Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 73-2

Bà Phú thắp một ngọn nến lớn rồi chậm rãi mở chiếc hộp. Bên trong ấy đựng một con búp bê lớn. Con búp bê ấy đang bị một chiếc đinh xuyên qua tim. Bà Phú tay run run cầm con búp bê lên đưa cho thầy Lý: thầy xem, có phải con búp bê này đang chảy máu hay không?

Thầy Lý ngạc nhiên nắm lấy con búp bê của bà Phú đưa cho ngắm nghía một hồi, toàn thân thầy bỗng run lên. Một luồng hơi lạnh bất giác phả tới khiến thầy Lý rùng mình nổi gai ốc: đây là cái gì? Sao tôi chưa thấy nó bao giờ?

– Bùa hộ mạng của tôi. Trước lúc thầy Mùi chết đã cho tôi cái này. Thầy ấy dùng thứ linh hồn luyện lại trì trú vào con búp bê này giữ yên mạng cho tôi. Tuy nhiên thầy Mùi có nói nếu một ngày con búp bê này chảy máu thì mạng số sẽ bị thay đổi.

Thầy Lý ngắm nghía thật kĩ con búp bê rồi thở dài: là cái thứ màu hồng nhạt chảy ra từ vết đinh đâm vào con búp bê sao? Bà muốn nói đó là chảy máu?

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

– Sức khoẻ của tôi yếu hơn trước, dường như tôi hay thấy ảo giác.

Thầy Lý đặt con búp bê vào trong chiếc hộp rồi hỏi: vậy tại sao con búp bê này lại bị đâm chiếc đinh qua ngực vậy? Trước nay tôi chưa thấy người ta làm bùa hộ thân giống như thế bao giờ cả.

– Phải! Nhìn nó không ai nghĩ là bùa hộ thân đâu. Tuy nhiên nếu không làm như vậy e cái mạng tôi không giữ được đến bây giờ. Có nhiều chuyện thầy không biết bởi không ai nói cho thầy biết.

– Vậy bà muốn điều gì?

– Tôi có một cuốn sách của thầy Mùi để lại viết cặn kẽ về loại bùa này. Tôi muốn giao lại cho thầy nghiên cứu. Tôi hi vọng thầy có thể tìm ra cách khắc chế con búp bê này.

Thầy Lý nhíu mày: còn sách của thầy tôi để lại sao?

– Phải! Đây là một bí mật. Tôi định sau khi cậu giải xong lời nguyền sẽ tặng cậu luôn nhưng hiện tại con bé kia phiêu dạt đi đâu tôi còn chưa rõ nên cấp bách là khống chế con búp bê này trước.

– Thầy tôi đã làm gì với con búp bê này? Bà có biết hay không?

Bà Phú lắc đầu: tôi không biết, nhưng cuốn sách có ghi chép. Thầy hãy nghiên cứu. Tôi có mở ra xem vài lần nhưng cuốn sách này tôi đọc cũng không hiểu nên tôi giữ lại cũng vô ích. Tôi giao lại cho thầy.

Thầy Lý nhận lấy cuốn sách một cách nâng niu rồi từ từ mở ra xem. Các hình ảnh và chữ viết khó hiểu trên trang sách làm thầy Lý hoa mắt. Thầy cố gắng xem nhưng cũng chẳng hiểu nổi sách viết gì: đây là chữ gì? Sao tôi xem không hiểu gì cả?

– Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ có lẽ đây là kí tự thầy Mùi tự tạo riêng cho mình giống như mật mã. Tôi hi vọng thầy có thể giải nó.

Thầy Lý cầm cuốn sách trở về nhà bắt đầu nghiên cứu. Thầy chưa bao giờ nghĩ tới việc cuốn sách lại về tay mình dễ dàng như thế. Thời còn sống thầy Mùi đã từng buột miệng nói hở ra chuyện viết cuốn sách về một loại bùa hộ mạng. Tuy nhiên hình thù nó ra sao, thầy hôm nay mới tận mắt chứng kiến. Quả nhiên thầy Mùi đã giấu thầy Lý nhiều chuyện. Một số bí kíp riêng hoặc một số món đồ quan trọng thầy Mùi lại không hề giao lại cho người học trò duy nhất mà sẵn sàng mang nó giao cho bà Phú. Lắm lúc thầy từng tự hỏi: tại sao thầy Mùi lại làm như thế? Do thầy không tin tưởng vào trình độ của học trò hay còn một nguyên nhân sâu xa nào khác nữa?

Thầy Lý nghiên cứu mấy ngày mới từ từ nhận ra các kí tự lạ trong cuốn sách ấy đọc cũng thành chữ. Thầy mô phỏng dịch theo hình vẽ minh hoạ bên cạnh và viết lại sang một cuốn sổ tay. Dường như mọi chuyện đã dễ dàng hơn khi thầy Lý dịch tới trang ghi chú sau cùng về con búp bê hộ mạng ấy. Nhìn vào một loạt hình vẽ và chữ viết dịch ra thầy Lý mới giật mình: hoá ra là thế! Chuyện có vẻ thú vị rồi đây. Vậy là sau bao nhiêu năm tìm kiếm cuối cùng mình cũng đã thành công được một nửa.

Vài ngày sau thầy Lý cầm cuốn sách tự dịch tới gặp bà Phú. Sắc mặt bà Phú khá xấu. Làn da của bà nhăn nhúm và tái xám. Hai mắt thâm đen tựa như bao đêm dài không ngủ. Thầy chìa cuốn sổ đã dịch ra đưa cho bà Phú: tôi dịch nó rồi, cũng không phải quá khó. Bà đọc đi rồi sẽ hiểu.

Bà Phú ngạc nhiên: thầy không giúp tôi hay sao?

Thầy Lý đáp: cái này kị bàn tay của người khác, tốt nhất là người tạo ra con búp bê ấy giải nhưng do thầy tôi đã mất nên mọi việc thành bại trông chờ vào bà cả. Tôi đã ghi chi tiết trong trang cuối. Bà đọc cho kĩ, chỗ nào không hiểu tôi sẽ giải thích.

Bà Phú nhận lấy cuốn sổ ghi chép lật mở từng trang đọc sơ qua, tới trang cuối cùng thì dừng lại. Bà ngạc nhiên: nhổ chiếc đinh ra ư? Làm vậy có ổn không? Ngộ nhỡ linh hồn kia thoát ra ngoài thì phải làm thế nào?

Thầy Lý lắc đầu: bà đừng nhổ chiếc đinh rời khỏi con búp bê ấy. Bà rút ra phân nửa rồi dùng sức nhấn vào thật mạnh. Chiếc đinh sẽ cắm sâu hơn vào con búp bê. Có như vậy cái thứ nước hồng kia sẽ không rỉ ra ngoài. Chuyện này bà tự làm một mình, chọn giờ sửu tiến hành bởi trước đây thầy tôi viết con búp bê bị ếm vào đúng giờ sửu.

Bà Phú mệt mỏi ngước đôi mắt nhìn thầy Lý: cám ơn thầy, cũng nhờ có thầy cả.

Thầy Lý đáp: mọi thứ cần chuẩn bị tôi đã ghi cụ thể cho bà. Đêm nay bà tiến hành luôn. Khi chiếc đinh cắm sâu hết cỡ là con búp bê đã được chính bà khắc chế.

Duyên bấy giờ ở ngoài về nhà. Thấy nhà có khách Duyên vội vã hỏi thăm: thầy Lý tới chẳng hay có chuyện gì? Có phải tìm thấy thông tin của con bé Trinh rồi hay không?

Thầy Lý lắc đầu: chưa có, tôi tới vì việc khác. Tôi xong việc rồi nên đi luôn bây giờ.

Thầy Lý dặn dò bà Phú đọc cho kĩ và làm theo đúng hướng dẫn thầy đã đưa rồi vội đi ngay. Bà Phú lập tức chuẩn bị sắp xếp bàn lễ chờ tới đêm sẽ tiến hành khắc chế con búp bê thầy Mùi làm bùa hộ mệnh cho bà khi xưa.

Bà Phú chờ đúng tới 12h đêm lặng lẽ lên căn phòng nhỏ một mình tự tay bày lễ. Bà chờ tới đúng giờ sửu mới mang con búp bê kia đặt lên một chiếc giường công chúa nhỏ. Ba lá cờ đỏ được đốt lên, bà cầm chiếc đinh từ từ rút khỏi ngực con búp bê rồi đột ngột cắm phập xuống. Con búp bê lúc ấy mềm tựa như làm từ bột gạo nếp nên chiếc đinh lập tức bị cắm ngập xuyên qua tận bên kia. Bà Phú đột ngột lên cơn đau đầu. Bà ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.

Lúc bà tỉnh dậy đã là trưa ngày hôm sau. Duyên ngồi bên cạnh chăm sóc. Bà muốn đưa tay lên nhưng toàn thân mệt mỏi không thể cử động được. Miệng bà muốn nói nhưng chiếc hàm lại tê cứng không tài nào há nổi miệng ra. Bà phát ra vào âm thanh khản đặc trong cổ họng: khát…khát…

Duyên lặng im nhìn mẹ chồng rồi thở dài: bác sỹ chưa cho phép mẹ ăn uống gì cả. Mẹ cố chờ nhé.

– Khát…!

– Nếu mẹ không nghe lời thì có khả năng ngay cả nói mẹ cũng không thể nói được chứ đừng nói gì tới liệt toàn thân.

Hai mắt bà Phú chẳng hiểu sao nhìn cứ lờ mờ chứ không được rõ như trước nữa. Bà không hiểu mình làm sai ở đâu mà đang khoẻ mạnh bỗng dưng bị biến thành kẻ tàn phế thế này. Toàn thân bà không tài nào nhúc nhích. Cái tay muốn nhấc lên cũng chẳng thể nào nhấc lên nổi. Cuộc đời bà cuối cùng cũng có ngày biến thành kẻ phế nhân như thế.

Sau khi bà Phú ra viện, mọi chuyện trong nhà do một tay Duyên quán xuyến. Việc chăm sóc bà Phú Duyên thuê hai người giúp việc lo cơm nước và thay dọn cho bà. Từ ngày bà bệnh Duyên chưa một lần đụng tay làm bất cứ thứ gì. Bà Phú muốn Duyên tìm thầy Lý tới Duyên lờ đi không gọi. Bà muốn vùng dậy tự mình gọi nhưng bà lại chẳng thể cựa mình. Duyên đã biến thành một con người khác, lời lẽ và hành động tàn độc đến đáng sợ.

Bà Phú có lẽ đã dự liệu trước sự việc có ngày Duyên trở mặt nên vẫn nắm trong tay chìa khoá căn phòng đặc biệt. Duyên dù cố gắng tra hỏi tìm kiếm nhưng không hề thấy. Mỗi lần hỏi không được Duyên lại điên tiết cầm cái gối úp lên mặt bà Phú cho tới gần chết ngạt mới bỏ tay ra. Bà Phú bị giày vò sống mà không bằng chết.

Sau vài ngày bà Phú lại phát bệnh lạ. Khắp người bà lở loét khiến người làm không ai dám tới gần giúp bà tắm rửa, thay đồ. Họ bị ép cho bà ăn cũng bịt mấy lần khăn mới dám lại gần. Duyên thấy vậy càng hả hê. Thậm chí cô ta còn cho thêm một loại thuốc đặc biệt vào đồ uống khiến bà Phú không những không lành bệnh mà càng ngày càng thối rữa da thịt. Vết lở loét càng ngày càng lan rộng hơn, đau đớn vô cùng.

Duyên mỗi ngày ba lần vào hỏi thăm mẹ chồng. Mỗi lần Duyên bước ra ngoài bà Phú lại là một lần chết đi sống lại. Bà cố gắng sống để chờ ngày gặp thầy Lý hỏi lại chuyện con búp bê kia. Đáng tiếc cang mong thì thầy Lý càng bặt vô âm tín.

Một tuần sau, thầy Lý ghé thăm nhà bà Phú. Bà nghe tiếng người làm thông báo mà mở cờ trong bụng. Đáng tiếc thầy Lý tới gặp Duyên chứ không hề ỏ ê hỏi thăm tới bà. Bà dùng hết sức gào lên hi vọng thầy Lý nghe tiếng. Quả nhiên một lúc sau thầy Lý xuất hiện ở cửa phòng cùng Duyên. Cả hai vào phòng nhìn chằm chằm về phía bà Phú. Bà sững sờ rồi lắp bắp: thầy…mau…cứu tôi!

Duyên thở dài: mẹ còn muốn cứu thế nào? Hiện tại mẹ phải cách ly mọi người nên không ai tới căn phòng này được nữa.

– Mày…thứ khốn nạn.

– Con khốn nạn hay gì cũng được. Tuy nhiên hiện tại con đang nắm trong tay quyền sinh sát ở cái nhà này. Mẹ thuận con thì sống, chống con thì vẫn sống nhưng đau đớn hơn cả cái chết.

Duyên nói rồi cầm một bình thuốc xịt thẳng về phía bà Phú. Bà đau đớn quằn quại vì thuốc tan vào da thịt lở loét: mày…mày…quân ác ôn.

Duyên đưa bàn tay lên nhìn một lượt rồi cười khẩy: số người chết trong tay con còn ít hơn mẹ. Con tự thấy mình con non kém quá!

– Mày…chúng mày… phản bội tao.

– Giờ mẹ mới biết thì quá muộn rồi không? Ngay từ cái ngày mẹ đưa cuốn sách cho thầy Lý đây là mẹ đã không thể sống tốt được nữa rồi.

Hai hàng nước mắt của bà Phú tuôn rơi. Bà tin tưởng người ta ai dè bị phản bội. Tuy nhiên bà lại bật cười: tụi mày muốn chìa khoá căn phòng bí mật sao? E là làm tụi mày thất vọng rồi.

Duyên chậc chậc lưỡi liên hồi rồi đáp: khỏi cần bà chỉ, chúng tôi tự tìm. Bà có trách hãy trách bản thân mình toan tính quá nhiều.

Đọc xong ko like, ngày mai khỏi đọc

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …