Menu

Home » Tiểu Thuyết » Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma Full – Truyện ngôn tình sủng mới nhất

Chương 215: Ba đời ba kiệp (2)

“Cô dáu là…?” Tiêu Hà Hà không sao ngc được lại chóng vánh như vậy, chấng phải arứ ta rất yêu Mạc Lam Ảnh hay sao?

“Cô chưa gặp!” Hàn Lạp mỉm cười. “Được rồi, sau khi về lại thì tôi sẽ đến thăm cô! Chúc cô và Tân Trọng Hàn đầu bạc răng long!”

“Cám ơn!” Trong lòng Tiêu Hà Hà có chú bùi ngùi, sau đó cúp máy. “Hàn Lạp sắp kế hôn rồi, cô dâu là người em chưa từng gặp Còn chị Mạc đã qua châu Phi, hình như muốr làm nữ tu suốt đời. Tần Trọng Hàn, phải làrr sao đây?”

Tân Trọng Hàn lắc đầu. Trên đời này, yêu rrù không có được, mới là buồn nhất và đau đớn nhất. Còn họ đang hạnh phúc, mọi thứ đều do số phận! “Đó là số phận của họ, chúng ta không thế can thiệp được, hãy cứ hy vọng mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp!”

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Bảy tháng sau.

Bây thông sau

Trong phòng sinh.

“Trời ơi. sao cỏn chưa ra nữa?” Tâng Ly đả không thế chờ được nữa, không ngớ Hà Hà và Dương Dương lại chuyến dạ cùng lúc.

Trong hành lang, người lớn của ba nhà đang chờ ở trước cửa phòng.

‘Chảc là sâp ròi!’ Tân Trọng Hàn cũng rất lo láng, nhưng anh ta đang cố kiềm chế cảm xủc của minh.

‘Làm gi mà lảu quá vậy? Lúc Tản Tuyên sinh đáu cỏ lâu như vậy đâu Sao hai đứa nõ còn chưa ra nữa?” BÙI Lảm Xung cũng sốt ruột lảm ròi

Ngó Tản Tuyén đã sinh một đứa con trai cach đấy bốn tháng

Cung Luyến Nhi cũng sinh một đứa con trai cách đây ba tháng.

“Oe… Oe… Oe…” Sau một tiếng khóc to và rõ vang lên, tất cả mọi người đêu thở phào.

Không lảu sau, hai cỏ y tá bông hai đứa bé ra ngoài.

“Người nhà của Tiêu Hà Hà!” Cô y tá gọi lớn.

“Có!” Tân Trọng Hàn và Tần Lăng Hàng, còn cá Bùi Lâm Xung đều bước tới, nhìn thấy một đứa bé đỏ hỏn, trông nhỏ xíu, nhưng trẽn mặt lại rất sạch sẽ.

“Chúc mừng anh, là một bé trai! Trong bụng sán phụ vẫn còn một đứs nỮ3, chăc là săp ra rồi!”

‘Tăng Dương Dương đã sinh được một bé gái! Xin chúc mừng mọi người!” Cô y tá kia cũng đưa đứa bé qua.

Tăng Ly và õng bà Tăng đêu vui mừng đến phát khóc, bà Tăng cháp hai tay lại: “Đã có cháu trai, nay lại có thèm cháu gái, đúng là tố tiên phù hộ!”

“Vợ tôi sao rồi?” Tân Trọng Hàn chưa kịp nhìn con thi đã lo lẳng cho vợ. vẫn còn một đứa nữa, anh ta rất lo lắng.

“Sản phụ vẫn rất ổn định!”

Mười lăm phút sau, cỏ y tá lại bồng một đứa bé nữa xuất hiện. “Anh Tần, chúc mừng anh, là một bé gái!”

“A…”

“Không tố chức đám cưới, vậy lần này chúng ta sẽ tố chức tiệc đầy tháng, nhất định phải làm cho rinh rang!” Bùi Lâm Xung lớn tiếng tuyén bố.

“Phái! Cân phải tố chức một bữa tiệc thật lớn!” Tân Lăng Hàng cũng rất đông ý.

Rồi Bùi Lâm Xung liếc nhìn Tăng Phong Việt bằng ánh mắt rất oai vệ: “Tôi có cháu trai và cháu gái luôn rồi! Ha ha ha… Tăng Phong Việt, anh không có con gái chứ gì? Bây giờ tôi trai có gái có, còn anh chi có con trai, vậy là tỏi đã cổng hiến cho nhà họ Tăng nhiều hơn anh rồi đó! Còn nữa, tôi có sui gia, còn anh thì không cỏ ha?”

“Chú…” Tăng Phong Việt bị chọc giận, nhưng ông ta đã cố gắng kiêm chế được. “Hôm nay là ngày đại hỷ, tôi sẽ không cãi nhau với chú!”

“Hừ, tôi cũng không thèm cãi nhau với anh. Tòi sẽ kêu Đỗ cảnh đốt pháo!” Bùi Lâm Xung càng đắc ý hơn, õng ta chưa bao giờ oai phong đến vậy, ngay cá khi làm đại cá cũng không oai phong như bây giờ. Đúng là sảng khoái! “Phái rồi, tôi còn cỏ một đứa con nuôi, cũng sắp sinh cháu nội nuõi nữa, anh không có phải không? Anh đúng là thất bại quá!”

“Ba nuôi à, con khòng đi được đâu, con sợ Mig lại bị ngã nữa!” Đò Cánh ôm eo Mig đang mang thai năm tháng và đi tới, người làm ba tương lai như anh ta không dám buông tay ra đâu. Trước khi Mig sinh đứa bé ra bình an vô sự, anh ta sẽ không dám rời khỏi Mig nửa bước.

“Này Mig à, sau khi sinh con rồi thì con phải tập kỹ năng phối hợp đi nha. Được rồi, ba sẽ tự đi đốt pháo!” Bùi Lâm Xung đã tự đi một mình.

“Chờ tôi với, tôi cũng đi nữa!” Tăng Phong Việt đã Đuổi theo, người làm anh hai như ông ta mà không có chút uy nghiêm nào cả, lúc nào cũng bị đứa em trai nhỏ hơn mình mười tuổi khiêu khích, đúng là tức chết đi được!

“Anh đừng có đi chung với tôi, tôi ghét anh!” Bùi Lâm Xung hoàn toàn không xem người anh trai này ra gì.

“Tôi cũng không thích chú!”

Tất cả mọi người đều lắc đầu. Hai anh em này hả, không biết đến khi nào mới thôi cãi nhau nữa.

Chớp mẳt đã một năm trôi qua.

“Mẹ ơi, em trai im lặng quá, mẹ xem thử có phải em trai bị ngốc không mẹ?” Thịnh Thịnh nhăn mặt và hỏi Tiêu Hà Hà.

“Làm gì có, tại em không thích nói chuyện thôi mà!” Tiêu Hà Hà cười và trả lời.

“Anh… Anh…”

Cô bé trong tay lại hiếu động đến bất thường, giang đôi tay nhỏ xíu ra đòi Thịnh Thịnh ẵm. Cô bé đã biết nói chuyện, biết gọi rõ tên tất cá mọi người: ba, mẹ, ông nội, anh hai, ỏng ngoại, bà ngoại nhỏ, cậu nhỏ…

“Mẹ ơi, con không ẵm em gái đâu, lân trước em đã phun nước miếng đay mặt con Con thích bồng em trai hơn!” Thịnh Thịnh chọc em trai: ‘Tiêu Thiên à, gọi anh hai nào!”

Con trai thứ hai cúa Tân Trọng Hàn và Tiêu Hà Hà tèn là Tân Tiêu Thiên, con gái tên là Tân Lạc Thiên, còn Thịnh Thịnh đã đối tên thành Tân Thừa Thiên.

Chí có điều cặp song sinh long phụng này rất kỳ lạ, ban đầu cứ tưởng con trai sẽ rất nghịch ngợm, nhưng đứa con trai thứ hai của họ lại im lặng đến phát bực, còn cỏ con gái lại nghịch ngợm đến bất thường.

“Anh…” Lạc Thiên đang nhảy lên một cách hào hứng, gọi Thịnh Thịnh và đòi cậu ẳm mình.

“Không! Lạc Thiên, anh hai sợ em rõi đó!‘ Thịnh Thịnh ẵm Tiếu Thiên lẻn. “Tiếu Thiên à sao em không nói gì hết vậy? Em xem em gái đa biẽt gọi anh hai rỏi kìa. Nào, em cũng gọi anh hai đi!”

Nhưng Tiếu Thiên vẫn chỉ nhìn Thịnh Thịnh và mỉm cười, sau đó lại cúi đâu xuống, trong tay đang cầm một món đô chơi mới, như thế đang nghiên cứu cái gì đó, rất tập trung.

“Ba về rồi đây!” Tần Trọng Hàn vừa bước vào cửa liền nhìn thấy vợ và các con của mình, anh ta đi đến cạnh Hà Hà và hôn lên mặt cô. Mỗi ngày sau giờ làm, anh ta về nhà và nhìn thấy vợ con, chơi với các con, cuộc sống như vậy rất hạnh phúc.

“Ba…” Lạc Thiên vừa nhìn thấy Tân Trọng Hàn thì ngay lập tức giang tay ra đòi Tân Trọng Hàn ẵm. Cô bé thích ba và anh hai nhất, và cả cậu Ly, anh Ngữ Điên. Có vẻ như Lạc Thièn rât thích những người khác giới đẹp trai, hế nhìn thấy họ thi có bé sẽ phấn khích đến mức nhảy nên.

Giông như lúc này đây, cô bé đang trèo lên người Tiêu Hà Hà, khiến cô gần như không thế giữ nối cô bé nữa.

Tiêu Hà Hà nói một cách bất lực và dịu dàng: “Lạc Thiên à, con đừng nhảy lung tung nữa, mẹ mệt quá!”

“Ồ! Con gái ngoan, đế ba đi thay đồ đã!” Tần Trọng Hàn rời khỏi như thể muốn chạy trốn.

“Mẹ ơi, mẹ nhìn xem, ngay cả ba cũng sợ em gái luôn rồi! Em gái đúng là một con quỷ nhỏ! Ông nội cũng sợ nó luôn! Ngữ Điền cũng sợ, con cũng sợ, chúng ta đều rất sợ nó!”

“Oa…” Con quỷ nhỏ dường như đã nhận ra anh hai đang nói xấu mình, liền lập tức toét miệng ra, nước mắt chảy xuống nhanh hơn cả mưa tháng Sáu, rồi bỗng bật khóc lớn lên.

Tiếu Thiên cau mày lại và ngẩng đâu lên, nhìn Lạc Thiên một cái, tỏ vẻ như bât lực. Rồi chớp măt, cậu bé lại bắt đâu chơi với đồ chơi của minh.

“Đừng khóc, Lạc Thiên đừng khóc nữa!” Tiêu Hà Hà dỗ cô bé, nhưng Lạc Thiên lại khóc dữ dội hơn. “Anh hai không nói con là quý nhỏ nữa, vậy được chưa?”

“Oa…” Nhưng con quỷ nhỏ vẫn không chịu dừng lại.

“Mẹ ơi, kêu Tiếu Thiên dỗ nó đi!” Thịnh Thịnh bất lực, rồi lập tức ẵm Tiếu Thiên đến trước mặt Lạc Thiên. ‘Tiếu Thiên à, em gái khóc rồi kìa! Em dỗ em gái đi!”

Rất lạ, Tiếu Thiên ngoan ngoãn giơ bàn tay nhỏ ra đế lau nước mắt cho Lạc Thiên, rồi Lạc Thiên ngừng khóc và mím cười.

“Mẹ ơi, có kỳ diệu không? Mẹ nhìn xem, không uổng công hai đứa cùng lớn lên trong bụng mẹ, con đoán khi còn bé xíu, Tiếu Thiên đã biết dỗ dành em rồi!”

Tiêu Hà Hà cũng cám thấy rất lạ, mỗi khi Lạc Thiên khóc, Tiêu Thiên đến gân thì cô bé sẽ không khóc nữa. Thật sự là mỗi sự vật đêu có cái đế khác chế nó.

