Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 75

Bảo Nam đi cùng Khánh An một đoạn đường về nhà. Cô gái ấy tuy 20 tuổi rồi, mặc dù học hành thông minh nhưng tính cách lúc nào cũng như đứa trẻ con, thích nhõng nhẽo. Hơn nữa do biến cố tâm lý đặc biệt nên hoàn toàn mất đi kí ức suốt từ năm 14 tuổi trở về trước. Khánh An sống cùng bố, mẹ đã mất từ khi cô bé mới 14. Bảo Nam nhìn vào đôi mắt trong veo không ưu phiền ấy khẽ mỉm cười: cô bé, hãy luôn vui tươi như thế, dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra nhé.

Bác Cương vừa đi làm về tới nhà thấy con gái đang tính trèo cổng vào nhà thì tức giận: Khánh An, sao con lại quên chìa khoá nhà rồi?

Khánh An gãi đầu: con cho bạn mượn xe, chìa khoá nhà con để trong cốp xe rồi bố ạ! Sao hôm nay bố về muộn thế ạ?

Bác Cương chẹp miệng: con gái con đứa gì mà 20 tuổi đầu chả có tí yểu điệu thục nữ gì cả. Con cứ thế này ai mà dám rước?

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Khánh An chạy lại ôm cánh tay bố làm nũng: càng tốt bố ạ! Con muốn ở bên bố cả đời luôn. Sau này bố già con dắt bố đi dạo này, nấu cơm cho bố ăn này, rồi đọc sách cho bố nghe nữa.

Bác Cương khẽ cốc nhẹ lên đầu con gái một cái: to miệng! Ít nữa phải lòng anh nào biết đâu lại xách váy đi không thèm nhìn mặt bố cũng nên.

Khánh An cười híp mắt, hai cái má hồng hồng phồng lên: vậy ai muốn lấy con thì phải về ở rể cùng con chăm sóc bố. Bố thấy ý kiến này có chuẩn không?

Hai bố con hàn huyên với nhau cả buổi. Ông trời bất công đưa Hân đi khỏi bac Cương bù lại cho ông một cô con gái đáng yêu, cái miệng ngọt như kẹo.

Bác Cương ngồi nhìn con gái vừa ăn vừa nói chuyện trên trời dưới bể đôi mắt bất giác mờ hơi sương. Đã 6 năm trôi đi kể từ cái ngày hai bố con phải nửa đêm đưa nhau bỏ trốn. Cũng may bác nhận được tin báo kịp thời mới có thể nhanh chóng rời đi, chậm chân một chút chắc giờ Trinh đã khó lòng ngồi trước mặt bác vui vẻ hàn huyên như vậy.

Khánh An nhìn bố đang trầm tư liền thắc mắc: có chuyện gì mà bố lại suy tư thế?

Bác Cương cười: sắp sinh nhật con tròn 20 tuổi rồi. Bố đang nghĩ xem tặng con món quà gì.

Trinh bật cười: hay là hai bố con mình đi xem phim đi. Con với bố hẹn hò.

Bác Cương lườm con gái: bố già rồi, đi xem phim ngại lắm. Chúng ta đi chỗ khác được không?

– Không! Con tính cả rồi! Hai bố con đi ăn lẩu xong tăng 2 là đi xem phim. Bố không đi con buồn, con giận. Con không chơi với bố nữa.

Khánh An nhõng nhẽo như vậy, bác Cương chỉ biết mỉm cười lắc đầu. Bác nhớ lại lần đầu tiên gặp hai mẹ con Trinh, bác rất ấn tượng với cô bé với đôi mắt to tròn này. Thời gian trôi qua quá nhanh, bao nhiêu sự việc cứ dần qua. Bác ban đầu nhận sự uỷ thác của ông Phi nên mới tới vùng quê ấy tìm mẹ con Hân và bảo vệ cho họ. Bác Cương xưa kia là con một gia đình giàu có nhưng lại thích học pháp, tuy nhiên gia đình bị người xấu hãm hại tới mức suýt mất đi mạng sống. Chính ông Phi khi ấy làm bác sỹ đã gặp và cứu bác, cho bác một chốn dung thân. Bác giúp ân nhân của mình là hợp lẽ tự nhiên.

Thời gian dần trôi, tình cảm của bác giành cho hai mẹ con họ càng ngày càng lớn dần. Bác coi hai mẹ con họ như bảo vật, đến cả vật báu gia truyền của gia đình cũng tặng cho hai mẹ con.

Bác những tưởng cứ an phận sống ở vùng quê nghèo ấy thì hai mẹ con họ sẽ bình an. Đáng tiếc ông trời biết thử thách lòng người. Hai người mới nên duyên, chưa hạnh phúc được bao ngày thì Hân bị người ta hãm hại. Ngày công an báo gia đình tới nhận xác bác chưa khi nào tin đó là sự thật. Cô ấy có ngoại hình hao hao với Hân, mái tóc giống như Hân, có chiếc vòng đeo tay của bác tặng Hân nhưng thâm tâm bác vẫn không muốn tin nó là sự thật. Phải mất rất lâu bác mới bình tâm trở lại thì Trinh lại bị người ta đồn đoán có bầu. Lời đồn ấy ác tới mức cho rằng bác là tác giả cái thai trong bụng Trinh.

Bác đưa Trinh đi khám và phát hiện ra Trinh bị mắc chứng bệnh lạ. Trong cơ thể Trinh có một khối u to tận 3kg khiến bụng Trinh to lên và cơ thể gầy đi nhanh chóng. Thậm chí Trinh hay bị nôn khan và đau bụng, mặt mũi xanh xao.

Đúng thời điểm ấy bác nhận được thông báo từ bên ông Phi, vậy là bác thuận nước đẩy thuyền, giả giả thật thật che mắt thiên hạ. Chỉ có thể biến Trinh thành cô bé mang bầu sẽ có thể thoát được sự truy lùng ráo tiết phía bên Phú Gia. Mặt khác bác đưa Trinh đi chữa bệnh, bỏ đi nơi khác sống chắc chắn hàng xóm tự tung tin đồn ra ngoài hai bố con bác vì xấu hổ mà phải bỏ nhà đi biệt xứ! Một việc vẹn cả ba đường.

Bác đưa Trinh đi làm phẫu thuật cắt bỏ khối u và dùng thuật thôi miên lấy đi kí ức của Trinh 14 năm về trước, thay tên đổi họ cho con gái. Khi Trinh tỉnh dậy đã là Khánh An ngây thơ, hồn nhiên cho tới hiện tại. Nhiều khi ngồi nghĩ lại bác thấy có lỗi với Trinh vì không cho con gái sống trong kí ức của chính mình mà phải sống trong thân phận khác cùng một kí ức bác tạo dựng cho cô.

Tại nhà Bảo Nam, sau khi bà Âm phát hiện đươc âm mưu của Duyên cho người thủ tiêu Bảo Nam đã tương kế tựu kế để kẻ sát nhân truyền ống thuốc độc vào bình truyền. Tuy nhiên hắn ta không biết rằng ông tiêm kia đang truyền tới phần da thịt đắp giả khéo léo tựa như thật.

Ông Phi dựa mối quan hệ trước đó với bệnh viện mà đưa Nam vào nhà xác rồi lại tiếp tục một lần nữa bày kế đánh cắp xác chết rồi đưa đi trong đêm. Mọi hành động kín kẽ tới trời đất không biết, quỷ thần không hay. Họ đưa Bảo Nam rời khỏi đó tìm cơ hội đối phó với Phú Gia.

Vậy là sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng Phú Gia vẫn thắng. Bên Ái lại thiệt hại lớn cả về người và của. Ái và con gái phải bỏ mạng oan uổng.

Bảo Nam sau khi tỉnh táo trở lại đã khôi phục lại toàn bộ mảng kí ức bị đánh mất trước kia trong ngày bị tai nạn đúng sinh nhật cậu tròn 30 tuổi. Có thể nói mảng kia ức ấy có thể do ai đó cố tình muốn che giấu.

Hôm ấy cậu từ nơi làm việc về thì vô tình gặp lại Trinh. Một chút mơ hồ nhưng cậu nhanh chóng nhận ra cô gái từng hai lần cứu mạng của mình. Lần đầu Trinh cứu Bảo Nam khỏi chết đuối khi cậu cùng các bạn hái sen. Lần thứ 2, cũng là lần quan trọng nhất trong lần sinh nhật cậu tròn 30 tuổi. Khi ấy cậu vốn từng nghĩ mình chính là con cháu Phú Gia và bi dính lời nguyền chết chóc ấy. Cậu tự mình bắt xe xuống miền quê vì hi vọng biết đâu trong khoảnh khắc cuối cùng kia sẽ gặp được phúc tinh.

Chiếc xe dừng lại trên đường lớn, cậu nhìn thấy bóng dáng một cô gái quen thuộc. Không hiểu sao câu lại vô thức bị cuốn theo cô gái ấy cô ta bước phía trước, cậu lặng lẽ theo sau. Khi cậu đứng trên đỉnh đồi cao, nhìn xuống phía dưới là con sông đang cuộn chảy thì bất giác phía bên kia một cô gái khác xuất hiện. Cô bé đó chính là Trinh.

Giờ phút ấy cậu đã tỉnh táo lại và bước lùi về phía sau nhưng không may đôi chân cậu như có ai đó kéo mạnh. Toàn thân cậu đổ về phía trước lăn vài vòng rồi rơi xuống sông. Cậu cố ngoi lên thì có người lại túm lấy cậu kéo xuống. Đến lúc cậu không còn khả năng ngoi lên nữa thì một bàn tay bám lấy cậu kéo đi. Cậu lờ mờ nhìn thấy chính là cô gái bé nhỏ ấy đang cố đưa cậu vào bờ. Tuy nhiên nước chỗ khó tự nhiên cuộn lên thành dòng lớn cuốn cả hai ra tới ngã ba giao, nơi hai con sông đổ vào nhau. Cậu từ từ mất ý thức. Đến khi cậu tỉnh lại đã là 6 tháng sau tại bệnh viện. Người ngày đêm bên cạnh chăm sóc cậu lại là người mẹ đã mất tích hơn 10 năm của mình.

Cậu mất kí ức nên mọi chuyện chỉ là nghe mẹ kể lại về phúc tinh cứu cậu thoát lời nguyền. Bảo nam nhiều lần muốn tìm phúc tinh nhưng mẹ lại từ chối. Dần dà cậu tự hình thành trong đầu mình một hình ảnh phúc tinh trong tưởng tượng. Mãi sau này, khi lần nữa cậu đi cấp cứu và tỉnh lại thì kí ức cũ đã quay về. Cậu cố gắng về quê dò hỏi thì được biết họ đã chuyển nhà đi xe không ai rõ tung tích.

Bảo Nam nhìn thấy Trinh lần đầu là 3 năm về trước. Khi ấy cậu mới vừa về nước. Cô bé đạp xe đi học vô tình bị người ta va quẹt ngã ra đường. Cậu là người tốt nên xuống xe giúp đỡ. Lúc gặp lại Trinh bảo Nam vui lắm và giới thiệu tên của mình. Trinh cứ ngây người ra gãi đầu gãi tai rồi hỏi: cháu với chú có quen biết hay sao?

– Có! Anh này! Anh là Bảo Nam. Anh là người đã được em cứu hai lần. Anh là bạn của chị Loan cùng khu tập thể nhà em.

Khánh An lắc đầu: không biết. Chú nhầm người rồi.

– Em có phải là Trinh không?

– Không. Cháu là Khánh An. Cái bạn Trinh kia giống cháu lắm hả?

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …