Menu

Home » Tiểu Thuyết » Đứa Con Của Quỷ – Truyện tình cảm pha chút ma mị

Đứa Con Của Quỷ – Truyện tình cảm pha chút ma mị

Đứa con của quỷ Phần 3

Sáng sớm hắn bừng tỉnh dậy, Mỵ Nương kia vẫn còn say sưa ngủ.

Trước kia hắn ngủ một mình nửa đêm vẫn luôn bị lạnh mà tỉnh. Mà lúc này đây, hắn lại cảm thấy thật ấm áp. Thiên Vũ nhìn nhìn người ngủ ở bên cạnh, có chút ngây người. Nguyên lai, hắn đã không còn cô đơn một mình nữa.

Lúc Mỵ Nương tỉnh dậy có lẽ trời đã sáng hẳn rồi, ánh nắng xuyên qua mấy khe hở nhỏ lọt vào bên trong của cái hang, khiến nó đã không còn tăm tối như đêm qua nữa, không khí ẩm ướt mà ấm áp liền ập thẳng vào mặt.

Khe nước nhỏ được ánh mặt trời chiếu vào dòng chảy trở nên trong suốt, cuồn cuộn uốn lượn chảy quanh thanh sơn bích động, giống như một dải lụa bạc, lướt qua thảm nhung diễm lệ.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Nhìn bên cạnh đã không thấy Thiên Vũ đâu cả. Nó đánh liều bước ra khỏi hang.

Lờ mờ trong màn sương, một rừng trúc xanh ngát yên lặng xuất hiện trước mặt, phía dưới tầng tầng lớp lớp cây cỏ mọc san sát nối tiếp nhau giống như ô trúc xanh xòe tán, phía xa kia những phiến đá rêu phong rải rác bên bờ khe suối trong veo, như tranh như mộng, tất cả đều đẹp đẽ thuần khiết đến gần như không thật.

Mỵ Nương nhìn đến choáng váng, miệng há hốc hồi lâu quên khép lại.Nó là người vùng này, nhưng thật sự chưa từng bao giờ biết đến nơi này.

Thiên Vũ đi đâu về trên tay là mấy thứ quả dại, con khỉ già mù mắt vẫn vậy lặng lẽ theo sau.

Trong phút chốc hắn nhìn thấy nét mặt rạng rỡ sắc xuân của người kia cùng nụ cười nở rộ trong chớp mắt, hắn cảm thấy Mỵ Nương thật sự sự xinh đẹp và ôn hòa khiến cho trái tim cô độc những năm tháng qua của hắn dường như đã vỡ vụn tan ra 1 lớp băng tuyết.

Nó nhìn hắn, hắn liền cười: đi kiếm chút quả rừng ăn tạm và cùng khỉ già đi dạo một vòng quanh rừng, tối nay 2 chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, tôi sẽ đưa cô đi thật xa, sẽ không có ai làm hại cô nữa.

Nó cười khẽ gật đầu, Thiên Vũ nói đúng, nó không thể buông xuôi số phận, ngoài kia trong muôn vàn thế giới nhất định sẽ có 1 nơi để nó dừng chân. Cuộc đời nó và hắn vốn dĩ là những cánh chim cô độc trong hoạn nạn mà thấy nhau âu cũng là duyên phận.

Khi màn đêm buông xuống, cũng là lúc 2 người ra đi, hành trang mang theo không nhiều, chỉ có một bọc nhỏ trên vai Thiên Vũ.

Con Khỉ mù mắt lưu luyến tiễn 2 người một đoạn dài, My Nương dúi vào tay nó mấy viên kẹo nhỏ con khỉ nắm chặt lại trong tay, nước mắt chạm rãi rơi xuống, sau đó hú hét lên điên loạn, lấy 2 tay trước ngực như vái lạy Thiên Vũ rồi nó không quay đầu lại, đi tít vào tận trong rừng sâu.

Con đường Thiên Vũ chọn đi càng lúc càng nghiêng lệch, khởi điểm còn có ánh trăng vàng chiếu rọi xuống mặt suối trong đêm tối mịt mờ, nương nhờ vào ánh trăng để thấy lối đi, càng về sau càng trở nên hun hút.

Cũng không biết đã đi bao lâu, Mỵ Nương cảm thấy bọn họ thậm chí đã sớm xuyên qua màn đêm, nhưng mà nhìn tư thế của Thiên Vũ có lẽ cuộc đi bộ đường trường này tựa hồ như vừa mới bắt đầu.

Thực vật bốn phía rõ ràng nhiều hơn,cỏ dại dưới chân càng ngày càng cao, hơn nữa cây cối cũng ngày càng rậm rạp, còn thường xuyên có mấy tiếng loạt soạt kỳ quái vang lên, khiến tóc gáy người nghe dựng thẳng.

Thiên Vũ đang đi bỗng nhiên dừng lại, ra dấu cho nó yên lặng, hắn soi đèn tiến về phía trước, nó suýt nữa đã ngất ngay tại chỗ, phía trước 1 con rắn sọc dưa nằm vắt vẻo ngang đường, đôi mắt ti hí nhìn chằm chằm về phía họ như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương, Thiên Vũ mở trong ba lô ra lấy 1 gói gì đó nhỏ, có màu nâu lập tức rắc rắc ra phía trước, con rắn cựa quậy chưa quá 1 phút sao liền nằm lăn ra bất động.

Thiên Vũ nhìn nó giải thích: loại cây này có tên là Hồng Hoàn độc có thể nói là xung khắc kịch liệt với rắn khiến cho nó tê liệt, mạch máu ngừng chảy, máu đọng lại, cứ thế ngạt thở đến tử vong. Trong 1 lần tôi vô tình nhìn thấy có con rắn vừa đang khỏe mạnh bò về phái cây đó liền lăn ra chết cho nên đã cố tình tán 1 ít phòng thân.

Mỵ Nương chép miệng cảm thán 1 câu: thật đáng sợ.

Thiên Vũ: sống giữa chốn rừng thiêng nước độc này, nếu như vài am hiểu về động thực vật cũng không có thì có lẽ đã không tồn tại đến ngày hôm nay rồi.

Nó mệt mỏi tựa vào thân cây cổ thụ, bàn chân cũng bị mặt đất gập ghềnh cọ sát đến mức phồng rộp phía dưới lòng bàn chân.

Thiên Vũ quan sát biểu tình của đối phương lại liếc nhìn phía trước, họ có lẽ cũng đã đi khá xa hang động, gần chạm tới đường lớn.

Hắn nhìn nó, nở ra 1 ý cười nhàn nhạt: nghỉ ngơi 1 chút đi, lát sẽ đi tiếp.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]
Đứa Con Của Quỷ – Truyện tình cảm pha chút ma mị
4.3 (86.67%) 3 vote[s]

Có thể bạn quan tâm

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Full Tác giả Lò Thị Minh Luyến

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Full Phần 2 từ 111 – 222

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Chương 1-100 Chương 111: Sự cố liên tiếp …