Tân Trọng Hàn đã thay xong quân áo và đi vào. Vừa rồi nghe thấy tiếng khóc rung trời chuyến đất của Lạc Thiên, anh ta thực sự cũng hết cách, may mà Tiếu Thiên đã dỗ được cô bé.

Vừa nhìn thấy Tần Trọng Hàn, Lạc Thiên lại bắt đầu nhảy lên đòi anh ta ẵm. “Ba ba…”

“Anh ẵm con đi, em thực sự kiệt sức rồi!” Tiêu Hà Hà nhét con gái vào lòng Tần Trọng Hàn. “Đúng là kỳ lạ, Thịnh Thịnh và Tiếu Thiên cộng lại cũng không khó chăm sóc như Lạc Thiên. Tại sao con gái cúa người ta đều ngoan ngoãn, còn con gái cúa chúng ta lại ngược lại chứ?”

Tần Trọng Hàn ằm con gái, nhìn thấy trên khuôn mặt hồng hào của cô bé dính đầy nước mắt, nhưng lúc này lại đang cười rạng rỡ trong tay mình, anh ta lắc đầu bất lực. “Hy vọng công chúa cưng nhà mình không phải là người mê trai, nếu không ba sẽ lo lắng đến chết mất thôi!”

“Em gái mê trai chứ còn gì nữa! Chỉ cần nhìn thấy ai đẹp trai thì liền đòi ẵm, còn phụ nữ thì chỉ cho một mình mẹ ẵm à. Lần trước mợ và bà ngoại nhỏ muốn ằm em ấy, em đâu có chịu, chỉ muốn cậu và ông ngoại thôi. Đúng là mê trai!” Thịnh Thịnh lắc lắc Tiếu Thiên. “Em trai à, có phải vậy không?”

Tiếu Thiên chỉ cười hi hi, sau đó đưa món đồ chơi ra trước mặt Thịnh Thịnh. Thịnh Thịnh không hiếu.

“ĐỒ chơi bị hư rồi!” Tần Trọng Hàn cúi xuống liền nhìn thấy ngay. ‘Tiếu Thừa rất thông minh đế anh hai sửa giùm con nha!”

“Ba ơi, ba nói xem rốt cuộc Tiếu Thiên có bị ngốc không ba?” Thịnh Thịnh đặt em trai vào xe chọi rồi sửa đồ chơi giúp cậu bé.

“Con đã hỏi câu này bao nhiêu lần rồi há?” Tần Trọng Hàn trợn tròn mắt một cách bất lực. “Em thông minh lắm mà, đồ chơi hư rồi còn biết đưa cho con, nhưng chỉ lười nói thôi. Ba thấy em rất thông minh, nhưng chỉ hơi lười thôi!”

“Chỉ cần không bị ngốc là được!” Thịnh Thịnh vừa sửa vừa nói.

“Ý con là sao?”

“Bởi vì ba và ông nội sẽ không giao công ty cho một ké ngốc, còn con thì muốn được tự do, nên con không muôn em trai là một kẻ ngốc đâu, em phái làm người thừa kê nữa

“Con bé không hiếu đâu!” Tiêu Hà Anh bất lực nhìn vào con gái mình. “Em mệt quá! Mệt nhưng vui! Lạc Thiên à, hỏm nay con đã nháy trên người mẹ cá ngày rồi, con không mệt hả?”

“Mẹ…” Lạc Thiên gọi đây nũng nịu, cuối cúng cũng chịu ngồi yén, không biết là câu hòi của Tiêu Hà Hà có tác dụng hay lời đe dọa của Tân Trọng Hàn có tác dụng, nhưng cuối cùng cô bé cũng chịu ngồi yên rồi.

“Em gái tràn trề sức lực, không biết sau này ai dám cưới nó nữa!” Thịnh Thịnh lắc đầu trong bộ dạng rất sợ hãi.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Độ Ta Không Độ Nàng Full - Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Độ Ta Không Độ Nàng Full – Truyện ngôn tình dựa trên bài hát

Bài hát Độ Ta Không Độ Nàng cover do Khánh Phương, Hương Ly Anh Duy …