lắc đầu rồi bước đi.

“Thằng quỷ nhỏ, con vẫn chưa gọi ba đó!” Tần Trọng Hàn hét lên ở phía sau, sao cậu bé lại không coi ba mình ra gì như vậy chứ?

“Không cần thứ gọi là ba đồ!” Thịnh Thịnh nói một cách lạnh lùng, quay lưng lại rồi vẫy tay chào họ. “Chúc ngủ ngon! Muôn làm ba thì sinh thêm người thừa kế đi! Tóm lại con không cần công ty của chú, con không muốn làm người thừa kế, sau này không được đem công ty của chú cho con đâu đó.”

“Này! Con không muốn làm người thừa kế? Hà Hà à, sao em không nói gì hết vậy?” Tần Trọng Hàn lại phàn nàn lần nữa. “Nó cũng quá kiêu ngạo rồi thì phải? Ngay trước mặt anh mà cũng không chịu gọi anh bằng ba!”

“Phải, nhưng em thấy con nói đâu có sai, lúc trước không có ba thì mẹ con em cũng sống rất tốt, nên không cần thứ gọi là ba đồ!” Tiêu Hà Hà phì cười, lên tiếng chê giễu, rất vui vì con trai có thể chấp nhận một cách bình thường, nhưng cô cũng không hiểu tại sao con trai lại không chịu gọi Tần Trọng Hàn là ba.

“Nụ cười của em chỉ thuộc về anh, sau này không được phép cười như vậy trước mặt người đàn ông khác!” Anh ta thấy cô cười vui vẻ như vậy, đôi mắt trong đầy màu sắc tươi sáng, đó là ánh sáng hạnh phúc, rạng ngời đến mức làm tim người ta phải run rẩy.

Tần Trọng Hàn ngây người ra, anh ta chưa bao giờ nhìn thấy Hà Hà cười dịu dàng và xinh đẹp đến như vậy, như thể tất cả mây đen đều đã trôi qua, trong tim cô không còn vướng mắc nữa, chỉ còn lại hạnh phúc.

Có một nụ cười được gọi là nghiêng nước nghiêng thành, chắc là nụ cười của cô vào lúc này đây thì phải? Nó đẹp đến mức làm anh ta bỗng nhiên muốn trân quý mọi thứ thuộc về cô, không để cho bất kỳ người đàn ông nào ngấp nghé vẻ đẹp của cô.

“Anh bị bệnh hả! Đi nghỉ đi! Bây giờ không biết phải nói sao với Ngữ Điền nè!” Nhắc đến Ngữ Điền, Tiêu Hà Hà bất giác lo ngại.

“Bà xã à, con nói chúng ta hãy sinh thêm một người thừa kế!” Tần Trọng Hàn đột nhiên nhướn mày lên, trong mắt lóe lên một ánh nhìn gian xảo. “Nhưng anh muốn có con gái, không lẽ cho con gái thừa kế Tần thị à?”

“Em không biết, em không quan tâm! Em quá mệt mỏi rồi, em không muốn lo lắng về bất cứ điểu gì nữa!” Tiêu Hà Hà nhún vai. “Em chỉ muốn hạnh phúc, hạnh phúc thì không cần phải lo nữa!”

“Ồ! Được! Vậy để anh lo cho!”

“Ai mà biết đứa tiếp theo là trai hay gái!” Tiêu Hà Hà lắc đầu một cách vô thức. Buồn ngủ quá! Sau khi bão tố qua đi, cô cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều, thoải mái hơn. Cô ngã vật người xuống trên giường. “Ngày mai có thể ra ngoài được chưa? Lệnh cấm túc của em đã được xóa bỏ rồi mà!”

“Bà xã à, anh hứa dù trai hay gái, anh cũng thương hết!” Bỗng, Tẩn Trọng Hàn vươn tay ra và kéo Hà Hà lên trên người mình, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên chút gian xảo. Tiêu Hà Hà không ngờ được nên đã ngã vào ngực anh ta. Hương thơm độc đáo trên người Tẩn Trọng Hàn làm cô choáng váng. Đột nhiên, cô hoảng loạn không biết phải làm sao, liền trèo xuống khỏi người anh ta.

Nhưng Tần Trọng Hàn đã ôm chặt eo cô lại, khẽ hét lên: “Bà xã…”

“Mau để em xuống!”

“Được!” Nhưng vừa quay người lại, anh ta đã đè lên cô.

Tiêu Hà Hà giãy giụa một lúc, rồi khẽ hét lên. “Thả em ra, Tần Trọng Hàn…”

“Em gọi anh là gì?” Anh ta dùng sức đè sát cô một cách ngang ngược, rồi thì thầm vào tai cô, thổi hơi thở nóng bỏng vào tai khiến cô ngứa ngáy. “Em quên phải gọi anh thế nào rồi chứ gì?”

Cô thì thầm: “Hàn…”

“Không phải.”

“Ông… ông… công công…” Mắc cỡ chết đi được! Cô xỏ lá định kéo dài thêm, cố gắng che giấu nhịp tim của mình. Thấy anh ta trợn mắt lên, cô lại không thể nhịn em… Tối nay… Anh sẽ không cho em ngủ… Anh muốn em sinh cho anh thêm một đứa con… biết nghe lời… Chúng ta sẽ cùng nhau nhìn con lớn lên…”

Môi của Tần Trọng Hàn đã hôn dọc theo cánh cổ đỏ ửng của cô. Còn mặt của Tiêu Hà Hà thì đã đỏ bừng lên. “Đừng mà…”

Bỗng, anh ta buông cô ra, véo vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. “Anh muốn em… ở trên!”

“Bà xã… Em đừng sợ, vì đó là anh, vì chúng ta thực sự yêu nhau, nên em đừng mắc cỡ…” Anh ta thì thầm vào tai cô.

“Không! Em không được!” Cô khẽ hét lên. Mặc dù trong bóng tối, lòng can đảm của cô đã lớn hơn một chút, nhưng cô vẫn rất sợ hãi.

Suốt cả đêm, như sa mạc gặp mưa rào, trằn trọc trăn trở, ôm hôn điên cuồng. Mọi thứ như thể đang trong giấc mơ, hơi thở gấp gáp, nụ hôn cuồng nhiệt, vào đêm đông này, Tần Trọng Hàn và Tiêu Hà Hà đang trong trạng thái mất kiểm soát cần đến nhau mãnh liệt như vậy.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Độ Ta Không Độ Nàng Full - Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Độ Ta Không Độ Nàng Full – Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Bài hát Độ Ta Không Độ Nàng cover do Khánh Phương, Hương Ly Anh Duy …