Menu

Home » Tiểu Thuyết » Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Chương 205: Giữ chặt tay em

“ĐÓ là bởi vì anh đang ở tuổi dậy thì, còn em vẫn là một cô bé!” Tăng Ly nhớ lại lần đầu tiên của mình, Dương Dương nằm trên giường của anh ta, còn anh ta lại…

Nghĩ vậy, mặt anh ta bỗng đỏ bừng lên.

“Anh sao vậy?” Dương Dương không hiểu. “Tự nhiên sao lại đỏ mặt?”

“Đừng hỏi nữa!” Giọng anh ta hơi thô lỗ, không muốn nhắc lại chuyện ngại ngùng của mình. Cũng bắt đầu từ đêm đó, anh ta biết rằng mình đã trưởng thành, không thể ở quá gần em gái mình được nữa.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

“Anh kể cho em nghe câu chuyện về công chúa Bạch Tuyết hả?”

“Không muốn nghe.”

“Vậy em muốn nghe gì?”

“Anh kể cho em nghe về lịch sử tình yêu của anh đi!” Cô nói.

“Anh chưa từng yêu!” Anh ta lắc đầu, đúng là anh ta từng có rất nhiều phụ nữ, nhưng họ đều không có yêu thương.

Dương Dương hơi ngạc nhiên. “Nhưng anh rất trăng hoa…”

“Không có gì để nói hả?” “Phải! Xấu hổ!” Anh ta nói.

“Em ngủ đây!” Cô nhắm mắt lại, thực sự mệt mỏi. Vòng tay của anh ta rất ấm áp, nhắm mắt lại, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi.

Tăng Ly nhìn chằm chằm vào cô, lắng nghe hơi thở đểu đặn của cô, rồi thở dài. Cô bé ngốc nghếch này, vậy mà cũng ngủ cho được! Nhưng hiếm khi cô không từ chối anh ta như lần này.

Ôm nhau ngủ thật ngon suốt đêm, thật khó khăn khi mà anh ta cũng yên phận như vậy.

Nhưng sáng sớm vừa thức dậy, Dương Dương đã bị đánh thức bởi một nụ hôn nóng hổi của ai đó. Tăng Ly đã hôn lên cổ cô, cố ý muốn chọc cho cô dậy.

Cô lim dim mở mắt ra, rồi khuôn mặt đẹp trai của anh ta đập vào mắt. “Anh đã nói sẽ không lộn xộn mà!”

“Dương Dương…” Anh ta khẽ hét lên đầy vẻ tủi thân. “Anh thích em, yêu em…”

“Câu này, anh từng nói với bao nhiêu cô gái rồi?” Cô nhướn mày lên, vùng vẫy định xuống khỏi giường.

“Chỉ có em thôi!” Lời nói của anh ta đi thẳng vào tai, bốn từ đó chạm vào trái tim, khiến tim cô run rẩy.

Trong căn phòng chỉ còn lại hơi thở căng thẳng và bối rối của cô, cô cảm thấy nhịp tim của mình đang đập rất nhanh.

“Dương Dương, làm vợ anh đi!”

Cảm thấy quá xấu hổ ngượng ngùng nên định giãy giụa đứng lên, nhưng vai cô đột nhiên bị siết chặt, một đôi cánh tay mạnh mẽ đã ghì chặt cô vào lòng!

Cô hoảng hốt ngước mắt lên, đúng lúc va vào đôi mắt đang trỢn to của Tăng Ly. “Anh Ly…”

Mặt Dương Dương đỏ lên vì mắc cỡ, nhưng không biết mình phải có phản ứng gì vối Tăng Ly. Tăng Ly nhìn vào cô một lúc, rồi hỏi cô một cách nhẹ nhàng: “Làm vợ anh được không?”

Dương Dương mắc cỡ nên không dám nhìn lên, đành phải vùi mặt vào bầu ngực rộng lớn của Tăng Ly. Tim anh ấp cũng đang đập rất nhanh. Sau đó, Tăng Ly lại một lần nữa hôn lên trán cô, rồi hỏi: “Anh chỉ hỏi em một câu, anh thích em, yêu em, sẵn sàng dùng cả đời để giữ chặt tay em, em đồng ý lấy anh chứ?”

Anh ta chờ đợi câu trả lời của cô. Đôi mắt anh ta sáng ngời, đầy háo hức. Anh ta nắm chặt tay Dương Dương, và kéo tay CÔ đưa lên môi mình, rồi hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô…

Cô chỉ cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy, suýt nữa thốt ra ba từ “em đồng ý” nhưng lời được nói ra khỏi miệng lại là: “Buông em ra!”

“Dương Dương, anh không buông! Nhận lời anh đi!” Ánh mắt của anh ta dịu dàng, đầy ý tình sâu đậm, và cả vẻ mong chờ sâu sắc. “Nếu em không đồng ý, chúng ta sẽ tiếp tục như thế này, anh sẽ không cho em xuống khỏi giường đâu…”

Anh ta di chuyển cơ thể, để cô nhận ra sự khác lạ của anh ta.

Đàn ông vừa mới thức dậy thường khá nguy hiểm, chẳng bao lâu, ánh mắt của anh ta đã mãnh liệt hơn. “Làm vợ anh đi, Dương Dương…” Anh ta không cho cô trốn chạy nữa. Anh ta nâng cái cằm nhọn của cô lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn vừa thấy đã yêu của cô, rồi thì thẩm. “Dương Dương, em đừng trốn tránh anh nữa, em cũng thích anh mà. Em đã yêu anh bao nhiêu năm, bây giờ không dám yêu nữa sao?”

“Em…” Dương Dương hoảng hốt, định biện hộ nhưng đã bị Tăng Ly dùng ngón tay mảnh khảnh của mình chặn trước môi. “Suỵt…”

Tăng Ly thì thầm: “Anh không muốn nghe thấy những lời gây tổn thương từ miệng em nữa… Hôm nay chúng ta đi đăng ký kết hôn. Cứ quyết định vậy đi! Lấy giấy chứng nhận trước đã!”

Nêu anh ta không ngang ngược như vậy, không biết sẽ phải lãng phí bao nhiêu thời gian nữa. Anh ta thực sự không muốn tiếp tục phí hoài nữa. sáu năm rồi, anh ta đã bỏ lỡ quá nhiều điều, mà đời người thì có được mấy lần sáu năm chứ?

Tăng Ly cúi đẩu xuống và hôn hẹ lên trán và tai Dương Dương, rồi anh ta thì thầm. “Anh không muốn nghe thấy em từ chối anh. Dương Dương à, anh đối với em rất nghiêm túc. Chúng ta kết hôn đi! Anh cần em! Anh không muốn bỏ lõ bất cứ điểu gì nữa, vì cuộc đời của chúng ta có bao nhiêu lần sáu năm đâu chứ?”

Giọng của Tăng Ly ngày càng nhỏ dần. Anh ta vùi mặt mình vào trong tóc của Dương Dương, để cô có thể nghe thấy nỗi chua xót và u sầu đong đầy trong giọng nói của anh ta.

Một nỗi chua xót và đau đớn dâng lên trong tim Tăng Dương Dương, cô bất giác duỗi tay ra và ôm lấy cổ của người đàn ông trưởc mặt này. Cô muốn an ủi anh ta, muốn dựa vào anh ta. Sáng sớm hơi se lạnh, cô cần anh ta sưởi ấm cho cô, cũng giống như anh ta đang cần cô vậy.

Tăng Ly nhìn thấy đôi mắt đang đẫm lệ của Dương Dương. Trong đôi mắt đó có oán giận, có đau buồn, có trách móc, còn có những lời yêu muốn nói ra nhưng lại thôi…

Ánh mắt của hai người di chuyển và quấn lấy nhau, thời gian như thể ngừng trôi vào lúc này…

Không biết đã qua bao lâu, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong phòng, cửa phòng bị đẩy mạnh ra một cái “rầm”, một cậu bé môi đỏ răng trắng xuất hiện ở cửa, rồi đột nhiên đưa hai tay lên che mắt lại, rồi hét lên: “A! Cậu không mặc quần áo! ở truồng luôn kìa… Mắc cỡ quá… Lêu lêu lêu…”

“ơ!” Tăng Ly bị tiếng hét của Ngữ Điền làm cho giật mình, anh ta vội chụp lấy quần áo để che mình lại. Anh ta nhớ đã đóng cửa rồi mà ta? Trời ơi, sao lại chưa đóng cửa chứ?

Bị Ngữ Điền la hét, Dương Dương cũng thức dậy. Cô vội đắp kín chần lại, không dám ra ngoài. Cô đã bị con trai nhìn thấy rồi, hơn nữa, hơn nữa lại cùng với anh Ly.

“Ngữ Điền! Con mau ra ngoài đi ra! Chờ cậu mặc quần áo xong rồi đưa con đi chơi!” Sau một lúc ngượng ngùng thì Tăng Ly lập tức lấy lại tiếng cười khanh khách, không ngờ lần đầu tiên sau khi anh ta và Dương Dương làm hòa lại bị con trai nhìn thấy.

Ngữ Điền lấy tay xuống khỏi mắt, cười hà hà rồi nói: “Con vào báo vổi cậu, ba và mẹ con đến rồi, ba mẹ gọi cậu mợ xuống dưới nhà đó! Con xuống dưới trước đây!”

Ngữ Điền đóng cửa lại giúp họ. Tăng Ly nhìn đồng hồ, đã 10 giờ trưa rồi, không ngờ anh ta và Dương Dương lại ngủ một giấc lâu đến vậy.

“Tại anh hết đó! Hại em không còn mặt mũi gặp ai!” Dương Dương trốn trong chăn rồi khẽ hét lên, làm cho Tăng Ly phải cười phá lên. Tâm trạng của anh ta rất vui.

Trong phòng khách nhà họ Tăng. Tần Trọng Hàn đưa Hà Hà và Thịnh Thịnh đến nói với Ngữ Điền, cậu bé là con của Tăng Ly và Dương Dương. Cả nhà ba người ngồi trong phòng khách. Tăng Phong Việt lần đầu tiên chính thức gặp cháu gái mình – Hà Hà, cũng lần đầu tiên gặp Thịnh Thịnh.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Độ Ta Không Độ Nàng Full - Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Độ Ta Không Độ Nàng Full – Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Bài hát Độ Ta Không Độ Nàng cover do Khánh Phương, Hương Ly Anh Duy …