Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 74

Bà Phú hơi rướn cái cổ lên một chút đáp lại: Phú Gia đúng là cần người tàn độc, dứt khoát mới có thể duy trì, xem ra tôi chưa hề nhìn lầm con người cô. Chỉ tiếc là độc ác có thừa mà thông minh lại hạn chế. Tôi không còn mặt mũi đi gặp lại tổ tiên nữa rồi.

– Bà không cần nói nhiều. Bà sẽ sớm đi gặp tổ tiên thôi. Giá như bà chịu nghỉ ngơi sớm một chút sẽ có thể sống lâu với con cháu một chút. Đáng tiếc bà lựa chọn cái khổ cho mình.

– được rồi, việc của tao cũng hoàn thành, tuy không được như ý. Tuy nhiên mày muốn còn giữ cái mạng giúp đỡ thằng Huy thì tốt hơn hết là đừng vào căn phòng đó.

Duyên bật cười: chết đến nơi còn khư khư ôm của. Xem ra tôi phải để cho bà sống thêm một thời gian nữa, chịu dày vò thêm nữa mới cho bà sáng mắt ra được. Phú Gia trong tay tôi sẽ tốt hơn gấp vạn lần. Bà chờ mà xem.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Duyên bắt đầu lục lọi căn phòng thêm lần nữa.

Thầy Lý nhanh tay cầm chiếc búa lớn gõ chan chát lên quả khoá cũ kĩ. Chiếc khoá chẳng mấy chốc bị đánh bay. Tuy nhiên bên trong nó lại là bức tường đá.

Duyên lao vào sờ soạng khắp bức tường thốt lên: tường ư? Cánh cửa chỉ để che một bức tường sao? Chuyện quái gì xảy ra ở đây vậy?

Thầy Lý đứng quan sát một lượt căn nhà rồi hỏi Duyên: liệu ngôi nhà này còn có gì bí mật khác không? Ví như cơ quan hay cái gì đó. Cánh cửa kia chỉ là phù phép thôi.

Duyên hằm hằm tiến lại phía bà Phú quát lớn: nói đi, căn phòng này lối đi nằm ở chỗ nào?

Bà Phú chỉ thở dài không đáp lại. Duyên điên tiết lấy chiếc bình ban nãy xịt lên người bà. Cơn đau mới vừa dịu đi đôi chút thì nay lại xốc tới. Bà Phú thều thào: mày vào được nhưng cái giá rất đắt. Nếu muốn giữ mạng thì tốt hơn hết cứ an phận đào tạo thằng Huy thành người kế nghiệp. Loại đàn bà tàn độc mà cái đầu rỗng tuếch như thế có vào được cũng khó lòng ra được.

Thầy Lý bước lại gần bà Phú, hai con mắt thâm sâu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt biến dạng kia mà từ tốn nói: bà nên nhớ rằng con búp bê đã chảy máu. Linh hồn nó sẽ nhanh chóng ăn mất linh hồn của bà. Tôi biết bà không sợ chết. Tuy nhiên bà sợ nhất là linh hồn kia sẽ dần dần huỷ diệt hết Phú Gia. Bà vì Phú Gia hi sinh cả đời, vậy nếu như Phú Gia vì bà mà biến mất thì sao?

Bà Phú hơi đảo ánh mắt mờ đục về phía thầy Lý: chính mày đã giở trò với con búp bê đó.

– Ồ không! Là tự tay bà phá nó. Tôi chỉ tiện giải sách của thầy tôi thôi. Tuy nhiên trang cuối tôi chưa đưa cho bà.

Thầy Lý nói xong nhếch mép cười bởi bao năm qua thầy phải luồn cúi gia đình bà Phú chỉ vì một món đồ bà ta nắm trong tay. Thầy Lý vốn là truyền nhân duy nhất của Thầy Mùi nhưng thứ quan trọng nhất lại không giao cho học trò mà đưa cho bà Phú giữ. Đã vậy trước khi chết thầy Mùi còn nhất quyết bắt ông ta thề sẽ giúp Phú Gia giải lời nguyền. Sau khi mọi chuyện được giải quyết thì món đồ đó mới thuộc về ông ta.

Bà Phú khục khục vài tiếng trong họng: biết người, biết mặt, không biết lòng. Đáng lý ra ông thầy Mùi không nên ưu ái mày như thế. Đời người không ai là không có sai lầm. Có lẽ sai lầm lớn nhất đời ông ấy là cho mày được làm người.

Thầy Lý tức giận: bà im mồm. Bao năm qua tôi chịu sự quản lý của bà đủ rồi. Tôi chỉ muốn thứ thuộc về tôi. Lời nguyền của Phú Gia tôi nhất định sẽ giải. Tôi sẽ không phạm lời thề độc khi xưa bởi tôi chỉ hứa sẽ giải lời nguyền chứ không hề hứa phải trung thành với bà.

– Vậy nên mày lựa chọn phản tao chạy theo con Duyên sao?

Bà Phú nói rồi lại khùng khục cười. Nụ cười bà méo mó bởi cơn đau giày vò. Bà nói tiếp: “con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa” con Duyên đã là con gà mái ghẹ mãi mãi không thể hoá phượng hoàng. Còn mày chỉ là loại giun dế làm mồi cho con gà mái ghẹ kia đừng mơ tưởng bay lên hoá rồng. Kể cả tao có cho mày thứ mày muốn bây giờ thì mày cũng không bao giờ thượng thừa như thầy Mùi, có khi nhận đồ xong mày lại chết đứng thôi, con ạ!

– Im mồm! Bà mau đưa thứ đó cho tôi!

Bà Phú không trả lời. Duyên lại nhào tới: bà mau đưa ra đi. Tôi sẽ để bà chết không đau đớn. Còn không…

– Thì sao? Mày sẽ giày vò tao đau đớn tới chết sao. Xin lỗi! Tao không cần mày ban ơn. Nếu là người khác thì tao đã bóp chết từ lâu. Tuy nhiên tao từng hứa tổ tiên không sát hại người nhà. Mày còn phải giữ Phú Gia nên tao khuyên mày đừng phí công vô ích. Hôm nay mày bước được vào căn phòng ấy thì xác định mày mất tất cả. Tao vì Phú Gia chứ loại mày xiên một nhát rồi xẻ thịt đãi thú hoang cũng còn nhẹ.

Duyên nghe bà Phú nói tức giận tới phát điên không làm chủ được cảm xúc vơ ngay chiếc kìm cắt sắt gần đó đập thẳng vào con búp bê đặt trên mặt tủ. Bà Phú không kịp kêu tiếng nào chỉ trợn ngược mắt lên, máu trào ra miệng rồi tắt thở.

Thầy Lý hốt hoảng: cô làm trò gì vậy? Bà ta chết rồi thì ai chỉ đường cho chúng ta.

– Thầy lo cái gì? Nó chỉ nằm trong căn nhà này mà thôi. Cần thiết thì dỡ nhà. Loại này có sống cũng vô dụng thôi.

Thầy Lý ngồi phịch xuống ghế: dỡ nhà ư? Nếu dỡ nhà thì có làm kinh động đến bùa ếm thầy tôi đã làm khi xưa không? Lỡ như con quỷ đó xuất hiện thì chúng ta làm thế nào?

Duyên bấy giờ mới choàng tỉnh táo lại: vậy làm sao? Bà ta nhất quyết không chịu nói.

– Tôi không biết! Chuyện này…tôi thực sự không biết.

Vậy là sau cùng kết quả vẫn là công cốc. Bà Phú chết. Duyên nắm quyền Phú Gia. Thầy Lý vẫn không tìm được vật cần tìm và tiếp tục phải bám lấy Duyên mà tìm kiếm.

Sau khi đám tang của bà Phú hoàn tất, thầy Lý liên tục tới Phú Gia làm lễ trấn yểm vong hồn. Thực ra đó là thầy nói cho mọi người đỡ tò mò, dò xét; thực chất ông ta tới tìm cơ quan của căn nhà. Ông ta phải dùng thước đo kích thước từng phòng để tìm xem căn phòng bí mật rốt cuộc được xây ở đâu. Lối vào căn phòng ấy được đặt ở chỗ nào.

Mất cả tuần lễ cuối cùng họ mới té ngửa căn phòng ấy chính là nối tiếp với căn phòng tối mà xưa kia thầy Mùi vẫn hay dùng để luyện ngải và làm lễ giải lời nguyền.

Duyên cẩn trọng nên không bước vào căn phòng ấy khi cánh cửa kia mở ra. Thầy Lý háo hức vì cuối cùng cũng có cơ hội bước vào căn phòng ấy lấy được thứ mà ông ta muốn.

Căn phòng nhỏ hẹp, tối thui. Bên trong chỉ một mùi ẩm mốc xông lên. Ông ta cầm chiếc đèn thận trọng bước vào. Nhà bà Phú quả nhiên giàu có, trong ấy để vài chiếc thùng đã được khoá kín và rất nhiều đồ cổ hiếm có. Ông ta chẳng quan tâm tới mấy thứ đó, cái ông ta muốn chính là một chiếc hộp, lúc còn sống thầy Mùi từng nói toàn bộ bí mật của ông nằm trong chiếc hộp ấy. Thầy Lý từng ao ước lấy chiếc hộp ấy và dùng nó luyện thành một thứ ngải bất bại mà thầy Mùi dày công cả đời nghiên cứu.

Xét về tài cán thì đúng là thầy Mùi trên tài thầy Lý một bậc. Thứ mà thầy Mùi có được thầy Lý có cố cả đời cũng không bằng. Bởi vậy ông ta chỉ mong có ngày thầy Mùi truyền thụ hết cho mình. Thật đáng tiếc thầy Mùi kia lại chỉ dạy cho ông ta phân nửa và thứ quan trọng nhất ông ta lại giấu đi làm của riêng, tới chết cũng không chịu giao cho học trò.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …