Menu

Home » Tiểu Thuyết » Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Chương 212: Trừng phạt thế nào

lòng, em sẽ biết số phận của mình đó!” Anh ta trầm giọng đe dọa.

Tiêu Hà Hà ngây người ra. “Rốt cuộc thì anh muốn gì hả?”

“Cởi quần áo ra, nằm lên giường chờ anh!” Anh ta chớp mắt, ra lệnh đầy ẩn ý, sau đó đi vào phòng tắm.

Sao anh ta có thể nói như vậy?

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Tiêu Hà Hà cắn môi. Trời ơi! Trên mặt nóng như lửa đốt.

Cởi hết quần áo? Cô sẽ không làm đâu.

Thấy anh ta đang ở trong phòng tắm, Tiêu Hà Hà mở cửa và đi ra ngoài.

Khi đi ngang qua cửa phòng của Tăng Ly và Dương Dương, nghe thấy bên trong vang lên tiếng thở hổn hển khe khẽ, cô ngây người ra rồi vội vã rời khỏi đó.

Tần Trọng Hàn tắm xong thì chỉ mặc áo choàng tắm rồi đi ra, không nhìn thấy ai trong phòng. Chết tiệt! Tần Trọng Hàn mắng thầm một tiếng, vẫn mặc áo choàng tắm và mở cửa đi ra ngoài để bắt người.

Tiêu Hà Hà trốn trong hành lang, hít thật sâu, hít thật sâu, hy vọng anh ta sẽ không nổi giận. Cô trốn ra khỏi phòng, bên ngoài rất lạnh. Cô hà hà hai tay thì nghe thấy tiếng bưốc chân. Cô hoảng sợ quay đầu lại, còn chưa nhìn rõ người vừa đến là ai thì đã bị vác lên vai.

“A…” Tiêu Hà Hà hét lên và chạm vào mái tóc vẫn còn ướt sũng của anh ta, đột nhiên bừng tỉnh. “Sao anh lại ra ngoài như thế này? Lỡ bị cảm lạnh thì sao?”

“Ai cho phép em chạy ra đây?” Tần Trọng Hàn một lần nữa vác Tiêu Hà Hà vào phòng.

Khi Tiêu Hà Hà vừa được đặt xuống thì cô lo lắng quay đầu lại, nhìn thấy tóc anh ta vẫn còn đang giọt nước, liền lập tức lấy khăn lông lau tóc cho anh ta. “Để vậy sẽ bị cảm lạnh đó!”

Bên ngoài toàn băng và tuyết, sao anh ta lại ra ngoài như thế này?

Tần Trọng Hàn sa sầm mặt lại, không nói lời nào.

“ĐƯỢc rồi, đừng giận nữa!” Tiêu Hà Hà nhẹ nhàng an ủi.

Đột nhiên, cả người cô bị anh ta kéo một cái thật mạnh, rơi vào vòng tay rắn chắc của anh ta. Đôi tay mạnh mẽ siết chặt cơ thể cô, cô cảm nhận được thân nhiệt của anh ta. Những giọt nước trên tóc anh ta đang nhỏ xuống trên má cô.

Anh ta khẽ hôn nhẹ vào tai cô, rồi nói lớn tiếng: “Lần này anh phải trừng phạt em gấp đôi.”

“Bà xã, sau này em đừng bỏ trốn nữa được không?” Tiếng “được không” của anh ta, dịu dàng đến vô cùng. Cô cảm thấy có thứ gì đó trong tim mình đang tan chảy, tích tắc tích tắc.

“Em không bỏ trốn!” Cô không phải có ý định bỏ trốn. “Thật ra…”

Anh ta ngắt lời cô: “Em không được làm anh sợ như thế này một lần nữa!”

Gặp được cô, tất cả những lời trách móc đểu không thể nói ra được, tất cả chỉ có thể biến thành tiếng thở dài.

Rồi anh ta nhìn cô( cô cũng nhìn anh ta. Cô nhận ra trong đôi mắt anh ta có chút sương mù. Đôi mắt anh ta ẩn chứa một khát vọng sâu xa, đôi mắt anh ta chứa bao nhiêu tình cảm, khiến cô càng áy náy hơn.

“Em không muốn tổ chức đám cưới. Hễ nghĩ đến việc phải làm đám cưới, phức tạp quá chừng, thì em liền cảm thấy mệt mỏi.” Tiêu Hà Hà nói với vẻ tủi thân: “Còn nữa, trước giờ em vẫn muốn đến Hokkaido. Lần trước anh bỏ rơi em ở đây, em muốn biết liệu anh có đến đây để đưa em đi hay không!”

Tim anh ta nhói lại và ôm lấy cô, nhớ lại chuyện lần trước thì tong lòng vô cùng áy náy. “Anh xin lỗi…”

‘Thứ em muốn không phải là lời xin lỗi, em muôn sống với anh thật hạnh phúc! Hãy tha thứ cho em vì đã trẻ con như lần này.

“TỔ chức một đám cưới linh đình cho em, cũng chính vì muôn bù đắp cho em!” Anh ta nói ra nỗi áy náy trong tim. “Không phải tất cả phụ nữ đều muốn có một đám cưới linh đình sao?”

“Nhưng em không muốn!” Cô nói.

“Vậy em nói đi, em muốn gì?” Giọng anh ta rất dịu dàng. “Chỉ cần em nói ra, anh sẽ làm điều đó!”

“Ở lại đây chơi với em vài ngày, sau đó đưa em và con trai vể, đừng bỏ rơi em! Cả nhà chúng ta sẽ cùng về với nhau!”

“Vậy còn đám cưới?” Tần Trọng Hàn hơi lo lắng: “Ba và ba vợ, cả ba của Ly đều đang rất sốt ruột!”

“Anh nói với họ sẽ không tổ chức không được à?”

Cô nũng nịu ôm chặt eo anh ta và khép mình trong vòng tay anh ta. Cô biết rằng người đàn ông này có thể làm được mọi thứ, anh ta nhất định sẽ thuyết phục được người lớn trong nhà.

“ĐƯỢc! Anh sẽ thuyết phục họ!” Tần Trọng Hàn không có lựa chọn nào khác, anh ta chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào dù chết vẫn không muốn tổ chức đám cưới như vậy.

Sau đó, anh ta đã bồng cô lên giường khi nào, Tiêu Hà Hà cũng không nhớ rõ. Khi phản ứng lại thì anh ta đang cúi xuống nhìn cô, nói bằng giọng trìu mến: “Bà xã à, người ta nói, em bé đã đi lên thiên đường vẫn có thể gọi về lại, chỉ cần chúng ta thành tâm, em bé lần trưốc có thể quay lại, em có tin không?”

Tăng Dương Dương có cảm giác bị lừa. “Thả em ra, anh vốn dĩ không hể yêu em!”

Lời cáo buộc của cô làm cho Tăng Ly bỗng như sụp đổ. “Dương Dương, trời đất chứng giám, sao anh lại không yêu em?”

“Anh chỉ lừa gạt em thôi…” Dương Dương cố nén nỗi đau rã rời để đẩy Tăng Ly ra, nhưng cơ thể của anh ta lại có phản ứng, và vẫn đang giữ nguyên tư thế bên trong người cô.

“Đừng nhúc nhích!” Tăng Ly nhoẻn miệng cười, trong đôi mắt đào hoa đầy tình cảm, rồi cắn vội lên môi Dương Dương.

Dương Dương đỏ bừng mặt lên, rồi giận dữ. Sao anh ta có thể nói ra câu đó? “Anh nói bậy gì vậy hả?”

Tia cười trong mắt Tăng Ly lại đậm hơn vài phần. “Lần cuối cùng, anh làm xong thì sẽ đưa em đi chơi! Đây là lần đầu tiên gia đình ba người chúng ta đi du lịch mà!”

“Anh…” Dương Dương bị anh ta làm cho cạn lời.

Nụ cười của Tăng Ly nhạt dần. Anh ta dịu dàng nhìn cô và nói: “Em yêu à, chúng ta hãy tạo ra thêm một em bé nữa đi! Một mình Ngữ Điền thì buồn lắm, chúng ta có nghĩa vụ để con có bạn đồng hành, phải không nè?”

Tăng Ly nói một cách nghiêm túc.

“Anh có thể nào đừng dày mặt như thế này không?” Tăng Dương Dương hoàn toàn không nói nên lời.

“Sao anh lại dày mặt? Chẳng lẽ em không nghĩ rằng tạo ra con người là một công trình rất vĩ đại hay sao? Con người chẳng phải đều sinh sản hữu tính à? và việc sinh ra thê hệ tương lai là nghĩa vụ mà mỗi công dân chúng ta nên cố gắng thực hiện được, nếu không, thế giới không còn con người thì sẽ cô đơn biết mấy?”

“Anh…” Tăng Dương Dương trợn tròn mắt, cố hết sức đẩy anh ta ra. “Em không muốn làm chuyện này với anh nữa, không bao giờ nữa!”

Không lãng mạn chút nào, lại còn rất dã man, cô không muốn bị anh ta kiểm soát như vậy.

Tuy nhiên, sự đấu tranh của cô ngay lập tức gây ra sự đòi hỏi điên cuồng của anh ta.

Thế là, Tăng Ly đã biến thành ác ma, khiến Tăng Dương Dương không còn đường trốn thoát.

Nhưng rồi sau đó nữa, sau khi Dương Dương thức dậy, nhìn thấy anh Ly vẫn đang nằm úp trên người mình. Hai người đang dính chặt lấy nhau, không ai chịu rời khỏi ai cả.

Ở khu trượt tuyết.

Hai đứa trẻ được quấn chặt trong những chiếc áo khoác lông dày vẫn lạnh tới mức cả khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên.

ĐỖ Cảnh dẫn họ trượt một vòng. Mig không hể biết trượt tuyết, mặc dù cô ấy là một người rất hoạt bát, nhưng khả năng phối hợp vận động không tốt, thế mạnh của cô ấy là lập trình máy tính.

Ngay cả khi đã đến khu trượt tuyết, cô cũng chỉ đứng yên tại chỗ, không dám di chuyển.

“Dì Mig ơi, sao dì không trượt đi?” Thịnh Thịnh trượt một vòng rồi quay lại, ai ngờ Mig vẫn còn đứng yên ở đó, vậy sao được? Mẹ nói cậu phải làm người mai mối cho chú Đỗ và dì Mig mà, nếu cậu không hoàn thành nhiệm vụ, cậu biết ăn nói sao với mẹ đây?

“Dì… Dì thấy nóng, nên không dám vận động nữa!” Mig vừa ngước lên thì nhìn thấy Đỗ Cảnh, đột nhiên hơi căng thẳng, nên nói đại một lý do.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Độ Ta Không Độ Nàng Full - Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Độ Ta Không Độ Nàng Full – Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Bài hát Độ Ta Không Độ Nàng cover do Khánh Phương, Hương Ly Anh Duy …