Menu

Home » Tiểu Thuyết » Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Chương 210: Cố gắng tạo ra thiên thần

Vào lúc này, Tần Lăng Hàng đang xem tivi ở tầng dưới, mắt Tần Trọng Hàn quay tròn rồi nhìn về phía ba mình như muốn câu cứu. “Ba, ba có muốn có thêm một đứa cháu trai không?”

Tần Lăng Hàng quay đầu lại. “Hai đứa nhận giấy chứng nhận rồi hả?”

“Dạ phải, mới nhận hôm nay!” Tần Trọng Hàn bồng Thịnh Thịnh xuống và đặt cậu bé ngồi lên trên ghế sofa.

“Vậy tổ chức đám cưới sớm đi!” Tần Lăng Hàng lại liếc nhìn cháu trai, đương nhiên đã hiểu ý của con trai mình. “Thịnh Thịnh à, chơi cờ với ông nội được không?”

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

“Không được!” Thịnh Thịnh lắc đầu.

“Tại sao vậy?”

“Con không rảnh. Từ hôm nay trở đi, con sẽ trở thành vệ sĩ riêng của mẹ, bảo vệ mẹ khỏi những kẻ dê xòm!”

“Này! Trong nhà làm gì có dê xòm nào?” Tần Lăng Hàng thực sự không nói nên lời. Đứa cháu trai thiên tài của ta ơi!

“Có mà, có một kế rất rất dê!” Thịnh Thịnh ra dấu, làm Tần Lăng Hàng không thế nhịn được cười, còn Tân Trọng Hàn thì chỉ biết im lặng và trợn tròn mắt.

“Này! Cháu ngoan à!” Không cần nói, đương nhiên Tần Lăng Hàng cũng biết cậu bé đang nói đến ai.

Khuôn mặt đẹp trai của Tần Trọng Hàn đang méo xẹo, không còn vẻ điềm tĩnh và lạnh lùng như trước nữa, mà thay vào đó là vẻ thất bại và bất lực của một người đàn ông bình thường. Anh ta không ngờ đã tìm được con trai, nhưng cậu bé lại liên tục phá hoại chuyện tốt của mình một cách không biết mệt mỏi đến vậy.

Tần Lăng Hàng thì nôn nóng muốn bồng thêm cháu, nhà họ Tân ít người, đương nhiên ông ta cũng rất lo lắng. Nhưng nhìn thấy con trai như vậy, bị cháu trai theo sát bên, nên ông già như ông ta dành phải ra mặt giùm. “Thịnh Thịnh à, để ông đưa con đi gặp mặt một bà nội, con chịu không?”

“Là người yêu cũ của ông nội hả?” Thịnh Thịnh hỏi với giọng nghi ngờ.

“Ồ! Ông nội không phải là kẻ trăng hoa vậy đâu!” Tần Lăng Hàng cũng cảm thấy đau đầu rồi, quá thông minh thực sự không phải là chuyện tốt. “Đó là bà nội đã từng bồng con khi con còn rất rất nhỏ.”

“Nhưng tuyết đang rơi nhiều lắm, không an toàn đâu!” Thịnh Thịnh lắc đầu. “Ông nội ơi, ngay mai rồi chúng ta hẵng đi CÓ được không?”

“Ông sợ ngày mai thì bà ấy sẽ đi mất!” Tân Lăng Hàng nói.

“Bà đi đâu? Có phải ông nội muốn cưới bà không?” Thịnh Thịnh nhướn mày lên. “Con không ngại nếu ông cưới bà đâu!”

“Này! Thằng quỷ nhỏ, ngay cả ông nội mà con cũng dám đùa à?”

Nhắc đến chuyện này, Tần Trọng Hàn cũng gật đầu. “Ba à, bao nhiêu năm qua, ba đã rất rất vất vả, rất cô đơn. Nếu thấy hợp, con cũng hy vọng ba sẽ tìm được một người bầu bạn!”

“Nghiêm túc đi! Ba không cần!” Tần Lăng Hàng hừ một tiếng lạnh lùng. “Đi thôi! Cháu ngoan à, đi thay đồ!”

“Con mới tắm rồi, nhưng ông nội vẫn muốn người ta đi ra ngoài, đúng là vô nhân đạo!” Thịnh Thịnh mím miệng, lại lo lắng liếc nhìn Tần Trọng Hàn. “Hôm nay tha cho chú, ngày mai con sẽ cùng mẹ về nhà ông ngoại ở!”

“Này!” Tân Trọng Hàn cạn lời. Thói đời gì vậy trời? Anh ta và vợ đã nhận giấy chứng nhận rồi, vậy mà còn phải được con trai cho phép thì mới được động phòng, điều này cũng hơi đáng sợ rồi thì phải?

Khóe miệng xưa nay luôn lạnh nhạt của Tần Lăng Hàng cũng bất giác cong lên, người có thế chọc cho con trai mình lo lắng đến vậy, cũng chỉ có đứa cháu trai cưng này mà thôi!

“Chúng ta sẽ về hơi trễ đó!”

“Ba! Đi đường cẩn thận!” Tần Trọng Hàn căn dặn bằng giọng rất biết ơn.

“Yên tâm, ba sẽ kêu tài xế lái chậm hơn!”

Ý chậm hơn này, sau khi Thịnh Thịnh lên xe mới hiểu ra được, “ồng nội, chú tài xế lái còn không nhanh bằng chúng ta đi bộ nữa, ông thực sự muốn đến thăm bà nội đó chứ?”

Tần Lăng Hàng gật đầu. “Tuyết rơi nhiều như vậy, ai biếu con muốn làm hỏng đêm tân hôn của ba với mẹ con, hại ông nội đành phải đưa con ra ngoài!”

“Ông nội gian xảo, lần sau con nhất định sẽ không đi với ông nữa đâu!”

Thịnh Thịnh bĩu môi. “Con sẽ không tin ông nội nữa!”

“Này! Ông nội thật sự muốn đưa con đi gặp một bà nội mà!” Tân Lăng Hàng không muốn hình ảnh cao quý của mình bị phá hủy, liền giải thích ngay lập tức.

“Thật sao?”

“Thật chứ! Con gặp rồi sẽ biết!”

“Được rồi, tin ông thêm lần nữa, nhưng lần sau con chắc chán sẽ không ra ngoài nữa đâu!”

“Dương Dương, em nói thật hả? Có phải chúng ta hơi không ngoan rồi không?” Tiêu Hà Hà trốn ngoài ban công vừa gọi điện vừa ngắm tuyết. Dương Dương nói với cô sẽ bỏ trốn một lần, để cho những người đàn ông đó sốt ruột một phen. Lần đầu tiên làm chuyện xấu này, Tiêu Hà Hà cảm thấy lương tâm hơi tội lỗi.

“Được rồi, cứ quyết định vậy đi! ừm! Chị muốn đến Hokkaido, suối nước nóng ở đó dễ chịu lắm!” Cô chỉ cảm thấy hơi tiếc. Chuyện lần trước làm cô bị bỏ lại ở Hokkaido, không một xu dính túi, hễ nghĩ lại thì thấy hơi buồn.

Khi Tần Trọng Hàn quay về phòng thì không nhìn thấy Tiêu Hà Hà đâu cả. Cô không có trong phòng, anh ta đã tìm khắp nơi. Nghe thấy ngoài ban công có tiếng động, anh ta liền lập tức bước tới.

Tiêu Hà Hà cũng rất cấn thận, cô đã nghe thấy tiếng bước chân của Tân Trọng Hàn. “Được rồi Dương Dương, chị cúp máy đây, chúng ta sẽ liên lạc sau!”

Cô vừa gác máy thì Tân Trọng Hàn cũng vừa đi đến.

Tiêu Hà Hà cầm chặt cái điện thoại, lương tâm thấy hơi tội lỗi.

“Em đang làm gì vậy?” Dường như Tần Trọng Hàn đã nhận ra điều gì đó, anh ta nhìn cô rồi híp mắt lại, đầy vẻ nguy hiểm.

“Em gọi điện thoại cho ai vậy?”

“Dương Dương!” Hà Hà nhanh chóng nói.

“Dương Dương hả? Sao em căng thẳng quá vậy? Anh cứ tưởng em gọi cho người đàn ông nào khác chứ!” Tần Trọng Hàn cười phá lên, rồi ôm lấy Tiêu Hà Hà như một con sói đang vồ lấy con cừu non.

“Bà xã à, ba đã đưa Thịnh Thịnh đi gặp mẹ của Chi Ngôn rồi, tạo không gian riêng cho chúng ta đó!”

Tiêu Hà Hà rất căng thẳng, nhớ lại chuyện Mao Chi Ngôn từng gọi cho cô. “Mao Chi Ngôn đã gọi điện xin lỗi em. Anh ta nói không còn mặt mũi nào đến gặp chúng ta. Anh ta nói sẽ ra đi!”

“Anh ấy cần thời gian!” Tần Trọng Hàn thở dài. “Hy vọng ba có thế giải quyết ốn thỏa mọi chuyện!”

“ừm!” Tiêu Hà Hà gật đầu. “Tuyết đẹp quá!”

“Bà xã à, mặc dù anh rất muốn ngắm tuyết với em, nhưng anh càng muốn cùng em tạo ra thiên thần!”

“Không! Em muốn ngắm tuyết!” Tiêu Hà Hà lắc đầu. “Lâu lắm mới được thấy tuyết rơi nhiều như vậy! Thịnh Thịnh và ba anh ra ngoài khi tuyết rơi nhiều như vậy, liệu có ốn không?”

“Không sao đâu, ba nhất định sẽ kêu tài xế lái thật thật chậm mà!”

“Anh đừng có giống như một con thú vậy chứ, em muốn ngắm tuyết!” Tiêu Hà Hà đấy mặt Tần Trọng Hàn ra mà không hề khách sáo.

Tần Trọng Hàn bị đẩy ra thì cảm thấy rất tủi thân, khó khăn lắm mới điều được con trai đi chỗ khác, vậy mà bà xã lại không muốn. Anh ta ngước mắt lên nhìn nhà kính trồng hoa ở gần đó, bên trong có một phòng hoa nhỏ, rất ấm áp, có thế ngắm tuyết, cũng có thể làm chuyện khác! Lớp kính ở đó có dán thêm màng, nếu không bật đèn thì bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài, còn bên ngoài không thế nhìn thấy bên trong đang làm gì!

Tần Trọng Hàn lanh trí, bất chấp sự giãy giụa của Hà Hà, bồng thẳng cô vào phòng hoa, khóa cửa lại.

Bên ngoài phòng hoa, tuyết bay đầy trời, cảnh đẹp như tranh vẽ.

Bên trong phòng hoa, Tiêu Hà Hà đỏ mặt còn hơn hoa, quyến rũ còn hơn hoa.

Nhiệt độ trong phòng hoa ít nhất là 25đ ộ. CÔ lắc đâu, không dám nhìn vào mắt anh ta. Cô cảm nhận được thân nhiệt của anh ta đang tăng lên, hơi thở cũng trở nên nóng bỏng hơn.

Tần Trọng Hàn ôm chặt lấy cô. “Bà xã thư giãn đi, cứ giao cho anh!”

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Độ Ta Không Độ Nàng Full - Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Độ Ta Không Độ Nàng Full – Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Bài hát Độ Ta Không Độ Nàng cover do Khánh Phương, Hương Ly Anh Duy …