Home » Tiểu Thuyết » Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư

Chap 26 phần 2

Nghe cô nói thế, Ngọc bỗng cảm thấy vô cùng sợ hãi. Lỗi này của cô ta chắc chắn bị truy tố hình sự chứ không đùa

Cô nhìn vẻ mặt cô ta lúc này, nhìn hai người đang quỳ dưới đất đều sợ hãi tột độ.

Thật lòng cô rất hận Ngọc, thế nhưng không hiểu sao câu nói vừa rồi nói ra nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới đất như sắp không chịu nổi lại cảm thấy thương xót trong lòng.

Cô thở dài, định nói gì người phụ nữ đã khóc rất to rồi nói

Loading...

– Nhiên, Văn ta xin hai cháu hãy tha cho con Ngọc đi mà, ta sẽ đưa nó đi nước ngoài, tránh xa. Các cháu. Các cháu bắt ta làm gì ta cũng sẽ làm, anh Minh em cầu xin anh

Chủ tịch Minh không dám nhìn về phía người phụ nữ, trong lòng ông đầy mâu thuẫn. Ông hướng mắt về phía Văn chờ đợi.

Văn lắc đầu kiên định đáp

– Cháu xin lỗi, cháu không thể tha lỗi cho cô ta được. Loại người như cô ta cho đi tù là đúng. Hai người đừng dung túng cho cô ta nữa,

Người phụ nữ cào hai tay xuống nền nhà, khóc lớn

– Văn đừng mà, ta xin cháu…

Cô lấy tay ôm lồng ngực, thầm nghĩ nếu người quỳ dưới kia là ba mẹ cô cô cũng sẽ đau lòng thế nào. Cô hít một hơi rồi nói

– Hai người đứng dậy đi, cháu sẽ tha cho cô ta

Câu nói của cô khiến tất cả ánh mắt đều hướng về, Văn nhìn cô rồi nói

– Nhiên, em nói sao cơ

Cô thở dài đáp

– Tha cho Ngọc, hai người đứng dậy đi đã. Cháu sẽ tha cho cô ta nhưng có điều kiện chứ không tha dễ dàng như vậy được

Ông bà Lân đứng dậy, bà Lân choáng váng còn suýt ngã. Cô quay về chủ tịch Minh rồi nói

– Ba cho phép con xử lý chuyện này nhé

Ông gật đầu, nhìn vợ chồng chú Lân, lại nhìn sang cô, chính ông cũng không biết phải làm sao cho hợp lý để cô giải quyết có lẽ là hợp tình nhất. Văn tất nhiên càng không muốn phản đối cô, dù rằng trong lòng anh chỉ hận một nỗi không thể lao về phía Ngọc mà tát cho cô ta vài cái

Cô chỉ tay về phía Ngọc rồi nói

– Muốn tôi tha cho cô đúng không?

Cô ta cúi đầu, lý nhí đáp

– Vâng,

Cô bật cười nói

– Sao khi cô hại tôi cô mạnh dạn thế mà? Đến lúc này lại sợ hãi vậy sao? Đúng là chưa đánh được người mặt đỏ như vang, đánh được người rồi mặt vàng như nghệ. Cô cứ tưởng tượng xem cảnh đi tù thế nào xem có thấy có hạnh phúc không mà sao phải độc ác thế? Vì thứ tình yêu ngu muội mà cô lỡ ra tay hại tôi và cả đứa bé vô tội sao?

Cô ta bặm chặt môi, không nghĩ hậu quả gây ra lại đến thế này. Cô thấy thái độ cô ta như vậy liền nói tiếp

– Cô quỳ xuống!

Ngọc mở to mắt ngạc nhiên, cô ta hơi nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không dám trái ý cô, đành quỳ gối xuống nền đất lạnh lẽo.

Cô vẫy tay cô ta tiến lại gần rồi nói

– Cô vừa quỳ vừa lê về đây, vừa tụ tát vào mặt đến khi mặt cô in hằn các ngón tay, vừa nói xin lỗi tôi

Cô ta nhắm nghiền mắt, chỉ cần nhìn cô cũng hiểu cô ta không muốn làm liền cười nói

– Nếu cô không làm thì đi tù, mức án cố ý giết người nhưng không thành công tôi nghĩ cũng khá dài đấy. Cô cứ suy nghĩ rồi chọn lựa đi

Cô ta không còn cách nào khác, lê đầu gối trên nền đá, vừa lê vừa tát rất đau vào mặt, mỗi một phát tát vang lớn cả căn phòng. Bà Lân không dám nhìn, đành nhắm mắt, mấy giọt nước mắt chưa khô đã ướt nhoẹt, vừa tát cô ta vừa nói xin lỗi cô, ánh mắt không dám nhìn vào Văn

Đến khi lên chân vào đến giường của cô, mặt cô ta đã đỏ bừng, những ngón tay in hằn trên đôi má trắng trẻo hồng hào.

Cô nhìn cô ta rồi nói

– Tiếp tục quỳ như vậy và tự tát thêm 10 cái thật đâu

Cô ta thở một hơi rất mạnh, nhìn về phía ông bà Lân, nhưng giơ phút này ông bà Lân cũng không còn cách nào khác. Cô ta cảm thấy nỗi nhục nhã xen lấn khắp toàn thân, không nghĩ rằng cuộc đời mình cũng có ngày quỳ dưới chân người khác nhất là dưới chân Nhiệ thế này.

– Nào, cô muốn thế này hay ăn cơm tù mặc áo số? Với tính cách của cô vào đấy chắc chắn bị người ta phang cho đến chết đấy chứ không đơn giản thế này đâu!

Cô ta muốn gào lên, muốn chửi bới, nhưng cuối cùng đành nuốt vào trong, bàn tay tiếp tục giáng thật mạnh lên khuôn mặt. Từng cái từng cái lại lón hơn, vang hơn, đến khi cô ta ngừng lại cũng đã thấy mùi máu tanh tưởi chảy khắp mồm. Nhiên nhìn cô ta gật đầu đáp

– Được rồi! Đứng dậy đi,

Cô ta loạng choạng đứng dậy, nuốt nước bọt lặng yên đứng bên cạnh giường.

Cô nhìn về phía ông bà Lân rồi nói

– Trừ điều kiện này, tôi còn muốn cô ta làm cam kết sẽ không bao giờ đặt chân đến nhà ba chồng tôi và phải cút khỏi Việt Nam trong ngày mai. Và hàng tháng gia đình cô chú đều phải gửi tiền làm từ thiện cho các trại trẻ mồ côi.

Ông bà Lân gật đầu đáp

– Được, con bé cũng làm xong thủ tục rồi, đặt vé máy bay gấp chắc vẫn kịp. Tôi sẽ làm theo

Cô nhếch mép nhìn cô ta im lặng rồi nói

– Cô sống cho lương thiện một chút, tất cả bằng chứng vụ án lần này tôi vẫn sẽ giữ. Nếu chỉ cần thêm một lần cô sẽ đi đời,

Cô ta gật đầu, lý nhí đáp

– Vâng.

Văn tiến lại gần cô rồi nói

– Em tha cho cô ta dễ dàng vậy sao?

Nghe xong câu nói phát ra từ miệng anh, Ngọc sững người, hoá ra anh mới là người hận cô ta hơn cả Nhiên. Câu nói đó cũng đã chấm dứt hoàn toàn hy vọng về tình cảm của cô ta về anh. Cô ta đau đớn, không dám nhìn anh. Vì người con gái kia, anh sẵn sàng làm tổn thương cô ta. Phải rồi, có so sánh thế nào thì cô ta cũng không thể có vị trí như vậy trong lòng anh được. Cô ta đã từng hy vọng, có thể đuoc anh bảo vệ yêu thương như vạy nhưng rốt cuộc thì vĩnh viễn không thể nào có được anh dù một chút. Hoá ra bấy nhiều lâu nay đều là cô ta tự mình ảo tưởng,cho rằng người con gái năm ấy sẽ không bao giờ xuất hiện, thế nhưng cô ta đã nhầm. Chỉ một cái nhíu mày của Nhiên cũng khiến anh sợ hãi, một cái nhăn nhó của Nhiên cũng khiến anh đau lòng. Còn cô ta, dù cô ta thậm chí có chết có lẽ anh cũng không bao giò để tâm

Cô ta tự cười trong lòng, rốt cuộc đã đến mức này thì còn gì mà níu giữ. Cho dù cô ta có giết chết được Nhiên, anh cũng không thèm để ý đến cô ta dù chỉ là cái liếc mắt mà cũng chỉ có thù hận đầy mình.

Năm ấy mười anh chuyển đến, bức ảnh đó anh còn giữ trong người. Cho dù Nhiên đã lớn lên có chút khác nhưng cô ta vẫn có thể nhận ra rất dễ dàng.

“Ngọc! Mày thua rồi” mấy tiếng nói cứ văng vẳng bên tai Ngọc. Cô ta chua xót cho chính bản thân mình, có cố gắng hàng ngàn vạn lần thì cũng không thể thay thế được. Huống hồ cô gái mười ba tuổi năm ấy lại cũng chính là cô gái năm tuổi đó và cô gái đó lại đang nằm trên chiếc giường này. Cô ta cắn chặt môi để không bật ra tiếng nức nở đầy đau thương,

Nhiên nhìn Văn, gật đầu đáp

– Tha cho cô ta cũng coi như làm phúc cho đứa bé. Dù sao thì từ nay cô ta cũng sẽ không dám làm gì em đâu

Văn nắm tay cô rồi nói

– Được rồi, nghe em hết, từ nay về sau anh cũng không để cô ta làm gì em đâu.

Chủ tịch Minh vẫy vẫy tay về phía ông bà Lân nói

– Được rồi, con bé đã tha cho rồi, cảm ơn nó rồi nhanh chóng làm bản cam kết đi

Ông bà Lân vội vàng gật đầu rối rít cảm ơn, sau đó nhanh chóng kéo Ngọc ra khỏi bệnh viện. Cô ta liếc nhìn Văn thêm lần cuối cùng, ở nơi trái tim đã rỉ máu vỡ vụn.

Ba người đi khuất chủ tịch Minh mới ngồi xuống bên cạnh cô rồi nói

– Nhiên, thật lòng chuyện này ba cũng không biết phải làm sao cho đúng. Một bên là tình nghĩa lâu năm, một bên là con cháu mình. Tất nhiên có xét thế nào thì con và đứa bé vẫn là quan trọng nhất. Ba không nghĩ con Ngọc lại có thể độc ác thế này đâu, ban nãy khi nghe bác sĩ nói chỉ cần đến muộn một chút con và đứa bé sẽ không cứu được ba đã gần như không giữ được bình tĩnh. Con có lựa chọn không tha thứ cho họ ba cũng thấy là đúng đắn, ba không ngờ con lại vẫn cho nó một cơ hội. Thật lòng chuyện này ba phải cảm ơn con, vì con đã giúp ba xử lý gọn gàng. Cho nó một bài học như vậy tuy rằng không quá nặng tay nhưng cũng đủ nó sợ hãi, vợ chồng chú Lân là người tốt. Đáng tiếc lại quá nuông chiều con Ngọc thành ra nó như vậy. Nó cũng không dám làm gì thêm nữa đâu, có lẽ ba phải cho thêm người bảo vệ con thôi, chứ thế này ba thật sự không yên tâm chút nào

Cô nhìn ông, trong lòng vừa xúc động, lại vừa thấy thương ông, cuối cùng nói

– Ba, con tha cho cô ta vì muốn tạo phúc cho đứa bé cũng là không muốn ba khó xử. Nhưng con nghĩ ba không cần thêm ai bảo vệ con đâu, cô ta giờ không dám nữa đâu ba ạ.

Ông thở dài nói

– Ba thấy bất an lắm.

– Ba, đừng lo. Có anh Văn rồi mà ba, ba cứ yên tâm, từ hôm nay con với anh Văn sẽ chuyển về nhà ba ở để ba an tâm hơn được chưa ba? Đến khi đứa bé cứng cáp con mới về nha ba

Chủ tich Minh nhìn cô, không nghĩ cô lại suy nghĩ thấu đáo như vậy liền nói

– Con về ở cùng ta thật sao?

Cô kiên định đáp

– Vâng, ba ỏ nhà cũng buồn, bọn con sang ở cùng lại được bác Thu nấu cho ăn thì càng tiện chứ sao ba?

Ông gật đầu, ánh mắt lấp lánh mấy giọt nước dặn dò cô vài câu rồi nhanh chóng trở về nhà giải quyết bản cam kết của nhà ông Lân thay Văn

Đợi chủ tịch Minh đi khuất, Văn mới tiến lại gần cô rồi nói

– Em còn mệt không?

Cô lắc đầu nói

– Em đỡ rồi, mà sao anh có bằng chứng nhanh thế khiến cô ta phải đến đây xin xỏ vậy?

Văn cười đáp

– Chẳng phải ban nãy anh nói anh đã nhờ thư ký trà sang lấy đoạn băng ghi hình sao? Anh nhờ ba nữa, mối quan hệ của ba rất rộng, chuyện nắm giữ những bằng chứng này không cần mất thời gian nhiều cũng thu thập được mà. Thật sự anh không thể ngờ cô ta lại như vậy, chỉ biết hôm trước cô ta nói sắp đi nước ngoài, sáng nay cô ta đến anh vẫn nghĩ là chỉ chào tạm biệt thôi ai ngờ phía sau lại là âm mưu như vậy?

Cô thở dài đáp lại

– Sáng cô ta còn xin lỗi em, cứ nghĩ đã biết sai rồi.

Anh siêt chặt tay cô rồi nói

– Anh xin lỗi em nhé, không bảo vệ được em để em phải chịu khổ rồi. Bằng chứng của cô ta anh sẽ giữ, sau lần này anh đảm bảo cô ta sẽ không dám làm gì, anh cũng sẽ không để em xảy ra chuyện gì nữa

Cô lắc đầu mỉm cười nói

– Anh đừng nghĩ vậy, là do lỗi của em mà. Mà sao sáng anh biết em bị kẹt trong thang máy vậy? Em mới gọi mà một lúc anh đã xuống ròi

Anh trầm ngâm đáp

– Là Quân nói với anh, lúc thang máy mất điện cậu ta chạy lên tầng 11 rồi gọi anh luôn.

Cô cảm thấy trong lòng bỗng trở nên trống rỗng, nghĩ lại lời nói sáng nay của anh ta với cô lại cảm thấy có chút áy náy. Cô lắc lắc đầu, định hỏi Văn chuyện gì nhưng không tài nào nhớ nổi, chỉ nhớ mang máng có chuyện gì đó rất quan trọng cần hỏi anh.

Anh thấy cô điệu bộ như vậy liền hỏi

– Sao vậy? Có chuyện gì à?

Cô cười gượng gạo đáp

– Không có gì.

Anh kéo chăn lên qua người cô rồi nói

– Tối anh đưa em về nhà ba nhé, anh báo luôn bác sĩ của ba để anh ta đến khám lại nữa

Cô gật đầu, ở bệnh viện này cũng ngột ngạt đến chết mất. Cũng may mọi chuyện đã được chủ tịch Minh và anh giải quyết triệt để. Buổi chiều anh làm thủ tục ra viện cho cô, sau đó xách đồ đi thẳng xuống xe.

Bầu trời mới qua xuân, vẫn còn se lạnh, trời khô ráo ấy thế mà cô và anh vừa lên xe đột nhiên bỗng nổi cơn giông. Mấy tia chớp lấp loé chiếu thẳng xuống dưới, cô nhìn anh nói

– Sao trời lại nổi giông thế này nhỉ?

Anh lắc đầu đap

– Có lẽ tại lau rồi không có mưa đấy

Bất chợt cô nhớ đến mấy cây cải ở nhà rồi nói

– Văn, mưa thế này liệu mấy cây cải có chết không?

Anh nhìn cô, lắc đầu đáp

– Làm sao chết được? Mấy cây cải lớn rồi một trận mưa chỉ xanh thêm thôi

Cô gật đầu, một luồng gió lớn ùa uống, mưa bỗng như trút nước đổ ập xuống đường.

Anh lái xe tHẳng đến biệt thự của ba anh, gió thốc từng cơn đôi khi tạt lại cả chiếc xe.

Mãi đến hơn ba mươi phút mới về đến nhà.

Anh lấy ô, một tay ôm chặt cô, một tay xách đồ che hết mưa gió cho cô, mưa rớt xuống ướt hết người anh nhưng tuyệt nhiên không rơi trúng cô dù chỉ một giọt.

Cô vừa bước vào trong, một tiếng đoàng rất lớn khiến cô giật bắn mình. Tiếng sét đánh vang rền cả một khu phố, cô vào bàn thấy ba chồng đã ngồi trên bàn ăn. Thấy cô ông liền nói

– Có bị mưa ướt không con?

Cô lắc đầu cười đáp

– Con không sao, có anh Văn bị ướt chút

Ông nhìn Văn nói

– Mau thay quần áo rồi xuống ăn cơm

Anh gật đầu vâng dạ, đưa chiếc ô cho bác Thu rồi lên trên nhà.

Cô ngồi gần bên chủ tịch Minh thấy ông cầm tập giấy liền nói

– Ba lấy bản cam kết rồi sao?

Ông gật đầu đáp lại

– Đúng vậy, con con Ngọc sẽ bay cùng bố mẹ nó luôn, bằng chứng chúng ta giữ trong tay thì con yên tâm con bé Ngọc sẽ không dám liều nữa đâu. Vả lại mai nó đi rồi cũng không làm gì nổi

Cô mỉm cười nói

– Vâng thưa ba

Tiếng sấm chớp bên ngoài càng lúc càng lớn, Văn thay quần áo xong xuống ngồi ăn cơm.

Bầu không khí trong nhà ấm cúng và bình yên đối lập với phía bên ngoài kia.

Ăn cơm xong cô lên nhà, vừa hay bác sĩ của chủ tịch Minh cũng vừa đến, anh ta giải thích mưa gió nên đến chậm rồi vội vàng khám lại cho cô

Thăm khám một hồi anh ta kết luận cô không có vấn đề gì mới dám về.

Cô tắm rửa qua người, nước nóng ấm áp khiến cô thoải mái hơn rất nhiều. Cô lên giường nằm chờ Văn. Bầu trời ngoài kia vẫn liên tục loé lên những tia chớp, tiếng sét vẫn đánh bên ngoài chỉ có đièu căn phòng này cách âm nên cô cảm nhận chỉ qua suy đoán.

Trời mùa xuân bình yên thế mà lại có trận mưa giông thế này thật khiến người ta ngạc nhiên.

Văn tắm xong leo lên giường, kéo cô vào lòng rồi nói

– Em thấy trong người thế nào rồi?

Cô ôm anh dịu đang đáp

– Em khoẻ rồi, thật may quá Văn nhỉ, nghĩ lại giờ em vẫn thấy rợn người

Văn vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô rồi nói

– Anh thật sự rất lo, lúc đó thiếu chút nữa anh đã giết chết cô ta rồi

Cô bật cười trả lời

– Em không nghĩ anh lại độc ác thế đâu

Anh trầm ngâm nói

– Độc ác sao bằng Ngọc? Vả lại đó là anh nghĩ thôi, do anh hết mà anh không biết bảo vệ em

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, mấy lần anh mất bình tĩnh đều là do cô, thế nên càng nghĩ col càng thấy tình yêu anh dành cho mình lớn thế nào. Ai bảo anh không bảo vệ cô chứ? Nếu không có anh có lẽ cô đã chết từ lâu rồi,

Cô siết chặt người anh, thì thầm nói

– Văn, em không hiểu sao nhưng em thấy càng ngày em càng yêu anh, trong lúc em bất lực nhất hay em nguy hiểm nhất người đầu tiên em nghĩ là anh. Anh cứ luôn mồm nói anh không bảo vệ được em nhưng em biết nếu khong có anh em đã bị tên Thanh bắn nát sọ rồi

Nói đến đây, cô mới sực nhớ lời Quân nói sáng nay, đột nhiên cô muốn hỏi anh gì đó nhưng lại vẫn không tài nào nhớ nổi ra điều gì.

Cô ngừng lại, cảm thấy bất lực đành không cố nhớ nữa mà nói

– Văn, em hơi buồn ngủ, chắc tại em mệt quá rồi

Anh hôn lên môi cô rồi nói

– Em ngủ đi, anh yêu em

Cô mỉm cười, chìm vào giấc ngủ nhưng không hề bình yên. Bởi trong lòng cô vẫn còn những thắc mắc mà cô không tài nào giải đáp mà cũng chẳng nhớ ra nổi chuyện gì.

Có lẽ sáng nay đã khiến tâm trí cô chưa tỉnh táo được như thường.

Ngoài trời gió càng lúc càng to, cơn giông này không hề ngắn mà kéo dài đến tận sáng ngày hôm sau

Em Là Sinh Mệnh Của Anh Full – tác giả Phạm Vũ Anh Thư
4.1 (81.38%) 58 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu! Tôi Hận Em Full

Truyện đam mỹ mới nhất 2017: Yêu Tôi Hận Em Full

Truyện audio hay hân hạnh giới thiệu đến quý thính giả câu truyện đam mỹ …