Home » Tiểu Thuyết » Hận thù, Tình yêu và Nước mắt Truyện Tâm linh, Ngôn tình

Hận thù, Tình yêu và Nước mắt Truyện Tâm linh, Ngôn tình

Truyện audio hay hân hạnh gửi đến bạn đọc câu truyện ngắn thuộc thể loại Tâm linh, Ngôn tình đẫm nước mắt có thật được Tác Giả : Dương Thị Phượng viết lại đựa trên 1 câu truyện có thật của bạn đọc mời các bạn cùng theo dõi:

* P/s: Mở đầu  (Khoảng 5-6 chương đầu) câu truyện mang xu hướng ngôn tình síu!

Hận thù, Tình yêu và Nước mắt Truyện Tâm linh, Ngôn tình
Hận thù, Tình yêu và Nước mắt Truyện Tâm linh, Ngôn tình

* Ngồi lặng lẽ nhìn dòng người qua lại trên phố tấp nập, bất chợt em thấy nhớ anh…

Nhớ kỉ niệm cũ, nhớ những nỗi đau luôn dày vò và ám ảnh em từng đêm…

Em buồn lắm anh ạ nhưng em ko còn khóc nữa, có lẽ đã ko còn đủ nước mắt để rơi vì những thứ đã qua đi…

Loading...

Anh bảo :

– Xin lỗi, kiếp này anh nợ em … Nếu có kiếp sau, anh mong mình có thể bù đắp lại

Lúc ấy em chỉ biết cười nhạt, và nếu kiếp sau có gặp lại em thực sự không mong chúng ta sẽ yêu nhau, bởi vì sự dằn vặt ở kiếp này sẽ đủ đau để mong không bao giờ lặp lại…

Tuyển tập truyện ngôn tình audio hay nhất

Chương 1 : Mở Đầu

Tôi là Hà Phương, tôi được sinh ra trong 1 gia đình nghèo ở mảnh đất quê mùa cằn cỗi quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Một mình mẹ tất bật nuôi 4 chị em tôi khôn lớn ( ở quê đúng cảnh : Đã nghèo còn đẻ lắm )

Năm tôi 17 tuổi thì bố tôi đi tù do bị người khác vu oan hãm hại, tôi nghỉ học từ đấy, ở nhà phụ mẹ kiếm tiền nuôi các em

Mẹ cứ than thân trách phận

– Giá mà mẹ đủ giàu để lo cho con 1 cuộc sống tử tê. Con học giỏi như vậy mà phải bỏ dở giữa chừng… Mẹ thấy xấu hổ quá. Nao có nhắm mắt nằm xuống gặp các cụ ở dưới kia mẹ ko biết phải ăn nói thê nào

( Tôi nắm tay mẹ an ủi )

– Mẹ của con lúc nào cũng tuyệt vời nhất, mẹ đừng nghĩ nhiều nữa. Sau này con chỉ mong kiếm được thật nhiều tiền để mẹ và các em đỡ khổ. Mẹ vất vả cả đời rồi

Đến đầu năm 18t thì tôi theo chân 1 người họ hàng xa để đi làm phục vụ ở quán cafe trên hà nội, nơi mà tôi đã mơ ước từ rất lâu để được đặt chân đến vì mẹ bảo hà nội là trái tim của cả nước. Nó đẹp và tráng lệ rực rỡ lắm 0

Tôi mang niềm vui phơi phới xách quần áo ra đi cùng lời dặn dò của mẹ

– Nhà mình tuy nghèo thật nhưng đói cho sạch, rách cho thơm. Con đừng làm gì đề mang tiếng xấu, cả đời có gột rửa cũng ko hết nhục. Con gái phải biết giữ thân, đừng có khôn ba năm dại … 3 năm giữ được thì ko

( Tôi vâng dạ rồi lau nước mắt ra đi, đây là lần đầu tiên tôi xa nhà nên cảm giác rất lo lắng, sợ sệt và hồi hộp )

Ôi, đẹp quá ”

( Câu đầu tiên tôi thốt lên khi nhìn thấy những toà nhà cao ốc… Cao chót vót mà ở quê tôi ko có )

Đường phố thì to, xe cộ đông vui tấp nập. Tôi cư như lạc vào chốn cổ tích, mắt tròn xoe nhìn ngơ ngác lạ lẫm… Đúng kiểu 11 ở nhà quê mới lên, em ở nhà quê mới lên ”

( Tôi còn đi đôi dép tổ ong, mặc bộ quần áo đã sờn chỉ nữa chứ, ôm cái túi du lịch màu xanh nên đi đường ai cũng nhìn rồi cười )

Giờ nghĩ lại mới thấy hồi đó trông mình ngố tàu thật

– Công việc của em ở đây chỉ là bưng bê, dọn dẹp, lau chùi quán cho sạch sẽ, tươi cười niềm nở với khách, cứ ngoan chịu khó làm cho chị rõ chưa?

Giọng chị chủ dõng dạc vang lên, trông chị ấy thật đẹp, móng tay đính đá tỉ mẫn… Tôi nghĩ bụng ” Đúng là người có tiền vẫn khác ”

( Chị cho tôi ít quần áo mà chị ko mặc nữa bảo tôi vất hết mấy bộ quê mùa kia đi, trông như ô sin. Khách vào quán lại chạy hết )

Công nhận mặc đồ lên trông tôi xinh hẳn, vòng nào ra vòng đấy… Mỗi tội làn da cháy nắng vẫn còn hơi đen nhẻm 1 tí

Tôi ko thuê nhà trọ mà ở nhà chị luôn cho đỡ tốn kém ( tôi nằm trên ghế sofa tại phòng thờ cúng, mỗi lần tỉnh ngủ nhìn lên bàn thờ là tôi lại ghê hết cả người, cứ có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình )

Chị chủ chỗ tôi làm tên Diễm Kiều 34 tuổi, sinh được 2 cô con gái, đứa lớn đang học lớp 6 còn đứa bé thì mới có 5 tuổi. Bọn trẻ con quý tôi lắm, suốt ngày ” Cô Hà Phương, cô Hà Phương ” còn anh Tuấn 37 tuổi là chồng chị ấy, bác sĩ khoa sản ở bệnh viện bạch mai ( Trông mặt có vẻ hiền hiền và tử tế )

Công việc của tôi cũng khá nhẹ nhàng vì ở quê làm đồng ruộng chăn trâu cắt cỏ còn khổ sở hơn nhiều. Tôi cứ hi vọng nhanh đến tháng lương đầu tiên để còn gửi về cho mẹ ( mẹ bảo mẹ đang muốn mua đàn lợn mà chưa có tiền )

Thời ấy tôi có mỗi chiếc điện thoại cục gạch để nghe – gọi… Nhìn thiên hạ dùng điện thoại xịn mà tôi chỉ biết nuốt nưóc bọt ừng ực, đến tiền ăn còn ko có

( Tôi nhớ mỗi lần mấy bà bán bánh rán đi qua mà tôi chỉ ước đến 1 ngày nào đó được ăn chục cái cho thoả thích, bõ những ngày thèm khát )

Haizzzz, có lẽ số phận tôi y như bài hát ” Em vốn mang thân con gái nhà nghèo ”

Ở hà nội 1 thời gian chắc do hợp nước nên tôi béo trắng hẳn ra, chị Diễm Kiều suốt ngày trêu :

– Gớm, con bé này trước đây nhìn xấu xấu bẩn bẩn mà bây giờ ra dáng thiếu nữ phết. Ngực to, mông nở ngon lành đấy… Mày ko cẩn thận là bị mấy thằng thanh niên choai choai dụ vào đời, bọn này nguy hiểm lắm

– Ặc, chị cứ doạ em

( Mặt tôi ngắn tũn lại )

– Doạ gì??? Chị mày già đầu rồi nên kinh nghiệm đầy mình, cẩn thận ko thừa đâu

( Tôi vâng dạ rồi lau cửa kính tiếp, 18t chưa 1 mối tình vắt vai, tôi tự nhủ nghèo như tôi thì ai thèm yêu cơ chứ )

Trong đám khách hay qua uống cafe có 1 tốp khách quen trông sành điệu lắm, chắc chỉ hơn tôi vài tuổi nhưng phấn son loè loẹt. Hầu như vài hôm lại qua quán tôi một lần, ví lúc nào cũng toàn tiền polime dầy cộp ” ko biết làm gì mà giàu thế ”

– Ê nhóc

( 1 chị trong tốp đó gọi tôi )

– Dạ, chị muốn oder thêm đồ uống hay cần gì ạ

– À ko

( Cả đám cười xong quay sang thì thầm gì đó vối nhau trông khá bí hiểm )

– Ngồi xuống đây đi

( Chị ta kéo ghế, hất hàm ra hiệu cho tôi ngồi xuống )

– Vâng, chị gọi em lại ko biết là có chuyện gì

– Nhóc năm nay bao nhiêu tuổi, quê ở đâu, mới lên hà nội hà ?

– Sao chị biết em mối lên hay vậy. Em 18, quê ở tận Lạng Sơn cơ chị ạ

Chị ta chép miệng, mân mê chiếc nhẫn vàng đang đeo trên tay

– Haizzz, thấy nhóc cũng xinh xắn mà làm bưng bê thế này uổng phí nhan sắc quá. Chị thấy nhóc mà nhớ tới em gái mình nên muốn quan tâm chút

( Chị ta nở nụ cười, lộ hàm răng trắng bóc đều tăm tắp )

– Ý chị là gì, em chưa hiểu

– Cứ từ từ làm quen nhau đã, chị tên Hạnh, cũng ở gần đây thôi

– Em tên Hà Phương

– Ổ ( Chị ta reo lên ) người đẹp, tên cũng đẹp. Em có số phone ko? Chị sẽ tìm cho em

1 công việc tốt hơn. Em có thể kiếm được rất nhiều tiền, gấp mấy chục lần công việc em đang làm. OK

– Xin lỗi chị, vòng vo mãi. Cám ơn nhưng chị tìm nhầm người rồi… Nếu ko còn chuyện gì nữa thì em xin phép

( Chị ta kéo tay tôi lại, dúi vào 1 mảnh giấy )

– Đây là sdt của chị, nếu đổi ý có thể alo chị bất cứ lúc nào … Còn giờ chị phải về

( Chị ta đặt tờ 500 xuống dưới cốc )

– Tiền thừa bo cho em

( Sộp dữ ta, 4 cốc sinh tô hết có hơn trăm chứ mấy )

Đang mải ngẩn ngơ nghĩ linh tinh thì 1 giọng nói ấm áp vang lên làm tôi giật mình, tí thì đánh rơi khay cốc đang bê trên tay

– Tập trung gì mà cao độ thế? Hay tiếc lời đề nghị khi nãy à

( Anh ta nháy mắt )

Tôi lườm lườm ko nói gì, cái thứ vô duyên, dám nghe lẻn. Hừm …

( Anh ta ngồi ở quán bên cạnh )

– Cho 1 ly đen đá Hà Phương ơũi

( ủa, khách nào mà lại biết tên mình thế này… )

– Sao, ko định phục vụ khách à

– Dạ ko, anh chờ em chút

( Chả hiểu sao tim tôi lại đập thình thịch, 2 má nóng ran. Là người đàn ông khi nãy )

Kể từ đó tuần nào anh ta cũng đến và chỉ gọi duy nhất 1 ly đen đá

– Anh có vẻ thích uống cafe nhỉ

– ừ, anh thích vị đắng của nó… Cuộc đời này đôi khi cũng cay đắng y như ly cafe vậy em ạ

– Anh tên gì?

– Hôm nay lại tò mò muốn biết tên anh, đừng nói là thích anh rồi nha. Anh đẹp trai nhưng ko dễ dãi đâu

( Anh ta làm mặt nhăn nhở )

– Xì, ai mà chả biết anh đẹp zai mỗi tội bị mắc bệnh ảo tượng thôi

– Trờiii, bí mật mà anh che giấu mấy chục năm cuối cùng cũng bị tiết lộ… Giờ em tính thế nào đây? Em phải chịu trách nhiệm với anh cả đời đấy nhé

( Cái đồ đáng gét, vui tính thật )

– Anh tên Lê Huy, rất vui được biết em. Có cần ôm hôn thắm thiết như bên tây ko hả Hà Phương tiểu thư ???

Tôi bĩu môi, mắt chớp chớp

– Kính thưa anh… Anh đang đứng ở mảnh đất thủ đô yêu dấu của Việt Nam đấy ạ.

Đừng tây hoá quá em theo ko kịp

– Haha, con lợn này… Mồm mép nhanh nhẩu ghê, cũng biết trả treo lại cơ đấy

– Anh dám gọi em là lợn, hoá ra từ nãy đến giờ anh toàn nói chuyện vối lợn. Khổ thân thật, hi vọng anh sớm trở về với thế giới của loài người

Hận thù, Tình yêu và Nước mắt Truyện Tâm linh, Ngôn tình
8.4 (168.89%) 9 votes

Có thể bạn quan tâm

Truyện ma có thật Bùa Yêu - Câu truyện hay và cảm động nhất

Truyện ma có thật Bùa Yêu Full – Câu truyện hay và cảm động nhất

Chào mừng các bạn đã ghé thăm truyenaudiohay.com hôm nay truyện audio hay hân hạnh …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *