Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 75-2

Bảo Nam ngạc nhiên vì nét mặt Trinh hiện rõ ràng rằng cô bé đang rất ngạc nhiên. Chuyện này không tài nào là giả được. Cậu vội hỏi lại: vậy nhà em ở đâu? Em có quen với ai tên Loan không?

Khánh An lắc đầu: cháu không biết ạ! Xóm cháu không có ai tên như thế mà cháu cũng chưa quen ai tên Loan cả. Mà Trinh là ai? Người yêu chú à?

Con bé nói xong nhoẻn miệng cười đầy thú vị.

Bảo Nam thở dài: không lẽ lại có người giống nhau đến thế sao?

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Bảo Nam nhìn lại Khánh An một lần thầm so sánh. Giữa cô bé Khánh An này và cô bé Trinh kia có chăng Khánh An cao và phổng phao hơn. Tuy nhiên khuôn mặt này lại giống nhau như đúc.

Khánh An nhanh nhẹn leo lên xe vẫy vẫy tay: chú đẹp trai này, cám ơn chú nhé.

Khánh An vội vã đạp xe thật nhanh, cánh tay trái vẫn đưa về phía sau vẫy vẫy. Bảo Nam nhìn theo bóng lưng cô gái nhỏ bất giác bật cười.

Thời gian qua cậu theo ông ngoại ra nước ngoài bắt tay vào gầy dựng lại sự nghiệp. Lần này về nước cậu chuẩn bị sẵn sàng cho mình cả trí lực đấu một phen với Phú Gia.

Mới về nước nên mọi chuyện còn nhiều bỡ ngỡ, tuy nhiên cậu lại gặp được cô gái có ngoại hình giống hệt ân nhân khi xưa.

Vài ngày sau Bảo Nam mua một ngôi nhà. Thật trùng hợp ngôi nhà ấy lại gần nhà Khánh An. Bảo Nam đứng trong nhìn ra thấy bóng dáng cô bé đạp xe qua nhà liền vô thức bước ra theo. Bất ngờ hơn nữa người đàn ông ra đón Khánh An chính là người sống cùng nhà với Trinh khi xưa. Điều ấy càng làm cậu khẳng định chính xác cô gái đó chính là Trinh đã được thay đổi thân phận. Hoặc như cô gái ấy cũng từng giống như cậu khi xưa vì lí do nào đó bị mất đi kí ức.

Mấy ngày sau Khánh An nhanh chóng nhận ra Bảo Nam ở cùng khu với mình. Cô bé nhìn ngôi nhà rồi bĩu môi: à ha. Chú đẹp trai lại nhà giàu nữa. Sao chú lại ở đây thế? Chú theo cháu à?

Bảo Nam bấy giờ đang vội nên chỉ đưa tay vẫy lại Khánh An: lúc khác nói chuyện, giờ tôi bận chút chuyện. Hẹn gặp lại Khánh An.

Khánh An đứng nhìn theo chiếc ô tô rời đi bĩu môi lần nữa. Bác Cương từ trong ngõ đi ra liền hỏi thăm: con nói chuyện với ai thế?

Khánh An chỉ vào ngôi nhà mới ngay cạnh: cái chú mới mua nhà này bố ak. Chú ấy cứ nói con giống Trinh nào đó.

Khuôn mặt bác Cương cứng đơ sau khi nghe con gái nhắc tới Trinh. Lâu lắm rồi, cũng 6 năm trời cái tên Trinh đã dần lui vào lãng quên thì nay có người nhắc lại. Bác đăm chiêu đáp: người giống người thôi con gái ạ!

Ông Cương nói vậy nhưng chiều về lại canh ngay ngõ nhà Bảo Nam. Cậu vừa xuống xe liền nhận ra ngay người đàn ông ấy. Cậu mở lời: bác tìm tôi đúng không?

Bác Cương nhìn thấy Bảo Nam liền lập tức hiểu ra vấn đề. Lúc đầu bác cứ thắc mắc mãi chuyện tại sao bác đã đi rất xa mà vẫn có người nhận ra Trinh như thế. Giờ thì lời đáp đã có nên bác e hèm hắng giọng rồi nói tiếp: cám ơn cậu đã giúp đỡ con Khánh An nhà tôi. Tôi hi vọng đừng ai làm xáo trộn cuộc sống của con bé vì hiện tại nó đang sống rất tốt.

– tôi xin lỗi, nhưng tại sao em ấy lại biến thành Khánh An?

Bác Cương đáp: cậu chỉ cần biết con bé tên Khánh An là đủ. Cái tên kia cậu hãy quên đi và đừng bao giờ nhắc đến nữa. Mà con bé đáng tuổi cháu cậu. Cậu xưng hô cho đúng thứ bậc.

Bảo Nam mở cửa mời bác Cương vào nhà nhưng bác không vào, chỉ đứng cổng nói thêm vài câu. Trinh đi học về nhìn thấy bố và chú đẹp trai nói chuyện liền thắc mắc: sao bố gặp chú ấy? Không lẽ hai người này quen biết hay sao?

Con bé đạp xe tới bóp phanh kin kít rồi hỏi rối rít: bố, sao bố lại ở đây vậy? Hai người quen nhau sao?

– Không! Bố cám ơn chú ấy đã giúp đỡ con. Con mau về nhà đi.

Trinh đưa bàn tay trắng muốt lên vẫy chào Bảo Nam rồi đạp xe về con ngõ phía sau. Bác Cương dặn thêm: tôi mong cậu giữ khoảng cách với con bé. Đó là cách giữ an toàn cho cả hai. Đây là lời cầu xin.

Bảo Nam không hiểu tại sao bố Khánh An lại dặn dò cậu như thế. Chắc chắn chuyện này có vấn đề gì đó khó nói.

Thời gian trôi đi, Khánh An ngày ngày vẫn đi qua nhà Bảo Nam. Cậu cũng không tuỳ tiện gặp mặt nhưng lại âm thầm giúp đỡ từ xa. Cô gái ấy thông minh, nhanh nhẹn nhưng tư tưởng đơn thuần và trong sáng nên thường xuyên bị bạn bè chơi xấu. Những lần như thế Bảo Nam giúp cô bé dẹp loạn.

Một năm trôi đi rồi tới hai năm, Khánh An vẫn thi thoảng gặp gỡ khi cô bé cần giúp đỡ. Dĩ nhiên chuyện này phải giấu bác Cương bởi bác biết chuyện sẽ không vui.

Một ngày kia, Nhà Khánh An bất chợt bị bốc cháy. Trong nhà lúc bấy giờ chỉ có một mình cô bé. Cũng chẳng biết phải tình cờ hay không đúng lúc ấy Bảo Nam lại đứng trên ban công nhìn về ngôi nhà nhỏ trong xóm. Thấy bất thường cậu vội vã lao ra ngoài hô hào mọi người giúp đỡ.

Khánh An bị mắc kẹt ở tầng 2 không thể xuống đất. Tất cả cửa nhà đều bị khoá. Bác Cương cẩn thận nên khi đi lại khoá cửa ngoài vì không muốn đánh thức Khánh An ngủ trên phòng.

Ngọn lửa nhanh chóng bao chùm lấy ngôi nhà. Con ngõ nhỏ xe cứu hoả khó lòng vào tận nơi. Bí quá Bảo Nam trèo cây cột điện leo lên mái nhà hàng xóm men tới gần ban công tầng. Lúc ấy Khánh An cũng đang lóp ngóp mặt mũi lấm lem bò được ra tới cửa.

Nhờ Bảo Nam nhanh nhẹn nên cứu được Khánh An bị bỏng nên sau lần ấy bác Cương không quá gay gắt với cậu. Nhiều khi vui vui bác còn xách chai rượu chờ Bảo Nam về nhậu cùng cho vui.

Thời gian trôi qua tới giờ đã là ba năm. Quãng thời gian ấy không dài nhưng đủ để cho Bảo Nam thân thiết với gia đình Khánh An. Bác Cương dù đã thân thiết nhưng vẫn cẩn trọng trong câu nói và dặn dò con gái phải đề phòng và giữ khoảng cách với những người đàn ông trưởng thành.

Khánh An lại vô tư nói cười. Nhiều lúc cô vô tư tới mức khoác vai Bảo Nam đi ngoài đường khiến bác Cương giận tới tím cả mặt. Bác nói cô bé liền đáp: thì con coi chú ấy giống như bố thôi mà, sao bố thấy ghen tị vì con thân với chú ấy hả? Vậy mai con không chơi với chú ấy nữa cho bố vui.

– con giờ giỏi rồi, miệng sơn sớt đấy nhưng chốc lại chú Bảo Nam thế nọ chú Bảo Nam thế kia. Người ngoài không hiểu lại tưởng con và cậu ta là người nhà ấy.

– Bố hay nhở, bán anh em xa mua láng giềng gần mà bố. Hơn nữa chú ấy tốt thật chứ có giả bộ gì đâu?

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …