Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 73

Tên bắt cóc ấy dù đánh tới chết đi sống lại cũng nhất mực khẳng định không hề bắt cóc Diệu Tuệ. Bà Phú sau cùng nhờ thầy Lý gieo quẻ tìm nơi cháu gái bị giam giữ. Thầy gieo quẻ khá lâu rồi đáp: hai người bọn họ hiện tại đang ở dưới đất.

Bà Phú hốt hoảng: thầy vừa nói gì? Sao…sao cháu tôi lại ở dưới lòng đất? Không lẽ…

– Bà khoan đoán vội: hai cô gái ấy vẫn còn sống, hiện đang bị giam ở một nơi khá sâu dưới lòng đất.

Bà Phú thở phào nhẹ nhõm: may quá, tôi nghe thầy nói mà giật mình. Vậy xác định được nơi tụi nó đang bị giam hay không?

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Thầy Lý lắc đầu: xin lỗi bà, việc này tôi không làm được.

Văn bấy giờ gần như mất lí trí. Tuy nhiên nghe thầy Lý nhắc tới việc con gái còn sống tư tưởng cũng tốt lên mấy phần: vậy rốt cuộc ai đã làm thế với con bé chứ? Tụi nó rốt cuộc là đắc tội với ai?

Ánh mắt Văn quét một đường khắp căn phòng, dò la từng sắc mặt của tất thảy mọi người có mặt trong phòng. Ánh mắt ấy dừng đột ngột trên người Duyên. Duyên cũng không khó để nhìn ra sự bất mãn của Văn với mình nên đưa ra nghi vấn: liệu có phải do bên thằng Bảo Nam làm hay không? Mọi người thử nghĩ mà xem, bọn họ chắc chắn đang tìm cách trả thù chúng ta.

Văn đáp: mẹ, chú ấy chết rồi thì trả thù cái gì? Hơn nữa hai đứa nhà con thì gây thù chuốc oán gì với chú ấy chứ? Người họ tìm chắc chắn không phải ba người chúng con.

– Bọn người đó độc ác và ra tay khó lường. Chúng đang trong tối nhìn tất cả hành động của chúng ta. Nếu không phải họ thì còn kẻ nào dám to gan lớn mật đến thế?

– Có kẻ đang giữa thanh thiên bạch nhật ra tay thì sao?

Bà Phú ngắt lời: con muốn ám chỉ cái gì?

Văn đáp: bà nội, bà phải đứng ra cho con. Kể từ ngày hai con bé vào Phú Gia làm việc thì gặp không ít chuyện xui xẻo rồi. Giờ chúng nó lại tiếp tục gặp nguy hiểm. Nếu sau lần này con muốn dứt khoát đưa hai đứa rời xa Phú Gia. Sau này chúng con muốn an phận sống cuộc sống riêng chỉ có ba người. Con mong bà nội đừng làm khó ba mẹ con con.

Bà Phú lừ mắt: nhà này không có chỗ cho mấy kẻ chỉ biết an phận.

– Vậy con xin phép không là người của Phú Gia nữa, cái gì con cũng không cần. Bà mau tìm hai đứa về trả cho con.

Duyên tức giận quát lớn: câm miệng, cái thói ở đâu mà mở miệng ra cãi nhem nhẻm thế? Bố mẹ chị không dạy chị phép tắc làm người sao?

Văn vốn muốn cãi thêm vài câu nhưng bà Phú ngăn lại: bà nội đồng ý với con. Tuy nhiên hiện tại chúng ta phải tìm kiếm ra hai đứa nhỏ mới là điều quan trọng.

Phú Gia tiếp tục tăng cường tìm kiếm, một tuần trôi qua nhưng mọi thông tin vẫn không có gì tiến triển. Hai cô con gái của Văn vẫn bặt vô âm tín.

Sang ngày thứ 10 bà Phú nhận được thông báo từ phía công an rằng một người nông dân vô tình phát hiện ra hai cô gái bị nhốt trong một chiếc giếng cạn. Bà Phú lập tức tới xác minh thông tin. Diệu và Tuệ được đưa đi cấp cứu khẩn cấp trong tình trạng suy kiệt và hôn mê sâu.

Phải khó khăn lắm cả hai mới tỉnh lại nhưng hoàn toàn mất hết kí ức. Điều đó khiến Văn lo lắng nhưng còn tốt hơn là mất mạng.

Tuệ và Diệu sau khi bình phục sức khoẻ bị biến hoàn toàn thành người khác với cái đầu rỗng tuếch. Thậm chí hai cô còn không nhớ ra tên của chính mình, không nhớ ra được cả người thân xung quanh. Văn đưa hai con của mình rời khỏi Phú Gia sống cuộc sống an phận không liên quan tới gia đình chồng nữa.

Phần về bà Phú sau khi các cháu rời đi, tất cả mọi đồ cổ, trang sức bà mua trước đó và coi như những báu vật của riêng mình đều làm quà tặng cho các cháu. Văn có ý không nhận nhưng bà đáp: đây là mỗi lần hai đứa nhỏ làm được một việc tốt, thông minh thoát được nguy hiểm tại Phú Gia mà bà đã mua một món. Trong ấy bà ghi rất rõ tình huống hôm đó ra sao, hai đứa đã thông minh tới thế nào. Bà tặng cho con không phải là thứ đồ quy ra tiền. Bà muốn nhờ nó gợi lại kí ức bị đánh mất của hai đứa nhỏ. Dù cho sau này hai đứa không về Phú Gia nữa cũng không sao. Con hãy chăm sóc tốt cho tụi trẻ. Bà tin con đủ bản lĩnh làm việc ấy. Có gì khó khăn sau này hãy tìm bà hoặc thằng Huy.

Bà Phú dặn dò Văn tìm bà thì dễ hiểu, tại sao lại nhắc Văn tìm thằng Huy? Văn băn khoăn nhưng lại không muốn hỏi, nhận hết đống quà lớn nhỏ của bà Phú rồi lặng lẽ quay đi.

Phần về Duyên sau khi Tuệ và Diệu rời khỏi công ty và an phận thì cũng thở phào nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Những món đồ cản đường của Duyên từ từ bị loại bỏ. Duyên hiện tại chuyên tâm tìm kiếm Trinh giải lời nguyền và đào tạo thằng Huy trở thành người kế nghiệp là hoàn thành tâm nguyện.

Bà Phú dạo này ít ra ngoài mà thường xuyên ở lại căn phòng nhỏ trên tầng. Duyên cũng mấy lần muốn vào căn phòng ấy nhưng bà Phú đều không cho phép. Hơn ai hết Duyên hiểu rằng muốn bước vào căn phòng ấy chỉ còn cách phải đột phá lên nắm quyền Phú Gia.

Bà Phú mấy ngày gần đây sức khoẻ yếu dần, mắt của bà bị mờ và đầu hay xuất hiện ảo giác. Bác sỹ riêng được mời đến nhưng không tìm ra bệnh. Mọi người chỉ đoán rằng có lẽ bà đã già, người già sức yếu đi từng ngày là điều dễ hiểu.

Bà Phú không an tâm nên mời thầy Lý đến nhà một phen. Thầy Lý nhìn sắc mặt của bà Phú thoáng chút giật mình hỏi: bà dạo này ăn không ngon, ngủ không yên, thường xuyên bị ác mộng đúng không?

Bà Phú mệt mỏi đáp: tôi thấy khó chịu lắm. Bác sỹ không tìm ra bệnh, vậy mới nhờ thầy. Liệu có phải trong nhà này âm thịnh dương suy rồi không?

Thầy Lý nhìn bà Phú đáp: nhà này do đích thân thầy tôi trấn yểm, ngay cả tôi cũng không có khả năng phá thì sao có chuyện ma quỷ ám được? Có phải bà gặp chuyện gì khó khăn nghĩ mãi không thông hay không?

Bà Phú dẫn thầy Lý đi về căn phòng nhỏ: thầy vào đây với tôi, tôi cho thầy xem một thứ.

Thầy Lý nhanh nhẹn bước theo bà Phú vào căn phòng ấy. Bên trong toàn một màu tối. Một thứ mùi khó chịu bắt đầu xông lên khiến thầy Lý phải che mũi.

Bà Phú đáp: một lát sẽ quen thôi, tôi tin tưởng thầy nhất bởi thầy chính là học trò duy nhất của thầy Mùi .

– Không phải bà muốn giao tôi món đồ cũ của thầy chứ?

– Không! Thứ ấy hiện nay không ở đây. Hơn nữa thầy Mùi dặn rất kĩ rằng phải giải xong lời nguyền thì mới đưa cho thầy. Thầy mà lấy sớm chỉ mang hoạ sát thân mà thôi.

– Vậy bà muốn tôi xem cái gì?

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …