Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 77

Khánh An nhìn sang Bảo Nam rồi hướng mắt về Huy đầy thắc mắc. Bảo Nam ngay lập tức kéo cánh tay Khánh An: đi theo chú.

Khánh An giật cánh tay lại: chú làm cái gì đấy? Cháu không đi.

Nói rồi cô quay lại phía Huy và các bạn: đi anh, chúng ta đi ăn chè. Đưng quan tâm người đó.

Khánh An nhanh nhẹn kéo Huy đi bỏ lại Bảo Nam phía sau. Từ khi Bảo Nam chuyển khỏi nhà và công khai đấu lại Phú Gia thì tình cảm hai bên đã hoàn toàn chấm dứt. Huy trước từng ngưỡng mộ, sùng bái Bảo Nam bao nhiêu thì sau biến cố lớn ấy chỉ còn lại tiếc nuối. Cậu cũng không muốn đến chào hỏi Bảo Nam tránh khó xử cho đôi bên. Tuy nhiên thấy Bảo Nam bằng da bằng thịt tâm tình Huy bất ngờ và cũng có chút gì đó không ghét bỏ.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Khánh An và các bạn cùng Huy đi ăn chè đĩa. Những lời trêu đùa, những câu chuyện vui vẻ khiến Huy nhanh chóng quên đi hình ảnh Bảo Nam.

Một bạn đột nhiên hỏi: Khánh An, cái chú lúc nãy là ai thế? Người quen của cậu à? Hay người ta lại trồng cây si ở cậu?

Khánh An đánh vào cánh tay bạn: con hâm, là chú hàng xóm nhà tao đấy. Chắc có việc đi ngang nên gọi tao cùng về.

Huy liền cất tiếng hỏi: chú ấy tên Bảo Nam đúng không em?

– Đúng rồi! Mà anh biết chú ấy sao? Lúc nãy anh còn hỏi chú ấy chưa chết. Vậy rốt cuộc là sao?

Huy đáp: chú ấy từng là người một nhà với anh, trước đây anh rất ngưỡng mộ chú ấy. Sau đó có chút biến cố nên mọi người không qua lại nữa. Hơn 6 năm trước anh chỉ nghe tin chú ấy đột ngột qua đời. Anh cũng không nghĩ hôm nay gặp lại chú ấy ở đây.

Khánh An gật đầu: hoá ra vậy.

Trên đường về Khánh An cứ suy nghĩ mãi về Bảo Nam. Rốt cuộc người đàn ông này là thế nào? Tại sao đang yên đang lành lại trở mặt với người nhà?

Mải suy nghĩ nên Khánh An không để ý Bảo Nam đứng ngay đầu xe. Cô phanh gấp tới mức suýt nữa ngã ra đường: chú bị khùng hả? Sao chặn đường cháu?

– Xuống xe, chú có chuyện muốn nói với cháu.

Bảo Nam ép bằng được Khánh An hỏi chuyện về Huy. Khánh An ngơ ngác: rốt cục là sao thế chú? Chú muốn biết gì tự chạy đi hỏi anh ấy. Đừng mang cháu ra thăm dò.

– Vậy cháu và cậu ta rốt cuộc có quan hệ gì?

– Nam và nữ thì chú nghĩ có quan hệ gì?

Bảo Nam dường như rất giận mà nói lớn: nói, hai người tiến triển tới mức nào?

– Chú sao thế? Tự nhiên sao quát cháu? Cháu và anh ấy có quan hệ gì thì liên quan gì đến chú?

– Chấm dứt đi. Cháu ở bên cậu ta sẽ không còn bình an đâu.

– Vậy chứ cháu ở đâu với bình an? Chú đừng có vô lý thế chứ?

Cô bé nheo nheo đôi mắt: hay là chú ghen khi cháu có người theo đuổi hả?

– Đừng suy đoán lung tung. Chú lo vì có lý do.

– Là gì chú? Cháu muốn biết. Nếu hơp lý cháu sẽ tự biết giải quyết.

Bảo Nam hít một hơi thật dài: chú không muốn cháu ở bên người đàn ông đó.

– Tại sao?

– Vì…

Bảo Nam chẹp miệng mà không nói được lý do. Khánh An bĩu môi: đã vậy thì chú đừng can thiệp vào bạn bè của cháu. Cháu về đây. Nếu về muộn bố cháu sẽ lo lắng.

Khánh An đứng dậy nhanh chóng rời khỏi quán nước. Bảo Nam nhanh chóng chạy theo rồi kéo lấy xe Khánh An: cho chú về cùng một đoạn, cháu ngồi sau đi.

Hai người lặng lẽ không ai nói gì với nhau. Khánh An sau cùng liền hỏi: bạn gái chú đâu?

– Ai cơ?

– Bạn gái chú ấy.

– Ở một nơi rất xa.

– Sáng nay cháu thấy chị ấy đến nhà chú mà, xa đâu mà xa.

– Cháu nói ai?

– Thì chị Phụng ấy.

Bảo Nam phanh gấp làm Khánh An theo quán tính đổ xô về trước đập mạnh đầu vào lưng Bảo Nam. Cô bé giãy lên: chú sao thế? Làm cháu hết cả hồn.

– Cháu nghe rõ đây, phụng và chú không phải quan hệ yêu đương như cháu nghĩ. Bọn chú là bạn bè vừa là đối tác.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên đường. Khánh An không nói gì mà lặng im ngồi phía sau. Đoạn đường dường như xa hơn một đoạn. Bảo Nam không về nhà mà chạy xe thẳng vào nhà Khánh An. Cô bé thấy lạ nhưng không tiện hỏi chuyện. Bác Cương thấy hai người về cùng nhau và nhìn vẻ mặt Bảo Nam đoán chắc có chuyện chẳng lành. Bảo Nam bước nhanh vào nhà nói gì đó với bác Cương. Khuôn mặt bác đột ngột tái đi hỏi lại: chuyện này có thật không?

– Mặc dù tôi không dám chắc người bà Duyên tìm có đúng là Khánh An hay không nhưng như lời mẹ tôi khi còn sống từng nói thì người cứu tôi chính là người họ cần tìm. Trước đây tôi mất trí nhớ nên quên mất Khánh An. Mấy năm trước tôi mới tìm lại được kí ức thôi.

Bác Cương lo lắng: đúng là quả đất tròn. Cám ơn cậu. Tôi sẽ nói chuyện với con bé.

Tối hôm ấy bác Cương nói chuyện với Khánh An về ý định muốn chuyển nhà đi xa. Khánh An ngạc nhiên: sao tự nhiên bố lại muốn chuyển nhà đi? Chúng ta ở đây rất tốt còn gì?

– Bố thấy nhớ mẹ con. Bố muốn quay lại gần bà ấy một chút. Phần mộ của bà ấy đã lâu chúng ta không chăm sóc rồi.

– Nhưng còn con thì sao? Con đang học. Sang năm nữa con tốt nghiệp. Bố hãy chờ con tốt nghiệp rồi nhà mình chuyển về có được không?

– Bố nằm mơ thấy mẹ con. Bà ấy muốn chúng ta về. Bố muốn về ngay bây giờ.

Khánh An không hiểu đã xảy ra chuyện gì khiến bố lại đột ngột chuyển nhà như thế. Khánh An không muốn nghỉ học giữa chừng. Hơn nữa ngôi nhà này cô thực không muốn bỏ.

– Bố đợi con thi xong, con sẽ bảo lưu kết quả rồi đi cùng bố về quê. Hoặc con thi xong được nghỉ. Chúng ta về đón mẹ lên đây được không ạ? Con thực sự rất muốn ở đây. Nơi này gắn bó với con suốt 6-7 năm rồi.

– Ngôi nhà ở quê cũng gắn bó với con 14 năm liền. Chúng ta về đó, biết đâu con tìm lại được kí ức đã mất.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Tháng 7 cô hồn những điều nên và không nên làm tránh tai họa và xui xẻo

Tháng 7 cô hồn kiêng làm gì? kiêng mua gì tránh tai họa và xui xẻo

Tháng cô hồn bắt đầu từ tháng 7 âm lịch, trong tháng cô hồn này …