Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 25 phần 2

Nhiên nhìn theo bóng hai người khuất dần cổng đi về phía nhà hàng đối diện rồi mới lên phòng. Trong lòng cô thật sự không hề thoải mái chút nào, nhưng lại không muốn sự ích kỷ của mình ảnh hưởng đến Văn nên đành chấp nhận để anh đi

Không phải cô không tin Văn, chỉ có điều dù có tin anh cỡ nào khi thấy anh đi cùng cô ta du là miễn cưỡng cô vẫn không cảm thấy vui vẻ chút nào, huống hồ câu nói cuối cùng của cô ta khiến cô thấy vô cùng hoài nghi.

Cô bé mười ba tuổi mà cô ta nhắc đến là ai mà anh lại có vẻ sững sờ như vậy? Cô luôn cảm thấy giữa hai người này có một bí mật gì đó mà cô không thể biết.

Cô thở dài, không muốn nghĩ nhưng trong lòng rõ ràng không bình thản chút nào

Loading...

Càng nghĩ đến những lần cô ta và anh nói chuyện cô càng cảm thấy mông lung

Cô cầm chiếc cặp của anh, lững thững bước lên phòng, vừa đến nơi bât chợt cô thấy Quân đang dựa lưng vào cửa, khuôn mặt đẹp trai nhưng đầy vẻ sầu bi

Cô hít một hơi thật sâu tiến về phía anh ta nói

– Anh đến gặp giám đốc Văn sao? Anh ấy đi ra ngoài khoảng hai mươi phút nữa mới về.

Quân bị tiếng cô nói làm cho có chút giật mình, liền đứng thẳng dậy nói

– Vậy sao? Tôi chờ anh ta một lúc rồi mà chưa thấy,

Cô gật đầu thay cho câu trả lơi mở của bước vào, nhìn anh ta đang đứng ngoài cửa không biết phải làm thế nào đành nói

– Hay anh cứ xuống sảnh chờ đi, chút anh ấy về luôn

Anh ta nhìn cô lắc đầu đáp

– Không cần, tôi đứng đây cũng được

Cô không biết nói gì, xoay người bước vào trong

– Nhiên, tôi có chuyện này muốn hỏi em

Tiếng nói của anh ta phía sau khiến cô khựng lại, cô bặm môi không ngoảnh mặt hỏi lại

– Có chuyện gì?

– Anh ta có nói với em, tôi từng đến gặp anh ta trước khi tôi sang nước ngoài không?

Cô nắm chặt chiếc cặp trên tay, nhớ lại hồi mới đi làm ở công ty X, buổi tối cuối cùng khi Quân bỏ cô đi Văn đã đến tìm cô, và nói Quân có đến gặp anh. Nhưng lúc đó vì quá vội vàng cô cũng không hỏi rõ ngọn ngành, đến giờ lại cũng không muốn nghĩ lại chuyện đó cuối cùng quay sang Quân đáp

– Nói hay không giờ không còn quan trọng, thật sự thì anh muốn gì hả Quân?

Anh ta bỏ hai tay trong túi, tiến về phía cô đóng cảnh cửa lại rồi nó

– Tôi muốn gì cũng đã quá muộn rồi đúng không? Nhưng kể cả có muộn, tôi cũng không muốn em sống trong hoài nghi và hận tôi như vậy. Nhiên, cho tôi nói hết với em một lần cho nhẹ lòng được không? Sau đó tôi sẽ không làm phiền em nữa, em có hận có ghét gì tôi tôi cũng chấp nhận. Chúng ta còn điều gì có thể nói hết với nhau trong ngày hôm nay, từ sau cứ coi như đã chấm dứt hoàn toàn, cả tôi và em đều sẽ coi quá khứ đó giống một bức tranh bút chì đã bị tẩy hết được không?

Cô nhìn anh ta, cảm thấy có chút nực cười đáp lại

– Anh nghĩ rằng chỉ cần tẩy là hết được sao? Vả lại đã là không liên quan có cần thiết phải nói hết ra không? Nói ra có giúp tôi và anh thay đổi được gì không?

Quân lắc đầu vẻ mặt đầy xót xa

– Không thay đổi được gì cả, nhưng tôi không muốn e và tôi thành ra thế này. Tất cả là lỗi của tôi hết nhưng có thể để tôi nói vài điều được không? Kể cả không còn yêu nhưng tôi vẫn muốn giúp đỡ em khi em cần

Cô đặt chiếc cặp xuống bàn rồi nói

– Tôi có Văn rồi, một mình anh ấy đủ để tôi dựa dẫm, cũng giúp đỡ được tôi rồi,

Quân nhìn cô, vẻ bất lực hiện rõ trên mặt đáp

– Kể cả là như vậy chẳng lẽ em không quan tâm tôi đã trải qua những chuyện gì? Đã xảy ra gì với tôi sao?

Cô kiên đinh đáp

– Tôi không quan tâm

Quân nhắm nghiền mắt, cuối cùng mở đôi mắt sâu với hàng lông mi rậm nói với cô giọng đầy thống thiết

– Được rồi, em có thể không quan tâm, nhưng hãy nghe được không? Giờ em cũng yêu anh ta rồi, có cuộc sống riêng rồi, tôi cũng đâu thể làm gì được em? Tôi chỉ muốn nói vì sao ngày ấy tôi đi như vậy, sau đó từ nay tôi sẽ không bao giờ làm phiền đến em thêm nữa

Cô nhíu mày hỏi lại

– Tại sao vậy? Tại sao cứ phải bắt tôi nghe những điều tôi không muốn. Anh bảo chúng ta có cuộc sống riêng rồi vạy anh muốn tôi nghe những điều này để làm gì? Có cuộc sống riêng rồi quá khứ đó có thế nào cũng đau ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại? Tại sao lại phải nghe vậy? Cho tôi một lý do đi chứ? Nghe những điều ấy có làm cho cuộc sống của chúng ta tốt hơn không?

Quân đan chặt hai tay lại với nhau gật đầu nói

– Đúng vậy, không làm cho cuộc sống của chúng ta tốt lên nhưng có thể làm cho kế hoạch trả thù của em tốt hơn.

Cô tròn mắt nhìn anh ta ngạc nhiên tột cùng, kế hoạch trả thù hay chiếc cặp da ấy đều là bí mật cô chưa bao giờ nói với anh ta nhưng tại sao anh ta lại biết? Cô lắp bắp hỏi lại

– Ý anh là gì?

Quân nhìn cô rồi đap

– tôi biết hết kế hoạch của em, nếu tôi nói tôi ra đi để em có thể lợi dụng Văn để thưc hiện kế hoạch của mình có lẽ em không tin. Vả lại thật ra không chỉ đơn giản chỉ có lý do như vậy nhưng dù sao có biện minh thế nào cũng là lỗi của tôi chỉ có điều tôi muốn nói với em một chuyện. Thật ra tên Thanh đã điều tra em từ lâu rồi, chỉ có điều Văn là người đứng ra bảo vệ em từ khi em đến công ty nên ông ta không làm gì được. Nói thẳng ra tôi không có gì trong tay cũng không thể bảo vệ em. Nhưng đấy cũng là một phần thôi, lần ấy mẹ tôi bị ung thư, em biết đấy. Mối quan hệ giữa em và mẹ rất tệ, nên tôi không thể nói với em những điều này.

Cô không tin nổi những gì anh ta vừa nói, trong lòng cảm thấy như vừa nghe một tin sét đánh liền hỏi lại

– Anh nói tên Thanh điều tra tôi từ lâu? Là do Văn bảo vệ tôi sao? Tại sao anh biết những điều này?

Quân thở dài, hoá ra điều cô quan tâm vẫn là Văn và trả thù chứ không phải vế sau anh nhắc đến. Anh hơi cười, nụ cười chua xót đáp

– Tôi tình cờ biết được thôi,

Cô lắc đầu nói

– Không thể nào là tình cờ được, chuyện này không đơn giản như vậy.

– Đúng vậy, từ khi ở với em tôi đã phát hiện ra chiếc cặp da của em. Tôi cũng đã biết làng trẻ em em ở dù rằng yêu nhau hai năm em luôn giấu tôi. Tôi tình cờ biết tên Thanh điều tra em vì có lần tôi tìm đến làng trẻ em đó thấy hắn ta ở đấy, còn vì sao tôi biết hắn thic trong quyển cặp da ấy đều ghi rất rõ, có một hôm em đi làm về tôi còn thấy hắn thập thò bên dưới. Chỉ có điều Văn lại là nguòi đứng ra bảo vệ em nên hắn không làm gì được

– Tại sao anh biết anh Văn là người bảo vệ tôi?

– Chuyện này em có thể hỏi bác Ngân, nác ấy là người rõ nhất tôi là tình cờ biết được thôi

Cô càng lúc càng cảm thấy hoang mang, không thể nghĩ Văn lại là người bảo vệ cô từ trước đến giờ. Ngay cả khi cô vẫn đang yêu Quân, trong lòng cô trào lên nỗi xúc động vô bờ

Cô nuốt nuóc bọt hỏi lại Quân

– Anh có thể nói rõ tất cả mọi chuyện cho tôi được không?

Quân nhìn cô, gật đầu đáp

– Được, chúng ta có thể ra ngoài được không?

Đột nhiên điện thoại của cô vang lên, là số máy lạ, cô nhấc máy lên nghe, đầu dây bên kia một giọng nói quen thuộc mà ban nãy cô vừa gặp cất lên

– Alo, chị Nhiên hả? Chị đến ngay đay anh Văn có chuyện rồi

Cô ngạc nhiên hỏi lại

– Ngọc đúng không? Có chuyện gì vậy?

Đầu dây bên kia lanh lảnh đáp

– Anh Văn bị ngất trên tầng 15, chị mau sang đây đi,

Cô nắm chặt chiếc điện thoại lắp bắp hỏi lại

– Cô nói gì cơ?

Đầu dây bên kia gào lên, tiếng vang vọng như thể tiếng nói cất lên từ nhà vệ sinh,

– Anh Văn không hiểu bị sao ngất ở đây, chị mau sang đây đi, đi thang máy cho nhanh

Cô không nghĩ được gì vội vàng chạy ra cửa, Quân thấy điệu bộ cô như vậy liền hỏi

– Nhiên, có chuyện gì vậy? Em định đi đâu sao?

Cô nhìn anh ta đáp lại

– Mọi chuyện để sau anh hãy nói, giờ tôi có việc gấp đã

Nói rồi cô vội vàng chạy sang đường, trong lòng cô như có lửa đốt. Rõ ràng cách đay chỉ có khoảng 20p anh còn khoẻ mạnh đi cùng cô ta tại sao lại có thể ngất nhanh chóng như vậy. Cô thấy tim đập rất mạnh, cảm giác có thể nhảy khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào, chẳng biết cô đã chạy sang đó với tốc độ thế nào, nhưng đến khi sang đến tầng 1 của nhà hàng cô mới thấy đồng hồ chỉ thêm 2 phút.

Cô vội vàng nhấn của thang máy, thang máy từ tầng 8 xuống mà cô cứ có cảm giác như từ tầng 80 xuống. Cô nhìn thang bộ định đi lên nhưng cô hiểu với tốc độ của cô đi thang bộ còn chậm gấp mấy lần so với chờ thang máy

Cuối cùng cánh cửa thang máy cũng mở ra, cô vội bước vào, ấn tầng 15 trên tay vẫn đang nắm chặt chiếc điện thoại.

Thang máy đi từ tầng 1 lên tầng 2 tầng ba cảm giác lên mỗi tầng tim cô lại đập mạnh hơn rất nhiều. Đột nhiên thang máy dừng lại đột ngột tầng 11, ánh sáng phía trong bất chợt bị tắt tối đen, cô nhìn lên những ánh đỏ trong từng nút đã không còn. Phía trong chỉ còn một màu đen tối thui, cô cầm chiếc điện thoại, soi đèn pin vào mấy nút nhấn run rẩy ấn.

Nhưng chiếc thang máy vẫn tối thui trong vô vọng, chiếc máy điện thoại còn một vạch sóng cuối cùng

Cô nuốt nước bọt cuối cùng ấn nút gọi cho Văn như một thói quen

Đột nhiên đầu day bên kia nghe máy rất nhanh, cô run rẩy nói

– Văn, sao cô ta nói anh bị ngất, em đang trong thang máy, bị mất điện rồi

Đầu dây bên kia đầy hoảng hốt nói

– Nhiên, em có sao không? Thang máy nào ở đâu vậy em

Bỗng dưng chỉ còn những tiếng tút tút, cô sợ hãi, nhìn chiếc điện thọai đã mất hoàn toàn những vạch sóng trong lòng nỗi sợ hãi đã dâng lên tột cùng.

Cô run rẩy nhớ lại những gì đã đọc liền cố hít thở thật nhẹ nhàng ấn nút cứu hộ rồi nhanh chóng ngồi xuống

Cô lắc đầu không thể nghĩ nổi chuyện gì đang xảy ra, đến khi đã bình tĩnh lại mới chợt nhân ra đã bị Ngọc lừa. Hoá ra Văn không hề có chuyện gì, là cô ta làm ra tất cả chuyện này. Cô cảm thấy mình đã quá ngu ngốc, tại sao không thèm gọi Văn để xác minh, nghĩ đến dứa con trong bụng cô lại càng sợ hãi và thần trách mình.n

Đột nhiên bên ngoài có tiếng gọi

– Nhiên, em ở trong này sao?

Cô nhẹ nhàng đứng dậy, dựa lưng vào khung sắt, không phải tiếng của Văn mà là của Quân, cô nói vọng ra

– Quân, tôi đang trong này, anh có thể giúp tôi không?

– Nhiên, anh đây, em bình tĩnh, có người đang đến rồi, em đừng sợ có anh đây rồi

Lần này không phải giọng Quân mà là giọng Văn. Cô bỗng cảm thấy sống mũi cay xè, đáp lại

– Văn, em sợ lắm, trong này tối lắm

Anh đứng bên ngoai, hai tay chống vào tường, vẻ mặt đầy đau đớn nói lại

– Em đừng sợ, hít thở nhẹ nhàng, đừng nói gì để không khí không bị mất nhanh, người ta đang xử lý rồi, em đừng sợ nữa, lâu lâu em nói một cau để anh biết em vẫn bình an là được

Cô không nói gì nữa, cảm thấy khó thở dần, có tiếng đuc đẽo bên ngoài, mắt cô bắt đâu mờ dần, cô nói vọng ra ngoài

– Văn, em mệt lắm, em muốn ngủ

– Đừng, Nhiên, anh xin em đừng ngủ được không? Nhiên, anh cầu xin em, đừng ngủ mà,

Tiếng nói của Văn đầy đau thương, cô ngồi bệt xuống, xoa hai tay lên bụng, những ký ức bắt đầu hiện về. Trong bóng đêm một người phụ nữ dắt một đứa bé 13 tuổi chạy rất nhanh trong khu rừng vắng. Đôt nhiên một tiếng đoàng rất lớn, người phụ nữ bị bắn ngã gục xuống đất. Máu chảy lênh láng khắp khu rừng, cô sợ hãi, bỗng thấy mình ngã quỵ, một màu đen bao trum không thể nghe cũng chẳng thể nhìn thấy gì

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.1 (81.38%) 58 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …