Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 19

Nói rồi cô bỏ đi, để lại Nga với khuôn mặt đỏ ửng. Chị ta đã mất hết bình tĩnh, cầm chiếc điện thoại ném xuống đất vỡ tan tành. Tất cả dữ liệu cũng mất theo chiếc điện thoại đó.

Đến khi cơn tức giận dần nguôi, chị ta mới đứng dậy, nhặt chiếc điện thoại đã vỡ vứt vào thùng rác!

Nga! Chị thất bại thảm hại rồi.

Sau khi tát Nga hai cái, Nhiên cảm thấy trong lòng co chút hả hê. Nghĩ lại mấy ngày trước còn thấy hơi xót thương khi chị ta khóc đúng là uổng công cô còn chút tình người

Loading...

Đối với loại đàn bà này, nếu cô càng nhân nhượng, chị ta sẽ càng lấn tới.

Thế nên hai cái tát hôm nay cô hoàn toàn không chút hối hận.

Trở về phòng, nhìn thấy Văn, cô lại có chút ấm ức. Dẫu rằng cô tin Văn, thế nhưng khi thấy bức ảnh đó, cô vẫn cảm thấy tủi thân. Đêm đó cô đã chờ anh gọi cho cô đến tận khuya mới ngủ được.

Cô bước vào, ngồi xuống cạnh anh, vẻ mặt đầy khó chịu.

Thấy cô như vậy, anh liền quay sang hỏi

– Mặt em sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?

Cô lạnh nhạt đáp

– Không sao,

– Không sao thì thôi vậy

Cô cảm thấy rất ấm ức, lườm anh nói

– Tôi có chuyện này muốn nói

Anh bật cười hỏi lại

– Có chuyện gì nào?

Cô hít một hơi, rồi trả lời

– Tôi tin anh, nhưng tôi không tin những người phụ nữ khác xung quanh anh. Vậy nên, anh có thể hạn chế tiếp xúc với họ nếu không cần thiết không?

Anh dừng lại một lúc, cuối cùng kéo ghế sát lại gần cô rồi nói

– Này, đừng nói em ghen nha

Cô cười lớn đáp

– Sao anh lúc nào cũng nói tôi ghen? Tôi đâu thèm ghen, là tôi nhắc nhở chồng mình vậy thôi

Anh cúi xuống, hôn lên môi cô, cô liền đẩy anh ra noi

– Này anh, đây là công ty đấy,

Anh cười bí hiểm đáp

– Thì sao nào? Mà sao em lại nói vậy? Em có thấy tôi luôn giữ khoảng cách với tất cả những nguòi con gái khác mà đúng không?

Cô gật gù đáp,

– Đúng, điều đó tôi công nhận! Chỉ có điều thấy bức hình của Nga với anh, dù tôi biết không có chuyện gì nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút gì đó không vui. Giống như bây giờ nếu tôi say rượu, cũng có người đàn ông khác làm như Nga, anh có khó chịu không?

Anh bước ra khỏi ghế, kéo cô đứng dậy, tay giữ chặt hông cô, hơi thở rất mạnh thì thầm

– Đừng nói là như vậy, ngay cả em mặc gợi cảm đứng trước mặt người đàn ông khác tôi đã không vui rồi. Vậy nên đừng làm tôi ghen! Tôi cũng không bao giờ làm em phải ghen hay suy nghĩ đâu. Tôi khẳng định với em

Cô bị hơi thở của anh làm cho đỏ ửng cả mặt, người đàn ông này luôn như vậy, chỉ cần một chút khó chịu trong cô, anh luôn biết cách dẹp bỏ.

Anh nhìn điệu bộ cô thế này, biết rõ cô đang ghen chẳng qua chính cô cũng không nhận ra điều đó trong lòng cảm thấy vui vẻ vô cùng.

Cô nhận sấp tài liệu rồi quay sang hỏi anh

– Việc điều tra Thanh đên đâu rồi?m

Anh kéo ghế ngồi xuống kéo lại quần áo đáp

– Tôi cũng thu thập được một số bằng chứng rồi, nhưng để tử hình hắn thì chưa đủ. Em cứ yên tâm, chuyện này tôi sẽ cố gắng hết mình để hắn chịu tội cao nhất. Ngoài ra em cũng sẽ là nhân chứng cho vụ án này đấy.

Cô gật đầu

– Không biết hắn có điều tra gì tôi không nhỉ?

Có lẽ hắn cũng truy tìm tôi suốt mười một năm nay, nhưng điều tôi thắc mắc là Hà Nội này nhỏ bé như vậy, hắn lại có quyền thế tại sao không tìm ra nổi tôi được nhỉ?

Anh nhìn cô, trong lòng rõ ràng đã có câu trả lời, nhưng cuối cùng lại đáp

– Có lẽ bác Ngân đã giấu cô,

Cô thở dài, đồng tình với ý kiến này mặc dù cô cũng hiểu dù bác Ngân có giấu cô thì với thế lực như tên Thanh không khó để biết được, nhưng dù có nghĩ thế nào cô cũng không tìm ra nguyên nhân. Năm ấy trước khi mẹ cô mất, buổi sáng hôm đó mẹ cô đã dắt theo cô nương nhờ mấy người trước kia được ba cô nâng đỡ nhưng không ai dám đứng ra bảo vệ mẹ con cô. Cô không hiểu chuyện gì đã xảy ra với gia đình cô, chỉ biết mẹ cô đã phải lạy lục khắp nơi nhưng chẳng ai chịu giúp đỡ.

Chỉ duy nhất có một đôi vợ chồng buổi đêm hôm đó ở bên kia căn nhà dám đứng ra bảo vệ cô, thế nhưng họ cũng đã bị bắn chết.

Vậy nên để nói có người che mắt tên Thanh, thì cô không tài nào tin nổi, chỉ có cách cho rằng bác Ngân đã giấu cô,

– Tối nay công ty có buổi tiệc giao lưu với công ty Q, buổi chiều tôi sẽ đưa em về sớm tắm rửa rồi đi

Cô nhìn xuống cánh tay gãy, trong lòng có chút phân vân đáp lại

– Tay tôi thế này, đi liệu có tiện không?

Anh gật đầu bình thản nói

– Có sao đâu? Tôi đút cho em ăn.

Cô phản đối ngay lập tức

– Không được! Giữa bao nhiều người như vậy mất mặt lắm.

– Có gì là mất mặt? Chồng đút cơm cho vợ là sai sao?

– Nhưng anh là giám đốc, dù ở nhà có thể nào, ra đường cũng phải cư xử như một giám đốc.

– Ra đường hay ở nhà tôi vẫn là chồng em!

– Tôi không đồng ý đâu, dù thế nào buổi tiệc này tôi cũng không để anh làm vậy đâu.

Anh đành nhường cô rồi nói

– Hay thế này, buổi chiều chúng ta về sớm một chút, em muốn ăn gì tôi đưa em đi ăn trước, đến tối cũng no rồi, lúc đó em ăn thêm gì đó là được.

Cô gật đầu, trong lòng thật sự bị người đàn ông này thuyết phục, anh luôn chu đáo với cô như vậy.

Anh đứng dậy cầm mấy tập tài liệu đi ra ngoài, cô nhìn theo bóng dáng anh, chợt thấy anh dừng lại ở bàn của Nga. Do mải mê nói chuyện cô không để ý chị ta đã vào từ lúc nào, khuôn mặt còn chút hồng hồng nhưng đã lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.

Văn đứng nói gì đó rất lâu, cô quan sát chị ta, thấy chị ta chỉ cúi gằm mặt, gật đầu nghe anh nói chứ không hề đáp trả.

Một lúc rất lâu sau, mới thấy anh đi ra ngoài, sau đó cầm tập tài liệu trở về.

Buổi tối hôm đó, sau khi đưa cô đi ăn, về tắm rồi mới chở cô đến bữa tiệc.

Bưa tiệc này thực chất là của tập đoàn X tổ chức để giao lưu với bên công ty Q. Một phần nâng đỡ công ty Q một phần giao lưu hợp tác cùng nhau.

Cô mặc chiếc váy trắng anh mua cho, cánh tay tuy bó bột nhưng vẫn không ảnh hưởng đến vẻ ngoài xinh đẹp đầy sức sống của cô. Chỉ cần nhìn vẻ mặt cô lúc này ai cũng đoán được cô đang có cuộc sống viên mãn thế nào.

Cô khoác tay Văn, bước vào trong, vừa đến cửa đã thấy chủ tịch Minh tiến lại gần mình. Thấy cô ông liền vội hỏi

– Con thế nào rồi? Mấy lần định đến thăm con mà thằng Văn nó bảo không cần,lại thêm phần ba cũng bận việc nên không gặp con được, con khoẻ chưa?

Cô quay sang lườm lườm Văn rồi cười đáp

– Con khoẻ rồi thưa ba, chắc anh Văn sợ phiền ba nên mới không cho ba đến thăm.

Ông cười hiền hậu đáp

– Nó là sợ ba quấy rầy con nghỉ ngơi đấy, cái thằng này từ hồi lấy vợ coi vợ là nhất, ba cũng không là gì nữa rồi

Cô lắc đầu rối rít đáp

– Ba đừng nói như vậy, là anh ấy bận việc, lại phải chăm con nên không có thời gian quan tâm ba thôi

Ông bật cười thành tiếng trả lời

– Ba đùa thôi, hai đứa cứ hạnh phúc là ba vui rồi.

Cô gật đầu, cảm ơn ông rồi cũng Văn đi ra bàn tiệc, trong lòng cảm thấy mấy lời ông nói vừa khiến cô áy náy, lại có chút vui vui. Thật sự chủ tịch Minh là người rất tốt, từ khi bắt đầu về nhà này, cô thấy ông luôn đối xử tốt, lại rất có chừng mực với cô.

Cảm giác này cô thấy ấm áp vô cùng, Văn dắt cô vào bàn, lấy ly rượu vang cầm trên tay. Cô định đưa tay xuống lấy một ly cho mình liền bị anh gạt đi

– Em vừa ốm dậy, tốt nhất đừng đụng đến bia rượu

Cô cười đáp

– Tôi khỏi rồi mà, chẳng lẽ bây giờ tôi lại tay không chúc khách của anh?

– Có sao đâu? Mình tôi là đủ rồi, em chỉ cần bên cạnh, cười thật tươi.

Cô bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời anh,

– Cô Nhiên, rượu của cô đâu? Tôi uống với cô một ly, gặp từ đợt đám cưới giờ mới có dịp gặp lại, phải uống với phu nhân giám đốc một chút chứ nhỉ?

Tiếng nói phía sau khiến cả cô và anh đều quay lại, là Thanh!

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn ta đáp lại

– Xin lỗi, tôi không uống được rượu

Hắn cười khà khà nói

– Cô không nể tôi chút nào sao?

Văn thấy điệu bộ này của hắn ta, trong lòng biết hắn đã nghi ngờ cô, anh liền cầm ly rượu đứng trước mặt hắn ta rồi nói

– Vợ tôi đang có bầu, không thể uống rượu, tôi thay cô ấy uống với ông một chén vậy.

Hắn ta thấy anh nói lý do này, không còn cách gì ép được đành miễn cưỡng uống với anh.

Uống xong hắn ta liền nói tiếp

– Cô Nhiên tại sao hôm trước lại nói với tôi cô mới 22 tuổi nhỉ? Rõ ràng trong hồ sơ cô 24 tuổi mà

Cô nhếch mép, trong lòng hiểu hắn ta đã bắt đầu điều tra về cô, vốn dĩ định lên tiếng thì anh đã nói

– Đúng vậy, cô ấy 24 tuổi, là trẻ mồ côi sao ông lại quan tâm về vợ tôi như vậy?

Hắn cười, nhưng ánh mắt rõ ràng lúng túng đáp

– Là tôi vô tình đọc được thông tin của cô ấy thôi.

Anh cầm ly rượu, lắc lắc vài vòng cúi xuống nói

– Dù ông có thông tin gì thì tôi nghĩ vợ tôi là để tôi quan tâm chứ không phải ông. Hay ông có vấn đề gì với cô ấy sao, hay là ông làm gì khuất tất khiến cô ấy biết được

Hắn ta lắp bắp trả lời

– Không, tôi không có gì cả,

Anh cười đáp

– Tôi trêu ông thế thôi, có gì mà ông cuống lên vậy?

Hắn ta cười gượng gạo, cố uống ly rượu rồi lủi ra phía sau, cô quay sang anh hỏi

– Anh không sợ hắn ta biết tôi sao?m

Anh lăc đầu

– Tôi nghĩ hắn biết rồi, từ lần cưới hắn đã biết rồi. Nhưng chẳng sớm thì muộn hắn cũng phải biết thôi. Có điều em yên tâm, tôi đã thuê người giám sát hành động của hắn rồi, hắn không dám manh động, cũng không dám động vào em đâu. Thế lực của hắn bây giờ đâu có gì? Đám người kia đã bị chính hắn đưa vào tù, dù sao thì giờ phút này em cũng hoàn toàn yên tâm chỉ cần có tôi em sẽ được an toàn.

Cô gật đầu, trong lòng cảm thấy an tâm, nhìn anh cảm thấy chỉ có người đàn ông này mới khiến cô có thể hoàn toàn dựa dẫm vào như vậy.

Cô như nhớ ra điều gì liền hỏi lại

– Này, sao anh lại nói tôi có bầu?

Anh nhún vai đáp

– Giờ chưa có thì sau này có, lý do này trốn rượu quá hợp tình hợp lý còn gì?

Cô gật đầu, cảm thấy lời anh nói rất đúng, anh cầm ly rượu, quay sang cô nói

– Em chờ tôi ở đây, tôi sang nói chuyện với giám đốc Linh một chút.

Cô gật đầu, ngồi xuống một chiếc ghế tiện tay bốc luôn mấy cái bánh.

Cô không biết anh đã nói gì với giám đốc Linh, nhưng rõ ràng khi cô nhìn thấy thì vẻ mặt giám đốc Linh tỏ ra vô cùng sửng sốt. Một lúc sau thấy hai người đi ra khỏi nhà hàng, cô thầm đoán chắc với biểu hiện sáng nay khi nói chuyện với Nga, cô cho rằng anh sẽ nói gì đó liên quan đến chị ta với giám đốc Linh,

Cô bình thản hưởng thụ mấy món bánh nhà hàng làm mà không sợ bị soi mói, với ngưỡi gãy tay như cô, cách này là điều hoàn toàn bình thường.

– Này, cô đừng đắc ý vội, đời còn dài, tôi chưa thua cô đâu

Một giọng nói hết sức quen thuộc cất lên, cô nhìn trước mặt, Nga mặc bộ váy vô cùng gợi cảm, vẻ thất bại thảm hại sáng nay không còn.

Cô nhìn chị ta nhếch mép không thèm đáp lại, chị ta thấy vẻ mặt của cô liền cầm ly rượu ngồi xuống.

Cô mặc kệ vẫn bình thản ngồi ăn bánh,

– Này, cô biết chuyện gì chưa?

Chị ta ngồi đối diện cô, vẻ mặt tỏ ra đầy thân thiết

Cô hừ một tiếng đáp

– Chuyện gì tôi cũng không cần quan tâm,

Chị ta cười nhạt nói

– Không lẽ chuyện của Quân, cô cũng không quan tâm sao?

Cô dừng lại, ngước mắt nhìn chị ta đầy kiên định đáp

– Không!!

Chị ta hơi sững người, sau đó lại cười giả lả nói

– Cô không muốn biết nhưng tôi vẫn muốn cho cô biết,

Cô lạnh nhạt đứng dậy bước ra khỏi ghế

– Mẹ anh Quân mất rồi!

Cô đứng khựng lại mất mấy giây, quay lại nhìn chị ta. Từng câu từng chữ của chị ta giống như sét đánh ngang tai. Cho dù cô không thích bà ta, thế nhưng nghe tin này lòng cô bỗng cảm thấy quặn lại. Cô hít một hơi thật sâu, quay lại mỉm cười đáp

– Liên quan đến tôi sao?

Chị ta thấy thái độ này của cô, cảm thấy vô cùng tức giận. Quân vì cô mà hết lần này đến lần khác phũ phàng với chị ta, ngay cả ngày anh ta ra sân bay, ánh mắt vẫn ngóng để tìm cô, vậy mà giờ cô nhẫn tâm buông một câu lạnh lùng đến vậy. Người con gái này có gì hơn chị ta mà khiến bao nhiêu người đàn ông si mê như thế? Chị ta cảm thấy không chút cam lòng, giá như ít nhất cô còn chút tình cảm với Quân, thì có lẽ cảm giác lúc này sẽ đỡ cay đắng hơn. Chị ta cầm ly rượu, uống ực rồi chua chát nói

– Cô tham vàng bỏ ngãi, dù thế nào cô với anh ấy cũng đã có hai năm gắn bó, chẳng lẽ đến ngay cả đi đốt cho mẹ anh ấy nén nhang cô cũng không làm sao?

Cô nhìn chị ta, muốn nói rằng lúc còn sống bà ta đã đối xử với cô thế nào, đã khiến cô sống khổ sở ra sao, thậm chí bao nhiêu lần tìm cách ngăn cản tình yêu của hai người. Cô từng tìm cách hoá giải nhưng hoàn toàn vô vọng, giờ bà ta chết rồi, cô không còn hận, nhưng để bảo cô thương xót như người nhà hay đến viếng thì thật lòng cô không làm được! Huống hồ cô đến với tu cách gì?

Cô hờ hững đáp lại

– Tại sao tôi phải đến viếng? Tôi tham vàng bỏ ngãi hay Quân mới là người như vậy? Chẳng phải chúng tôi chia tay, chị và bà ta vui lắm sao? Giờ chị nói với tôi những điều này để làm gì?

– Để làm gì? Để cô biết rằng đừng bao giờ nghĩ mình có thể an phận trong cái danh phu nhân giám đốc, để cô biết được rằng cô là loại đàn bà giẻ rách đến mức nào! Cứ cho là cô và Quân đã chia tay, nhưng cô xem lại bản thân cô, cô lấy chồng ngay sau khi chia tay anh ấy có hơn một tháng, ngay cả mẹ anh ấy mất,lý do anh ấy đi nước ngoài là gì cô thậm chí cũng không biết không quan tâm? Vậy là cô không tham vàng bỏ ngãi sao? Cô yêu anh ấy thật logng, liệu rằng cô có như vậy không? Cô biết tính cách của anh ấy rồi, vậy tại sao cô không chịu tin? Tôi rất hận cô, hận cô vì đã cướp anh ấy khỏi tôi, hận cô vì cô mà anh ấy không còn để tâm đến tôi, tôi đã ảo tưởng rằng anh ấy sẽ yêu lại tôi nhưng tôi đã nhầm! Nhưng ngay cả như vậy, thì tôi cũng không cam lòng khi thấy anh ấy ngày đêm vẫn nhớ đến cô, nhớ đến loại đàn bà đã bỏ anh ấy đi lúc khó khăn nhất chỉ vì tiền!

Cô nghe những lời này, đột nhiên bỗng cảm thấy choạng vạng, cô để bàn tay trái đặt lên bàn, nhắm nghiền mắt cuối cùng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh nhạt, cười khinh bỉ

– Tôi tham vàng bỏ ngãi? Tôi bỏ anh ta đi lúc anh ta khó khăn nhất? Xin lỗi chị, chị đừng tự vả vào mặt mình như vậy, năm ấy là ai bỏ ai đi khi anh ấy bắt đầu sự nghiệp? Còn Quân, chị nói rằng anh ta vẫn yêu tôi, tôi không tin anh ta? Nếu chị từng yêu rồi chị sẽ hiểu trong tình yêu lòng tin quan trọng thế nào? Anh ta để măc chị ôm anh ta ngoài đường, sinh nhật tôi anh ta cũng bỏ mặc đi đên đêm, tôi bị mất chìa khoá ngồi ngoài của một mình, anh ta cũng thậm chí không thèm hỏi tôi lấy một câu mặc dù tôi thừa biết anh ta vừa lên quán bar về. Cứ cho là như chị nói, anh ta có lý do. Nhưng thưa chị, tình yêu là của hai người, nếu một người nghi ngờ thì người kia cần dập tắt nghi ngờ đó bằng cách chia sẻ thẳng thắn. Chứ không phải là cứ lặng im rồi trách đối phương, trong chuyện tình cảm, nếu không chia sẻ cho nhau tình cảm sẽ chết dần chết mòn mà thôi. Mà huống hồ, anh ta thà chọn sự nghiệp chứ không chọn tôi, đàn ông như vậy quá tham vọng, dù còn yêu tôi cũng sẽ buông tay thôi.

– Cô có biết lý do gì mà anh ấy làm vậy không?

Cô lắc đầu, bình thản đáp

– Dù là lý do gì giờ tôi cũng không còn quan tâm nữa, anh ta đã có điều anh ta muốn, tôi cũng có gia đình rồi, chuyện của quá khứ đã không thuộc về nhau thì tốt nhất quên đi.

Nga nắm chặt hai tay, không thể nghĩ rằng cô lại có thể nghĩ thông suốt như vậy, cuối cùng lại hỏi lại một câu

– Có phải cô yêu Văn rồi không? Có phải cô yêu anh ta nên mới có thể dễ đang quên Quân như vậy không? Đúng! Quân không thể cho cô một cuộc sống sung túc, nhưng do anh ấy nghèo,cô đến với anh ấy ở ngay khi trong tay anh ấy không có gì, còn Văn, ở thời điểm này anh ta có tất cả! Vậy nên anh ta có thể cho cô được mọi thứ mà không cần đắn do

Cô thở dài đáp

– Chồng tôi, tôi không yêu không lẽ để chị yêu! Nga, tôi và chị không thù không oán, ban đầu tôi cũng không ghét bỏ chị, thế nhưng bây giờ chị biết không? Ngay cả đến nói chuyện tử tế thế này với chị tôi thấy bản thân cũng không còn kiên nhân. Tôi không biết trước kia chị với Quân thế nào, nhưng bây giờ tốt nhất chị nên yên phận đừng đụng vào tôi, nếu không đừng trách tôi ác! Và tôi cũng nhắc lại một lần, tôi không phải loại người chỉ cần tiền như chị, ngoài tiền tôi còn cần vàng bạc kim cương, xe hơi và một người chồng đẹp trai, tốt bụng như Văn

Chị ta nhếch mép nói

– Cô nghĩ tôi dễ dàng để cô được hạnh phúc với Văn sao? Tôi không hạnh phúc, cũng đừng mơ cô được hạnh phúc

Cô cúi xuống, nhìn chị ta đáp

– Được thôi, muốn đấu với tôi thì đơn giản, nhưng xem chị có qua được cửa của chồng tôi không đã.

Nói rồi cô ra khỏi ghế, bước đi, đột nhiên cô thấy chân chị ta dang rộng ra ngoài không kịp tránh,đến khi nhìn thấy đã quá muộn, bàn chân cô vướng vào bàn chân chị ta đột nhiên cảm thấy toàn thân hoàn toàn mất trọng lực.

Bỗng dưng một bàn tay đỡ cô lại, cô định thần lại,nhìn thấy Văn đang giữ phía ngực cô, cô thở mạnh, toàn thân bỗng cảm thấy như vừa đi từ cõi chết về,

Cô quay lại, thấy vẻ mặt của chị ta, không thèm nói gì với Văn, mà quan sát xung quanh, đám người vẫn nói cười dường như không để ý gì đến cô,

Cô nhếch mép, cầm cốc rượu đầy trên bàn, bất ngờ đổ từ phía trên đầu chị ta xuống,

Chị ta tắt ngấm nụ cười trên môi, định hét lên liền bị một bàn tay bịt lại,

Cô nhìn lên, là giám đốc Linh, anh ta bịt miệng chị ta lại thì thầm gì đó rồi kéo chị ta ra khỏi bữa tiệc

Cô phủi phủi chiếc váy đang mặc, quay sang Văn thấy anh đang cười liền hoi

– Này? Sao anh lại cười?

Anh đáp

– Em càng ngày càng ghê gớm

Cô có chút xấu hổ, cúi xuống lý nhí nói

– Anh thấy tôi gớm lắm sao?

Anh lắc đầu

– Không, ghê gớm nhưng rất đáng yêu! Tôi thích, với người như cô ta tôi ủng hộ em làm điều đó.

Cô bật cười, đi theo anh ra chúc tụng với đám khách!

Bữa tiệc diễn ra không có Nga cô lại cảm thấy tẻ nhạt vô cùng. Sau khi bữa tiệc kết thúc, Văn lái xe đưa cô về.

Về đến nhà cô được anh tắm rửa lại, rồi thay quần áo.

Ngày mai anh có buổi họp hội đồng, nên ra phòng khách làm việc.

Cô ngồi trong phòng ngủ đọc sách!

Lúc này cô mới có thời gian thảnh thơi để nghĩ lại những lời Nga nói.

Thật lòng, nói cô không có cảm giác gì đúng là hoàn toàn vô lý. Thậm chí khi nghe tin mẹ Quân mất, cô cũng thấy trái tim có chút nhói lên.

Cô thở dài, thầm nghĩ ít ra cuộc sống không có cô của anh ta cũng phải tốt hơn so với những lời cô nghe được hôn nay rất nhiều,

Cô bỗng nhớ lại ảo ảnh mà cô gặp lần trước, chợt thấy có chút gì đó xót xa. Có lẽ đó không phải ảo ảnh mà là thật!

Hai năm đối với cả cô và Quân mà nói đều có rất nhiều kỷ niệm, chỉ có điều cô luôn tâm niệm rằng anh ta bỏ cô vì Nga. Nhưng cách đây rất lâu, khi Nga bắt đầu phá cô và Văn cô hiểu ra rằng lý do anh ta đi không phải vì Nga!

Nhưng dù có biện minh thế nào, cô cũng phải chấp nhận rằng, tình yêu của anh ta dành cho cô đứng sau cả sự nghiệp,

Nếu là lúc mới chia tay anh ta cô đang căm hận anh ta đến tận xương tuỷ, vậy mà giờ này lại thấy nhẹ nhõm vô cùng,

Phải rồi, đàn ông khi chập chững bắt đầu sự nghiệp luôn phải đứng ra chọn lựa giữa tình yêu và một công việc tốt. Cô không trách anh ta vì điều đó, mà chỉ trách tại sao anh ta không nói với cô? Thà rằng một lời chia tay, một lý do chính đáng hơn có lẽ cô sẽ không cảm thấy không cam lòng như vậy!

Tại sao anh ta lại không thể như Văn? Thà cho cô một sự thật phũ phàng còn hơn biện minh bằng sự im lặng và giả dối

Dù là lý do gì có cay nghiệt với anh ta thế nào thì lúc nào cô cũng chẳng còn muốn biết.

Không phải cô không tò mò, chỉ là giờ đây cô muốn một cuộc sống an bình với Văn.

Hằng ngày được cùng nhau ăn bữa cơm, dù giông bão thế nào cũng đều nắm tay nhau mà vượt qua.

Phải rồi là do cô và Quân gặp nhau không đúng thời điểm, chỉ có trách cho duyên phận mà thôi. Thế nhưng cô không tiếc nuối quãng thời gian đó, lại càng không hối hận vì đã lấy Văn

Cô nhìn bức ảnh cưới được treo ngay đối diện giường, trên bức ảnh ấy cả cô và Văn đều cười rất hạnh phúc!

Phải rồi, một người chồng, một ngôi nhà thế này, một mái ấm này dù có thế nào cô cũng không muốn phá nát nó. Không phải chỉ đơn giản là vì trả thù, mà cả tình cảm đang lớn dần trong lòng, và lòng tin của cô dành cho Văn!

– Nhiên, suy nghĩ gì mà thần người ra vậy?

Cô cứ mải mê suy nghĩ mà không để ý Văn đã vào phòng từ lúc nào, cô cúi mặt nói

– Không có gì, anh làm xong việc rồi sao?

Anh nhìn cô, leo lên giường nằm xuống rồi nói

– Em có chuyện gì sao?

Cô nằm lên cánh tay như một thói quen lắc đầu đáp

– Thật sự là không có gì mà,

Anh xoay người, kéo cô vào lòng rồi nói

– Nhiên, tôi nghe được hết chuyện em và Nga nói với nhau rồi, những lời em nói có phải thật lòng không?

Cô há hốc mồm kinh ngạc hỏi

– Anh nghe từ lúc nào vậy?

– Tôi nghe từ đoạn cô ta nói mẹ Quân mất rồi, tôi chỉ muốn hỏi em, câu em nói tôi không yêu chồng tôi thì để chị yêu sao là thật hay không thôi

Cô đỏ ửng mặt, cuối cùng lại im lặng. Anh cúi xuống hôn lên trán cô rồi nói

– Không sao, em không muốn nói cũng không sao cả, tôi không ép em. Nhưng tôi muốn nói với em rằng, tôi thật sự rất yêu em, không phải là thích! Mà là yêu, yêu em hơn mỗi ngày

Cô bỗng thấy trái tim rung lên, lời nói này, là thật sự trong lòng anh sao? Cô vòng tay qua người anh, khẽ ôm anh rồi hỏi lại

– Vậy, chẳng phải anh yêu tôi vì người yêu cũ của anh sao?

Anh cười thành tiếng đáp

– Thật ra lần đó là tôi nói dối thôi, tôi bịa ra chứ tôi không có người yêu cũ nào đâu!

Cô há hốc mồm ngạc nhiên hỏi lại

– Thật sao? Vậy tại sao anh miêu tả như thật vậy?

– Vì tôi thích em, lấy em ra làm mẫu hình lý tưởng để miêu tả

– Thich tôi? Nhưng anh đã thấy tôi mặc váy trắng bao giờ đâu mà nói như vậy?

– Thì tôi tưởng tượng thế,

Cô bĩu môi

– Thật sao?

– Thật mà

Anh kiên định đáp lại, cô cười thầm trong lòng, cảm thấy vô cùng hạnh phúc, liền hỏi lại

– Văn, tại sao anh lại thích tôi?

– Tôi cũng không biết có lẽ mắt tôi bị lác nên nhìn nhầm người cũng nên

Cô tức giận đấm thùm thụp vào người anh rồi nói

– Ý anh là tôi xấu xí ngu si đần độn lắm sao?

Anh cười lớn đáp

– Có thể trong mắt người khác em như vậy, nhưng mắt tôi có vấn đề nên nhìn thế nào cũng thấy em xinh đẹp thông minh lại vô cùng đáng yêu

Cô nghiến răng

– Trong mắt người khác tôi như vậy sao?

Anh trườn người xuống, bàn tay khẽ kéo áo cô lên, vuốt dọc tấm lưng nói

– Sao em không quan tâm vế sau?

Cô không thèm đáp lại, xoay lưng về anh nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Anh kéo cô xoay lại rồi nói

– Tay bó bột, quay lại đấy làm gì?

Cô nhếch mép nói

– Kệ tôi,

Anh hôn lên môi cô rồi nói

– Tôi không thích kệ, mà Nhiên này tôi có chuyện muốn nói với em

Cô ngước mắt hỏi lại

– Chuyện gì vậy ạ?

– Nhiên, tôi ghen lắm đấy nhé, kể cả thấy em xinh đẹp trong mắt người khác thôi tôi cũng khó chịu rồi, nhưng chuyện đó bỏ qua được. Thế nhưng chỉ cần em nói chuyện với người đàn ông khác lòng tôi cũng phát điên, tôi phải làm sao đây Nhiên? Em nói cho tôi biết, tôi phải làm sao để có thể bình thường lại

Cô bật cười khanh khách, vẻ mặt nghiêm túc này của anh rõ ràng vô cùng đáng yêu, cô lắc đầu đáp

– Tôi làm gì nói chuyện với ai đâu?

Anh bị cô cười đến mức xấu hổ liền cắn nhẹ lên môi cô, bàn tay lại lần mò lên tấm lưng cô, cô rùng mình nói

– Đừng!

Anh thấy thế lại hỏi lại

– Vậy em nói đi, tôi phải làm sao?

Cô cười nói

– Không cần làm gì, ghen cũng được, tôi tin anh sẽ không đến mức cuồng ghen

Anh đưa đôi tay về phía bầu ngực, luồn tay qua áo ngực day nhẹ nói

– Nhỡ tôi là tên cuồng ghen thì sao?

Cô bất lực trước hành động của anh thở dài nói

– Đừng nghịch nữa

Anh vẫn không dừng lại, vẻ mặt đầy trêu ngươi

– Của tôi tôi thích làm gì kệ tôi, trả lời cau hỏi của tôi đi chứ

Cô lườm lườm anh, xoay nguời giận dỗi không đáp. Thấy cô giận anh liền buông tay, ôm chặt cô rồi nói

– Quay lại đay đi, tôi không nghịch nữa, quay lại với tôi đi mà, không nhìn thấy em tôi không ngủ được

Cô không hiểu sao lại dễ dãi đến thế, liền quay lại.

Anh vòng tay ôm cô rồi nói

– Nếu em có gì ấm ức, có gì không vui cứ nói với tôi. Tôi sẽ bằng mọi giá giải quyết giúp em, nếu không được thì tôi sẽ cùng em chịu ấm ức cũng được. Dù sao có chuyện gì hai người cùng nhau vẫn đỡ hơn

Cô gật đầu, biết rõ bản thân không thể giận anh, anh lại nói tiếp

– À này, cây dâu tây ra hoa rồi đấy, mấy cây cải cũng ăn được rồi.

Cô bỗng bật cười hỏi lại

– Thật sao, tôi tưởng mấy ngày tôi bị thế này không ai chăm sóc chứ?

Anh lắc đầu, lại hôn cô rồi nói

– Không, em không biết chứ ngày nào tôi chẳng tưới nước cho cây? Lại còn mua cả vitamin về tưới cho nó đấy,

Cô cảm thấy trong lòng vô cùng vui vẻ, liền ghé sát đầu vào ngực anh thì thầm

– Văn, hình như tôi thích anh mất rồi,

Anh kéo đầu cô rồi nói

– Em nói gì cơ, tôi nghe không rõ

Cô hít mạnh một hơi đáp lại

– Hình như tôi thích anh mất rồi, càng ngày càng thích

Anh lắc đầu

– Hình như thôi sao?

Cô bị anh bắt bẻ, liền nghiêng người đấm anh một cái rồi nói

– Là tôi thích anh rồi, tôi thích anh

Anh nhìn cô, chỉ hận không thể ôm cô mà nhảy lên vì sung sướng, chỉ khẽ hôn lên môi cô rất nhiều lần.

Cô cũng đáp lại rất tự nhiên

Ngoài kia sương đêm đang rơi, nhưng đám cây xanh vẫn đâm chồi lớn lên

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.1 (81.38%) 58 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …