Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 9

Nhiên đã từng cho rằng nếu một ngày phải chia tay với Quân, cô sẽ đau đớn vật vã đến mấy tháng. Thậm chí còn có thể chết được, nhưng hôm nay cô nhận ra cô cũng là con người tham sống sợ chết.

Cô nhìn về phía Văn, thầm nghĩ thà cứ là con người lạnh lùng sắt đá như Văn, không hề biết tình yêu là gì biết đâu lại là điều hay.

Tình yêu vốn dĩ là thứ khiến con người ta u mê mù quáng, vậy mà cũng là thứ khiến cho người ta vì nó mà trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Người ta thường đề cao tình yêu, nhưng nó không thật sự quan trọng đến vậy, mang tất cả mọi điều của bản thân đặt lên một người đàn ông đó là một điều ngu ngốc. Cô cảm thấy trong lòng rất trống rỗng,một khái niệm nhớ nhung cũng không còn, có lẽ mọi thứ đã bị tê liệt hoàn toàn. Nhưng chính cô cũng cảm thấy bản thân đang gặp vấn đề rất lớn mà không lý giải nổi

– Nhiên, hôm nay tôi có một bản hợp đồng cần ký bên tập đoàn X với công ty Q. Cô hôm nay cũng phải dự cuộc họp và giúp tôi ghi lại toàn bộ ý chính trong cuộc họp

Loading...

Văn lên tiếng kéo cô thoát khỏi dòng suy nghĩ, cô đứng dậy không hỏi thêm lặng lẽ gật đầu đi theo anh. Rõ ràng là thái độ của cô vô cùng bình thường, thế nhưng anh lại cảm thấy lạ lẫm, dù cho phong thái tự tin trở lại nhưng trong đó lại xen lẫn chút bất cần.

Cô lên xe, đặt túi lên đùi, lúc này Văn mới nhận ra tay cô được sơn một lớp móng tuy rằng chỉ là màu nhã nhặn nhưng cũng khiến anh ngạc nhiên, đôi giày bệt của cô cũng thay bằng đôi giày cao gót, bộ quần áo cô mặc không quá ngắn nhưng lại ôm trọn vóc dáng tuy thanh mảnh nhưng lại đầy quyến rũ,

Anh nhìn cô, cô liền quay sang nhoẻn miệng cười, để lộ cả hai má lúm tròn đầy trên gương mặt. Mới chỉ cách đây có vài ngày, tuy rằng vãn là khuôn mặt ấy, vóc dáng ấy nhưng anh lại cảm thấy hình như cô không còn là cô của trước kia, nụ cười này rõ ràng có gì đó không thật

Thế nhưng, trong thâm tâm lại thấy thương cô nhiều hơn.

Anh hiểu rõ, bản thân cô chỉ là chưa kịp phản ứng với sự thật bày ra trước mắt, cái sự bình thản đáng ngạc nhiên này cũng giống như một quả bom hẹn giờ, chỉ cần đến một lúc sẽ nổ tung.

Anh nhìn đồng hồ, hôm nay là ngày Quân bay, trong lòng lại thêm phần bất an. Cô càng vui vẻ, anh càng thấy mông lung. Cứ ngỡ rằng nỗi sợ hãi mơ hồ của anh đã dập tắt chỉ là không ngờ nó lại nhen nhóm lên lần nữa.

Anh đưa cô đến tập đoàn X, hôm nay bên anh có buổi ký thêm một hợp đồng với công ty Q, vốn dĩ không muốn đưa cô đi vì sợ cô chạnh lòng. Nhưng thấy cô vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra, anh lại thấy không an lòng. Anh không dám nhìn cô, không hiểu vì sao nhưng anh rất sợ nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn của cô, anh vốn dĩ là kẻ lạnh lùng vậy mà trước mặt cô đôi khi lại trở nên lúng túng vô cùng.

– Cô biết hôm nay cậu ta đi chứ?

Anh lấy hết can đảm thốt ra những lời giữ kín từ sáng, thực lòng anh muốn cô quên đi Quân, nhưng rốt cuộc lại không muốn ích kỷ mà không thông báo cho cô chuyện này.

Cô lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính, bình thản đáp

– Tôi biết

Anh vô cùng ngạc nhiên trước sự bình thản này của cô, dẫu rằng suốt một tuần nay cô luôn như vậy. Nhưng đến ngay cả thông báo hôm nay Quân đi cô cũng vẫn lạnh nhạt như thể không có chuyện gì khiến lòng anh bỗng thấy khó hiểu vô cùng. Ít nhất cô cũng phải có một biểu hiện gì đó nhưng hoàn toàn không! Chỉ là sự lạnh lùng đến lặng người.

Anh không nói thêm gì, chợt thấy ghen tỵ với Quân. Anh ta có thể làm cô khóc, có thể làm cô cười, cũng có thể làm cô trở biến thành con người khác. Nhưng đối với anh cô chỉ có một thái độ là xa lạ và xã giao.

Anh muốn được gần cô, nhưng dường như từ trước đến nay cô luôn tạo cho mình một khoảng cách với tất cả mọi người. Chỉ khi bên Quân anh mới thấy cô vui vẻ đến đến vậy.

Hoá ra từ trước đến nay đều là anh tự mình đa tình, là anh tự giữ lấy những ký ức cũ để rồi không cho bản thân yêu ai, anh đi đâu làm gì tiếp xúc với bất cứ người con gái nào anh cũng nhớ đến cô. Thế nhưng, cô lại hoàn toàn không hề nhớ anh.

Ký ức về cô không chỉ là đêm kinh hoàng ấy, mà còn là cả tuổi thơ của anh.

Anh không hiểu tại sao cô lại có thể quên anh, là bởi vì khi ấy cô còn quá nhỏ hay bởi đêm ấy đã chấn động tâm lý cô đến nỗi cô không thể nhớ ra anh?

Là do anh hoài niệm quá khứ, cố chấp ôm lấy nó mà tự mình khép cánh cửa lòng không cho bất cứ ai tiếp cận mình. Nhưng cuối cùng anh nhận ra rằng, hoá ra ai cũng sẽ thay đổi, chỉ có anh tự mình không buông. Khi thấy cô hạnh phúc bên Quân, anh đã nghĩ rằng anh đủ dũng khí để chấp nhận rằng mình phải quên cô nhưng rồi đến hôm nay anh mới phát hiện ra anh hoàn toàn không làm được.

Chiếc xe đỗ xịch lại vào bãi đỗ dành trong khuôn viên của công ty. Anh đưa chiếc cặp cho cô rồi nói

– Hôm nay tôi là người đàm phán chính, cô không cần làm gì chỉ cần giúp tôi ghi lại những gì tôi nhấn mạnh

Cô gật đầu, nhanh nhẹn ôm lấy chiếc cặp rồi bước ra ngoài. Trời hôm nay có nắng, nhưng vẫn mang cái se lạnh của mùa thu, cô khẽ rùng mình, cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo chạy dài cơ thể.

Văn nhìn đồng hồ, rồi quay sang cô thở dài

– Chúng ta đến hơi sớm thì phải.

Cô chưa kịp phản ứng, anh đã đút hai tay vào túi bước vài bước vào trong. Chết tiệt, cô tự nghĩ không biết mình đi giày cao gót làm gì để đôi chân đau nhức thế này. Đôi giày cao gót đúng là khiến tốc độ đi của cô bị cản trở rất nhiều, cô loạng choạng mất vài bước rồi đột nhiên cảm thấy mất thăng bằng xoay lại phia sau. Toàn thân cô bỗng như rơi tự do vào khoảng không phía trước. Cô sợ hãi hét lên

– Aaaaaaaaaa

Hai cánh tay cô vẫy vùng, cảm thấy chỉ còn một giây nữa mặt cô sẽ tiếp giáp với mặt đất. Bỗng dưng cô thấy toàn thân bất động, cô trấn tĩnh lại hoá ra có một lực tác động cô từ đằng sau, một cánh tay vững chắc ôm phần eo cô, cô giữ được thăng bằng liền hoàn hồn thở mạnh quay lại phía sau bỗng dưng đỏ mặt. Gương mặt cô chạm rất gần đến khuôn mặt phía sau, cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt tinh anh lý nhí đáp

– Giám đốc Văn,

Văn nhìn xuống đôi chân cô rồi nói

– Tại sao cô lại chọn cho mình đôi giày cao thế này?

Cô vẫn chưa hết xấu hổ, quay mặt ra hướng khác ngập ngừng trả lời

– Tôi…tôi không nghĩ đôi này lại khó đi đến vậy.

– Đôi này cô đeo lần đầu đúng không?

Cô gật đầu thay cho câu trả lời, Văn quay người về phía xe ô tô của mình rồi nói

– Đi theo tôi

Cô nhấc chân ra khỏi đôi giày, bàn chân cô đỏ ửng sưng phù. Cô nhăn mặt hỏi lại

– Đi đau vậy thưa giám đốc

Nhìn thấy điệu bộ cô như vậy, anh liền cúi người xuống bế xốc cô lên rồi cầm đôi giày trên tay. Cô bị anh làm bất ngờ chưa kịp định thần đã thấy anh bế cô gần đến chiếc xe ô tô quen thuộc. Mấy người phụ nữ đứng trong sảnh nhìn cô, ánh mắt lộ rõ sự ghen tỵ, cô xấu hổ nói:

– Giám đốc, đừng làm thế này

Văn không thèm phản ứng lại, mở cửa xe đẩy cô vào rồi đi về phía vô lăng lái thẳng đến một cửa hàng giày gần đấy

Cô ngạc nhiên hỏi

– Anh đưa tôi đến đây làm gì, còn mười phút nữa là đến cuộc họp rồi.

Anh cầm đôi giày cao gót mà cô vừa mua, vứt thẳng vào sọt rác rồi nói

– Cô vào đây đi tôi chọn cho cô một vài đôi giày.

Cô lắc đầu, nhìn đôi giày mà cô mới mua ngày hôm qua bị anh vứt đi lòng đầy tiếc nuối đáp

– Tôi không cần,

– Cô không cần nhưng tôi cần, không lẽ tôi để cho thư ký của mình đi cũng không vững. Cô muốn làm xấu mặt mình thì cứ việc, nhưng đừng bao giờ làm xấu mặt tôi. Cô là thư ký của tôi, đừng để trước mặt bao nhiêu người lại vấp ngã.

Nói rồi anh dừng lại, nhìn phản ứng của cô lại nói tiếp

– Giày cao gót cũng có rất nhiều loại, loại cô đang đi là loại vừa đau chân lại không vững, cũng không hề đẹp. Trong này có rất nhiều đôi giày cao gót đẹp, cô không thích đi giày bệt có thể chọn lấy hai đôi đế vuông vừa dễ đi nhìn cũng rất đẹp, hoặc chọn một đôi gót nhọn vừa phải nhưng phía dưới đế chắc chắn hơn đôi vừa nãy.

Cô há hốc mồm ngạc nhiên, không nghĩ người đàn ông này còn am hiểu về giày của phụ nữ hơn cô. Cô bước vào trong, quả thật giày ở đây có rất nhiều loại đẹp, anh lại nhìn đồng hồ rồi nói

– Tôi cho cô 5 phút để chọn, còn 5p chúng ta phải trở lại công ty.

Cô vội vàng lấy mấy đôi giày đeo thử, đúng như anh nói mấy đôi này đeo vẫn tôn lên vóc dáng của cô lại rất dễ đi. Hoá ra từ trước đến nay cô mù về thời trang, bắt đầu thay đổi lại mới thấy bản thân gần như mất căn bản hoàn toàn. Cô chọn cho mình hai đôi ưng ý nhất rồi đứng dậy trả tiền, đến khi thanh toán cô mới phát hiện giày ở đây vô cùng đắt. Anh thấy cô lục ví, liền cười thầm trong lòng đưa thẻ thanh toán cho nhân viên rồi nói

– Tôi lấy hai đôi này, gói lại 1 đôi giúp tôi, còn một đôi đi luôn

Cô giữ tay anh lại rồi nói

– Tôi không đủ tiền trả cho anh đâu, tôi nghĩ nên mua ở chỗ khác

Anh không thèm liếc cô lấy một cái, hờ hững đáp

– Cô cứ nhận một đôi coi như cô nợ tôi đi, giờ còn đi mua chỗ khác thì sẽ muộn họp. Cô muốn bị đuổi việc sao? Một đôi còn lại tôi đền cho cô vì đã vứt đôi giày của cô đi

Cô lắc đầu trả lời

– Nhưng tôi không muốn mặc nợ anh

Anh nhún vai điệu bộ rõ ràng rất đáng ghét nói

– Nhưng cô đã mắc nợ rồi đấy, thôi đi nhanh lên

Cô thở dài đeo đôi giày chưa được bọc vào chân rồi nhận lấy đôi còn lại đưa thẻ cho anhrồi lẽo đẽo theo anh ra xe.

Về đến tập đoàn X cũng là vừa vặn đến giờ họp, có điều cô và anh lại là người cuối cùng.

Vào đến nơi cô mới phát hiện cuộc họp rất đông người, bỗng nhiên cô thấy một bóng dáng rất quen thuộc. Cô sững người là Nga. Chị ta thấy cô, cũng tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Cô nhíu mày, vốn dĩ nghĩ chị ta phải đi nước ngoài cùng Quân, hoặc ít nhất cũng là tiễn anh ta ra sân bay nhưng không ngờ lại gặp chị ta ở đây. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình thản ngồi xuống ghê phía sau Văn. Dù gì cô cũng không muốn quan tâm đến Quân và tất cả những người liên quan đến anh ta.

Ngồi bên cạnh Văn là chủ tịch tập đòan X mà cô đã gặp, bên cạnh ông ta không ai khác chính là Thanh. Hắn ta mặc bộ vest đen lịch sự, hai tay đan vào nhau để trên mặt bàn, nhìn thế nào cô cũng trên khuôn mặt ung dung đó hiện lên hai chữ sát nhân.

Cô nhếch mép thầm nghĩ, nhất định cô sẽ tìm mọi cách dù đốn mạt nhất để trả thù hắn.

Cô đưa cặp tài liệu cho Văn rồi lấy quyển sổ nhỏ để ghi lại toàn bộ những ý chính trong cuộc họp.

Văn mở máy tính, bắt đầu thuyết trình dự án của mình, sau đó là đưa ra những lý luận để thuyết phục bên công ty Q ký hợp đồng này với anh. Tất nhiên với mối quan hệ rất rốt của anh và giám đốc Linh, lại thêm dự án của anh rất khả thi nên không có lý do gì để từ chối. Rất nhanh chóng bên công ty Q ký vào bản hợp đồng. Suốt thời gian họp cô không có thời gian để quan sát những người trong cuộc họp vì Văn nói rất thuyết phục, cô vừa ghi lại vừa phải nghĩ nên gần như không ngừng nghỉ mới theo kịp tốc độ của anh.

Sau khi cuộc họp kết thúc, chủ tịch tập đoàn X mời toàn bộ nhân viên đến một nhà hàng dùng bữa.

Lúc này Nhiên mới đứng dậy uể oải đi theo Văn ra xe. Thực lòng cô muốn quan sát kỹ lại tên Thanh, có điều cô lại không muốn giáp mặt với Nga dù rằng trong lòng cô rất muốn biết tại sao chị ta lại xuất hiện ở đây mà không phải đi cùng Quân. Thế nhưng cô thầm nghĩ lại vốn dĩ đã kết thúc, cô có tò mò về cuộc sống của anh ta cũng chẳng giúp được cô điều gì.

Văn đưa tập tài liệu cho cô mở cửa xe bước lên, cô cũng ngồi vào vội vàng như thể anh sẽ để cô ở lại.

Nhìn thái độ của cô, anh không lấy gì làm ngạc nhiên. Mấy tháng trước Quân còn giới thiệu cô với đám người ở công ty Q cô là vợ sắp cưới của anh ta cô muốn tránh họ âu cũng là điều dễ hiểu.

Anh xoay chiếc vô lăng, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt hỏi cô

– Cô muốn đi ăn cùng họ không? Nếu không tôi đưa cô về?

Cô cười nhạt đáp lại

– Không cần đưa về, dù sao cũng còn phải gặp nhiều mà tránh mặt sao mãi được?

Văn không hỏi nữa, thấy cô đã đi thẳng vào vấn đề như vậy lòng anh cũng yên tâm hơn một chút.

Chiếc xe đỗ lại ở trước của một nhà hàng sang trọng, toàn bộ người trong cuộc họp buổi sáng đã đến đông đủ nhưng mới ngồi vào bàn chờ anh.

Anh đi về bàn của giám đốc Linh rồi quay sang nói với cô

– Cô ngồi đây đi,

Nói rồi anh kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống. Cô liếc mắt nhìn những bàn còn lại đã đầy đủ người liên ngồi xuống cạnh. Bàn này chỉ có hai người phụ nữ là cô và Nga, cô không lấy gì làm ngạc nhiên vì Nga đối với công ty bên kia cũng được coi là nhân tài. Còn cô là thư ký của Văn, tất nhiên được ưu tiên ngồi bàn này.

Nga nhìn cô, ánh mắt đầy dò xét, có lẽ chị ta cũng không thể ngờ cô gái hơn một tuần trước còn nằm vậy ra đường khóc lóc, hôm nay đã bình thường, thậm chí còn xinh đẹp và tự tin hơn rất nhiều.

Văn cầm ly rượu đưa lên trước mặt, phong cách vô cùng lịch thiệp hơi cúi người nói

– Xin phép chủ tịch, tôi xin được mời cả bàn mình một ly,

Vị chủ tịch mái tóc đã hoa râm, khuôn mặt phúc hậu nhưng đầy tinh anh nâng chén lên cười nói

– Được rồi, mời mọi người

Nói rồi ông ta chạm ly rượu lên môi, động tác thành thục, chỉ cần cảm nhận cô cũng thấy rằng ắt hẳn người này đã chinh chiến thương trường nhiều năm.

Cô cầm ly rượu uống ực một hớp. Hình như cũng đã khá lâu rồi cô mới chạm đến rượu, cũng là lần thứ hai cô uống.

Cô nhìn giám đốc Linh, cô hiểu khi cô đã ngồi vào bàn này chắc chắn những người công ty Q ngồi đây đều biết chuyện của cô và Quân.

Cô chợt thấy xót xa trong lòng, chưa bao giờ cô nghĩ đến cái kết cục này.

Đúng vậy, cô không bao giờ nghĩ và đến tận bay giờ cũng không thể nghĩ nổi tại sao lại thành ra thế này.

Giám đốc Linh nhìn cô, ánh mắt anh ta có chút thương cảm, tuyệt nhiên anh ta không hề nhắc gì đến Quân. Hôm nay khi cuộc họp diễn ra, nhìn thấy cô bình thản bước vào anh ta cũng không thể nghĩ được rằng cô gái này là cô gái vào ngày trước đã khóc một trận rất to ở công ty mình. Ngày hôm đó anh ta đứng ở trên đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện, nhưng trong lòng anh ta hiểu rằng kết cục này không phải do cô lại càng không phải do Quân.

Anh ta không dám nhìn lau về phía cô, sợ rằng ánh mắt của mình khiến cô thêm buồn liền quay sang bên chủ tịch cười nói

– Thưa chủ tịch, cháu xin phép uống với chủ tịch một ly

Chủ tịch Minh nâng ly rượu, cười lớn

– Nào, chúc mừng cháu! Không ngờ thằng bé oắt con ngày nào còn cởi truồng tắm với thằng Văn giờ đã thành giám đốc công ty lớn rồi.

Nói rồi ông ta cụng ly rượu vào ly của giám đốc Linh.

Nhiên đang ngồi nhìn Thanh, hắn ta vẫn ung dung gắp thức ăn, thi thoảng lại chen vào câu cười của chủ tịch tỏ vẻ xu nịnh. Cô thầm nghĩ, bản chất của hắn bao nhiêu năm rồi vẫn không đổi, chỉ tiếc cô không thể xiên cho hắn một dao vào cổ họng hay bắn một phát súng vào thái dương hắn cho hắn chết luôn

– Cháu phải chúc mừng chú mới phải, vừa giỏi lại có cậu con trai tài năng như Văn. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử.

Câu nói của giám đốc Linh đột ngột kéo Nhiệ ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô giật mình, đánh rơi chiếc bát xuống nền nhà vỡ tan. Văn là con của chủ tịch Minh? Hèn gì còn rất trẻ anh đã làm giám đốc công ty con của tập đoàn X. Cô không phủ nhận Văn rất giỏi nhưng đúng là để được ngồi trên chiếc ghế này chắc chắn cần sự nâng đỡ. Nhưng tại sao cô lại không biết chuyện này, trong lòng cô bỗng thấy mình như vừa nghe được tin động trời.

Cũng đúng thôi, bởi ngày ấy khi tập đoàn X chỉ là công ty nhỏ, ba cô từng nói với cô rằng sau này nhất định sẽ cho cô học một lớp quản trị kinh doanh để cô làm trưởng phòng của một phòng ban nào đó. Ngày hôm nay khi thấy sự trùng hợp này cô lại nhớ đến lời nói của người cha đã khuất lúc ấy lòng không kìm nổi sự xúc động. Một phần cô chưa bao giờ được nghe tin đó, lại cho rằng giám đốc Văn là người quá tài giỏi, tự lực cánh sinh nên trong lòng cô nảy sinh ra thứ cảm giác này.

Cô bối rối nhìn lên bàn, những người trong bàn đèu dồn ánh mắt về phía cô. Cô nở nụ cười gượng gạo muốn giải thích nhưng không nói lên lời

– Cho tôi một chiếc bát khác

Tiếng Văn gọi nhân viên phục vụ đột nhiên lại giống như một tia sáng giúp cô thoát khỏi sự lúng túng lúc này. Anh quay sang cô rồi lãnh đạm nâng ly rượu lên rồi nói

– Xin lỗi mọi người, tôi vô ý va vào tay cô Nhiên, mọi ngươi đừng để ý tiếp tục ăn đi. Tôi xin uống một chén để chuộc lỗi

Nói rồi anh nâng chén rượu uống cạn, đám người nhìn anh tất nhiên đều vui vẻ chấp thuận

Trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng ấm áp, vốn dĩ chuyện này không phải anh gây ra, lại cũng chuyện to tát gì. Nhưng vì là cô nên mọi người đều tập trung ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cũng may anh đã giúp cô gỡ rối trong tình huống này

– Xin giới thiệu với mọi người một chút, đây là cô Nga, nhân viên mới của công ty cũng là trợ lý của tôi. Cô ấy từng làm bên nước ngoài bốn năm, cũng là một nhân tài hiếm có.

Giám đốc Linh lên tiếng, cũng một phần giúp những ánh mắt soi mói bớt nhìn về phía cô và Văn.

Cô nhìn Nga, chị ta cầm ly rượu, vẻ mặt tươi cười nhưng trong ánh mắt lại thấy một nỗi buồn man mác. Chị ta cạn hết ly rượu rồi mới cười nói

– Giám đốc Linh quá lời rồi, ly vừa rồi là để chào mâm, còn ly này tôi xin phép được uống với chủ tịch một chén.

Chủ tịch nâng ly rượu bên dưới, cụng ly tỏ vẻ rất hào hứng đáp lại

– Cô Nga đúng là tuổi trẻ tài cao, rất hân hạnh.

Nga uống hết ly rượu rồi liếc nhìn Văn, cuối cùng chị ta lại dừng ánh mắt lại ở cô rót một chén rượu rồi nói tiếp

– Xin phép chủ tịch, xin phép giám đốc Văn, xin phép giám đốc Linh, ly này tôi xin được uống với một người bạn của mình. Đúng là thật có duyên, lại gặp được bạn trong buổi tiệc hôm nay. Mời Nhiên!

Nhiên nhếch mép, cuối cùng thì chị ta cũng vẫn không buông tha cho cô. Cô nâng ly rượu, nhìn chị ta nở nụ cười nhưng đầy lạnh lùng

– Vâng, mời chị, thật là có duyên quá.

Nói rồi không đợi chị ta cụng ly, cô nâng ly rượu uống một hơi cạn.

Chị ta chưng hửng gượng gạo uống ly rượu của mình nhưng vẫn không ngừng chĩa mũi nhọn tiếp vào cô

– Giám đốc Linh, anh còn nhớ cô Nhiên đây không? Bạn gái của Quân trong bữa tiệc hôm trước

Giám đốc Linh nhìn Nhiên, anh ta tỏ rõ sự bất lực, muốn ngừng lại không được, muốn nói tiếp không xong đành tát nước theo mưa

– Vâng, cô Nhiên rất hân hạnh được gặp lại cô

Cô ngẩng cao đầu, rất rõ ràng chị ta muốn khiến cho cô đau khổ khi nhắc đến Quân. Nhưng cô chợt cảm thấy, chị ta càng muốn làm cô đau, cô càng thấy trái tim mình trở nên lạnh lẽo.

Cô mỉm cười đáp lại

– Vâng, rất hân hạnh được gặp lại mọi người. Đáng tiếc anh Quân lại không ở đây, nếu không ắt hẳn sẽ còn thú vị nữa nhỉ.

Nga hơi nhíu mày hỏi lại

– Chẳng phải hôm nay anh Quân bay sao? Cô là bạn gái anh ta sao không đi tiễn vậy?

Cô học cách lắc ly rượu của Văn, xoay trước mặt rồi đáp

– Tôi đi tiễn thì quá bình thường, nếu tôi đi tiễn mà đến ngày anh ấy trở về tôi không có diễm phúc được đón thì thà rằng tôi không đi để đỡ bị nói rằng một trong hai thay lòng, còn nếu tôi không đi nhưng lại là người đón anh ấy trở về chẳng phải lại càng đáng khâm phục sao?

Nga tức đến tím mặt, cố vớt vát lại chút sĩ diện liền nói tiếp

– Nhưng sao tôi lại nghe có tin đồn rằng cô và anh Quân đã chia tay?

Nhiên nhìn thẳng vào mắt chị ta, dõng dạc nói

– Chị vừa nói rằng tôi là bạn gái anh ấy tại sao không đi tiễn anh ấy ra sân bay, sau đó lại nghe có tin đồn rằng chúng tôi đã chia tay! Vậy rốt cuộc câu trước chị hỏi để phủ định hay khẳng định câu sau? Nếu chị đã có câu trả lời trong lòng, ắt hẳn không cần hỏi tôi. Nếu chị chưa có thì để tôi nói chị nghe. Chuyện yêu đương vốn dĩ là chuyện của hai người, bớt một người thì thiếu, thêm một người thì thừa. Tôi và anh ấy dù còn yêu hay đã chia tay hình như không liên quan đến chị. Tôi và chị cũng không đến mức thân thiết để gọi là bạn tôi không có nghĩa vụ phải kể lể chi tiết tường tận chuyện của mình cho chị nghe. Rất cảm ơn chị đã quan tâm đến tôi.

Nói rồi cô ngừng lại một lúc quan sát sắc mặt của Nga. Chị ta đỏ mặt xấu hổ, không thể ngờ lại bị cô gái này nói đến bẽ mặt như vậy. Cô thấy không khí căng thẳng liền cười cười rót ly rượu ra bàn rồi nói

– Mọi người đừng hiểu nhầm tôi và Nga. Thật ra chúng tôi chỉ là có chút khúc mắc, nhân buổi tiệc này tôi muốn uống với chị một ly. Một là chúng ta có duyên thế này, mong sau này học hỏi chị nhiều. Hai là chúng ta đều là những người phụ nữ, càng nên hiểu và thông cảm cho nhau

Nga không từ chối được, cũng không muốn bị đám người này hiểu nhầm liền cầm ly rượu, tỏ ra vui vẻ uống cạn một hơi. Nhiên cảm thấy trong lòng có chút thoả mãn, đám người này cũng bắt đầu có con mắt kiêng nể đối vớ cô.

Văn nhìn cô, trong lòng cảm thấy người con gái này không còn mang dáng vẻ cam chịu như mọi ngày. Ngược lại càng thấy trong cô ý chí quật cường, cô dám nói thẳng đến tên anh ta, lại thể hiện cho người ngoài nhìn thấy cô đang rất ổn. Dù rằng có thể trong lòng cô có đang đau đớn, nhưng ít nhất nhìn thấy cô thế này anh cũng nhận ra được cô thật sự rất thông minh. Có lẽ do hiện thực khốc liệt của xã hội biến cô thành con người hiền lành cam chịu, nhưng ít nhất lúc này anh phải cảm ơn Quân. Bởi nhờ anh ta đã hoàn toàn mở đi lớp vỏ nhút nhát hèn yếu của cô, bản chất thông minh đã lộ rõ trong từng lời nói.

Mấy người ngồi ngoài cuộc không hiểu rõ câu chuyện, cũng không muốn quan tâm chuyện của những người trẻ nên chỉ lặng lẽ ngồi ăn cơm. Thấy thái độ của cô bình thản như vậy, Nga hiểu mình đã thất bại trong việc đả kích cô. Chị ta chợt cảm thấy trong lòng vô cùng bất mãn, dù rằng chị ta không muốn nhắc đến cô với tư cách là bạn gái của Quân nhưng lại không cam lòng khi thấy cô không có Quân bên cạnh vẫn sống tốt thế này. Rõ ràng cảm giác này khiến Nga vô cùng khó chịu, người con gái này có gì ưu tú mà khiến Quân say đắm đến vậy, đến mức quãng thời gian qua anh ta vẫn không đếm xỉa đến chị ta.

Vốn nghĩ rằng chị ta trở về sẽ dễ dàng nắm giữ lại trái tim của Quân, nhưng hoá ra chỉ là bản thân tự đa tình. Quân thật lòng đã quên mất chị ta, quên như thể còn chưa có mối tình sâu đậm năm ấy. Chỉ có chị ta mãi giữ mẩu ký ức cũ rồi tự hận chính bản thân năm ấy bỏ anh ta đi. Càng hận mình, Nga lại càng hận Nhiên. Sự ích kỷ của bản thân quá lớn mà dù Quân và Nhiên đã chia tay chị ta vẫn không thể nào vui vẻ được. Ngược lại càng khiến cho chị ta căm ghét người con gái đang ngồi đối diện mình bởi lý do anh đi là vì cô. Dẫu rằng kết quả này rất khốc liệt với hai người họ nhưng thà rằng anh mang theo ký ức vì chị ta mà đi còn hơn là một người con gái khác.

Chị ta cũng không biết lý do gì mà cô lại lấy được lại tinh thần thế này. Chị ta còn cho rằng gặp lại cô ít nhất là phải thấy cô sống không bằng chết. Cảnh tượng trước mắt khiến chị ta nhận ra rằng, mình mới là người thua cuộc cho dù chuyện tình của Nhiên đã hoàn toàn kết thúc!

Câu chuyện của cô dừng lại ở đó. Chỉ có tiếng nói cười chúc tụng vui vẻ, cả cô và Nga đều giữ thái độ im lặng chừng mực như lúc ban đầu

Buổi tiệc kết thúc cũng là đã quá trưa, cô nhận ra trong bữa tiệc dù rằng là cha con nhưng Văn và chủ tịch Minh lại rất khiêm nhường..

Anh không thể hiện bất cứ thái độ gì để chứng minh anh đang dựa dẫm ba mình. Chính vì điều này lại khiến cô tin rằng, thật sự anh làm giám đôc đến bây giờ là do thực lực. Sự chống đỡ của ba anh chỉ giống như một cơn gió nhen nhóm lên ngọn lửa vốn đã rực hồng.

Cả buổi tiệc, một phần vì để ý đến Nga, phần lại muốn quan sát tên sát nhân cầm thú nên cô không ăn được nhiều.

Trong lòng cô thể hiện rất rõ mục tiêu của mình, việc cần làm sớm nhất đó là diệt được tên Thanh càng sớm càng tốt. Toàn bộ giấy tờ cả bằng chứng tham nhũng của hắn cô đều giữ trong tay. Tiếc là chưa đủ để khiến hắn thân bại danh liệt.

Tất nhiên cô biết bản thân đấu với hắn cũng như châu chấu đá voi. Cô nhìn sang vị chủ tịch có gương mặt hiền hậu rồi nhìn sang Văn bỗng nảy sinh ra cả một kế hoạch rất dài.

Cô mỉm cười, chỉ e rằng tên giám đốc lạnh lùng này sẽ làm khó cô nhất!

Sau bữa tiệc, mọi người đi hát karaoke nhưng Văn xin phép về công ty trước vì còn một số công văn còn chưa giải quyết xong.

Mấy người còn lại vì nể chủ tịch mà cũng không dám nói năng gì chỉ đành miễn cưỡng đồng ý.

Cô chào mọi người rồi theo Văn ra xe, chợt nghĩ đến buổi sáng hôm nay Văn bế cô ở trước sảnh tập đoàn X, thầm nghĩ không biết rằng chuyện này có đến tai vị chủ tịch đáng kinh kia không.

Về đến văn phòng của Văn cũng đến gần ba giờ chiều, cô lên xử lý nốt đống tài liệu anh đưa cho từ hôm trước, trong lòng cô chợt cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Cô mang tập tài liệu đã đánh máy và chinh sửa xong xuống văn thư gửi sau đó lên phòng Văn gửi lại một số giấy tờ cô vừa nhận.

Văn đang đánh máy thấy cô bước vào liền ngước mắt lên nhìn, cô đưa sấp giấy trong lòng đột nhiên nghĩ ra rất nhiều chuyện, liền ngập ngừng nói

– Giám đốc, tôi có thể hơi nhiều chuyện nhưng tôi muốn hỏi anh một chuyện được không?

Văn đáp lại vừa lạng lùng lại rất ngắn gọn

– Được

Cô hít một hơi thật sâu rồi nói

– Hoá ra anh là con của chủ tịch Minh sao?

Anh gật đầu, vẻ mặt hờ hững trả lời

– Đúng vậy,

– Vậy sao mấy lần tôi thấy anh gặp chủ tịch đều không gọi ba?

Anh tắt máy tính đứng dậy, đi về hướng cửa sổ kéo rèm lên, ánh sáng bên ngoài rọi vào phía anh như một ánh hào quang ôm xung quanh, anh quay lưng về phía cô, bình thản đáp

– Để làm gì? Mối quan hệ gia đình là ở gia đình, tôi không muốn mà chủ tịch cũng không muốn đem chuyện riêng tư vào chuyện công việc. Nếu tôi thể hiện cho mọi người biết tôi là con của chủ tịch chẳng phải đang mua dây buộc mình? Nếu tôi làm tốt việc, người ta cũng cho rằng do chủ tịch nâng đỡ, nếu tôi không làm tốt thì người ta cho rằng vì chủ tịch nâng đỡ nên tôi vẫn đứng vững vị trí này dù tôi kém cỏi thế nào. Dù có thế nào họ cũng sẽ nói rằng tôi dựa vào ông ây. Thà rằng tôi cứ mặc kệ, ai biết thì biết không thì thôi, tôi cứ tự mình làm thật tốt việc của mình đã.

Cô gật gù, lời anh nói vô cùng có lý, chẳng trách công ty lại tuyển người khắt khe đến như vậy. Đột nhiên cô nhớ ra điều gì liền quay sang hỏi lại

– Vậy, anh có thể nói cho tôi biết vì sao anh lại tuyển tôi không?

Văn dựa lưng vào cửa kính, anh muốn nói hết mọi điều trong lòng, nhưng rồi cuối cùng lại lạnh nhạt đáp

– Vì tôi muốn thử, tôi thử xem cảm giác của tôi về cô có đúng không?

Cô cúi mặt, nhìn đám gạch hoa dưới sàn nhà, lý nhí nói

– Là anh nghĩ tôi có thể có năng lực làm được việc hay không sao?

– Đúng vậy, tôi nhìn thấy cô có một nghị lực rất lớn,

– Vậy, anh thấy mình đúng hay sai?

– Đúng!

Câu nói cuối cùng anh thốt ra khiến cô vừa sửng sốt lại vừa cảm thấy mừng rỡ. Lần đầu tiên trong cuộc đời cô đi làm lại có một người nói rằng anh ta đã đúng khi chọn cô.

Cô cảm thấy một nguồn sáng rất mạnh mẽ đang lan toả trong lòng, nhất định rồi, cái ngày cô cho tên sát nhân kia vào địa ngục sẽ không còn xa.

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.1 (81.38%) 58 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …