Menu

Home » Tiểu Thuyết » Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí

Lời nguyền trinh nữ chap 87

Bảo Nam nhoài tới ôm lấy mẹ: mẹ ơi, có chuyện gì vậy? Mẹ đừng làm mọi người lo lắng.

Bà Âm đỡ bà Ái dậy rồi đáp: đừng lo, bà ấy bị vong nhập thôi. Vong này quá nặng nên bà ấy mới bị ngất đi như thế.

Bà Âm lấy một chiếc khăn nhúng nước lau mặt cho Ái, Ái từ từ mở mắt, cổ họng đau như có người cắt: có chuyện gì vậy? Sao tự nhiên tôi lại bi ngất đi?

– Có vong nhập vào cô. Có lẽ đó là mẹ cô.

Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại truyenaudiohay.com

Ông Phi vẫn bịt mắt một tay cầm bó hương lớn, một tay cầm lá bùa tự mình tìm hướng mà bước. Lạ thay ông đi đúng theo hướng tay chỉ của Ái ban nãy.

Bảo Nam và bà Âm đứng lại ở ngay nơi làm lễ. Bác Cương bước theo ông Phi về phía ngôi nhà kho. Một đoàn thợ được Bảo Nam thuê bấy giờ cũng tới Phú Gia. Ông Phi tiến gần tới cửa nhà kho bỗng đứng sững lại rồi lùi lại phía sau. Bác Cương đỡ lấy ông thắc mắc: có chuyện gì vậy? Sao ông đứng lại?

Ông Phi thận trọng thì thầm vào tai bác Cương mấy lời rồi đứng yên tại chỗ. Bác Cương gọi lớn tiếng: bà Duyên, phiền bà mở cửa nhà kho giúp chúng tôi.

Duyên khó chịu bước về nhà kho rồi mạnh tay đẩy cánh cửa ra. Ánh sáng nhanh chóng theo cánh cửa ùa vào bên trong. Ông Phi vẫn không tháo chiếc khăn che mắt ấy ra mà lẩm bẩm đọc gì đó một hồi. Ông đưa tay giật lấy chiếc khăn xuống rồi bảo bác Cương: quay lại, nơi này không có gì đáng tìm cả.

Bác Cương không hiểu ý ông Phi nhưng cũng không dám hỏi. Cả hai lập tức quay lại sân. Đám thợ hơn chục người đã ngồi quanh sân chờ lệnh đào xới.

Bà Âm thắc mắc: có chuyện gì vậy? Tại sao ông không kiểm tra nơi ấy. Biết đâu bà ấy được chôn cất tại đó thì sao?

Ông Phi lắc đầu: có kẻ đang lập trận, chỉ e tôi bước vào đó sẽ không còn mạng để mà ra ngoài.

Bảo Nam lo lắng: vậy ông mau phá giải đi, chúng ta chờ mấy chục năm còn không vội thì chờ thêm vài ngày chắc chắn không sao.

Ông Phi rút lấy từng nắm que tre trong túi ra ngoài. Ông cầm tất thảy nhúng vào trong một chậu nước có hoà với máu của bà Ái rồi đưa cho mấy người thợ đào đất kia: mỗi người một que, đi xung quanh đất cắm số que này xuống đất, mỗi que cách nhau nửa mét. Nơi nào que tre này chuyển thành màu đỏ thì báo cho tôi biết. Tôi sẽ trả công cắm que này bằng công các anh đi làm 3 ngày.

Đám thợ hồ hởi nhận lấy những nắm que tre ấy thi nhau cắm xuống đất nghe ngóng. Quả nhiên que tre không hề bị đổi màu. Nguyên một túi đầy các que tre đều bị cắm chi chít xuống lòng đất nhưng đều nhận kết quả như nhau. Ông Phi bật cười: ông bạn già ơi là ông bạn già, ông tính gái tôi tới đây hại tôi chết sao? Giờ tôi cho ông biết đùa với lửa sẽ có ngày bỏng tay.

Nói xong ông Phi bê nguyên cả chậu nước hắt xuống đất, một làn khói bốc lên nhàn nhạt. Ông lầm bẩm đọc chua rồi tung một nắm bùa đỏ tươi ra trước mặt. Bà Âm hiểu ý liền dùng kéo đâm thẳng vào một hình nhân lẫn trong số nắm bùa kia. Hình nhân ấy tự dưng chuyền sang màu xám xịt. Khắp ngôi nhà như bị phủ một lớp sương mù mỏng rồi từ từ tan biến.

Bác Cương vui vẻ: phá được rồi, vòng trấn yểm vong linh đã được giải. Thầy pháp kia e rằng sống không yên với đám vong linh bị giải thoát hôm nay.

Quả nhiên phía trong nhà tiếng rú ghê rợn vang lên. Khuôn mặt Duyên từ từ chuyển sang xanh tái. Bảo Nam lập tức chạy tới nơi có tiếng hét chỉ thấy một người đàn ông đang ngã gục xuống đất, bên cạnh ông ta là một bụm máu. Có lẽ ông ta chính là ông thầy pháp mà mọi người hay nhắc đến.

Ông ta mở mắt thều thào: tới cùng ông nói không học pháp nhưng vẫn lén học. Ông chính là thằng bạn tồi.

Ông Phi chậm rãi lên tiếng: núi cao còn có núi cao hơn, người học pháp muốn giỏi tâm phải tĩnh. Ông đã bán linh hồn cho quyền lực thì sẽ mãi mãi thất bại.

Đôi mắt thầy pháp đỏ ngàu những tia máu. Ông ta lại nôn thêm một bụm máu ra đất rồi đau đớn ôm đầu rồi tự cào cấu mặt mình. Khuôn mặt của ông ta nhanh chóng be bét máu. Ai nấy nhìn thấy đều thất kinh.

Ông Phi nhắc bà Âm phun một ngụm nước cứu ông ta nhưng bà ấy đáp: loại người tâm ác ấy cứ để cho bùa chú quật chết ông ta đi. Ông ta đang tâm lập trận gài chúng ta. Nếu không phải ông không tinh ý thì giờ người nằm đó chính là tất cả chúng ta rồi.

Ông Phi thở dài: là ma quỷ thì người học pháp cũng phải giúp huống hồ là con người.

Bà Âm khó chịu phun một ngụm nước về phía ông thầy pháp. Ông ta ngưng cào cấu mặt mình. Ông Phi dán một lá bùa lên người thầy pháp và nói: ông tự giải cho mình đi. Sống chết thế nào do chính tay ông tự quyết.

Thầy pháp bật cười thều thào nói: những kẻ nói đạo đức là những kẻ bụng dạ tiểu nhân. Chính ông nói sẽ bỏ học pháp theo đuổi ngành y. Vậy nhưng ông lại luôn lấy lòng thầy và sau cùng thầy truyền lại pháp thuật cả đời tích luỹ cho ông.

[Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại truyenaudiohay.com!]

Có thể bạn quan tâm

Chơi Ngải - Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Chơi Ngải – Bùa Yêu Truyện ma có thật mới nhất ở Thái Lan

Truyện audio Hay hân hạnh giới thiệu đến quý vị và các bạn câu truyện …