Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 76-2

Khánh An không đáp lại vì đang giả vờ ngủ say. Bảo Nam liếc nhìn đồng hồ rồi chào bác Cương ra về.

Chú Bảo Nam về, nhà còn lại hai bố con. Bác Cương cũng muốn nói chuyện với Khánh An vì chỉ sợ cô bé buồn nhưng nghĩ chắc chắn Bảo Nam sẽ nói chuyện nên bác lặng lẽ bước tới phòng thờ ngồi tâm sự với Hân.

Điện thoại Khánh An có tin nhắn tới: cháu ngủ chưa? Nói chuyện với chú một lát.

Khánh An nửa muốn trả lời, nửa coi như không biết. Điện thoại lại có tin nhắn liên tiếp. Khánh An nhắn lại: chú đang khủng bố điện thoại cháu đấy à? Hay chú gửi bù cho mấy tuần qua thế?

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

– Uh! Chú gửi bù. Đúng ra muốn gặp cháu nói chuyện sẽ vui hơn nhưng cháu trốn trong phòng nên chú nhắn tin.

– Sao chú không nhắn cho chị Phụng ấy, nhắn cháu làm cái gì?

– Chú nhắn Phụng làm gì? Sao cháu lôi cô ấy vào?

– Vì sinh nhật của cháu nhưng chú đưa chị ấy tới.

– Giận hả? Là tại vì cô ấy muốn gặp cháu.

– Tại sao? Cháu và chị ta quen nhau sao?

– Không quen, nhưng sau này sẽ còn gặp nhau nhiều.

– Cháu hiểu! Cháu muốn ngủ rồi.

Bảo Nam lập tức gọi điện thoại tới. Khánh An không nghe mà thẳng thừng tắt máy. Lúc ấy cô bé buồn, ấm ức, thất vọng…cái gì cũng có một chút nên không muốn nói chuyện với ai.

Ngày hôm sau, Khánh An tới trường rồi lang thang đi siêu thị. Lúc sang đường do sơ ý không để ý đèn đỏ cứ nhào qua nên bị chiếc xe va trúng. Người trên xe vội vã xuống đỡ lấy cô bé: cô không sao chứ?

Khánh An ngước nhìn một thanh niên cao lớn mặc bộ đồ tây trang lịch thiệp đỡ mình rồi lắc đầu: cám ơn, tôi không sao.

– Tôi đang rất vội nên không đưa cô đi kiểm tra được. Hay tôi gọi người đưa cô đi kiểm tra một chút.

– Không sao! Anh đi làm đi.

– Tôi là Huy, đây là danh thiếp của tôi. Nếu có chuyện gì cô cứ gọi cho tôi.

Hai người nói vài câu rồi chia tay.

Vài hôm sau, tại nhà sách, Khánh An muốn tìm một mua cuốn sách làm quà tặng sinh nhật cho bạn. Đang loay hoay thì cô va vào một thanh niên. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy đưa Khánh An gặp lại Huy lần hai.

Anh nhìn cô gái liền vui vẻ: chào cô, chúng ta lại gặp mặt.

Khánh An chăm chú nhìn lại người thanh niên rồi lục lại trí nhớ: ủa, chúng ta gặp nhau rồi sao?

– Tôi là Huy, người va vào cô mấy hôm trước.

Khánh An à lên một tiếng rồi vui vẻ: hoá ra vậy, anh mặc thế này khác quá, tôi nghĩ là hai người.

– Mỗi tháng tôi giành 1 ngày đi nhà sách đọc chùa nên mặc thế này cho thoải mái.

Khánh An nghe Huy nói liền bật cười: bạn tôi cũng giống anh đấy nhưng tháng 30 ngày đi đọc chùa chứ anh có 1 lần thì kém xa.

Hai người nói chuyện một lúc, Khánh An nói muốn tìm cuốn sách làm quà tặng sinh nhật cho bạn mà tiếc là các nhà sách đều hết, trên mạng lại không bán. Huy vui vẻ: đưa tên sách đây tôi kiếm giúp cho. Coi như tạ lỗi bữa trước va vào cô.

Khánh An xua tay: ấy không, là tôi đi sai mới va vào anh. Anh không uýnh tôi là may chứ tạ lỗi cái gì. Anh kiếm giúp tôi thì tôi mời anh cafe trả ơn nè.

Huy vui vẻ: vậy đi thôi.

– Đi đâu!

– Thì đi cafe. Cô nói trả ơn tôi mà.

Khánh An bị Huy kéo đi ngay sau đó. Khánh An chối: ơ, nhưng có phải nên tìm sách trước không? Tôi sinh viên đấy, đang ăn bám nên không có tiền mời hai lần cafe đâu.

– Yên tâm! Sách chắc chắn có. Giờ tôi mời trước, lần sau tôi đưa sách thì cô mời. Mà cô tên gì vậy?

– Khánh An!

– Tên hay quá, nghe rất bình an.

Cuộc nói chuyện ngắn bên ly cafe của hai người xa lạ cứ vậy bắt đầu cho một mối quan hệ mới. Huy quả nhiên đúng hẹn tìm được sách cho Khánh An và theo lời hứa sẽ phải mời Huy uống cafe. Cậu thanh niên trẻ tuổi ấy không hiểu sao lại bị cô gái trẻ Khánh An kia bắt mất hồn. Cậu thường xuyên tranh thủ lúc rảnh rỗi lại lân la lên mạng chát chít qua lại với Khánh An. Hai người nói chuyện trên trời dưới bể, chuyện gia đình đến xã hội. Dần dần các cuộc nói chuyện càng dài hơn, họ chẳng biết vô tình hay hữu ý lại gặp gỡ nhau thường xuyên hơn.

Khánh An vẫn giận dỗi chẳng biết lý do tại sao với Bảo Nam. Cậu muốn hỏi rõ sự tình và giảng hoà thì cô ấy lại càng tránh. Cũng may mắn thời gian ấy Khánh An quen biết Huy nên quên đi nỗi khó chịu trong lòng.

Dạo này Huy hay hát hơn, thường xuyên mặc đồ jean, áo thun thay vì đồ bộ vest. Nhiều lúc cậu cố ý lượn lờ qua cổng trường của Khánh An rồi vờ như gặp mặt. Nhiều lần giả vờ quá khiến Huy bị các bạn cũng lớp Khánh An trêu đùa anh đang trồng cây si tại trường của bọn họ. Khánh An thì chối đây đẩy: tụi bay toàn nói linh tinh thôi, anh Huy có công việc gần đây, hơn nữa nơi làm việc của anh ấy cũng gần trường mình nên tiện đường qua đây.

Một bạn đáp: vâng, tiện đường quá Khánh An ạ! Tiện tới mức lần nào qua cũng xách đồ mày thích ăn nhất tới. Nếu mà tiện thế được thì tao cũng muốn có người tiện như vậy.

Mọi người nói qua nói lại trêu chọc nhau ra tới tận đường thì quả nhiên gặp một người đàn ông đứng ở đó chờ. Mấy cô gái nhỏ quay lại nhìn nhau bởi anh ta đang nhìn chằm chằm về họ.

Khánh An chẳng nói chẳng rằng quay ngoắt người bước qua thật nhanh. Bảo Nam vội vã bước theo kéo tay cô lại: cháu gặp chú một lát! Chú có chuyện muốn nói với cháu.

– Chuyện gì chú nói nhanh đi. Cháu còn phải đi với các bạn.

Bảo Nam tính lên tiếng thì phía xe có tiếng gọi lớn: khánh An, nay anh mời mấy em đi ăn chè đĩa nha.

Bảo Nam ngẩng mặt nhận ra ngay Huy. Đôi mắt cả hai chạm nhau đều ngạc nhiên. Huy thốt lên: chú, sao… chú Bảo Nam đúng không? Vậy là chú chưa chết thật sao?

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …